Một tuần trôi qua, ca phẫu thuật của mẹ Trịnh Bằng diễn ra thành công tốt đẹp. Tin nhắn từ bệnh viện báo về như một liều thuốc cứu mạng, nhưng cũng đồng thời là một sợi dây thừng siết chặt thêm vào cổ cậu. Cậu hiểu rõ, mỗi hơi thở bình yên của mẹ đều được đánh đổi bằng sự mục nát của chính mình.
Sáng hôm sau, Lâm xuất hiện tại căn hộ với một chiếc hộp đen sang trọng. Bên trong là một bộ âu phục được cắt may riêng, tinh xảo đến từng đường kim mũi chỉ, đi kèm là một chiếc cài áo bằng kim cương hình chim ưng – biểu tượng của tập đoàn Tinh Châu.
"Tối nay là tiệc đóng máy bộ phim 'Trường Dạ' của tập đoàn. Có rất nhiều nhà đầu tư và đạo diễn lớn tham gia," Lâm nói trong khi ra hiệu cho chuyên viên trang điểm bắt đầu làm việc. "Điền tổng muốn cậu xuất hiện với tư cách là 'con át chủ bài' mới của Tinh Châu. Cậu không cần nói nhiều, chỉ cần đứng cạnh ông ấy và mỉm cười cho đúng mực."
Trịnh Bằng nhìn mình trong gương. Dưới bàn tay của những chuyên gia hàng đầu, vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt cậu biến mất, thay vào đó là một vẻ đẹp thanh cao, thoát tục nhưng lại mang chút gì đó u uất, dễ dàng khơi gợi bản năng chiếm hữu của kẻ khác.
Khi Điền Lôi bước vào phòng để đón cậu, ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua vẻ ngoài hoàn hảo của Trịnh Bằng. Sự hài lòng hiện rõ trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông quyền lực.
"Tốt lắm. Trông cậu giống như một món đồ quý giá mà ai cũng muốn chạm vào," Điền Lôi tiến lại gần, bàn tay thô ráp vuốt ve vùng cổ vốn đã được che đi bằng lớp phấn nền dày. "Nhưng nhớ lấy, tối nay chỉ có mình tôi được phép chạm vào cậu. Những kẻ khác... chỉ được phép nhìn."
Bữa tiệc diễn ra tại một khách sạn năm sao lộng lẫy. Sự xuất hiện của Điền Lôi cùng một gương mặt mới lạ, xinh đẹp như Trịnh Bằng ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Những tiếng xì xào bàn tán vang lên không ngớt. Có kẻ ngưỡng mộ, có kẻ đố kỵ, và cũng có những ánh mắt thèm khát trần trụi của những gã tư bản già đời.
Điền Lôi thản nhiên dẫn cậu đi xuyên qua đám đông, tay ông đặt ở eo cậu, một vị trí đánh dấu chủ quyền đầy lộ liễu.
"Điền tổng, món quà mới này của ông quả thực là cực phẩm," một đạo diễn lớn tiếng cười nói, ánh mắt dâm đãng quét qua người Trịnh Bằng. "Không biết khi nào tôi mới có vinh dự được mời cậu ấy tham gia dự án mới của mình?"
Điền Lôi nhấp một ngụm rượu vang, giọng nói trầm thấp nhưng đầy tính đe dọa: "Ông biết quy tắc của tôi mà. Hàng tốt thường phải đợi lâu. Hơn nữa, cậu ấy hiện tại chỉ thuộc về một mình tôi."
Trịnh Bằng đứng bên cạnh, bàn tay giấu dưới ống tay áo siết chặt lại. Cậu cảm thấy mình giống như một con búp bê sứ đang được trưng bày, nơi người ta ngã giá và bình phẩm dựa trên độ mịn của làn da hay sự phục tùng trong ánh mắt. Sự nhục nhã này còn đau đớn hơn cả những lần hoan lạc thể xác trong bóng tối.
Giữa bữa tiệc, Điền Lôi đột ngột ghé sát tai cậu, hơi thở nồng mùi rượu khiến Trịnh Bằng rùng mình: "Cảm giác thế nào? Được đứng ở trên cao, được vạn người chú ý... hay cậu vẫn thích quay lại cái phòng trọ tồi tàn kia để bị những gã quản lý hạng bét chà đạp?"
Trịnh Bằng mím môi, cố ngăn một giọt nước mắt chực trào: "Tôi không có quyền lựa chọn, phải không chủ nhân?"
Điền Lôi cười khẩy, siết chặt eo cậu hơn: "Thông minh. Giờ thì đi theo tôi, có một 'vị khách' quan trọng muốn gặp cậu. Đừng làm tôi mất mặt, nếu không phần thưởng tối nay của cậu sẽ không dễ chịu đâu."
Cậu bước theo ông vào căn phòng VIP tách biệt phía sau hội trường, nơi bóng tối và những âm mưu mới đang chờ đợi để nuốt chửng những gì còn lại của lòng tự trọng trong cậu. Trịnh Bằng biết, tối nay không chỉ đơn giản là một buổi tiệc, mà là lễ ra mắt chính thức của cậu trong tư cách một món hàng cao cấp nhất của Điền Lôi.
Căn phòng VIP nằm ở cuối hành lang dài, tách biệt hoàn toàn với tiếng nhạc xập xình và sự ồn ào của bữa tiệc bên ngoài. Khi Điền Lôi đẩy cửa bước vào, Trịnh Bằng cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo bao trùm. Bên trong không thắp đèn trần, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến thơm và ánh đèn thành phố hắt qua cửa kính.
