Trịnh Bằng vừa ấn nút tắt livestream, cả người cậu lập tức chùng xuống như một dây đàn vừa được nới lỏng sau quãng thời gian căng thẳng. Tiếng “ting” báo hiệu kết thúc của nền tảng vẫn còn vang vọng trong đầu, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy mình được trở về với bản ngã thực sự. Không còn là một “chủ tiệm trà sữa dễ thương” trước ống kính, giờ đây cậu chỉ còn là Trịnh Bằng của riêng Điền Lôi. Một hơi thở dài trút ra, tim cậu đập nhanh không phải vì men rượu, mà vì biết rằng chỉ vài phút tới đây, mình sẽ hoàn toàn thuộc về người đàn ông trong phòng tắm kia. Cảm giác ngọt ngào lẫn hồi hộp dâng lên, tựa như mỗi lần cậu đứng trước cửa phòng anh, chỉ cần bước qua cánh cửa đó là mọi mệt mỏi đều tan biến dưới sự che chở của anh.
Cậu nhẹ nhàng đẩy cửa phòng tắm, làn hơi nước nóng hổi lập tức bao lấy da thịt. Điền Lôi đứng đó – cao lớn và mạnh mẽ, nhưng ánh mắt anh nhìn cậu lại chứa đựng sự dịu dàng đến lạ kỳ. Trịnh Bằng thấy tim mình lỡ nhịp. Cậu im lặng, lặng lẽ cởi bỏ lớp áo, để lộ cơ thể thanh mảnh với làn da trắng hồng đang ửng lên vì hơi rượu và sức nóng. Khi Điền Lôi kéo cậu vào lòng, Trịnh Bằng cảm tưởng như mình tan chảy. Nụ hôn của anh luôn mang theo sức chiếm đoạt mãnh liệt, nhưng đồng thời cũng là một lời hứa bảo vệ vững chãi. Cậu nhắm mắt, để anh dẫn dắt, để hơi thở anh lấp đầy lồng ngực mình với một ý nghĩ duy nhất: “Mình hoàn toàn là của anh ấy.”
Khi Điền Lôi trầm giọng bảo: “Ra giường nằm chờ anh”, một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến đầu gối Trịnh Bằng như muốn khuỵu xuống. Cậu ngoan ngoãn quấn khăn bước ra, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy. Trên giường, cậu nằm nghiêng, tay ôm chặt gối, cố gắng hít thở để kìm nén sự mong chờ đang thiêu đốt từng tế bào. Cậu thấy xấu hổ vì cơ thể mình đã sớm phản ứng chỉ sau một nụ hôn, sự khao khát dâng trào khiến cậu không thể ngồi yên.
Khoảnh khắc Điền Lôi kéo cậu ngồi lên đùi, Trịnh Bằng thấy mình nhỏ bé lạ thường. Dù sở hữu chiều cao 1m80, nhưng trong vòng tay anh, cậu luôn cảm thấy mình được bao bọc tuyệt đối. Ngón tay anh chậm rãi và cẩn thận mở rộng cậu, nhưng mỗi lần chạm vào đều khiến cậu run rẩy kịch liệt. Trịnh Bằng cắn môi đến bật máu để ngăn mình không rên rỉ quá lớn, đôi tay bấu chặt vai anh như sợ mình sẽ tan biến. Khi cuối cùng cả hai hòa làm một, cảm giác bị lấp đầy quá đỗi trọn vẹn khiến cậu suýt khóc. Cậu nhún người, vừa xấu hổ vừa đắm chìm, đôi mắt nhìn thẳng vào Điền Lôi, khao khát thấy người đàn ông mạnh mẽ này cũng đang mất kiểm soát vì mình. Mỗi khi anh thở dốc gọi “Nguyệt Nguyệt…”, trái tim cậu như nổ tung vì tự hào và hạnh phúc.
Khi bị Điền Lôi lật úp người lại, Trịnh Bằng gần như mất hết lý trí. Tư thế phơi bày khiến cậu xấu hổ đến mức muốn trốn đi, nhưng bản năng lại khao khát bị anh chiếm lấy mạnh mẽ hơn nữa. Mỗi cú thúc sâu của anh khiến cậu như sóng vỡ bờ, không còn là chính mình, chỉ còn là dục vọng và tình yêu cháy bỏng. Khi tay anh luồn xuống vuốt ve, cơ thể cậu run lên từng đợt, nước mắt trào ra không kiểm soát được vì hạnh phúc đến nghẹn lời.
Đứng trước cửa kính tầng 28, Trịnh Bằng sợ đến mức run rẩy. Dù biết không ai có thể thấy được, nhưng cảm giác bị cả thành phố nhìn lén vẫn khiến cậu co rúm. Thế nhưng, khi Điền Lôi tiến vào từ phía sau và dùng tay bịt miệng cậu lại, cảm giác an toàn lại kỳ lạ ập đến. Nhìn bóng dáng hai người phản chiếu trên mặt kính – một lớn một nhỏ quấn quýt lấy nhau – nỗi sợ biến mất, nhường chỗ cho khao khát mãnh liệt. Cậu muốn anh mạnh hơn, sâu hơn, để khắc ghi dấu ấn sở hữu này. Đến lần thứ ba, cậu gần như ngất đi, đôi chân mềm nhũn chỉ còn biết dựa hoàn toàn vào anh mà khóc nức nở trong sự sung sướng tột cùng.
Cuối cùng, trong vòng tay ấm áp của Điền Lôi, Trịnh Bằng cảm thấy mình đã thực sự về nhà. Anh vẫn ở bên trong cậu, không nhúc nhích, chỉ liên tục đặt những nụ hôn lên gáy cậu và thì thầm: “Em giỏi lắm, bảo bối… anh yêu em…”. Trịnh Bằng mỉm cười trong nước mắt, đưa tay ra sau đan chặt lấy tay anh. Dù mệt đến mức không mở nổi mắt, nhưng lòng cậu bình yên đến lạ. Mọi thứ đều xứng đáng, chỉ cần có anh ôm cậu như thế này.
Về phía Điền Lôi, anh luôn giữ một sự kiềm chế đáng sợ. Anh yêu mọi phản ứng của Trịnh Bằng: từ cách cậu đỏ mặt, cách cậu cố tỏ ra mạnh mẽ cho đến lúc cậu mềm nhũn trong lòng mình. Mỗi tiếng rên, mỗi lần cậu run rẩy gọi “anh ơi” đều khiến trái tim anh thắt lại. Anh muốn nhẹ nhàng nhưng bản năng lại thúc giục anh chiếm đoạt, muốn khắc dấu mình lên từng centimet cơ thể cậu. Khi thấy cậu khóc vì hạnh phúc, Điền Lôi chỉ muốn thời gian dừng lại mãi mãi. Anh hôn lên tóc cậu, thì thầm những lời yêu thương chân thành nhất, bởi chỉ trong những giây phút này, anh mới dám để lộ sự yếu đuối của mình: anh sợ một ngày nào đó sẽ mất cậu.
Ngoài cửa sổ, pháo hoa vẫn nổ tung rực rỡ trên bầu trời. Trong căn phòng nhỏ, chỉ còn hai trái tim đập cùng một nhịp, quấn quýt không rời trong dư vị của tình yêu.
Nhận xét
Đăng nhận xét