FIC SẾCH 1

Nụ hôn ban đầu chỉ là sự chạm nhẹ đầy nâng niu, nhưng với Lôi Tử, dường như chưa bao giờ là đủ khi đối diện với Tiểu Ngư. Anh giữ chặt gáy cậu, nụ hôn dần trở nên nồng nhiệt, mạnh mẽ tách mở bờ môi để cuốn lấy đầu lưỡi mềm mại đang cố tình lẩn tránh. Trong căn phòng vẫn còn vương chút hơi lạnh của buổi sớm mai, không khí nhanh chóng nóng lên bởi hơi thở dồn dập và những âm thanh ướt át đầy tình tứ.

Tiểu Ngư bị hôn đến mức choáng váng, hơi thở trở nên đứt quãng, hai tay cậu vô thức bấu chặt lấy vai áo Lôi Tử như tìm một điểm tựa. Rời khỏi đôi môi ngọt ngào ấy trong chốc lát, Lôi Tử khẽ liếm dọc vành tai nhạy cảm của người thương, giọng anh trầm khàn đầy hưởng thụ:

— “Em đỏ mặt từ tai đến cổ thế này… làm sao anh nhịn được?”

Bàn tay nóng rực của anh luồn vào dưới lớp áo ngủ mỏng manh, lướt qua vùng bụng phẳng lì rồi dừng lại nơi lồng ngực. Ngón cái anh xoa nhẹ lên đầu nhũ đã sớm cương cứng, khiến Tiểu Ngư khẽ rên lên, sống lưng cong lại theo bản năng.

— “Đừng… mới sáng mà…” – Cậu cố dùng chút lý trí còn sót lại để ngăn cản, nhưng giọng nói đã mềm nhũn, chẳng còn chút sức nặng.

— “Ừ, mới sáng nên anh mới muốn ăn em thật sạch.” – Lôi Tử cười khẽ, cắn nhẹ vành tai cậu rồi dứt khoát kéo áo cậu lên cao. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên ngực, lưỡi quấn quýt rồi mút mạnh, đôi khi răng khẽ cọ sát khiến Tiểu Ngư run rẩy, những tiếng rên rỉ không kìm được mà thoát ra ngoài.

Chẳng mấy chốc, quần áo của cả hai đã nằm ngổn ngang dưới sàn nhà. Lôi Tử đè chặt Tiểu Ngư dưới thân, chậm rãi đặt nụ hôn lên từng centimet da thịt, từ cổ, ngực, bụng cho đến nơi đang căng cứng vì dục vọng của cậu. Anh không hề vội vàng, chỉ dùng đầu lưỡi trêu đùa quanh nơi ướt át ấy, khiến Tiểu Ngư gần như phát điên vì sự kích thích.

— “Điền Lôi… anh… đừng trêu nữa…” – Tiểu Ngư thở hổn hển, đôi bàn tay bấu chặt vào tóc anh.

Ánh mắt Lôi Tử tối sầm lại vì ham muốn đang dâng trào. Anh với tay lấy tuýp gel trong ngăn kéo – thứ mà anh đã cố ý chuẩn bị từ lần trước – rồi bôi lên ngón tay, chậm rãi đẩy vào nơi chặt khít phía sau cậu. Tiểu Ngư khẽ cắn môi, đôi chân theo bản năng muốn khép lại nhưng đã bị Lôi Tử giữ chặt.

— “Thả lỏng đi bảo bối… anh sẽ làm em thật sướng.”

Từng ngón tay một kiên nhẫn mở rộng, đồng thời Lôi Tử cũng cúi xuống ngậm lấy dục vọng phía trước của cậu để phân tán sự chú ý. Khi cảm nhận được Tiểu Ngư đã hoàn toàn mềm mại và sẵn sàng, anh mới rút tay ra, thay vào đó là sự nóng bỏng, to lớn của chính mình.

Anh chậm rãi tiến vào, từng chút một cảm nhận sự bao bọc chặt chẽ từ cơ thể cậu. Tiểu Ngư nhíu mày, nước mắt sinh lý lăn dài nơi khóe mắt, nhưng vòng tay vẫn ôm ghì lấy lưng anh không rời.

— “Đau không?” – Lôi Tử dịu dàng hôn lên khóe mắt cậu.

Tiểu Ngư lắc đầu, giọng khàn đặc đầy khẩn thiết: “Muốn anh… tất cả…”

Lời nói ấy như mồi lửa thiêu rụi sự nhẫn nại cuối cùng của Lôi Tử. Anh bắt đầu những cú thúc mạnh mẽ và hung hăng, mỗi lần đều chạm đến nơi sâu nhất. Tiếng da thịt va chạm dồn dập hòa cùng tiếng rên rỉ của Tiểu Ngư và hơi thở nặng nhọc của người đàn ông phía trên.

— “Em thật chặt… anh điên mất…” – Lôi Tử gầm nhẹ, tay giữ chặt hông cậu để tăng tốc độ. Từng nhịp ra vào đều chuẩn xác chạm vào điểm nhạy cảm, khiến Tiểu Ngư chỉ còn biết nức nở gọi tên anh trong vô thức.

— “Điền Lôi… em sắp… a…”

Lôi Tử cúi xuống trao một nụ hôn sâu, lưỡi quấn lấy lưỡi cậu. Cùng lúc đó, tay anh nắm lấy nơi đang rung động của Tiểu Ngư, vuốt mạnh theo nhịp độ dồn dập. Chỉ sau vài cú thúc cuối cùng, Tiểu Ngư run rẩy bắn ra trong tay anh. Ngay sau đó, hậu huyệt co rút mạnh mẽ khiến Lôi Tử không thể kìm nén thêm, anh gầm lên một tiếng, phóng thích toàn bộ vào sâu bên trong cậu.

Cả hai cùng chìm đắm trong dư vị của cao trào, mồ hôi đẫm ướt cả drap giường. Lôi Tử nằm đè lên người Tiểu Ngư, âu yếm hôn lên tóc cậu, giọng thỏa mãn:

— “Em là của anh… mãi mãi.”

Tiểu Ngư thở hổn hển, ngón tay vẽ những vòng tròn vu vơ trên lưng anh, mỉm cười đáp lại: “Ừ… là của anh.”

Ngoài cửa sổ, nắng đã lên cao. Chuyến bay chiều vẫn còn xa, và họ vẫn còn cả một buổi sáng dài để tiếp tục chìm đắm trong tình yêu, lặp lại lần nữa, rồi lần nữa… cho đến khi chẳng còn chút sức lực nào để rời khỏi giường.

Nhận xét