Công việc kết thúc muộn hơn dự kiến. Điền Lôi kéo lê thân thể mệt mỏi trở về tầng khách sạn, hành lang im phăng phắc, chỉ có tiếng bước chân của riêng anh.
Ban ngày vừa quay cảnh vừa hút thuốc vừa tự thỏa mãn, lại còn phải gọi điện trêu chọc Ngô Sở Úy. Trong làn khói vây quanh, anh thực sự cần một điểm tựa tưởng tượng. Và điểm tựa đó, không nghi ngờ gì nữa, chính là Ngô Sở Úy, hay nói đúng hơn, là người do Trịnh Bằng thủ vai.
Màn hình điện thoại sáng lên, tin nhắn cuối cùng là của Trịnh Bằng nói đang ở phòng anh chơi game, còn trêu anh lúc "tự xử" thì đang nghĩ đến ai. Sau khi anh gửi đi câu: 【Nghĩ đến Ngô Sở Úy chứ ai】, Trịnh Bằng không trả lời nữa. Điều này hơi bất thường, vì bình thường Trịnh Bằng ít nhất cũng sẽ gửi một cái sticker, hoặc gọi điện sang mắng mỏ đùa cợt một trận.
Sự im lặng này khiến Điền Lôi thấy bất an, thậm chí nảy sinh một nỗi hoảng loạn hiếm thấy. Có phải cậu đã nhận ra điều gì không? Đêm qua mình thực sự không để lại dấu vết nào chứ? Hay câu nói đùa về "giấc mơ xuân" kia vốn dĩ không hề vô ý?
Anh đứng trước cửa phòng mình, hít một hơi thật sâu mới quẹt thẻ bước vào.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn sàn tỏa ánh sáng vàng mờ ảo, màn hình tivi vẫn sáng ở giao diện chờ của trò chơi, ánh sáng nhấp nháy nhưng không có âm thanh.
Trịnh Bằng nằm vật ra trên chiếc giường lớn của anh, có lẽ vì đợi quá lâu nên đã ngủ thiếp đi. Tay cầm chơi game đặt tùy tiện trên bụng, phập phồng theo nhịp thở.
Cậu trông có vẻ ngủ rất say, còn thiếu phòng bị hơn cả đêm qua. Có lẽ cậu đã về tắm rửa trước, mái tóc mềm mại rũ trước trán. Cậu mặc áo thun cotton và quần đùi thoải mái, hôm nay trên người cậu vương mùi hương giống hệt anh, xen lẫn mùi đặc trưng của riêng cậu, xem ra là đã tắm ở phòng tắm của anh.
Điền Lôi nhẹ nhàng đóng cửa, cởi áo khoác, động tác khẽ khàng hết mức có thể. Anh đi đến bên giường, liếc nhìn màn hình tivi rồi dừng mắt lại trên gương mặt đang ngủ say của Trịnh Bằng.
Trịnh Bằng khi ngủ trông cực kỳ yên tĩnh và ngoan ngoãn, đôi môi hơi chu ra khiến người ta không kìm được muốn dùng ngón tay chạm vào.
Điền Lôi ngắm nhìn cậu hồi lâu, ký ức và cảm giác về đêm qua trong lúc đóng phim ban ngày lại ùa về như thủy triều. Đặc biệt là câu nói đầy ẩn ý của Trịnh Bằng: 【Biết đâu là giấc mơ xuân đấy】. Câu nói đó cứ khiến lòng anh ngứa ngáy không thôi.
Anh cúi người, cẩn trọng định lấy chiếc tay cầm trên bụng Trịnh Bằng ra.
Ngay khi đầu ngón tay sắp chạm vào tay cầm, Trịnh Bằng chợt lầm bầm một tiếng như thể bị phá hỏng giấc mộng đẹp, hơi nhíu mày khó chịu rồi xoay người đi, biến thành tư thế quay lưng về phía Điền Lôi.
Tay Điền Lôi khựng lại giữa không trung, đợi vài giây, thấy Trịnh Bằng không tỉnh lại mà chỉ điều chỉnh tư thế ngủ, anh mới chậm rãi thở phào.
