ĐỘNG PHÒNG TRÊN SUV

Đêm Bắc Kinh lạnh buốt thấu xương, nhưng bên trong chiếc SUV rộng rãi, hai cơ thể trần trụi đang quấn chặt lấy nhau, nóng ran như lửa.

Đã rất lâu rồi, kể từ khi bộ phim đóng máy – thời điểm hai người còn chưa nổi tiếng, đi đâu cũng chẳng cần vệ sĩ, chẳng phải lo bị phát hiện. Hôm nay, Điền Lôi mới có cơ hội bao trọn cả khu cắm trại trên núi, đảm bảo tuyệt đối riêng tư. Giờ phút này, họ chỉ muốn đắm chìm trong niềm vui và khoái lạc.

Kể từ cái đêm Trịnh Bằng trao trọn trái tim lẫn thân xác cho Điền Lôi, cậu đã biết mình không thể quay đầu nữa. Dù sau đó có vùng vẫy, có tự dối lòng bao nhiêu lần, cậu vẫn không thể ngừng nhớ về người đàn ông ấy – người khiến cả tâm trí lẫn cơ thể cậu mất kiểm soát mỗi khi hiện lên trong đầu.

Cậu nhớ từng cử chỉ chăm sóc tỉ mỉ từ ăn uống đến giấc ngủ, nhưng hơn cả là những đêm ân ái cuồng nhiệt, chẳng màng ngày mai, chỉ biết đê mê và thỏa mãn. Điền Lôi là người đàn ông duy nhất khiến cậu cam tâm tình nguyện nằm dưới, cam tâm để người ta tiến vào cơ thể mình. Từ đêm ấy, thân thể cậu luôn khao khát một cách không kiểm soát: muốn được anh ôm ấp, hôn lấy, sờ soạng làn da trắng mịn, muốn anh ngậm lấy núm ngực nhạy cảm, bóp chặt cặp mông đầy đặn mềm mại. Chẳng trách được ai – anh đẹp trai, dịu dàng, kỹ năng lại quá đỉnh. Ai rơi vào cũng chỉ muốn đắm chìm, say mê đến điên dại.

Nhưng tất cả những day dứt, đau khổ ngày xưa giờ đã là quá khứ. Người đàn ông ấy giờ đang nằm trên người cậu, không ngừng gặm cắn, liếm láp từng centimet da thịt non nớt, thơm tho. Anh giờ hoàn toàn thuộc về cậu. Không biết hạnh phúc này sẽ kéo dài bao lâu, nhưng Trịnh Bằng đã học được cách trân trọng và tận hưởng từng giây phút.

Từ khi yêu nhau, Điền Lôi rất thích tặng quà. Anh luôn cảm thấy cuộc đời trước đây của người yêu quá khổ cực, nên muốn bù đắp thật nhiều. Nhưng càng quan tâm, anh càng thấy chưa đủ – cậu nhạy cảm quá, cần được yêu thương và an ủi liên tục. Thế là anh không ngừng mua sắm: quần áo hàng hiệu, trang sức đắt tiền, đắp lên người cậu những thứ lộng lẫy nhất. Với Điền Lôi, việc trang trí cho “vợ yêu” thật đẹp đẽ là niềm vui lớn. Thấy món nào hợp với Trịnh Bằng là anh mua ngay. Dù sao anh cũng chẳng thiếu tiền, bản thân lại chẳng ham ăn chơi xa hoa. Tiêu cho ai chẳng được, vậy cứ tiêu cho người mình yêu thương nhất.

Trịnh Bằng miệng thì cằn nhằn mỗi khi nhận quà, nhưng trong lòng vui đến phát điên. Cậu hay đứng trước gương ngắm nghía, xoay qua xoay lại. Cậu hiểu rõ tình cảm Điền Lôi dành cho mình quý giá đến nhường nào, và cậu cũng trân trọng điều đó vô cùng. Vì thế, cậu luôn chăm chút cho anh trong những điều nhỏ nhặt: từ ăn uống đến ăn mặc. Trước đây Điền Lôi đẹp trai nhưng ăn mặc quê mùa, vậy là cậu “cải tạo” anh thành một người đàn ông lý tưởng, phong độ ngời ngời khiến bao người thèm thuồng. Thế rồi cậu lại… ghen. Nhiều người gọi anh là “chồng”, nhìn anh bằng ánh mắt si mê – cậu khó chịu vô cùng nhưng chẳng làm gì được. Thế là mỗi khi có cơ hội, cậu sẽ tinh tế “khoe” một chút, đánh dấu chủ quyền nhẹ nhàng: Điền Lôi chỉ thuộc về một mình cậu mà thôi.

