CHƯƠNG 11: TỪNG BƯỚC BẺ GÃY Ý CHÍ

Sáng hôm sau, Trịnh Bằng bị đánh thức không phải bởi tiếng chuông báo thức, mà bởi tiếng mở khóa lạch cạch của cửa chính. Một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, đeo kính gọng vàng, diện mạo trí thức nhưng toát ra vẻ lạnh lùng chuyên nghiệp bước vào. Đó chính là Lâm – người quản lý mà Điền Lôi đã nhắc đến.

Lâm lướt mắt nhìn Trịnh Bằng đang ngơ ngác trên giường, ánh mắt không có lấy một chút cảm xúc cá nhân, giống như đang kiểm kê một món hàng vừa nhập kho.

"Mười phút để vệ sinh cá nhân. Quần áo đã được chuẩn bị trong tủ đồ phía sau cậu. Đừng để tôi phải nhắc lại quy tắc số bốn: Duy trì trạng thái cơ thể."

Trịnh Bằng không đáp, lặng lẽ vào phòng tắm. Khi cậu bước ra, trên người là một bộ đồ tập ôm sát, tôn lên vóc dáng mảnh khảnh nhưng có những đường cơ bắp ẩn hiện – kết quả của những năm tháng luyện tập cực khổ ở công ty cũ nhưng chưa có cơ hội tỏa sáng.

Chiếc xe đưa cậu đến một tòa nhà ẩn khuất phía sau trụ sở chính của Tinh Châu. Đây không phải là nơi các nghệ sĩ đại chúng luyện tập, mà là một trung tâm đào tạo "đặc biệt".

"Trong vòng một tháng tới, cậu sẽ không xuất hiện trước truyền thông," Lâm vừa đi vừa lật máy tính bảng. "Lịch trình của cậu bao gồm: 4 tiếng luyện thanh, 4 tiếng vũ đạo, và 2 tiếng học nghi thức xã giao cao cấp. Điền tổng không cần một thần tượng hạng B, ông ấy cần một 'tác phẩm nghệ thuật' có thể mang ra đấu giá ở những sàn giao dịch lớn nhất."

"Tôi phải làm đến mức nào?" Trịnh Bằng khàn giọng hỏi.

Lâm dừng lại, đẩy gọng kính, nhìn thẳng vào mắt cậu: "Đến mức khi Điền tổng nhìn vào cậu, ông ấy cảm thấy số tiền một triệu hai trăm nghìn tệ đó là quá rẻ."

Cả ngày hôm đó đối với Trịnh Bằng là một cuộc tra tấn thể xác thực sự. Những bài tập vũ đạo cường độ cao khiến những vết thương đêm qua ở vùng hông và đùi trong đau nhức nhối. Mỗi lần xoay người hay xoạc chân, cậu lại cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim đâm vào da thịt. Nhưng mỗi khi cậu định gục xuống, gương mặt lạnh lùng của Điền Lôi và hình ảnh người mẹ đang nằm trên giường bệnh lại hiện ra, buộc cậu phải đứng dậy.

Đến 10 giờ đêm, khi Trịnh Bằng tưởng chừng như mình sẽ ngất xỉu ngay trên sàn tập, cửa phòng tập đột ngột mở ra.

Điền Lôi bước vào. Ông vẫn mặc bộ âu phục chỉnh tề, nhưng cà vạt đã được nới lỏng, mang theo hơi thở của một ngày dài làm việc căng thẳng. Sự hiện diện của ông khiến không khí trong phòng tập vốn đã ngột ngạt nay càng trở nên áp bức.

Lâm cúi đầu chào rồi lặng lẽ rút lui, để lại không gian riêng tư cho hai người.

Điền Lôi tiến lại gần Trịnh Bằng đang ngồi bệt dưới sàn, mồ hôi đầm đìa làm chiếc áo tập dán chặt vào người, để lộ những đường cong run rẩy. Ông đưa tay nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Lâm nói cậu tập luyện rất chăm chỉ. Tốt lắm." Điền Lôi vuốt ve gò má đỏ bừng vì kiệt sức của cậu bằng những ngón tay thon dài. "Nhưng đôi mắt này vẫn còn quá nhiều sự phản kháng. Cậu vẫn nghĩ mình là một con người có lòng tự trọng sao?"

Trịnh Bằng thở dốc, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định: "Tôi là con người... không phải món hàng."

Điền Lôi bật cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Ông đột ngột túm lấy tóc cậu, kéo ngược ra sau, khiến Trịnh Bằng phải ưỡn người đau đớn.

"Sai rồi. Con người thì phải tự lo được cho mình và người thân. Còn cậu, cậu đang sống bằng hơi thở của tôi, bằng tiền của tôi. Trịnh Bằng, từ giây phút cậu nhận sáu xấp tiền đó, cậu đã mất quyền làm 'con người' rồi."

Nói đoạn, ông cúi xuống, đặt một nụ hôn tàn nhẫn và đầy tính chiếm hữu lên đôi môi khô khốc của cậu. Nụ hôn không có chút tình cảm, chỉ có sự trừng phạt và nhắc nhở về chủ quyền.

"Đêm nay, về căn hộ đợi tôi. Tôi muốn kiểm tra xem sau một ngày tập luyện, cơ thể này có còn 'dẻo dai' như tối qua không."