Tuy nhiên, tư thế mới này lại phô bày đường cong cơ thể của Trịnh Bằng rõ ràng hơn. Gấu áo thun do xoay người mà cuộn lên một chút, để lộ một đoạn thắt lưng mịn màng và mép quần đùi. Chiếc quần ôm lấy vòng mông đầy đặn, tỏa ra sức quyến rũ thầm lặng trong ánh sáng mờ tối.
Hơi thở của Điền Lôi không tự chủ được mà nặng nề thêm.
Cảm giác ấm nóng khi anh ôm Trịnh Bằng đêm qua lại hiện về. Đầu ngón tay như vẫn còn lưu lại hơi ấm rực lửa đó. Vậy mà ban ngày, kẻ này còn dám không biết sống chết là gì mà truy hỏi trên WeChat rằng anh đang nghĩ đến ai.
- Nghĩ đến Ngô Sở Úy chứ ai.
Đúng thế, nghĩ đến em. Luôn luôn là em.
Cảm giác tội lỗi quyện cùng khát vọng cháy bỏng hơn bao giờ hết.
Giống như đêm trước, anh ngồi thụp xuống, tiến lại gần, thấp giọng thử lòng: "Trịnh Bằng? Ngủ rồi à?"
Đáp lại anh chỉ có tiếng thở đều đặn và một tư thế ngủ dường như sâu hơn bình thường.
Ánh mắt Điền Lôi tối sầm lại. Anh đưa tay ra, lần này mục tiêu xác định đặt lên đoạn thắt lưng trần trụi kia. Làn da dưới ngón tay ấm nóng, mịn màng đến khó tin. Trịnh Bằng dường như hơi run lên một chút nhưng không né tránh, ngược lại giống như cảm thấy ngứa trong lúc ngủ, vô thức hơi lùi về phía sau, áp sát vào tay anh hơn.
Hành động nhỏ nhặt này chính là sự khích lệ hiệu quả nhất.
Ngón tay Điền Lôi run rẩy, cẩn thận len vào mép quần đùi, chạm vào phần đỉnh của rãnh mông. Hơi thở của anh trở nên nóng bỏng.
Đầu ngón tay anh dọc theo đường rãnh đó từ từ hạ xuống, nhẹ nhàng khám phá và ấn nhẹ. Nhịp thở của Trịnh Bằng bắt đầu thay đổi, không còn là tiếng thở dài đều đặn của giấc ngủ sâu nữa mà mang theo một chút dồn dập. Trong cổ họng cậu phát ra âm thanh: "Ưm..."
Điền Lôi nín thở, chăm chú quan sát. Mắt Trịnh Bằng vẫn nhắm nghiền, nhưng lông mi lại rung động nhẹ nhàng, như thể đang rơi vào một giấc mơ vừa bất an vừa khoái lạc.
Điền Lôi không còn do dự nữa. Anh nhớ trong ngăn kéo tủ đầu giường có một tuýp sữa dưỡng thể nhỏ. Anh lấy ra, bóp một ít lên đầu ngón tay cho hơi ấm tan ra.
Anh cúi người xuống một lần nữa, môi dán sát vào sau tai Trịnh Bằng, thì thầm bằng giọng gió: "Nguyệt Nguyệt... thả lỏng nào..."
Ngón tay anh xâm nhập vào lần nữa, lần này mang theo cái lạnh trơn trượt, mục tiêu rõ ràng là tìm kiếm nơi lối vào đang đóng chặt kia.
Cơ thể Trịnh Bằng rõ ràng căng cứng trong thoáng chốc, thậm chí phát ra một tiếng hít hà ngắn ngủi, bàn tay đặt bên hông vô thức siết chặt ga giường.
Tim Điền Lôi vọt lên tận cổ họng, động tác hoàn toàn dừng lại, tưởng chừng giây sau cậu sẽ tỉnh dậy.
