Từ an toàn chương 8

Khi bị ném lên sofa, tay Tử Du vẫn quấn lấy cổ Điền Hủ Ninh. Hai cơ thể áp sát hoàn hảo, phản ứng của nhau đều rõ mồn một. Tử Du có thể nghe thấy tiếng tim đập vang dội của chính mình, nhưng vẫn cố chấp kéo Điền Hủ Ninh xuống.

Điền Hủ Ninh đè xuống, nụ hôn lần này mang theo dục vọng trần trụi. Đầu gối anh chèn vào giữa hai chân Tử Du, lòng bàn tay luồn vào dưới gấu áo, đầu ngón tay xoay tròn ở hõm eo. Tử Du run rẩy khắp người, hơi thở hoàn toàn rối loạn.

Cậu đẩy ngực Điền Hủ Ninh: “Khoan đã... đi tắm trước.”


Khi cậu bước ra khỏi phòng tắm, Điền Hủ Ninh đang quay lưng lại, tay nghịch một chiếc hộp da màu đen. Nghe thấy động tĩnh, Điền Hủ Ninh quay đầu nhìn cậu một cái.

“Lại đây.” Giọng Điền Hủ Ninh trầm hơn bình thường vài phần, “Quay lưng lại với tôi, quỳ xuống sofa.”

Yết hầu Tử Du cử động, chậm rãi đi đến bên sofa. Cậu quỳ xuống quay lưng về phía Điền Hủ Ninh, có thể nghe thấy tiếng chiếc hộp phía sau mở ra. Ngón tay lạnh buốt đột ngột vuốt lên gáy cậu, khiến cậu giật mình.

Sợ à?” Hơi thở Điền Hủ Ninh phả vào tai cậu.

Tử Du lắc đầu, ngón tay âm thầm nắm chặt tay vịn. Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt Điền Hủ Ninh quét trên lưng cậu, như đang đánh giá một món đồ sưu tập thuộc về mình.

Điền Hủ Ninh hiếm khi thể hiện sự áp bức như thế này với cậu, chỉ là ánh nhìn im lặng cũng khiến lưng cậu căng cứng, ngay cả hơi thở cũng vô thức nhẹ nhàng hơn.

Tử Du tin lời Tiểu Thiên nói Điền Hủ Ninh là một dom đỉnh cao rồi, không cần lời nói, không cần hành động, chỉ sự tồn tại thôi cũng đủ khiến người ta cam tâm tình nguyện khuất phục.

Ngón tay Điền Hủ Ninh lưu luyến bên eo Tử Du, giọng nói rất trầm: “Từ an toàn còn nhớ không?”

Tử Du điều chỉnh hơi thở. Hình như lúc trước viết đạinước chanh, cậu đã quên hoàn chỉnh là gì rồi, thứ đó cũng chẳng phải là đồ uống ngon lành gì, tính là từ an toàn gì chứ.

“Có thể đổi cái khác không?” Cậu nghiêng đầu hỏi.

Động tác Điền Hủ Ninh khựng lại: “Muốn đổi thành gì?”

Tử Du nhìn thẳng vào mắt anh: “Tên anh.”

Ngón cái Điền Hủ Ninh ấn mạnh lên môi Tử Du, nheo mắt: “Em chắc chắn?”

“Ừm.” Tử Du đón ánh mắt anh.

Điền Hủ Ninh cười khẽ, cúi người thì thầm bên tai cậu: “Được thôi, Tiểu thiếu gia.”

Điền Hủ Ninh mở hộp, lấy ra vài chiếc roi với chất liệu khác nhau đặt trước mặt Tử Du. Tử Du rướn người nhìn thoáng qua các dụng cụ khác trong hộp, một số cậu nhận ra, một số hoàn toàn xa lạ.

“Tất cả những cái này đều dùng cho tôi sao?” Yết hầu cậu cử động.

Điền Hủ Ninh xoa tóc cậu: “Hôm nay chưa cần dùng.” Ngón tay chấm vào hàng roi, “Chọn một cái.”

Ánh mắt Tử Du dao động giữa mấy chiếc roi, chỉ vào một chiếc roi da đen: “Cái này được không?”

Điền Hủ Ninh cầm chiếc roi đó lên, quất nhẹ hai cái trong không trung thử cảm giác: “Mắt nhìn không tồi.”

Lần này Điền Hủ Ninh không bịt mắt cậu, cũng không trói tay cậu.

“Hôm nay rất ngoan.” Điền Hủ Ninh hôn lên mắt cậu, “Nên cho em một chút tự do.”

