Cơn kích thích kép từ phía trước và phía sau khiến ý thức của Trịnh Bằng hoàn toàn vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Cậu không còn phân biệt được đâu là đau đớn, đâu là khoái cảm bị ép buộc, chỉ biết rằng cơ thể mình đang bị nhào nặn dưới bàn tay của một nhà tư bản tàn nhẫn nhất.
"Ưm... ha..." Trịnh Bằng vùi mặt vào gối, hơi thở nóng hổi hòa lẫn với nước mắt thấm ướt một mảng lớn. Cậu cảm nhận được từng tấc da thịt đều đang run rẩy dưới sự chiếm đoạt của Điền Lôi. Người đàn ông phía sau giống như một thợ săn kiên nhẫn, không vội vàng kết liễu con mồi mà chậm rãi thưởng thức sự sụp đổ của nó.
Điền Lôi cúi thấp người, đôi môi mỏng lướt qua vành tai đang đỏ bừng của chàng trai, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ: "Nhìn xem, cậu nói cậu ghét sự đụng chạm của đàn ông, nhưng cơ thể này lại thành thật hơn nhiều.".
Ông vừa nói vừa gia tăng lực đạo ở bàn tay đang nắm giữ bộ phận phía trước của cậu. Mỗi cú thúc phía sau đều sâu đến mức như muốn chạm vào linh hồn đang lẩn trốn của Trịnh Bằng, buộc cậu phải đối mặt với sự thật rằng mình đã bị "mua đứt" hoàn toàn.
"Không... không phải..." Trịnh Bằng nức nở, cố gắng phủ nhận nhưng thành trong lại co thắt kịch liệt như để chào đón sự xâm nhập sâu hơn.
Điền Lôi hừ lạnh một tiếng, một bàn tay đột ngột chuyển từ eo lên bóp chặt lấy cổ Trịnh Bằng, không quá mạnh để làm cậu nghẹt thở nhưng đủ để tạo ra một áp lực thống trị tuyệt đối. Ông thúc mạnh liên tục vào điểm nhạy cảm nhất, tiếng va chạm xác thịt vang lên "bạch bạch" đầy nhục nhã trong căn phòng tĩnh lặng.
Khoái cảm mãnh liệt ập đến như sóng thần, cuốn phôi mọi lý trí còn sót lại. Trịnh Bằng ưỡn cong người, đôi chân thon dài đạp loạn trên mặt sofa, những ngón chân co quắp vì sự kích thích quá độ. Cậu cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, chỉ có thể bám víu vào người đàn ông đang gây ra nỗi đau đớn và cực lạc này cho mình.
"A... Điền... Điền tổng..." Lần đầu tiên, cậu gọi tên ông trong cơn mê muội, không phải là "chủ nhân" đầy xa cách mà là một tiếng cầu xin bản năng.
Điền Lôi bị tiếng gọi đó làm cho hưng phấn hơn bao giờ hết. Ông gầm nhẹ một tiếng, tốc độ ra vào đạt đến đỉnh điểm. Trong khoảnh khắc cuối cùng, ông nắm chặt lấy Trịnh Bằng, rót toàn bộ luồng nhiệt nóng bỏng vào sâu tận cùng của chàng trai.
Cơ thể Trịnh Bằng co giật liên hồi, phía trước cũng bắn ra những tia tinh dịch trắng đục, vương vãi trên thảm và cả trên tay người đàn ông. Cậu đổ gục xuống, toàn thân không còn chút sức lực, tầm mắt trắng xóa vì dư chấn của cơn cực khoái.
Điền Lôi rút ra, tiếng nước dính nhớp vang lên đầy ám ảnh. Ông đứng dậy, chỉnh lại nếp áo sơ mi hơi xộc xệch, vẻ mặt nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh và lạnh lùng như chưa từng có cuộc hoan lạc vừa rồi.
Ông liếc nhìn chàng trai đang nằm thoi thóp trên sofa, mái tóc bết bát mồ hôi, làn da trắng ngần đầy những vết đỏ hãi hùng. Điền Lôi đi về phía bàn làm việc, lấy ra một xấp tiền mới cứng, ném lên cơ thể trần trụi của Trịnh Bằng.
"Một triệu hai trăm nghìn. Bao gồm một triệu tiền quan hệ và hai trăm nghìn tiền 'thưởng' cho sự phục tùng của cậu.".
Từng tờ tiền rơi lả tả trên lưng, trên mông Trịnh Bằng, mang theo mùi mực in mới lạnh lẽo. Chàng trai nhắm mắt lại, một giọt nước mắt cuối cùng lăn dài trên gò má. Cậu đưa tay ra, run rẩy gom những tờ tiền đó vào lòng như gom lấy những mảnh vỡ của chính mình.