Nhưng Trịnh Bằng chỉ căng thẳng khoảnh khắc đó, rồi sau đó lại từ từ thả lỏng. Bàn tay siết ga giường cũng nới lỏng ra, như thể đó chỉ là một phản ứng tự nhiên trong mơ.
Hơi thở của cậu trở nên nặng nề hơn, như đang nỗ lực thích nghi với điều gì đó.
Điền Lôi cảm nhận được nơi chật hẹp ấm áp kia đang từng chút một, vô cùng khó khăn tiếp nhận anh.
Quá trình khai mở diễn ra chậm chạp và đầy giày vò, mỗi lần tiến vào một chút là cơ thể Trịnh Bằng lại run lên không kiểm soát và phát ra tiếng hừ hừ kìm nén từ mũi.
Âm thanh này lọt vào tai Điền Lôi chẳng khác nào liều thuốc kích dục. Trán anh rịn mồ hôi hột, vừa phải kìm nén bản thân không được quá nôn nóng làm cậu đau, vừa phải chống lại sự thôi thúc từ cám dỗ này.
Anh có thể cảm nhận được nhiệt độ và sự khít khao bên trong, chỉ mới là một ngón tay tiến vào đã khiến anh sắp phát điên.
Anh cẩn thận xoay chuyển, ấn nhẹ, mô phỏng theo một nhịp điệu nào đó, kiên nhẫn khai phá vùng lãnh địa chưa từng có ai đặt chân tới.
Cơ thể Trịnh Bằng dần trở nên mềm mại, thậm chí bắt đầu đung đưa thắt lưng theo động tác của ngón tay anh, tiếng hừ hừ đó đã biến thành những tiếng rên rỉ đứt quãng.
"Hà... a..." Một tiếng thở dốc mơ hồ thoát ra từ môi Trịnh Bằng.
Điền Lôi cúi đầu, hôn sâu lên đó, để lại một dấu vết nóng ẩm. Ngón tay anh thử tiến sâu thêm một chút nữa.
"Ư!" Trịnh Bằng đột ngột hít một hơi, cơ thể lại căng cứng.
Điền Lôi lập tức dừng mọi động tác, không tiến thêm nữa, nhẹ nhàng hôn lên sau gáy và vai cậu, thấp giọng dỗ dành: "Ngoan... không sao... không sợ..."
Một lúc sau, cơ thể Trịnh Bằng mới mềm lại, thậm chí còn chủ động lùi về phía sau áp sát vào ngón tay anh, như thể đang tìm kiếm nhiều hơn.
Lý trí của Điền Lôi vào khoảnh khắc này hoàn toàn bị thiêu rụi. Anh tăng tốc độ và biên độ khai phá của ngón tay, nghe tiếng rên rỉ dần trở nên ngọt ngào, cảm nhận sự run rẩy ngày càng mất kiểm soát của người dưới thân.
Khi ngón tay anh cuối cùng cũng tìm thấy điểm gồ lên bên trong, Trịnh Bằng đã ửng hồng khắp người, cơ thể ướt đẫm mồ hôi, tiếng rên rỉ vụn vỡ và tình tứ, hoàn toàn chìm đắm trong vòng xoáy của dục tình.
Đầu ngón tay Điền Lôi ấn chuẩn xác vào điểm đó, liên tục day và ấn.
"Ưm... a!" Trịnh Bằng lại phát ra tiếng rên rỉ vụn vỡ, động tác của Điền Lôi một lần nữa khựng lại, tim đập loạn xạ, nhìn chằm chằm vào sườn mặt cậu.
Tuy nhiên, Trịnh Bằng không hề tỉnh lại. Cơ thể cậu run rẩy, như thể bị khoái cảm mãnh liệt này làm cho không kịp trở tay nhưng lại không cách nào thoát khỏi giấc mơ. Nơi đó vô thức thắt chặt, mút lấy ngón tay Điền Lôi, sự nóng ẩm bên trong suýt chút nữa khiến anh suy sụp.
Cái kiểu thắt chặt vừa như đẩy ra vừa như giữ lại, cùng tiếng rên rỉ kìm nén như thể xấu hổ không dám thốt lên này, còn chết người hơn bất kỳ sự phối hợp trực tiếp nào.