Chiếc roi đen chậm rãi lướt trên cơ thể, để lại một vệt lạnh mỏng manh. Khi nó tự do di chuyển đến giữa hai chân, cố tình chạm nhẹ vào khát khao đang nửa tỉnh đó.

“Hôm nay làm sai chuyện gì?” Giọng Điền Hủ Ninh truyền đến từ phía sau.

Tử Du vừa định mở lời, đùi trong đã ăn một roi thanh thúy. Cậu “” một tiếng hít sâu: “Đi xem mắtkhông nói với anh.”

Chiếc roi nguy hiểm trượt sang đùi bên kia: “Còn gì nữa?”

Tử Du mím môi không nói, cứ thế ngẩng đầu nhìn Điền Hủ Ninh, khóe mắt vẫn ửng hồng.

Ánh mắt này khiến Điền Hủ Ninh mềm lòng, anh thầm thở dài, không bịt đôi mắt đó lại quả là một quyết định sai lầm. Quá dễ khiến người ta mủi lòng.

Đừng nhìn tôi như vậy.” Điền Hủ Ninh dùng chuôi roi chạm vào cằm Tử Du.

Nhìn nữa là thật sự không nỡ ra tay nữa.

Tử Du ấm ức mổ một cái lên môi Điền Hủ Ninh, liếm khóe môi, thò đầu lưỡi hồng ra cạy hàm răng Điền Hủ Ninh, răng vô tình va chạm khiến cậu đau muốn lùi lại, nhưng bị Điền Hủ Ninh khóa gáy lại, buộc phải tiếp tục nụ hôn sâu hơn.

Tử Du thút thít thở dốc, cậu cúi đầu, nước bọt không nuốt kịp nhỏ xuống theo đầu lưỡi, làm ướt môi hai người, rồi chảy xuống cằm, lăn qua yết hầu rung động, “Tôi... ưm...”

Nụ hôn dọc theo tai, xuống cổ, xương quai xanh, cuối cùng dừng lại ở hai đầu nhũ nhỏ bé, tỉ mỉ mút liếm cắn gặm.

Tử Du dần chìm đắm trong khoái cảm, rồi Điền Hủ Ninh dừng lại bóp cằm Tử Du, ngón cái xoa nắn dái tai đang nóng bỏng: “Bây giờ đi lấy bao, ra.”

Tử Du giơ tay muốn ôm anh, nhưng bị Điền Hủ Ninh khóa cổ tay ấn trở lại sofa. Dom cúi người, hơi thở phả vào cổ cậu: “Ngoan ngoãn.”

Lúc xé bao, tay Tử Du run rẩy dữ dội. Điền Hủ Ninh úp lên từ phía sau, ngực áp sát lưng cậu, dẫn tay cậu từ từ xé bao.

Ngoan thật, nó ra.” Điền Hủ Ninh cắn dái tai cậu cười khẽ, dẫn tay cậu xuống dưới, “Bây giờ... đeo cho tôi. Hửm?”

Điền Hủ Ninh ngậm lấy chóp tai Tử Du, lưỡi kích dục liếm láp ống tai nhạy cảm, răng nhẹ nhàng mài dái tai, người trong lòng cong eo run rẩy không ngừng.

“Tai nhạy cảm thế à? Thích không?”

Tử Du không đáp lời, eo mềm nhũn chùng xuống, trán tựa vào hõm cổ ấm áp của dom, tóc cọ xát vào da cổ Điền Hủ Ninh, khiến người ta ngứa ngáy khó chịu.

“... Ưm, đừng hôn chỗ đó!”

Điền Hủ Ninh áp sát gáy cậu cười khẽ, hơi thở ấm áp rót vào tai nhạy cảm, “Nhịn chút đi,”

Anh cúi đầu nhìn động tác Tử Du tiếp tục đeo bao cho mình “Đúng... cứ như vậy, ngoan lắm, làm tốt lắm!”

Tử Du ngoan ngoãn chùng eo, như một chú chó nhỏ đã được thuần hóa. Từng sợi tóc rủ xuống, vừa mềm mại vừa ngoan ngoãn, càng ngoan càng khiến người ta muốn trêu chọc.

Điền Hủ Ninh giơ tay muốn nâng cằm Tử Du, nhưng lại bị hiểu lầm ý định. Cảm giác ẩm ướt đột ngột rơi vào lòng bàn tay, Tử Du lại thè lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm một cái. Chút cảm giác ấm áp mềm mại đó như dòng điện, xuyên qua lòng bàn tay vọt đến cột sống ngay lập tức.