Điền Lôi buông tay, để mặc Trịnh Bằng ngã quỵ xuống sàn. Tiếng bước chân của ông xa dần, để lại cậu trong căn phòng tập rộng lớn, cô độc và tuyệt vọng dưới ánh đèn neon trắng dã. Cậu hiểu rằng, sự huấn luyện của Lâm chỉ là bề nổi, còn cuộc huấn luyện thực sự để bẻ gãy ý chí của cậu, chỉ diễn ra khi cánh cửa căn hộ Lan Khuyết đóng lại vào mỗi đêm.

Đêm hôm đó, Trịnh Bằng trở về căn hộ Lan Khuyết với thân thể rã rời. Mỗi bước đi của cậu đều nặng nề như đeo chì. Những lời của Điền Lôi ở phòng tập vẫn còn văng vẳng bên tai, lạnh lẽo và tàn nhẫn như một bản án chung thân. Cậu vào phòng tắm, cố ý vặn vòi sen sang chế độ nước lạnh nhất, hy vọng cái lạnh thấu xương có thể làm tê liệt những cảm xúc nhục nhã đang cuộn trào trong lồng ngực.

Nhưng khi bước ra ngoài, cậu sững người khi thấy Điền Lôi đã ngồi đó tự bao giờ. Người đàn ông đã cởi bỏ áo vest, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng mở hờ hai cúc cổ, trên tay cầm một ly rượu vang đỏ thẫm. Ánh mắt ông dán chặt vào cơ thể gầy gò của Trịnh Bằng đang run rẩy dưới lớp áo choàng tắm mỏng manh.

"Lại đây," Điền Lôi ra lệnh, giọng nói trầm thấp nhưng không cho phép khước từ.

Trịnh Bằng máy móc tiến lại gần, quỳ xuống bên cạnh chân ông như một thói quen bị cưỡng chế hình thành. Điền Lôi không vội vàng động chạm, ông đặt ly rượu xuống, thong thả lấy từ trong túi áo ra một tờ biên lai bệnh viện.

"Ca phẫu thuật của mẹ cậu đã được sắp xếp vào tuần sau. Các chuyên gia đầu ngành nhất sẽ trực tiếp thực hiện. Cậu nên cảm thấy may mắn vì mình còn có thứ để bán, nếu không, bà ấy đã không đợi được đến lúc này."

Trịnh Bằng nhắm chặt mắt, hai tay siết chặt lấy vạt áo. Sự quan tâm của người đàn ông này luôn đi kèm với những lời nhục mạ, khiến cậu không biết nên biết ơn hay nên căm hận. Cậu khẽ lẩm bẩm: "Tôi biết... Tôi sẽ nghe lời."

Điền Lôi nâng cằm cậu lên, nhìn sâu vào đôi mắt chứa đầy hơi nước của chàng trai. "Nghe lời thôi là chưa đủ. Tôi cần cậu phải 'tận hưởng' nó. Tôi không bỏ tiền ra để mua một khúc gỗ."

Nói rồi, ông dùng bàn tay to lớn của mình đẩy mạnh Trịnh Bằng xuống tấm thảm lông cừu đắt tiền. Sự mềm mại của tấm thảm hoàn toàn trái ngược với sự thô bạo của người đàn ông phía trên. Điền Lôi cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cậu, rồi trượt dần xuống cổ, để lại những vết hằn đỏ mới đè lên những vết cũ chưa kịp tan.

"Ưm..." Trịnh Bằng kêu lên một tiếng đau đớn. Cậu cố gắng thả lỏng cơ thể theo bản năng để giảm bớt sự khó chịu, nhưng tâm trí cậu lại như đang tách rời khỏi thể xác, lơ lửng đâu đó trên trần nhà cao vút, nhìn xuống chính mình đang bị vò nát.

Điền Lôi dường như nhận ra sự xao nhãng đó. Ông đột ngột dừng lại, nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lùng: "Cậu đang nghĩ gì? Nghĩ về sự thanh cao đã mất sao? Hay đang hối hận?"

"Tôi không..." Trịnh Bằng định phủ nhận, nhưng Điền Lôi đã thô bạo chặn đứng lời cậu bằng một nụ hôn ngấu nghiến. Lần này, sự xâm nhập của ông mãnh liệt hơn bao giờ hết, như muốn đập tan cái vỏ bọc phòng ngự cuối cùng của chàng trai.

Trong cơn đau đớn và khoái cảm hỗn loạn, Trịnh Bằng nhận ra một sự thật đáng sợ: Cậu bắt đầu quen với mùi hương của người đàn ông này, quen với sự áp chế của ông, và thậm chí... cơ thể cậu đang phản ứng một cách phản bội lại lý trí.

Khi cuộc hoan lạc kết thúc, Điền Lôi rời khỏi căn hộ ngay trong đêm, để lại một không gian tĩnh lặng đến rợn người. Trịnh Bằng nằm trên sàn nhà, nhìn lên những chùm đèn pha lê lộng lẫy phía trên. Cậu biết, mình không chỉ đang mất đi tự do, mà linh hồn cậu cũng đang dần rạn nứt, bị nuốt chửng bởi bóng tối mang tên Điền Lôi.

Sáng mai, cậu vẫn phải đến phòng tập, vẫn phải mỉm cười trước ống kính huấn luyện, đóng vai một ngôi sao đang lên. Nhưng sâu thẳm bên trong, Trịnh Bằng hiểu rằng, mỗi ngày trôi qua, phần "người" trong cậu lại chết đi một ít, nhường chỗ cho một "nhãn hàng" hoàn hảo mà Điền Lôi hằng mong đợi.

Nhận xét