Điền Lôi cúi người, môi dán vào vành tai nhạy cảm của cậu, giọng khàn đến mức không ra hơi: "Nguyệt Nguyệt... thích thế này không? Hửm?"
Câu hỏi của anh như đá chìm đáy bể, chỉ có hơi thở ngày càng dồn dập và sự run rẩy của Trịnh Bằng là câu trả lời, phản ứng cơ thể chân thực hơn ngôn ngữ nhiều.
Điền Lôi cũng biết sẽ không có câu trả lời, anh tiếp tục cử động ngón tay, lần này tập trung tấn công vào điểm chí mạng đó, nhịp điệu từ chậm đến nhanh, lúc nhẹ lúc nặng, mỗi lần ấn xuống lại khiến người dưới thân run rẩy không kìm được.
Mồ hôi làm ướt đẫm làn da áp sát của cả hai, trong không khí phảng phất mùi thơm nhàn nhạt của sữa dưỡng và mùi đặc trưng khi động tình. Luồng gió lạnh từ điều hòa cũng không thổi tan nổi cái nóng hừng hực trong phòng.
Điền Lôi có thể cảm nhận được nơi đó của Trịnh Bằng đang co thắt như hút lấy ngón tay anh, và dục vọng của chính anh cũng đang căng tức đến đau đớn. Anh tăng thêm lực đạo và tốc độ, bàn tay còn lại luồn vào quần đùi mình, nắm lấy thứ đã cứng nóng và ướt át, mô phỏng theo nhịp điệu giao hợp mà tuốt lên xuống.
"Ngoan, sắp xong rồi."
"Cùng với anh nào..."
Dưới sự kích thích của anh, cơ thể Trịnh Bằng căng cứng đến tột độ, bên trong co thắt kịch liệt từng đợt, siết chặt lấy ngón tay Điền Lôi vẫn chưa dừng động tác.
Tiếng thở dốc, sự run rẩy, cơ thể trước mắt chính là sự cám dỗ lớn nhất. Chẳng mấy chốc, Điền Lôi đã bắn ra dòng dịch trắng đục, nhuộm đầy thắt lưng và rãnh mông của Trịnh Bằng.
Cực kỳ sắc tình.
Mùi xạ hương nồng đậm lan tỏa trong không khí. Tim Điền Lôi vẫn đập điên cuồng, anh nhìn bóng lưng Trịnh Bằng đang xụi lơ trên giường, những dấu vết trắng đục trên người cậu, xương bả vai phập phồng nhẹ theo nhịp thở, cả người cậu toát lên vẻ tình tứ như vừa được yêu chiều hết mực.
Điền Lôi hít sâu một hơi, lại lấy khăn ướt, tỉ mỉ lau chùi cho cậu. Lau qua từng tấc da thịt đẫm mồ hôi, dọn dẹp bãi chiến trường giữa hai chân, thậm chí cẩn thận đưa ngón tay vào bên trong, nhẹ nhàng xóa sạch dấu vết mình để lại.
Kéo quần lại cho cậu, đắp chăn xong, Điền Lôi nằm trên giường vừa hút thuốc vừa nhìn cậu rất lâu.
Trịnh Bằng suốt quá trình vẫn không tỉnh lại, như thể luôn chìm sâu trong "giấc mơ chân thực" đó. Lông mi cậu ướt nhèm dính vào nhau, khóe mắt dường như vẫn còn vương lại một vệt hồng cực nhạt.
Trong bóng tối, nhịp thở của hai người đan xen vào nhau.
Rất lâu sau, ngay khi Điền Lôi tưởng rằng Trịnh Bằng đã ngủ say hẳn, thì bên cạnh truyền đến tiếng trở mình, cùng một tiếng lầm bầm mang theo vẻ buồn ngủ nồng đậm:
"Điền Lôi..."
Điền Lôi nín thở, không đáp lại.
Phía bên kia không còn âm thanh nào nữa, dường như đó chỉ lại là một câu mớ vô thức.
Nhận xét
Đăng nhận xét