Đây là cái giá của sự cứu rỗi, cũng là sự bắt đầu cho những chuỗi ngày bị "tiếp quản" không lối thoát.
Những tờ tiền polyme mới cứng lạnh lẽo chạm vào làn da còn đang nóng rực của Trịnh Bằng, cảm giác đó vừa châm biếm vừa thực tế đến tàn nhẫn. Cậu nằm bất động trên sofa, mặc cho những tờ tiền rơi lả tả quanh mình, ý thức dần tỉnh táo lại từ cơn mê muội của dục vọng. Một triệu hai trăm nghìn tệ — cái giá cho lần đầu tiên bán đi lòng tự trọng của một con người.
Điền Lôi không dành cho cậu bất kỳ sự thương hại hay vỗ về nào. Ông đứng trước cửa sổ sát đất, bóng lưng cao lớn đổ dài xuống sàn nhà, che khuất một phần ánh sáng thành phố rực rỡ bên ngoài. Ông thong thả cài lại khuy măng sét, giọng nói khôi phục lại sự điềm tĩnh thường thấy: "Cầm lấy tiền, vào trong tắm rửa sạch sẽ. Đừng để mùi của tôi ám lên người cậu quá lâu, nó sẽ khiến cậu ảo tưởng về sự thân mật."
Trịnh Bằng run rẩy chống tay ngồi dậy. Đôi chân cậu vẫn còn bủn rủn, nơi sâu nhất trong cơ thể đau nhức âm ỉ như một lời nhắc nhở về sự chiếm đoạt vừa rồi. Cậu gom từng tờ tiền trên mặt sofa, trên thảm, nhét chúng vào túi quần jean cũ nát của mình một cách vội vã, như sợ rằng nếu chậm một giây, người đàn ông kia sẽ đổi ý.
Khi tiếng nước trong phòng tắm vang lên, Điền Lôi ngồi lại bàn làm việc, lật giở một xấp hồ sơ mới gửi tới. Đó không còn là hồ sơ cá nhân của Trịnh Bằng, mà là lộ trình "nâng cấp" sản phẩm mà ông đã vạch ra. Đối với ông, Trịnh Bằng hiện tại chỉ là một phôi thai thô kệch, đầy khiếm khuyết nhưng có một loại sức hút tàn phá bướng bỉnh.
Mười phút sau, Trịnh Bằng bước ra, mái tóc ướt sũng dán chặt vào trán. Cậu đã mặc lại bộ đồ rẻ tiền của mình, che đi những vết đỏ hãi hùng trên thắt lưng. Ánh mắt cậu giờ đây không còn sự phấn khích hay sợ hãi tột độ, chỉ còn lại một sự phục tùng chết lặng.
"Mẹ cậu sẽ được chuyển sang bệnh viện trung ương vào sáng mai. Mọi chi phí đã được thanh toán dưới tên một quỹ từ thiện bí mật," Điền Lôi nói mà không ngẩng đầu lên.
Trịnh Bằng khựng lại, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi: "Cảm ơn... chủ nhân."
"Đừng cảm ơn tôi. Đây là giao dịch," Điền Lôi đẩy một chiếc chìa khóa và một tấm thẻ từ đen bóng về phía cậu. "Chỗ ở hiện tại của cậu quá bẩn thỉu, không phù hợp với 'giá trị thặng dư' mà tôi đã bỏ ra. Chuyển đến căn hộ ở chung cư Lan Khuyết trong đêm nay. Ở đó sẽ có người hướng dẫn cậu những quy tắc mới."
Cậu cầm lấy chiếc chìa khóa, cảm thấy nó nặng nề như một chiếc cùm xích mới. Lan Khuyết - khu chung cư cao cấp bậc nhất thành phố. Từ một căn phòng thuê tồi tàn đến nơi đó, Trịnh Bằng hiểu rằng mình đang được đặt vào một chiếc lồng lộng lẫy hơn, để phục vụ cho sở thích và sự đầu tư của người đàn ông này.
"Từ ngày mai, cậu không còn là Trịnh Bằng của Kinh Vĩ Giải Trí nữa. Cậu là nghệ sĩ của Tinh Châu, và quan trọng hơn, cậu là sở hữu riêng của Điền Lôi," ông ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy chàng trai. "Tôi có thể đưa cậu lên đỉnh cao, cũng có thể khiến cậu biến mất không dấu vết nếu cậu dám phá vỡ quy tắc."