Điền Lôi mua cho cậu bao nhiêu thứ, Trịnh Bằng cảm thấy mình cũng phải đáp lại. Cậu không muốn cứ mãi dựa dẫm mà chẳng cho đi gì. Thế là cậu bí mật đặt làm một cặp nhẫn đôi thủ công, khắc tên hai người. Cậu định làm anh bất ngờ, không ngờ Điền Lôi đã biết tỏng từ lâu nhưng vẫn giả vờ để cậu vui.

Tối đó, Điền Lôi vừa từ sự kiện nhãn hàng về, Trịnh Bằng đột nhiên lấy nhẫn ra, nghiêm túc nói:

“Anh Điền Lôi, hôm nay là ngày 22 tháng 1 năm 2026. Anh có đồng ý gả cho em không?”

Điền Lôi ngẩn người, chưa kịp phản ứng. Anh hỏi sao không phải “cưới em”, cậu liền vênh mặt kiêu kỳ:

“Chỉ có một cơ hội này thôi. Anh gả hay không thì bảo?”

Hừ, gả chứ! Sao lại không gả được chứ! Dù sao cả người em đã là của anh từ lâu rồi.

(Tối nay động phòng hoa chúc luôn!)

Ngay sau đó, Điền Lôi gọi trợ lý sắp xếp một khu cắm trại riêng tư trên núi. Trợ lý mặt đen sì: lại nữa rồi… Từ ngày sếp có người yêu, công việc của cô ngày càng “khổ sai”.

Đêm Bắc Kinh lạnh giá nhưng trời quang, trên núi ngắm sao rất đẹp. Trịnh Bằng chợt nhớ đêm ở Vô Tích – đêm hai người thổ lộ hết lòng, đêm cậu quyết định trao thân cho anh. Đến giờ họ đã ân ái không biết bao lần, đổi đủ tư thế, nhưng lần đầu tiên vẫn là ký ức sâu đậm nhất.

Mải mê kể lể, cậu quay sang thấy Điền Lôi đang lặng lẽ ngắm mình, miệng cười ngốc nghếch. Trịnh Bằng đưa tay đánh nhẹ vào mặt anh:

“Anh nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế?”

“Anh đang nghĩ… hay là ôn lại đêm đó một chút nhỉ?”

Chưa kịp để cậu trả lời, Điền Lôi đã túm lấy gáy cậu, kéo mạnh lại và hôn ngấu nghiến. Trịnh Bằng quen rồi, chẳng phản kháng, để mặc anh cắn mút môi, lưỡi dày nặng tách răng cậu ra, quấn lấy lưỡi cậu mà mút lấy. Hôn một hồi, cả hai bắt đầu nóng ran. Điền Lôi nhanh chóng mở cửa xe, kéo tuột Trịnh Bằng vào trong. Cửa đóng sập lại, cách biệt hoàn toàn với cái lạnh bên ngoài, khiến không khí bên trong càng thêm mờ ám, kích thích.

