Tử Du lúc này đang đứng giữa phòng khách nhà mình, cúi đầu nghe mẹ huấn thị. Trà trên bàn đã nguội lạnh, rõ ràng cuộc nói chuyện này đã kéo dài rất lâu.
“Chú Ngô con hôm qua còn hỏi mẹ, bảo hai đứa nói chuyện với nhau thế nào rồi.” Mẹ cậu ném điện thoại xuống sofa, “Kết quả là con bé căn bản chưa thêm WeChat của con!”
Tử Du nhìn chằm chằm vào tấm thảm, tuần này cậu đã đi về nhà cũ ba lần, mỗi lần phải lái xe hơn bốn mươi phút. Mẹ cậu luôn nói có việc, nhưng khi về nhà lại thay đổi đủ cách để thăm dò tiến triển giữa cậu và cô Ngô. Tấm danh thiếp WeChat mẹ đẩy cho cậu tuần trước, đến nay vẫn nằm im lìm trong lịch sử trò chuyện, chưa hề được bấm thêm.
“Dạo này con rất bận.” Cậu giải thích cộc lốc.
Mẹ cậu thực sự rất biết cách nắm thóp cậu, giọng nói dịu xuống: “Bảo bối, con nghe lời mẹ đi, đi gặp mặt một lần có được không?”
Tử Du chịu không nổi mẹ cậu như vậy, thở dài, mở tấm danh thiếp WeChat ra trước mặt mẹ, bấm Thêm liên hệ.
“Thêm rồi.” Cậu đưa màn hình điện thoại về phía mẹ, “Được chưa?”
Kể từ sau buổi tiệc đó, Tử Du rõ ràng cảm thấy mối quan hệ với Điền Hủ Ninh đã có sự thay đổi tinh tế. Mặc dù ký ức sau khi say rượu bị đứt đoạn, chỉ lờ mờ nhớ là Điền Hủ Ninh lái xe của cậu đưa cậu về nhà, nhưng đoạn ký ức mơ hồ này ngược lại trở thành bước ngoặt trong mối quan hệ của hai người.
Bây giờ hộp thoại WeChat của họ gần như mỗi ngày đều có tin nhắn mới nhảy ra. Điền Hủ Ninh sẽ chủ động nhắn tin cho cậu, việc chia sẻ cuộc sống thường nhật dần trở thành thói quen.
Điều khiến Tử Du ngạc nhiên là, Điền Hủ Ninh quả thực như anh nói, Dom chỉ là nghề tay trái. Qua những bức ảnh sinh hoạt hàng ngày anh gửi, Tử Du suy đoán anh đang làm việc tại một công ty công nghệ nào đó.
Tử Du chụp một bức ảnh bàn ăn gửi qua:
🐟: Lại ăn cơm ở nhà bố mẹ [Mắt trắng dã]
Điền Hủ Ninh trả lời ngay lập tức.
Lại nhảy ra một tin: 【Buổi chiều có sắp xếp gì không?】
Ngón tay Tử Du lơ lửng trên màn hình. Tin nhắn định gõ ra lại xóa, rồi trả lời: 【Đi công ty xử lý chút việc】
Gửi xong, cậu chột dạ úp điện thoại xuống bàn, không dám xem phản hồi.
Bốn giờ chiều, Tử Du mới chậm rãi ra khỏi nhà. Mẹ cậu cố chấp bắt cậu thay chiếc áo cardigan màu trắng, nói rằng mặc như vậy trông dịu dàng chu đáo hơn, con gái đều thích kiểu này.
“Tôi cũng thích dịu dàng.” Tử Du lẩm bẩm nhỏ, trong đầu vô thức hiện lên hình ảnh Điền Hủ Ninh.
Chết tiệt, mình hết cứu rồi.
Điền Hủ Ninh nhận được tin nhắn thì đang ở công ty xem báo cáo, tin nhắn Tiểu Thiên gửi đến kèm theo hai ảnh chụp màn hình: Bức thứ nhất là trong quán cà phê, Tử Du mặc chiếc cardigan trắng, đang trò chuyện vui vẻ với một cô gái, bức thứ hai là trong trung tâm thương mại, hai người đi sát cạnh nhau, cô gái còn xách túi mua sắm.