Tư thế hoàn toàn khuất phục này ngoài ý muốn làm hài lòng Điền Hủ Ninh.

Chỉ có anh mới chạm vào cơ thể này. Chỉ có anh mới thấy Tử Du như thế này.

Tử Du lúc này không thể nhận ra, mắt dom sâu thẳm dần, ham muốn chiếm hữu đã bị kìm nén từ lâu trào dâng, ngưng kết thành một màu tối đen trong đáy mắt. Dom giơ tay, đầu roi nhẹ nhàng lướt qua đường cột sống đang căng cứng của Tử Du.

Của tôi.” Anh nói nhỏ.

Điền Hủ Ninh ấn chân Tử Du đang cựa quậy, bóp chất bôi trơn từ từ thăm dò vào trong. Vừa vào một ngón tay, Tử Du đã nhăn mặt vì đau, đùi trong run bần bật, muốn khép chân lại, nhưng bị kéo ra một cách cứng rắn.

Thả lỏng chút đi,” Điền Hủ Ninh đè cậu xuống, thêm một ngón tay, “Sắp xong rồi.” Ngón tay ra vào trở nên thuận lợi hơn, Điền Hủ Ninh thăm dò ngón tay thứ ba. Ba ngón tay chậm rãi rút ra rút vào, hậu huyệt dần ẩm ướt phát ra tiếng tách tách.

Tử Du rên rỉ khe khẽ, cố gắng để cơ thể mình thả lỏng, Điền Hủ Ninh cảm nhận được sự phối hợp của cậu, khen ngợi, “Ngoan lắm bé cưng.”

Ưm... khó chịu quá...” Tử Du khó chịu muốn Điền Hủ Ninh ôm cậu.

Điền Hủ Ninh kiên nhẫn màn dạo đầu cho Tử Du đủ thời gian thích nghi, cậu muốn Điền Hủ Ninh ôm cậu, không phải kiểu ôm từ phía sau, mà là mặt đối mặt, cậu muốn ngồi vắt lên đùi Điền Hủ Ninh, mặt vùi vào hõm vai anh, tay Điền Hủ Ninh thăm dò vào, khuếch trương theo đường hầm ẩm ướt.

Cậu ngơ ngác nhìn Điền Hủ Ninh, còn chưa kịp phản ứng đã bị bế ngang lên. Tư thế được ôm khiến ngón tay đang cắm trong cơ thể đi vào sâu hơn, cậu hừ một tiếng, thở dốc vươn tay ôm cổ Điền Hủ Ninh cắn xuống.

Hành động này hoàn toàn đốt cháy dục vọng bị đè nén trong mắt dom, anh bế Tử Du đặt lên giường, rồi cúi người đè cậu vào nệm mềm mại.

Tay Điền Hủ Ninh móc lấy hõm đầu gối Tử Du, cúi xuống đè lên, gấp đôi chân cậu đặt lên ngực mình, những nụ hôn dày đặc xuất hiện trên bắp chân, đầu ngón tay bóp bắp chân, bắp chân bị răng cắn mài đi nghiền lại, hơi đau, mông Tử Du cong vểnh tròn trịa nhô cao, lộ thiên trong không khí.

Điền Hủ Ninh cắn vào thịt non đùi trong của Tử Du, thịt đùi trong vừa mềm vừa mịn.

Tư thế cực kỳ xấu hổ khiến mặt Tử Du đỏ bừng ngay lập tức, lan từ dái tai xuống cổ, rồi đến ngực.

A!”

Hai ngón tay nghiền vào điểm nhạy cảm, khoái cảm cuồn cuộn từng đợt, Tử Du chịu đựng khoái cảm truyền đến từ cơ thể, ngón tay cậu cũng bị kích thích đến tê dại, bắt đầu chóng mặt, cầu xin Điền Hủ Ninh nhẹ tay chút.

Khi ngón tay thô ráp miết qua vùng da mềm mại bí ẩn đó, eo Tử Du run rẩy giật một cái.

Chính là chỗ này.

Điền Hủ Ninh nhấn ngón tay một chút, khóa lấy điểm nhạy cảm phồng lên đó, đốt ngón tay đột nhiên tăng lực ấn xuống.

A... ưm!”

Đừng... cái gì vậy...” Ngón tay Tử Du cắm sâu vào cổ tay Điền Hủ Ninh, móng tay gần như muốn găm vào da thịt. Giọng cậu đứt quãng, “Ưm a... anh ra... ra ngoài trước đi...”