Điền Lôi không cho Trịnh Bằng cơ hội thở. Nụ hôn sâu đến mức cậu cảm nhận được vị rượu nhè nhẹ còn sót lại từ khi nãy – mùi hương quen thuộc khiến tim cậu đập loạn nhịp. Tay anh luồn xuống lưng cậu, những ngón tay thô ráp nhưng ấm áp miết dọc sống lưng, rồi dừng lại ở eo, siết chặt kéo sát hơn nữa. Cơ thể hai người dính chặt, hơi nóng lan tỏa, xua tan cái lạnh thấu xương của đêm Bắc Kinh. Trịnh Bằng khẽ rên trong cổ họng, hai tay bấu vào vai anh, móng tay cào nhẹ lên làn da rắn chắc, để lại những vệt đỏ mờ. Cậu đẩy nhẹ anh ra một chút để thở, nhưng Điền Lôi chỉ cười khẽ, cúi xuống cắn nhẹ vành tai cậu, rồi thì thầm bằng giọng trầm đục đầy dục vọng: “Em vừa bảo anh ‘gả’ cho em xong, giờ lại muốn chạy à?” “Em… em đâu có chạy,” Trịnh Bằng đỏ mặt, giọng hơi run vì kích thích. “Chỉ là… xe hơi chật quá, lạnh thì lạnh mà nóng thì nóng kinh khủng.” Cậu cố gắng giữ giọng kiêu kỳ quen thuộc, nhưng hơi thở đã gấp gáp, cơ thể phản bội bằng cách cọ xát nhẹ vào anh. Điền Lôi bật cười thành tiếng, âm thanh trầm ấm vang lên trong không gian kín. Anh với tay bật nút sưởi ghế sau lên mức cao hơn, rồi nhanh chóng cởi bỏ lớp áo khoác cuối cùng còn sót lại trên người mình. Cơ thể anh hiện ra dưới ánh sáng mờ ảo từ đèn đường xa xa hắt vào – từng đường nét cơ bắp săn chắc, vết sẹo nhỏ cũ từ hồi còn trẻ, tất cả đều khiến Trịnh Bằng nuốt nước bọt. Phần dưới của anh đã căng cứng, chạm nhẹ vào bụng cậu, khiến cậu rùng mình. “Vậy để anh làm cho em ấm hơn.” Không chờ cậu đáp, Điền Lôi cúi xuống, môi lướt từ cổ xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở núm ngực đã cứng lại vì lạnh và vì kích thích. Anh ngậm lấy một bên, lưỡi quấn quanh đầu ti nhạy cảm, mút nhẹ rồi cắn khẽ, đủ để gây đau nhói khoái lạc. Trịnh Bằng cong người lên, tiếng rên thoát ra không kìm được: “Anh… nhẹ thôi… a…” Tay cậu luồn vào tóc anh, kéo nhẹ, nửa muốn dừng lại nửa muốn tiếp tục. Nhưng Điền Lôi đâu có nghe. Tay kia anh luồn xuống dưới, vuốt ve phần đùi trong mềm mại của cậu, rồi từ từ tiến lên. Ngón tay anh lướt qua lớp lông mịn, chạm vào nơi nhạy cảm nhất – phần thân dưới của cậu đã ướt át và cứng ngắc. Trịnh Bằng giật mình, hai chân vô thức khép lại nhưng lại bị anh nhẹ nhàng tách ra bằng đầu gối. “Thả lỏng nào, bảo bối,” anh thì thầm, giọng ngọt ngào đến mức khiến cậu mềm nhũn. “Hôm nay là đêm động phòng mà, phải để anh chăm sóc em thật kỹ chứ.” Anh dùng ngón tay giữa thăm dò, nhẹ nhàng xoa vòng quanh lối vào, rồi từ từ đẩy vào một đốt. Trịnh Bằng cắn môi, mắt long lanh nước, cảm giác đầy đặn và nóng ran lan tỏa từ dưới lên. “Anh… chậm thôi…” cậu thì thầm, nhưng cơ thể lại phản ứng bằng cách siết chặt quanh ngón tay anh. Điền Lôi thêm một ngón nữa, di chuyển chậm rãi, uốn cong để chạm đúng điểm nhạy cảm bên trong, khiến cậu rên rỉ lớn hơn, hông vô thức nhúc nhích theo nhịp tay anh. Trịnh Bằng không chịu nổi nữa, cậu đưa tay ôm lấy gáy anh, kéo anh lên hôn lần nữa – lần này là cậu chủ động, lưỡi cậu quấn lấy lưỡi anh, trao đổi hơi thở nóng bỏng, vị