“Thằng bạn quen trong buổi tiệc lần trước chụp đó,” Tiểu Thiên gửi tin nhắn tiếp theo, “Nó bảo thấy Tử Du và cô gái đi mua sắm, hai người nói cười vui vẻ lắm.”
Điền Hủ Ninh mở cửa sổ trò chuyện với Tử Du, tin nhắn cuối cùng là lúc chiều: 【Đi công ty xử lý chút việc】
Anh nhìn chằm chằm vào câu trả lời ngắn gọn đó vài giây, rồi khóa màn hình.
Nói không bực bội là giả, hai ngày nay những tin nhắn anh gửi cho Tử Du đều ngầm ý rằng có thể tăng tốc tiến độ rồi, chỉ chờ Tử Du chủ động tìm đến anh. Kết quả thì sao? Cậu ta thì hay rồi, quay đầu đã hẹn hò với người khác.
Bên này Tử Du cũng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, hộp thoại Điền Hủ Ninh đã im lìm hai ngày. Tin nhắn gửi sáng nay không có phản hồi.
Cậu bực bội lướt qua lịch sử trò chuyện, ngón tay lơ lửng trên ô nhập liệu rất lâu. Những câu muốn hỏi đã gõ ra rồi lại xóa:
【Sao không thèm trả lời tôi?】 【Không muốn tôi theo đuổi nữa à?】 【Đi tìm người khác rồi?】
Cuối cùng xóa hết, chuyển sang gửi tin nhắn cho Tiểu Thiên:
【Điền Hủ Ninh có ở câu lạc bộ không?】
Gửi xong, cậu ném điện thoại lên sofa, cả người vùi vào đống gối ôm. Cậu nhìn chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ, trong lòng tính toán nếu Điền Hủ Ninh thực sự ở câu lạc bộ, cậu sẽ xông thẳng đến hỏi cho ra nhẽ.
Tối, Tử Du vừa tắm xong thì nhận được tin nhắn của Tiểu Thiên:
【Mau đến! Quý Thời Xuyên đến tìm Arther rồi!】
Phía sau là một loạt emoji báo động quá đáng.
Tử Du nhìn màn hình sững sờ hai giây. Phản ứng đầu tiên của cậu là nghi ngờ tính xác thực của tin nhắn, Tiểu Thiên bình thường vốn thích thổi phồng sự việc. Nhưng nghĩ lại, Điền Hủ Ninh quả thực đã lơ cậu suốt hai ngày, cộng thêm Tiểu Thiên là bạn của Điền Hủ Ninh, độ tin cậy của lời này tăng lên đáng kể.
Bất kể tin nhắn thật hay giả, thái độ lạnh nhạt của Điền Hủ Ninh hai ngày qua là sự thật. Tử Du chịu không nổi cơn giận này, hít sâu một hơi, vơ lấy chìa khóa xe lao ra ngoài.
Trong phòng bao, Tiểu Thiên vắt chéo chân, đá Lâm Trạm đối diện một cái: “Có kịch hay để xem rồi.”
Lâm Trạm ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn theo ánh mắt Tiểu Thiên về phía góc phòng, Điền Hủ Ninh đang tựa vào sofa chơi game, hoàn toàn không để ý đến những hành động nhỏ của họ.
“Cứ đợi đi.” Tiểu Thiên hạ giọng, đưa lịch sử trò chuyện trên điện thoại cho Lâm Trạm xem.
Lâm Trạm đá cậu ta một cái: “Mày thật thất đức”
Tử Du đi loanh quanh ba vòng khu phố bar mới tìm được chỗ đậu xe. Giờ này là lúc cuộc sống về đêm bắt đầu, cả con phố ồn ào náo nhiệt. Cậu vừa đẩy cửa bar bước vào, đã bị một người đàn ông say xỉn chặn lại đòi WeChat. Nhưng đối phương vừa ngẩng đầu nhìn rõ vẻ mặt âm trầm của Tử Du, lập tức ngượng ngùng nhường đường.
Cậu đi thẳng đến phòng làm việc của Điền Hủ Ninh, đẩy cửa vào nhưng thấy bên trong trống không.
