Ánh nắng cuối thu dịu dàng len qua cửa kính xe, nhuộm đỏ những cánh đồng lúa mì mênh mông trải dài hai bên đường về quê. Điền Lôi nắm vô lăng một tay, tay kia siết chặt bàn tay Trịnh Bằng đang tựa đầu vào vai anh, ngủ thiếp đi vì mệt mỏi sau chặng đường dài. Đây không phải lần đầu họ về quê anh, nhưng mỗi dịp lễ thế này, Điền Lôi vẫn thấy một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong tim.
Gia đình anh ở thành phố đã chấp nhận mối quan hệ của họ từ lâu. Bố mẹ anh ôm Trịnh Bằng như con ruột ngay lần gặp đầu tiên. Nhưng làng quê này khác hẳn. Những ánh mắt tò mò từ họ hàng xa gần, những lời hỏi han vô tình, luôn khiến Điền Lôi phải cảnh giác. Từ nhỏ đến lớn, anh là đứa con ngoan ngoãn, hiếu thảo trong mắt mọi người. Giờ đây, anh sợ sự thật về tình yêu này sẽ làm vỡ tan hình ảnh ấy, khiến anh trở nên lạc lõng giữa chính quê hương mình. Và anh càng sợ hơn – sợ bảo bối nhỏ bé của anh, Trịnh Bằng, phải chịu tổn thương dù chỉ một chút.
Trịnh Bằng khẽ cựa mình, mở mắt, nụ cười mệt mỏi nhưng ngọt ngào đến nao lòng: “Điền Lôi ca ca, còn xa không? Em đói rồi…”
Giọng cậu nũng nịu quen thuộc khiến tim Điền Lôi mềm nhũn. Anh vuốt nhẹ mái tóc rối, cười dịu dàng: “Sắp đến rồi, ngoan nào. Về nhà bà nội làm cơm cho ăn.”
Trịnh Bằng dụi mặt vào hõm cổ anh, hít hà mùi hương quen thuộc – nước hoa nhè nhẹ xen lẫn mùi mồ hôi sau đường dài. Cậu luôn khao khát sự đụng chạm, luôn thích được anh che chở dù bản thân vốn dĩ rất mạnh mẽ. Đây là lần đầu cậu về quê anh, áp lực đè nặng lên trái tim nhạy cảm: cậu muốn làm hài lòng gia đình Điền Lôi, muốn chứng minh mình xứng đáng đứng bên anh.
Khi xe dừng trước sân, bố mẹ đã chờ sẵn với nụ cười rạng rỡ. Mẹ anh ôm chặt Trịnh Bằng: “Tiểu Trịnh về rồi! Mau vào nhà, mẹ hầm canh cho con đấy!”
Cậu đỏ mặt, vui mừng xen lẫn ngại ngùng. Bố vỗ vai Điền Lôi, thì thầm: “Lần này đông vui lắm, họ hàng kéo đến hết. Cố lên con trai.”
Điền Lôi gật đầu, tay dưới lớp áo khoác siết chặt tay Trịnh Bằng – lời nhắc thầm lặng: Anh ở đây, đừng sợ.
Buổi chiều trôi qua trong tiếng cười nói rộn ràng của làng quê. Trịnh Bằng cố gắng hòa nhập, giúp bà nội nhặt rau, lắng nghe chuyện mùa màng. Nhưng cậu vẫn cảm nhận rõ sự khác biệt: cuộc sống nông thôn giản dị, con đường đất đỏ bụi mù, gió heo may lạnh buốt khiến cậu nhớ da diết thành phố – nơi cậu có thể tự do ôm anh mà không sợ ánh mắt người đời.
Điền Lôi bận rộn tiếp đãi họ hàng, rót rượu ngô cho các chú bác. Anh giữ vẻ ngoài bình tĩnh, nhưng lòng luôn lo cho cậu. Trịnh Bằng nhạy cảm, dễ tổn thương bởi những câu hỏi vô ý: “Bao giờ cưới vợ sinh con?”, “Sống thành phố sướng thật, về quê phải chịu khổ chứ?” Anh biết những lời ấy như dao cứa vào tim cậu, và anh hận mình không thể che chắn hết mọi thứ.