Điền Hủ Ninh hôn cậu một cái. Sau đó dùng lòng bàn tay ấn mạnh lên bụng dưới đang căng cứng của cậu, ngón tay nhanh chóng thọc ra thọc vào trong cơ thể Tử Du, vết chai ở đầu ngón tay mài mạnh qua tuyến tiền liệt.

Tử Du mất kiểm soát vì khoái cảm quá lớn “A... tôi không chịu nổi nữa huhu, tôi sợ huhu...”

Hơi thở Tử Du hỗn loạn: “Tôi muốn bắn rồi... xin anh huhu

Bắn đi... bé cưngĐiền Hủ Ninh cúi đầu hôn Tử Du.

Tử Du khóc xuất tinh ra, từng đợt chất lỏng trắng trào ra.

Chưa kịp để Tử Du hoàn hồn, Điền Hủ Ninh vươn tay véo dái tai đang đỏ ửng đó, dùng giọng nói dịu dàng nhưng cứng rắn nói, “Ngoan, tự giữ chân cho tốt.”

Dom thưởng thức cửa huyệt đang co thắt căng thẳng đó, “Muốn không?”

Tử Du giơ tay che mắt, thút thít nói, “Muốn...”

Hơi thở Điền Hủ Ninh thô lại, vồ lấy hai chân Tử Du gác lên vai mình. Anh thả lỏng eo, đầu dương vật cứng cáp mạnh mẽ đẩy mở lối vào chật hẹp.

A...!” Tử Du đau đến ngửa cổ, ngón tay siết chặt ga trải giường. Cảm giác căng tức vì hậu huyệt bị banh ra khiến cậu bản năng co thắt lại, nhưng bị Điền Hủ Ninh khóa eo tiếp tục đẩy vào không cho kháng cự.

Ngoan, thả lỏng...” Điền Hủ Ninh thở dốc dỗ dành cậu, nhưng hạ thân lại chậm rãikiên định tiến vào, cho đến khi hoàn toàn chìm sâu vào nơi ẩm ướt chật hẹp đó.

A!!!”

Từng cú thúc một, sâumạnh mẽ mài qua điểm nhạy cảm thúc vào sâu nhất.

Tử Du ôm cổ Điền Hủ Ninh, áp sát trao nhau một nụ hôn ướt át dài lâu, hạ thân vẫn đang bị đâm thúc.

Huhu... a a a! Đừng thúc mãi!” Cậu bị thao đến mềm cả chân.

Điền Hủ Ninh thở dốc, quan sát biểu cảm Tử Du, mỗi lần rút ra thúc vào đều chính xác khiến đối phương khoái cảm đến run rẩy.

Tử Du đánh anh nhưng anh không dừng lại, thúc vào chín nông một sâu, Tử Du liên tục bị tung lên, rồi lại rơi xuống, mỗi lần thúc sâu vào, Tử Du lại thút thít nắm chặt cánh tay anh, dương vật tủi thân nhả ra một vệt dịch nhầy.

“Em cắn tôi chặt quá, bé cưng

Tử Du nghe thấy cách xưng hô này, hậu huyệt lập tức co thắt mạnh theo: “Chậm lại, anh chậm lại huhu.”

Bé cưng! Tuyệt vời!”

Trong sự kích thích lặp đi lặp lại vào tuyến tiền liệt, Tử Du kẹp chặt eo Điền Hủ Ninh, vụng về nhưng vô thức phối hợp lại.

Ngoan, thả lỏng chút đi” Điền Hủ Ninh vừa thao vừa dỗ.

Mỗi lần Điền Hủ Ninh thúc vào đều chính xác mài qua điểm đó, eo Tử Du bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Cậu quấn chặt hai chân quanh eo Điền Hủ Ninh, ngây ngô vặn eo đẩy lên, hậu huyệt vô thức siết chặt.

"Ngoan, đừng kẹp chặt thế..." Điền Hủ Ninh thở dốc dỗ cậu, nhưng động tác lại hung hãn hơn đâm vào sâu.

Đột nhiên, Tử Du căng thẳng cả người, đầu run rẩy phun ra một vệt trắng đục, văng lên bụng dưới của chính mình. Cậu mất hồn há miệng, hậu huyệt vẫn đang co thắt vô thức, như bị khoái cảm cuốn đến chóng mặt.

“Lại bắn nữa rồi à?” Điền Hủ Ninh cười khẽ, ngón cái lau đi giọt nước mắt tràn ra khóe mắt cậu, “Bé cưng nhạy cảm thật.”