Ngồi trên ghế sofa đơn là một người đàn ông lớn tuổi, tóc đã bạc hai bên thái dương nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo như loài chim săn mồi. Đó là lão gia tử nhà họ Trần – một trong những đại cổ đông nắm giữ huyết mạch của tập đoàn Tinh Châu.
"Điền Lôi, cậu đến trễ," lão Trần lên tiếng, giọng nói khàn khàn nhưng uy lực.
"Có chút việc cần xử lý, mong Trần lão bỏ qua," Điền Lôi thản nhiên đáp, đồng thời đẩy Trịnh Bằng về phía trước. "Đây là món quà mà tôi đã hứa với ông."
Trịnh Bằng đứng sững người. Trái tim cậu như thắt lại. "Món quà"? Cậu nhìn sang Điền Lôi, hy vọng tìm thấy một chút gì đó khác thường trong ánh mắt ông, nhưng đáp lại cậu chỉ là sự lạnh lùng tàn nhẫn. Điền Lôi đang dùng cậu để làm vật tế thần, để đổi lấy một lợi ích kinh doanh nào đó.
Lão Trần nheo mắt nhìn Trịnh Bằng từ đầu đến chân, nụ cười nhăn nheo hiện lên: "Đúng là mắt nhìn của Điền tổng chưa bao giờ sai. Đẹp... một vẻ đẹp rất sạch sẽ."
Lão đưa bàn tay gầy guộc, đầy những đồi mồi về phía Trịnh Bằng: "Lại đây, để ta nhìn kỹ hơn."
Trịnh Bằng lùi lại một bước theo bản năng, đôi mắt lộ rõ vẻ kinh hoàng. Cậu đã chấp nhận bị Điền Lôi sỉ nhục, bị Điền Lôi chiếm đoạt vì cậu nợ ông ta mạng sống của mẹ mình. Nhưng việc bị đem ra như một món hàng để chuyền tay cho kẻ khác... điều đó nằm ngoài sức chịu đựng của cậu.
"Điền tổng... xin ông..." Trịnh Bằng khàn giọng cầu xin, giọng nói run rẩy.
Điền Lôi không nhìn cậu, ông thong thả châm một điếu thuốc, làn khói trắng che mờ gương mặt vô cảm: "Nghe lời Trần lão đi. Cậu biết quy tắc mà."
Quy tắc. Lại là quy tắc.
Trịnh Bằng cảm thấy một sự sụp đổ hoàn toàn từ bên trong. Cậu chậm chạp tiến lại gần lão Trần, mỗi bước đi như bước trên bàn chông. Khi bàn tay thô ráp của lão già chạm vào cổ tay cậu, Trịnh Bằng cảm thấy buồn nôn đến mức cực điểm.
Nhưng ngay khi lão Trần định kéo cậu vào lòng, Điền Lôi đột ngột lên tiếng, giọng nói mang theo một chút hơi lạnh: "Trần lão, món quà này tôi mới chỉ bắt đầu 'đào tạo'. Nếu ông làm hỏng nó ngay bây giờ, giá trị của nó sẽ giảm đi rất nhiều. Đêm nay, tôi chỉ mang cậu ấy đến để ông xem mặt. Khi nào 'hoàn thiện', tôi sẽ đích thân gửi đến tận nhà cho ông."
Lão Trần khựng lại, nhìn Điền Lôi với vẻ không hài lòng, nhưng dường như lão cũng kiêng dè quyền lực của người đàn ông trẻ tuổi này. Lão hừ lạnh một tiếng, buông tay Trịnh Bằng ra: "Cậu vẫn bảo thủ như vậy, Điền Lôi. Được rồi, tôi sẽ đợi. Nhưng đừng bắt tôi đợi quá lâu."
Điền Lôi ra hiệu cho Trịnh Bằng lui ra cửa. Cậu gần như chạy trốn khỏi căn phòng đó. Khi ra đến hành lang vắng người, Trịnh Bằng dựa lưng vào tường, thở dốc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Một lát sau, Điền Lôi bước ra. Ông đi đến trước mặt cậu, bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải ngẩng lên: "Sợ sao? Đây là thế giới mà cậu đã chọn để dấn thân vào. Ở đây, không có tình cảm, chỉ có giá trị sử dụng. Đừng để tôi thấy bộ dạng yếu đuối này một lần nữa."
"Ông coi tôi là cái gì?" Trịnh Bằng nghẹn ngào hỏi.
Điền Lôi cúi xuống, thì thầm vào tai cậu, giọng nói vừa như vuốt ve vừa như đe dọa: "Tôi coi cậu là món đầu tư đắt giá nhất của tôi. Và tôi không bao giờ để món đầu tư của mình bị kẻ khác vấy bẩn trước khi tôi tận thu được lợi nhuận. Về xe đi, đêm nay cậu nợ tôi một lời giải thích cho sự thất thố vừa rồi."
Chiếc xe lao đi trong màn đêm, để lại ánh đèn neon rực rỡ phía sau. Trịnh Bằng nhìn ra cửa sổ, cậu nhận ra rằng trong cái lồng vàng này, Điền Lôi vừa là kẻ hành hạ, vừa là kẻ bảo vệ duy nhất của cậu. Một sự thật mâu thuẫn đến đau lòng.
Nhận xét
Đăng nhận xét