Đỉnh điểm đến vào bữa cơm tối. Bàn ăn chật kín người, tiếng chạm cốc lanh canh, mùi rượu ngô nồng nặc. Họ hàng hỏi han không ngớt: “Tiểu Điền, dạo này làm ăn thế nào? Còn tiểu Trịnh, hai đứa tính chuyện tương lai chưa?”
Điền Lôi trả lời khéo léo, tay dưới gầm bàn tìm tay cậu để an ủi, nhưng Trịnh Bằng đã rút tay lại, mắt cúi gằm. Cậu nghẹt thở. Những câu hỏi về “tương lai bình thường” khiến cậu hoảng loạn, khiến cậu cảm thấy mình như người thừa giữa gia đình anh, như một bí mật không thể công khai. Nước mắt chực trào, cậu lặng lẽ đứng dậy, lấy cớ đi dạo hít thở không khí.
Hoàng hôn đỏ rực trải dài trên cánh đồng lúa mì sau làng. Gió heo may thổi qua, làm những bông lúa cao ngang hông đung đưa rì rào như đang thì thầm an ủi. Trịnh Bằng bước ra khỏi nhà, vai khẽ run, mắt đỏ hoe.
Điền Lôi nhận ra ngay. Anh liếc thấy bóng dáng mảnh khảnh lướt qua cửa sau, vội đứng dậy, lấy cớ “đi mua thuốc lá” rồi đuổi theo. Con đường mòn tối dần, nhưng anh vẫn thấy rõ dáng cậu đứng giữa biển lúa, hai tay ôm lấy mình như cố giữ ấm. Tim anh thắt lại – anh biết cậu đang đau, và anh tự trách mình vì không bảo vệ cậu tốt hơn.
Anh bước nhanh đến, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng kéo cậu vào lòng. Tay vòng qua eo, siết chặt, để cậu tựa hẳn vào ngực, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của anh như lời hứa im lặng.
Họ đi sâu hơn vào giữa biển lúa, nơi ngọn lúa cao che khuất hoàn toàn tầm nhìn từ làng. Điền Lôi dừng lại, cởi chiếc áo khoác denim dày dặn, dùng tay ép phẳng một khoảng lúa rồi trải áo lên đó.
“Ngồi đi, Nguyệt Nguyệt,” anh nói khẽ, giọng trầm ấm đầy trìu mến.
Trịnh Bằng ngồi xuống, đầu tựa vào vai anh. Điền Lôi ngồi bên cạnh, một tay vòng qua ôm cậu, tay kia nhẹ nhàng vuốt tóc. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng gió lúa rì rào và nhịp thở hòa quyện của hai người.
Cậu nói một tràng, nước mắt lăn dài trên má, vai run lên từng đợt. Điền Lôi không cắt lời, chỉ siết chặt vòng tay hơn, để cậu trút hết nỗi lòng. Khi cậu ngừng nấc, chỉ còn tiếng thở run run, anh mới cúi xuống, hôn nhẹ lên trán.
“Nghe anh,” giọng Điền Lôi dịu dàng nhưng chắc chắn. “Em không phải gánh nặng. Em là người tuyệt vời nhất, là bảo bối anh muốn che chở cả đời. Bố mẹ anh đã chấp nhận em từ lâu. Còn họ hàng… họ chỉ tò mò thôi, không phải phán xét. Anh ở đây, anh không đi đâu cả. Anh hứa.”
Anh nâng mặt cậu lên, lau nước mắt bằng ngón cái, rồi hôn nhẹ lên mí mắt, lên má, lên khóe môi run run.
“Em rất tốt, Nguyệt Nguyệt. Đừng sợ gì hết. Anh luôn bên cạnh em mà.”
Trịnh Bằng ngẩng lên nhìn anh, mắt vẫn đỏ hoe nhưng đã dịu lại. Cậu ôm lấy cổ anh, dụi mặt vào hõm cổ, hít hà mùi quen thuộc.
“Anh… ôm em chặt hơn nữa được không?”
