FIC SẾCH 2

Căn phòng khách sạn trên tầng 32 chìm trong bầu không khí đặc quánh, chỉ còn lại ánh đèn ngủ màu hổ phách tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo. Điền Lôi đóng sầm cửa, tiếng khóa điện tử vang lên một tiếng “tách” gọn lẹ, tựa như một tín hiệu lạnh lùng báo rằng mọi đường lui của người bên trong đã hoàn toàn bị cắt đứt.

Trịnh Bằng đứng lặng giữa phòng, hai tay buông thõng, lồng ngực phập phồng theo từng nhịp thở không đều. Chiếc áo sơ mi trắng trên người anh đã bị vò nhàu nát từ lúc ở thang máy, cổ áo mở toang đến nút thứ ba, để lộ xương quai xanh mảnh khảnh cùng những dấu hôn đỏ sẫm mà Điền Lôi vừa thô bạo để lại cách đó không lâu.

“Đừng có đứng đó giả vờ ngoan nữa.” – Điền Lôi dửng dưng cởi bỏ áo vest ném lên ghế sofa. Giọng hắn trầm xuống, chứa đựng một thứ áp lực như thể núi lửa sắp phun trào. “Vào đây.”

Trịnh Bằng chậm rãi bước tới, mỗi bước chân lại khiến tim anh đập loạn nhịp vì căng thẳng. Khi khoảng cách chỉ còn lại một cánh tay, Điền Lôi dường như đã mất hết kiên nhẫn. Hắn thô bạo túm lấy cổ tay anh, kéo mạnh vào lòng rồi cúi xuống cắn thẳng lên vành tai mềm mại.

“Ưm…” – Trịnh Bằng khẽ run lên, đầu ngón tay bấu chặt vào lưng áo hắn.

“Đêm nay anh muốn em khóc.” – Điền Lôi thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào làn da cổ anh đầy đe dọa. “Khóc thật to, để cả tầng này biết em là của ai.”

Dứt lời, hắn bế bổng anh lên, sải bước dài rồi ném anh xuống chiếc giường king-size. Giữa lúc Trịnh Bằng còn đang choáng váng vì đệm lún sâu, Điền Lôi đã nhanh chóng đè lên, một bàn tay dễ dàng khóa chặt hai cổ tay anh trên đỉnh đầu.

Hắn bắt đầu cuộc xâm chiếm của mình từ cổ xuống ngực. Từng cái cắn, từng nụ hôn đều mang đậm tính sở hữu, khắc sâu lên cơ thể trắng mịn của người dưới thân. Khi đôi môi hắn chạm đến đỉnh ngực đang nhô lên vì kích thích, Trịnh Bằng không tự chủ được mà cong người rên rỉ.

“Điền Lôi… nhẹ một chút…”

“Nhẹ?” – Hắn cười khẽ, giọng khàn đặc đầy nguy hiểm. “Em chịu được không?”

Điền Lôi buông tay anh ra, nhưng ngay lập tức lật ngược người anh lại, ép mặt anh xuống gối. Tay hắn thuần thục kéo khóa quần âu, lột bỏ lớp vải cuối cùng. Khi nơi kín đáo hồng nhạt lộ ra và co rụt lại vì không khí lạnh, hắn dùng ngón tay thô ráp lướt qua, khiến Trịnh Bằng run rẩy kịch liệt.

“Ư… đừng trêu nữa…” – Trịnh Bằng vùi mặt vào gối, giọng run run van nài.

“Trêu? Anh còn chưa bắt đầu.” – Điền Lôi cúi xuống, đầu lưỡi nóng bỏng bất ngờ liếm một đường dài từ xương cụt xuống nơi nhạy cảm nhất. Trịnh Bằng gần như bật khóc, hai chân mềm nhũn quỳ sụp xuống mặt giường.

Không để anh kịp thở, Điền Lôi lấy từ vali ra lọ gel và một món đồ chơi màu đen bóng loáng. Chất lỏng mát lạnh chảy xuống khiến Trịnh Bằng giật mình, nhưng ngay sau đó là sự xâm nhập không chút nương tình của những ngón tay. Một, hai, rồi ba ngón… tiếng ma sát của chất lỏng vang lên dâm đãng trong không gian yên tĩnh.

Khi Điền Lôi rút tay ra và thay thế bằng thứ cứng rắn, nóng hổi của chính mình, Trịnh Bằng mới thực sự vỡ òa thành tiếng khóc.

“A… Điền Lôi… chậm một chút… em chịu không nổi…”

“Chịu không nổi cũng phải chịu.” – Hắn siết chặt hông anh, đột ngột thúc mạnh toàn bộ vào sâu bên trong.

Nỗi đau đớn đan xen với khoái cảm mãnh liệt làm Trịnh Bằng ngạt thở. Điền Lôi không dừng lại, từng cú nhấp đều mạnh bạo, liên tục va chạm vào điểm mẫn cảm nhất. Căn phòng giờ đây chỉ còn tiếng da thịt va chạm “bạch bạch”, tiếng rên đứt quãng và hơi thở nặng nhọc của hai người.

“Gọi tên anh.” – Điền Lôi cắn vào vai anh, để lại một dấu răng rõ rệt.

“Điền… Lôi… a…!”

“Gọi chồng.”

Trong làn nước mắt nhòe nhoẹt, Trịnh Bằng khản giọng: “Chồng… tha cho em… em sắp… không chịu nổi rồi…”

“Chưa được phép bắn.” – Điền Lôi bất ngờ rút ra hoàn toàn, để lại một khoảng trống vắng khiến Trịnh Bằng nức nở.

Hắn lật anh nằm ngửa lại, gác hai chân anh lên vai mình rồi tiến vào một lần nữa, tàn nhẫn và sâu hơn trước. Mỗi nhịp chuyển động đều khiến cơ thể Trịnh Bằng rung động dữ dội. Điền Lôi cúi xuống hôn anh, nuốt lấy mọi tiếng rên rỉ. Đến khi cảm nhận được sự co thắt điên cuồng từ bên trong, hắn mới thì thầm:

“Bắn đi. Bắn cho anh xem.”

Như một mệnh lệnh không thể chối từ, Trịnh Bằng lập tức phóng thích, dịch trắng đục rơi đầy trên bụng và ngực. Điền Lôi cũng không kìm nén thêm, gầm nhẹ một tiếng rồi trút bỏ tất cả vào sâu trong anh.

Sau cuộc hoan lạc, Điền Lôi nằm đè lên người Trịnh Bằng, chờ nhịp thở bình ổn lại. Nhìn dòng dấu vết trắng đục chậm rãi chảy ra, hắn khẽ cười, đặt một nụ hôn lên trán anh.

“Ngoan. Lần sau anh còn muốn nghe em khóc to hơn.”

Trịnh Bằng chỉ còn đủ sức đưa tay ôm lấy cổ hắn, thào phào: “Đồ biến thái…”

“Ừ, biến thái của riêng em thôi.” – Điền Lôi cười khàn, bế anh vào phòng tắm. Đêm, quả thực vẫn còn rất dài.


Nhận xét