Điện thoại rung, Tiểu Thiên gửi tin nhắn mới:
【Trong phòng bao 777!!!】
Tử Du quay người đi về khu phòng bao, bước chân ngày càng nhanh. Cái tính công tử của cậu đã bộc phát hoàn toàn.
Cửa phòng bao đột nhiên bị đẩy ra, tay cầm chơi game trên tay Điền Hủ Ninh vẫn còn rung. Anh quay đầu lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt Tử Du đang đứng ở cửa.
Hai người nhìn nhau qua nửa phòng bao vài giây. Đại não Điền Hủ Ninh trống rỗng trong giây lát, sao Tử Du lại xuất hiện ở đây? Chưa kịp sắp xếp suy nghĩ, Tử Du đã sải bước đi tới.
Túm lấy cổ áo Điền Hủ Ninh, ngực cậu phập phồng dữ dội, những lời đã quẩn quanh trong đầu suốt quãng đường tuôn ra không kiểm soát:
“Anh rốt cuộc có ý gì? Tại sao không trả lời tin nhắn của tôi? Anh cố ý phải không Điền Hủ Ninh? Tại sao lại tìm người khác?”
Tử Du quá rõ tính nết của mình, dễ nổi nóng, sở hữu cực kỳ mạnh. Cậu thừa nhận những lần trước giả vờ ngoan trước mặt Điền Hủ Ninh là thủ đoạn để theo đuổi.
Bây giờ cậu tức đến mức thái dương giật thình thịch, giả vờ cái quái gì nữa.
Cậu suýt chết vì tức, suýt chết đấy!
Điền Hủ Ninh bị cậu giật đến loạng choạng nửa bước, nhất thời không phản ứng kịp, ngây người một lúc, tức quá hóa cười. Hai ngày nay anh ôm một bụng lửa không có chỗ trút, kết quả bây giờ kẻ đầu sỏ lại đến trước để hạch tội?
“Ý gì?” Điền Hủ Ninh đứng thẳng dậy, thân hình cao lớn bao trùm lấy Tử Du, “Theo đuổi giữa chừng lại chạy đi hẹn hò, đó là cách theo đuổi của em à?” Anh nắm chặt cổ tay Tử Du, lực mạnh đến mức khiến cậu đau điếng, "Câu đó nên để tôi hỏi em mới phải chứ?"
Tử Du bị hỏi sững sờ, ngay sau đó càng bốc hỏa hơn.
Bây giờ cậu hối hận đứt ruột. Mặc xác cái ghép đôi cung hoàng đạo, mặc xác cái trắc nghiệm MBTI đi, lẽ ra ngay từ đầu cậu nên dẫn người ta lên giường luôn mới phải.
Nếu Điền Hủ Ninh dám không đồng ý, hạ thuốc cũng không phải là không thể. Dù sao kết quả cũng như nhau, mắc gì phải lãng phí thời gian chơi cái trò theo đuổi này.
“Phiền chết đi được... anh đừng tìm người khác...” Tử Du dằn nén cơn giận thấy rõ, giọng nói đã biến đổi, “Dù có tìm cũng phải xếp hàng trước sau chứ? Quý Thời Xuyên dựa vào đâu mà chen ngang?” Cậu tức đến nói năng lung tung, “Rốt cuộc phải theo đuổi thế nào? Tôi không biết.”
Điền Hủ Ninh bị những lời vô lý này của cậu chọc cười: “Tôi tìm người khác khi nào? Đặt lịch điều giáo còn phải xếp số à? Em nghĩ đây là cửa sổ ngân hàng sao?”
Còn hỏi khi nào, chẳng phải là vừa nãy sao?
Cậu không còn quan tâm Điền Hủ Ninh đang nói gì nữa, cậu chỉ muốn trút giận, nói gì cũng được.
Không sao cả...
“Các dom các anh đều như vậy sao? Nói không giữ lời...” Cậu càng nói càng giận, “Anh có phải là đang treo tôi không? Điền Hủ Ninh, anh nói muốn xem tôi theo đuổi anh thế nào, là xem bằng cách này à? Lúc nóng lúc lạnh... Nhìn tôi vì anh mà phát điên, anh thấy thích thú lắm phải không?”
“Vậy thì anh thắng rồi, tôi thực sự ghen chết đi được!” Tử Du ngẩng đầu, cố chấp nhìn thẳng vào mắt Điền Hủ Ninh, “Anh đi điều giáo người khác, tôi sẽ ghen tị. Tôi biết phải làm sao?”