Điền Lôi kéo cậu sát hơn, để cậu ngồi hẳn lên đùi mình, hai chân cậu quấn quanh hông anh, trán chạm trán, hơi thở hòa quyện. Tay anh vuốt dọc sống lưng cậu qua lớp áo mỏng, động tác chậm rãi, an ủi. Trịnh Bằng dần bình tĩnh, nhưng cơ thể cậu bắt đầu nóng ran vì sự gần gũi quen thuộc. Cậu cọ nhẹ vào anh, vô thức tìm kiếm thêm đụng chạm, như thể chỉ có anh mới xua tan được nỗi cô đơn đang gặm nhấm trái tim.
Đột nhiên, Trịnh Bằng ngẩng đầu, môi chạm môi anh. Nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng an ủi, nhưng rồi cậu cắn nhẹ môi dưới anh, lưỡi khẽ liếm, như muốn khơi lên ngọn lửa sâu hơn - một cách để khẳng định rằng anh vẫn là của cậu, rằng tình yêu này không gì lay chuyển nổi.
Điền Lôi khựng lại một giây, mắt tối sầm vì dục vọng dâng trào. Anh vốn định chỉ ôm cậu thế này, an ủi một chút rồi về. Nhưng cảm giác cơ thể cậu run rẩy trong lòng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ, ánh mắt long lanh khao khát khiến lý trí anh tan biến. Anh muốn cậu, muốn chiếm hữu cậu hoàn toàn ngay giữa cánh đồng này, nơi có thể sẽ bị phát hiện bất cứ lúc nào.
Anh đáp lại mãnh liệt, ngón tay luồn vào tóc giữ chặt gáy, ép cậu ngửa đầu đón nụ hôn sâu. Lưỡi quấn lưỡi, vị rượu ngô còn đọng lại hòa quyện với vị mặn của nước mắt, tạo nên hỗn hợp mê hoặc khiến cả hai run rẩy.
Trịnh Bằng rên khẽ trong cổ họng, tay bấu chặt vai anh, hông vô thức cọ sát mạnh hơn, cảm nhận độ cứng đang lớn dần dưới lớp quần. Cậu cảm thấy cơ thể mình như lửa cháy lan từ bụng dưới, và cậu biết mình cần anh ngay lúc này – cần anh để quên hết mọi lo lắng.
“Anh… em muốn,” cậu thì thầm, giọng run run vì kích thích. “Hức, em chịu không nổi mất. Anh… hãy làm em quên hết đi…”
Điền Lôi hít sâu, tay lần xuống cởi cúc áo sơ mi của cậu. Khi lớp vải bung ra, làn da trắng mịn lộ dưới ánh hoàng hôn đỏ cam, anh cúi xuống hôn dọc xương quai xanh, xuống ngực, ngậm lấy một bên núm vú đã săn cứng vì lạnh và dục vọng. Anh mút nhẹ rồi cắn khẽ, lưỡi xoáy vòng quanh, khiến Trịnh Bằng cong người lên, rên lớn hơn, tay luồn vào tóc anh kéo sát: “Anh… mạnh hơn nữa… em thích…”
Anh cởi thắt lưng cậu, kéo khóa quần xuống, bàn tay to lớn vuốt ve phần nhạy cảm đang cương cứng, ngón cái miết nhẹ lên đỉnh, làm chất lỏng rỉ ra. Trịnh Bằng thở dốc, hông đẩy lên theo từng nhịp tay anh, mắt nhắm nghiền vì khoái cảm dâng trào.
“Em đẹp quá, Nguyệt Nguyệt… Anh không nhịn được nữa.”
“Anh… đừng chậm thế… em chịu không nổi…” Cậu van xin, giọng lạc đi.
Điền Lôi không chậm nữa. Anh cởi quần mình, để phần dưới tự do, cương cứng đầy kiêu hãnh dưới ánh chiều tà. Trịnh Bằng chạm vào, vuốt ve từ gốc lên đỉnh với động tác chậm rãi, siết nhẹ, khiến anh rên khẽ, mắt tối sầm.