mặn của mồ hôi lẫn vào. Điền Lôi đáp lại mãnh liệt, tay vẫn tiếp tục chuẩn bị, thêm chất bôi trơn từ túi nhỏ anh luôn mang theo (một thói quen từ những lần trước). Không gian trong xe dần trở nên ngột ngạt vì hơi thở gấp gáp và tiếng rên khe khẽ. Cửa kính bắt đầu mờ đi vì hơi nước, che khuất hoàn toàn thế giới bên ngoài. Trên núi cao, gió lạnh vẫn thổi, nhưng bên trong chiếc SUV này, chỉ còn lại lửa dục vọng đang bùng cháy. Điền Lôi nâng hông Trịnh Bằng lên một cách nhẹ nhàng nhưng đầy quyết đoán, đặt cậu ngồi hẳn lên đùi mình trong tư thế đối diện hoàn hảo. Hai chân cậu dạng rộng, quấn quanh hông anh, lưng dựa vào ghế sau xe hơi đã được ngả xuống để tạo không gian thoải mái hơn. Ánh sáng mờ ảo từ đèn xa xa hắt qua cửa kính mờ hơi nước, chiếu lên khuôn mặt cậu – má ửng hồng, môi sưng mọng vì những nụ hôn dồn dập, mắt long lanh nước vì khoái cảm và xúc động. Điền Lôi nhìn cậu, đôi mắt tối sầm lại vì dục vọng cháy bỏng, nhưng sâu trong đó vẫn là sự dịu dàng quen thuộc mà chỉ cậu mới nhận ra. Họ nhìn nhau như vậy một lúc lâu, không nói gì. Không gian bên trong xe dường như thu hẹp lại chỉ còn hai người, hơi thở hòa quyện, nhịp tim đập cùng tần số. Trịnh Bằng đưa tay vuốt nhẹ má anh, ngón tay run run lướt qua vết sẹo nhỏ bên cạnh lông mày – vết tích từ một lần nghịch dại hồi bé. “Em yêu anh,” cậu thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng gió núi nuốt chửng, nhưng Điền Lôi vẫn nghe rõ từng chữ. Anh mỉm cười, nụ cười ấm áp xen lẫn dục vọng, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cậu, rồi lướt môi xuống mí mắt, xuống sống mũi, cuối cùng dừng lại nơi khóe môi: “Anh cũng yêu em. Từ rất lâu rồi… từ cái ngày em nhìn anh bằng ánh mắt tò mò ấy.” Rồi anh chậm rãi tiến vào. Đầu khấc nóng ran chạm vào lối vào đã ướt át, giãn nở nhờ những ngón tay chuẩn bị trước đó. Anh không vội, từng chút một, để cậu quen dần với cảm giác bị lấp đầy. Trịnh Bằng cắn chặt môi dưới, tay bấu chặt vai anh đến mức móng tay in hằn lên da thịt. Cảm giác anh to lớn, nóng bỏng, gân guốc trượt vào sâu hơn khiến cậu rùng mình khoái lạc, từng đợt sóng lan tỏa từ dưới lên tận đỉnh đầu. “Anh… chậm thôi… em… em…” cậu thì thầm, giọng vỡ òa, nhưng hông lại vô thức đẩy xuống, đón nhận anh sâu hơn nữa. Khi anh lấp đầy hoàn toàn, chạm đến tận cùng, cả hai cùng khựng lại một giây. Trịnh Bằng cảm nhận rõ từng đường gân nổi trên thân anh cọ xát bên trong mình, cảm giác bị chiếm hữu hoàn toàn khiến cậu run rẩy. Điền Lôi cúi xuống, hôn lên cổ cậu, thì thầm bên tai: “Em chặt quá… siết anh thế này, anh không nhịn được mà thao chết em.” Cậu đỏ mặt, nhưng không phủ nhận – cơ thể cậu đã tự động siết chặt quanh anh, như muốn giữ lấy anh mãi mãi. Điền Lôi bắt đầu di chuyển. Ban đầu chậm rãi, mỗi cú đẩy nhẹ nhàng như đang vuốt ve từ bên trong, để cậu quen với nhịp điệu. Trịnh Bằng rên khe khẽ, đầu ngả ra sau, mắt nhắm nghiền, tận hưởng từng lần anh rút ra rồi lại tiến vào. Tiếng da thịt va chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian kín, hòa lẫn với tiếng thở dồn dập và những tiếng rên đứt quãng. Anh một tay giữ chặt eo cậu, giữ nhịp, tay kia luồn xuống vuốt ve thân dưới của cậu – ngón cái day day đầu khấc ướt át, xoa nắn theo nhịp đẩy, khiến cậu càng thêm điên cuồng. “Anh… sâu hơn… em muốn anh thao chết em đi…” Trịnh Bằng van xin, giọng lạc đi vì khoái cảm. Điền Lôi đáp lại bằng cách tăng nhịp, đẩy mạnh hơn, sâu hơn. Mỗi cú dập khiến cậu cong người, rên lớn hơn, cơ thể siết chặt quanh anh tạo nên ma sát điên cuồng. Tiếng thì thầm yêu thương xen lẫn những lời dâm đãng chỉ hai người mới hiểu: “Em ướt hết rồi… em muốn anh bắn đầy vào trong em không?” “Muốn… em muốn anh lấp đầy em… đừng dừng lại…” Không gian trong xe ngột ngạt vì hơi nóng, mùi mồ hôi hòa quyện với mùi chất bôi trơn và mùi cơ thể hai người. Cửa kính đã mờ trắng hoàn toàn, che khuất thế giới bên ngoài. Trên núi cao, gió lạnh vẫn thổi qua rừng thông, nhưng bên trong chiếc SUV này, chỉ còn lửa dục vọng đang bùng cháy không ngừng. Điền Lôi cúi xuống, ngậm lấy núm ngực cậu một lần nữa, mút mạnh trong khi đẩy nhanh hơn. Trịnh Bằng ôm chặt lấy đầu anh, tay luồn vào tóc, kéo anh sát hơn. “Anh… em sắp… a… nhanh hơn nữa…” cậu thì thầm, đầu ngả ra sau, mắt nhắm nghiền, nước mắt khoái lạc lăn dài trên má. Điền Lôi tăng tốc tối đa, đẩy mạnh, sâu, mỗi lần dập vào đều chạm đúng điểm nhạy cảm khiến cậu co giật. Cơ thể cậu siết chặt quanh anh, báo hiệu cao trào sắp đến. Và rồi cả hai cùng chạm đỉnh. Trịnh Bằng rên lớn, cơ thể co giật dữ dội, chất lỏng nóng hổi bắn ra giữa hai người, vấy lên bụng anh, nhỏ giọt xuống ghế da. Điền Lôi theo ngay sau, đẩy sâu một cái cuối cùng, phóng thích hết vào trong cậu – từng đợt phun trào ấm áp, dâm đãng khiến cậu cảm nhận rõ sự lấp đầy hoàn toàn từ bên trong. Anh rên khẽ bên tai cậu, hơi thở gấp gáp: “Em… tuyệt vời quá…” Khi cả hai cùng thả lỏng, Trịnh Bằng ôm chặt lấy cổ anh, nước mắt lăn dài – không phải vì đau, mà vì hạnh phúc quá đầy, vì cảm giác được yêu thương và chiếm hữu đến tận cùng. Điền Lôi hôn lên những giọt nước mắt ấy, từng giọt một, rồi hôn lên môi cậu, nhẹ nhàng như sợ làm vỡ cậu. “Vợ anh ngoan lắm… em tuyệt vời quá… anh yêu em nhiều lắm.” Trịnh Bằng cười trong nước mắt, đấm nhẹ vào ngực anh: “Điền Lôi ngốc… lần sau nhẹ thôi nhé… em không chịu nổi đâu… nhưng… em vẫn muốn nữa… muốn anh mãi thế này.” Họ nằm ôm nhau trong ghế sau, cơ thể vẫn dính chặt, hơi ấm lan tỏa, nhẫn đôi trên tay lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Điền Lôi vuốt tóc cậu, thì thầm: “Nghỉ một chút đi, bảo bối. Đêm còn dài… anh chưa xong với em đâu.” Trịnh Bằng đỏ mặt, vùi đầu vào ngực anh, nhưng khóe miệng lại cong lên nụ cười hạnh phúc. Họ nằm ôm nhau trong ghế sau, hơi ấm lan tỏa, nhẫn đôi trên tay lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. Bên ngoài, trời vẫn lạnh, sao vẫn sáng, nhưng trong khoảnh khắc này, thế giới của họ chỉ có nhau. Và đêm ấy, họ biết rằng – dù tương lai có ra sao, họ sẽ không bao giờ buông tay.

Nhận xét