Điền Hủ Ninh nhận ra giữa hai người chắc chắn có hiểu lầm, vừa định mở lời giải thích, nhưng Tử Du hoàn toàn không cho anh cơ hội.
Tử Du càng nghĩ càng giận, ngực tức nghẹn. Cậu theo đuổi Điền Hủ Ninh lâu như vậy, Điền Hủ Ninh chưa từng chủ động hôn cậu, càng đừng nói đến tiến thêm một bước.
Nếu thích cậu, tại sao không chịu lên giường với cậu? Nếu không thích, tại sao lại đồng ý cho cậu theo đuổi?
“Cho nên anh luôn không chịu lên giường với tôi!” Tử Du càng nói càng kích động, “Anh có phải là muốn lên giường với hắn ta không? Các dom các anh quả nhiên không có ai tốt! Anh có bị bệnh không Điền Hủ Ninh? Tôi mới theo đuổi được bao lâu anh đã tìm người khác?”
Điền Hủ Ninh hoàn toàn đơ ra, chủ đề sao đột nhiên lại nhảy sang đây? Bị cậu giật đến mức phải cúi đầu, nhưng lại thấy hốc mắt Tử Du đỏ hoe, trong lòng anh lập tức mềm nhũn.
“Được thôi, anh thích tìm ai thì tìm. Tôi gọi điện cho Lâm Trạm ngay đây, bảo hắn gọi hết tất cả các dom trong câu lạc bộ đến!”
Tử Du nói được một lúc, cơn giận tan biến, giọng nói mang theo vài phần ấm ức mà chính cậu cũng không nhận ra.
Cậu hiếm khi như vậy. Trước đây muốn gì, hoặc là trực tiếp có được, hoặc là dứt khoát không cần. Nhưng Điền Hủ Ninh thì khác, quen biết chưa lâu, nhưng lại khiến cậu bó tay bó chân. Rõ ràng là cậu nói muốn theo đuổi trước, bây giờ lại bị dắt mũi.
Điền Hủ Ninh im lặng hồi lâu, những cơn bực bội ùn tắc trong lồng ngực không biết từ lúc nào đã tan biến.
Tiểu thiếu gia nổi giận lên đúng là tính trẻ con của công tử.
Hơi thở Tử Du ngày càng gấp gáp, có vẻ sắp bùng phát lần nữa. Điền Hủ Ninh mới giơ tay xoa mái tóc mềm mại của cậu, từ từ khom lưng, cho đến khi tầm mắt hai người ngang bằng.
Anh đại khái đã hiểu rõ sự tình, tám phần là ai đó đã nói gì khiến cậu hiểu lầm. Nhìn bộ dạng tức tối nhưng lại ấm ức này của Tử Du, chút bực bội trong lòng Điền Hủ Ninh sớm đã tan thành mây khói.
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đầy giận dữ của Tử Du, nhẹ giọng nói: "Kẻ ác kiện ngược à, Tiểu thiếu gia.”
“Ai nói với em tôi đi tìm người khác?” Điền Hủ Ninh véo nhẹ gáy Tử Du, an ủi cậu, “Tôi không tìm ai hết. Hai ngày nay cố ý không trả lời tin nhắn...” Anh thở dài, “Là vì thấy ảnh em đi hẹn hò với người khác.”
Tử Du chớp mắt, lần này cuối cùng cũng nghe lọt tai, khí thế yếu đi vài phần: “Vậy sao lúc nãy anh không nói?”
Tiểu thiếu gia này vừa vào cửa đã xối xả một trận mắng, làm gì có cơ hội cho anh giải thích? Nhưng cuối cùng anh không nói câu này ra.
Tử Du cảm thấy ngượng ngùng, vừa định mở lời, thì từ dưới sofa đột nhiên chui ra hai cái đầu.
“À cái đó... hai cậu cãi nhau xong chưa?” Tiểu Thiên cười hềnh hệch giơ tay: “Chân tôi tê hết rồi...”
Tử Du và Điền Hủ Ninh đồng thời đứng hình, đồng thanh hỏi: “Hai cậu ở đây làm gì?”