Anh dùng ngón tay chuẩn bị cho cậu, chậm rãi đưa vào, xoay nhẹ để cậu quen dần, rồi thêm ngón thứ hai, cong lên chạm điểm nhạy cảm bên trong. Trịnh Bằng cong người, móng tay cào nhẹ lưng anh: “Sâu hơn… anh… em muốn anh vào… Hãy chiếm lấy em đi, để em biết em là của anh…”
Khi cậu đã sẵn sàng, cơ thể giãn ra và ướt át, Điền Lôi nâng hông cậu lên, từ từ đẩy vào sâu. Trịnh Bằng cắn chặt vai anh để kìm tiếng rên, nước mắt lại trào ra vì khoái cảm quá mãnh liệt – cảm giác đầy đặn, bị lấp đầy bởi anh khiến cậu cảm thấy an toàn, được sở hữu hoàn toàn.
Họ vẫn ngồi đối diện, một tay anh đỡ lưng cậu, tay kia siết chặt gáy, ép cậu nhìn thẳng vào mắt mình.
“Nhìn anh,” anh khàn giọng, đầy dục vọng. “Nhìn anh khi anh làm em. Em là của anh, hiểu không?”
Anh bắt đầu di chuyển, chậm rồi nhanh dần, mỗi lần đẩy sâu khiến cậu rên lên, cơ thể co giật theo nhịp. Những bông lúa mì cọ vào cánh tay, vào vai họ, tạo cảm giác ngứa ngáy kích thích. Tiếng gió lúa che lấp mọi âm thanh, chỉ còn tiếng da thịt va chạm và tiếng rên rỉ đứt quãng.
Cậu đạt đỉnh trước, cơ thể co giật dữ dội, chất lỏng nóng hổi bắn ra giữa hai người. Điền Lôi theo sau, đẩy sâu hết mức, đổ ập vào cậu, rùng mình khoái lạc, thở hổn hển.
Họ ôm chặt nhau hồi lâu, không nhúc nhích, để nhịp thở dần bình ổn. Sau đó Điền Lôi nhẹ nhàng rút ra, dùng khăn giấy lau sạch cho cả hai với sự dịu dàng đầy yêu thương. Anh tỉ mỉ nhặt từng hạt lúa vướng trên tóc cậu, mặc lại áo cho cậu cẩn thận, rồi hôn lên trán.
“Về thôi. Cả nhà vẫn đang chờ.”
Họ nắm tay nhau bước dọc con đường mòn về làng. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm dịu dàng. Gió lạnh hơn, nhưng tay Điền Lôi siết chặt tay Trịnh Bằng, truyền hơi ấm qua từng kẽ ngón. Cậu khẽ dựa vào vai anh, bước chân nhẹ nhàng hơn hẳn.
Trong lòng Trịnh Bằng giờ là một khoảng yên bình lạ lùng. Nỗi sợ hãi, tủi thân, tự ti ban nãy như bị cuốn trôi theo những đợt sóng khoái lạc vừa qua. Cơ thể cậu vẫn còn dư âm: chỗ giữa hai chân hơi ê ẩm, ấm nóng vì anh vừa ở trong cậu, mỗi bước đi lại nhắc nhở cậu về dấu vết anh để lại – vừa xấu hổ vừa an ủi kỳ lạ.
Cậu liếc trộm Điền Lôi, thấy anh mỉm cười rất nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía trước.
“Anh cười gì đấy?” Trịnh Bằng khẽ hỏi, giọng còn ngượng ngùng.
Điền Lôi cúi xuống, thì thầm vào tai cậu: “Anh đang nghĩ… em lúc nãy thật dâm đãng”
Trịnh Bằng đỏ mặt, đấm nhẹ vào ngực anh: “Anh… đồ xấu xa. Ở giữa đồng lúa mà cũng dám… lỡ ai thấy thì sao?”
“Không phải em thích à?” Điền Lôi nhún vai, giọng trêu chọc “Lúc nãy không phải em còn kêu anh làm em mạnh hơn à, với lại trời cũng tối thế này, không ai ra đồng đâu.”
“Điền Lôi!” Trịnh Bằng hét lên, quay qua lại đánh anh mấy cái, nhưng khóe môi bất giác không nhịn được mà cong lên.
Khi họ về đến cổng, ánh đèn vàng ấm áp từ trong sân hắt ra. Bà nội ngồi ngoài hiên phe phẩy quạt nan, thấy hai đứa thì cười hiền: “Đi đâu lâu thế? Đồ ăn nguội hết bây giờ. Mau vào ăn kẻo nguội.”