Chưa kịp để Tử Du hoàn hồn, lại bị bế lên, Điền Hủ Ninh quấn chân cậu quanh eo mình, ôm mông cậu, hạ thân dùng sức thúc động, nước mắt Tử Du hoàn toàn không kiểm soát được, vật kia vừa thô vừa dài đáng sợ, mải miết thúc nhanh. Tay cậu vùng vẫy đánh loạn, “Đừng, dừng lại, đừng, ưm!”

Lần thứ ba, Tử Du thất thanh trong khoái cảm ngập trời, co giật toàn thân như bị điện giật, nước mắt giàn giụa, nhưng Điền Hủ Ninh lại thao càng hung hãn hơn, khi được buông xuống, hai chân Tử Du mềm nhũn khuỵu xuống, run rẩy, không khép lại được.

Cậu mềm oặt tê liệt trên giường, đùi trong vẫn còn co giật nhẹ. Ba lần cực khoái gần như rút cạn thể lực của cậu, những vết lấm chấm trên bụng dưới trông đáng thương vô cùng. Khi Điền Hủ Ninh lại khóa eo cậu, cậu cuối cùng không chống đỡ nổi nữa, khóc nức nở gọi ra từ an toàn: “Điền Hủ Ninh Điền Hủ Ninh... Điền Hủ Ninh!!!” Giọng nói run rẩy đầy tiếng nấc.

Nhưng không ngờ, ba từ này như đổ dầu vào lửa. Động tác Điền Hủ Ninh khựng lại một chút, ngay sau đó càng hung hãn hơn đè xuống, cắn dái tai cậu khàn giọng nói: “Ai dạy em dùng cái này làm từ an toàn?”

Tử Du bị ép đến nước mắt chảy ròng, ngón tay vô lực đẩy ngực Điền Hủ Ninh: “Anh... anh đồng ý mà...”

Không thể hành hạ nữa. Điền Hủ Ninh hôn đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cậu, dừng lại.

Cuối cùng kết thúc, Điền Hủ Ninh ôm Tử Du vào lòng, nhẹ nhàng vuốt qua khóe mắt đang đỏ hoe của cậu. Tử Du nghiêng đầu né tránh, nước mắt vô thanh rơi xuống.

“Lần đầu tiên đã quá đáng với em như vậy,” Điền Hủ Ninh hôn lên thái dương ướt đẫm mồ hôi của cậu, “Là tôi không kiểm soát được.”

Không nói gì, Tử Du nhắm mắt đẩy đầu Điền Hủ Ninh ra.

Điền Hủ Ninh thở dài, ngón tay luồn qua tóc cậu đang ướt mồ hôi xoa xoa, rồi ngồi dậy. Anh nhấc một chân Tử Du lên, thấy cửa huyệt hơi sưng đỏ còn dính chất trắng đục, nhưng may mắn là không bị thương.

"May quá..." Anh lẩm bẩm khẽ, nhưng lại cười khẽ dưới ánh mắt tố cáo của Tử Du. Ngón tay thon dài cố ý thăm dò vào lối vào ẩm ướt đó, thịt huyệt bị thao đến rã rời lập tức ngoan ngoãn ngậm lấy đầu ngón tay anh, ngoan ngoãn nuốt ngón tay vào.

Ưm!” Tử Du nhăn mày rên rỉ một tiếng, cậu vô thức muốn cuộn chân lại, nhưng bị lòng bàn tay đó khóa chặt cổ chân, không thể cử động. “Tôi không muốn làm nữa.”

Điền Hủ Ninh nghiêng đầu hôn một cái lên bắp chân cậu, “Không làm, giúp em lấy thứ bên trong ra.”

Tử Du vùi cả mặt vào ga trải giường, “... Không cần! Ưm... anh đừng... chạm vào chỗ đó.”

Nhịn chút đi, sắp xong rồi.”

Hạ thân kèm theo ngón tay móc ngoáy, tiếng nước nhão nhoẹt rõ ràng bất thường trong căn phòng tĩnh lặng. Theo động tác cong đốt ngón tay, dịch thể bán trong suốt liên tục trào ra từ cửa huyệt sưng đỏ, trượt xuống đùi trong, Tử Du có thể cảm nhận rõ ràng từng chút di chuyển của ngón tay bên trong, cảm giác xấu hổ bùng nổ, giới hạn bị phá vỡ hết lần này đến lần khác.

Chết tiệt! Thật sự không muốn sống nữa...

Nhận xét