“Xin lỗi nha!” Tiểu Thiên kéo Lâm Trạm bò ra, “Không cố ý nghe lén đâu.” Cậu ta chỉ vào Tử Du, “Chủ yếu là nãy giờ hai cậu không cho bọn tôi cơ hội né đi mà.”
Vừa nãy Lâm Trạm nghe thấy Tử Du nói muốn gọi điện cho mình, lưng anh ta lập tức đổ mồ hôi lạnh. Cái cảnh tu la tràng cãi nhau của cặp đôi này, ai xen vào người đó gặp xui.
“...” “...” “...” “...”
Trên đường lái xe về nhà Điền Hủ Ninh, Tử Du bắt đầu bồn chồn. Ngón tay cào vào mép dây an toàn, những lời vô ý nói trong phòng bao từng câu từng chữ thoáng qua trong đầu cậu. Rốt cuộc cậu đã nói những gì? Điền Hủ Ninh thì nhớ rõ ràng, hỏi cậu không lên giường có phải là không thích không? Sau đó nói muốn đưa cậu về nhà kiểm chứng một chút.
“Hối hận rồi à?” Điền Hủ Ninh liếc cậu một cái.
“Tuyệt đối không.” Tử Du phản bác ngay lập tức, giọng nói cao hơn bình thường vài phần, “Anh đừng có hối hận là được.”
Điền Hủ Ninh không tiếp lời, bật đèn xi nhan tấp vào lề đường. Tử Du nghi ngờ nhìn anh tháo dây an toàn: “Dừng xe làm gì?”
“Mua chút đồ.” Điền Hủ Ninh đóng cửa xe, sải bước đi về phía cửa hàng tiện lợi bên đường.
Khi anh quay lại, trong tay có thêm một chiếc túi nhựa. Tử Du tò mò nhìn lén, thoáng thấy ngay đồ bên trong, hộp bao cao su rất rõ ràng trong túi. Cậu ngậm miệng lại, tai đỏ bừng, cựa quậy bất an trên ghế phụ lái.
Điền Hủ Ninh cài dây an toàn, ánh mắt liếc thấy đôi tai đỏ gay của Tử Du, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Chiếc xe khởi động lại, không ai nói gì nữa.
Cửa thang máy vừa đóng lại, Điền Hủ Ninh đã ấn Tử Du vào bức tường kim loại. Một tay anh đệm sau gáy Tử Du, tay kia bóp eo cậu, cúi đầu cắn lên môi cậu.
Nụ hôn này mang tính xâm lược rõ rệt. Lưỡi Điền Hủ Ninh xông thẳng vào, quét qua vòm miệng trên của Tử Du, buộc cậu phải phát ra những tiếng thút thít nhỏ. Tử Du bị hôn đến thiếu dưỡng khí, ngón tay bất lực bấu vào vai Điền Hủ Ninh, chân mềm nhũn.
Điền Hủ Ninh quả thực đã nhịn quá lâu rồi, anh đã muốn làm vậy từ lâu, từ khoảnh khắc Tử Du xông vào phòng bao, anh đã muốn làm vậy.
Thang máy “Ting” một tiếng dừng lại ở tầng cần đến. Điền Hủ Ninh nới lỏng một chút, nhìn Tử Du đang thở hổn hển trong lòng, ngón cái ấn vào khóe môi cậu còn ướt át: “Bây giờ hối hận vẫn còn kịp.”
Tử Du trực tiếp kéo cổ áo anh hôn lại.
Điền Hủ Ninh bị sự chủ động của Tử Du châm ngòi hoàn toàn. Anh bóp eo cậu hôn càng dữ dội hơn, gần như muốn nuốt chửng người ta vào bụng. Tử Du đau quá đánh anh một cái, anh mới hơi giảm lực lại.
Ra khỏi cửa thang máy, hai người vẫn dính chặt vào nhau. Điền Hủ Ninh trực tiếp đỡ mông Tử Du bế cậu lên, hai chân Tử Du bản năng quấn lấy eo anh, cúi đầu tiếp tục hôn anh.
“Nhiệt tình thế này sao?” Điền Hủ Ninh ngậm môi cậu nói lắp bắp, sải bước đi về phía phòng ngủ.
Nhận xét
Đăng nhận xét