Trịnh Bằng cúi đầu, bàn tay nắm chặt tấm thẻ từ đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Cậu biết, cuộc đời bị "tiếp quản" của mình chỉ vừa mới thực sự bắt đầu. Những cơn bão sắp tới sẽ không chỉ dừng lại ở những lần giường chiếu đổi tiền, mà là một sự nhào nặn lại hoàn toàn linh hồn cậu theo ý muốn của kẻ cầm quyền phía trước.
Chiếc xe đen bóng đỗ xịch trước sảnh chung cư Lan Khuyết. Trịnh Bằng bước xuống, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy, trong lòng là một cảm giác trống rỗng đến cực điểm. Cậu nhìn tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn, nơi mà trước đây cậu thậm chí không dám mơ mình sẽ đặt chân tới, giờ đây lại chính là "địa điểm tiếp quản" mà Điền Lôi đã chỉ định.
Căn hộ nằm ở tầng 35. Khi cánh cửa bật mở bằng mã số mà trợ lý của Điền Lôi vừa gửi qua tin nhắn, Trịnh Bằng gần như choáng ngợp bởi sự xa hoa lạnh lẽo bên trong. Toàn bộ nội thất mang tông màu xám và đen, tối giản nhưng đắt đỏ, giống hệt như khí chất của người đàn ông đã mua đứt cậu.
Trên bàn ăn ở phòng khách, một bộ quần áo mới đã được chuẩn bị sẵn, cùng với đó là một chiếc máy tính bảng và một tờ giấy ghi chú ngắn gọn: “Đọc kỹ và ghi nhớ.”
Trịnh Bằng cầm máy tính bảng lên. Đó là một bản hợp đồng bổ sung, hay nói đúng hơn là một danh sách các "quy tắc ứng xử" dành riêng cho cậu.
1. Không được tự ý rời khỏi căn hộ mà không có sự cho phép của quản lý mới.
2. Tuyệt đối không được liên lạc với bất kỳ ai ở công ty cũ (Kinh Vĩ Giải Trí).
3. Phải có mặt và sẵn sàng phục vụ bất cứ khi nào Điền Lôi xuất hiện.
4. Duy trì trạng thái cơ thể và tinh thần theo đúng lộ trình đào tạo.
Từng dòng chữ như những sợi dây thừng siết chặt lấy cổ họng Trịnh Bằng. Cậu cười khổ, ném chiếc máy tính bảng sang một bên. Cậu biết mình không có quyền phản kháng. Một triệu hai trăm nghìn tệ đã nằm trong túi, và mạng sống của mẹ cậu đang nằm trong tay Điền Lôi.
Cậu đi vào phòng tắm, nhìn mình trong chiếc gương lớn chạm trần. Những vết hôn bầm tím trên cổ và xương quai xanh trông thật nhức mắt trên làn da trắng sứ. Trịnh Bằng đưa tay chạm nhẹ vào chúng, cảm giác đau rát nhắc nhở cậu rằng đêm nay không phải là một giấc mơ kinh hoàng, mà là sự khởi đầu của một thực tại mới.
Đúng lúc đó, điện thoại của cậu rung lên. Một số lạ.
"Cậu Trịnh, tôi là Lâm, quản lý mới của cậu do Điền tổng chỉ định. Sáng mai 6 giờ sẽ có xe đón cậu đến trung tâm huấn luyện của Tinh Châu. Điền tổng muốn cậu bắt đầu ngay lập tức. Đừng đến muộn, ông ấy không thích những kẻ thiếu kỷ luật."
"Tôi hiểu rồi." Trịnh Bằng trả lời ngắn gọn rồi cúp máy.
Cậu nằm xuống chiếc giường rộng lớn, êm ái đến mức khiến người ta cảm thấy bất an. Căn phòng im lặng đến mức cậu có thể nghe thấy tiếng tim mình đập loạn nhịp. Trịnh Bằng nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh đôi mắt sắc lẹm và hơi thở nóng rực của Điền Lôi, nhưng vô ích.
Trong bóng tối, cậu chợt nhận ra mình đã thoát khỏi vũng bùn tồi tàn của quá khứ, nhưng cái giá phải trả là việc bước vào một chiếc lồng bằng vàng, nơi mà tự do là thứ xa xỉ nhất. Và Điền Lôi, người thợ săn tài ba đó, vẫn chưa thực sự bắt đầu cuộc chơi của mình. Những gì xảy ra ở văn phòng chỉ là màn "kiểm hàng" sơ bộ.
Sáng mai, một cuộc đời mới sẽ bắt đầu, nhưng Trịnh Bằng biết rõ, cậu không còn là chính mình nữa. Cậu chỉ là một món đầu tư, một quân cờ, và là một món đồ chơi cao cấp trong tay người đàn ông đứng đầu Tinh Châu.
Nhận xét
Đăng nhận xét