Trịnh Bằng vội chạy đến đỡ bà: “Bà ơi, cháu xin lỗi… Cháu với anh đi dạo một chút thôi ạ. Để cháu dọn bàn cho.”
Bà nội vuốt tóc cậu: “Không sao. Cháu về đây là bà vui rồi. Tiểu Điền hay kể về cháu lắm, bảo cháu hiền, ngoan, lại biết chăm sóc người khác. Bà thấy đúng thật.”
Trịnh Bằng ngẩn người, mắt cay cay. Cậu quay sang nhìn Điền Lôi – anh đứng sau lưng, mỉm cười gật đầu nhẹ. Hóa ra anh đã kể về cậu nhiều đến thế, kể cả những điều nhỏ nhặt nhất.
Bát canh nóng hổi được mang ra. Mọi người quây quần, tiếng cười nói rộn ràng trở lại. Lần này Trịnh Bằng không cúi gằm mặt nữa. Cậu ngồi sát Điền Lôi, thỉnh thoảng anh gắp thức ăn bỏ vào bát cậu, hoặc rót thêm nước – những cử chỉ nhỏ nhưng đủ để cậu cảm nhận được sự che chở công khai.
Một ông chú họ hàng hơi say, cười lớn: “Tiểu Điền à, hai đứa tính khi nào cưới? Bây giờ ra nước ngoài cũng cưới được rồi mà.”
Cả bàn im lặng thêm vài giây, rồi bà nội lên tiếng trước, giọng ấm áp: “Tốt. Tốt lắm. Bà già rồi, chỉ mong hai đứa hạnh phúc. Ai nói gì kệ họ, miễn hai đứa thương nhau là được.”
Mẹ Điền Lôi cười, gật đầu: “Mẹ cũng mong thế. Tiểu Trịnh ngoan ngoãn, mẹ thương từ lần đầu gặp rồi. Cứ từ từ, hai đứa đừng lo.”
Trịnh Bằng cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi vào bát chè – không phải tủi thân nữa, mà là xúc động. Cậu không ngờ những người thân thiết nhất của Điền Lôi lại sẵn sàng chấp nhận đến thế.
Đêm đó, khi mọi người đã ngủ, hai người nằm trên chiếc giường gỗ cũ trong phòng riêng. Không gian chật hẹp nhưng ấm áp. Trịnh Bằng nằm gọn trong lòng Điền Lôi, đầu gối lên cánh tay anh.
“Anh… hôm nay anh nói thật hả?” Cậu thì thầm. “Về chuyện cưới…”
Điền Lôi hôn lên trán cậu: “Thật. Anh không hứa suông đâu. Khi nào em sẵn sàng, anh sẽ đưa em đi đăng ký, rồi làm một buổi nhỏ ở đây, mời cả làng. Anh muốn mọi người biết, em là người anh chọn, và anh tự hào về điều đó.”
Trịnh Bằng ngẩng lên, mắt long lanh: “Em… em cũng muốn thế. Nhưng em sợ làm anh khó xử với họ hàng.”
“Không có gì khó xử cả,” Điền Lôi siết chặt cậu hơn. “Nếu ai không chấp nhận, thì họ không xứng đáng là họ hàng của anh. Anh chỉ cần em, và gia đình nhỏ của chúng ta.”
Cậu mỉm cười, dụi mặt vào ngực anh: “Vậy… anh hứa nhé. Chúng ta sẽ ở bên nhau thật lâu.”
“Được, chúng ta sẽ ở bên nhau thật lâu.”
Đêm quê yên tĩnh, chỉ còn tiếng dế kêu rả rích ngoài sân. Trịnh Bằng dần chìm vào giấc ngủ trong vòng tay Điền Lôi, nụ cười còn vương trên môi. Còn Điền Lôi thức thêm một lúc, nhìn cậu ngủ say, tay nhẹ nhàng vuốt tóc.
Anh thầm nghĩ: Nguyệt Nguyệt, anh sẽ cho em tất cả mọi thứ, nếu em muốn. Nhưng trước hết, anh sẽ cho em một mái nhà, nơi em có thể tự hào nói rằng: Đây là người em yêu.
Hoàng hôn đã tắt, nhưng bình minh của họ chỉ vừa mới bắt đầu.
Nhận xét
Đăng nhận xét