Căn phòng VIP sau lưng đóng sầm lại, ngăn cách ánh nhìn thèm khát của lão Trần và bầu không khí đặc quánh mùi tiền bạc, quyền lực. Trịnh Bằng dựa lưng vào bức tường đá cẩm thạch lạnh lẽo ở hành lang, lồng ngực phập phồng như vừa thoát khỏi miệng cọp. Những lời nói của Điền Lôi lúc nãy – "món đầu tư đắt giá", "đào tạo", "tận thu lợi nhuận" – vẫn ong ong trong đầu cậu như những nhát dao cứa vào lòng tự trọng vốn đã rách nát.
Điền Lôi bước ra ngay sau đó, dáng vẻ vẫn ung dung, không một nếp nhăn trên bộ âu phục đắt tiền, trái ngược hoàn toàn với sự chật vật của Trịnh Bằng. Ông ta dừng lại trước mặt cậu, hơi thở mang theo mùi rượu vang đỏ và hương gỗ tuyết tùng quen thuộc – thứ mùi hương mà những đêm qua đã ám ảnh vào tận xương tủy cậu.
"Về thôi," Điền Lôi nói, giọng điệu bình thản như thể vừa rồi ông ta không hề đem cậu ra làm món hàng để mặc cả.
Trên chiếc xe chuyên dụng lao đi trong đêm, không gian im lặng đến nghẹt thở. Trịnh Bằng nhìn ra cửa sổ, ánh đèn thành phố lướt qua như những vệt sáng vô hồn. Cậu nhớ về căn phòng thuê tồi tàn ngày trước, nơi dù nghèo khổ nhưng cậu vẫn còn quyền kiểm soát hơi thở của chính mình. Còn giờ đây, trong chiếc xe sang trọng này, cậu chỉ là một món tài sản đang được "nâng cấp" để chờ ngày sinh lời.
"Tôi nghe nói chiều nay cậu đã lén gọi điện cho bệnh viện?" Điền Lôi đột ngột phá vỡ sự im lặng, ngón tay ông gõ nhịp nhàng lên mặt ghế da.
Trịnh Bằng giật mình, đôi tay đan vào nhau siết chặt: "Tôi... tôi chỉ muốn hỏi thăm tình hình của mẹ. Ông đã hứa...".
"Tôi đã hứa sẽ chi trả, và tôi đã làm. Nhưng tôi không nhớ mình đã cho phép cậu dùng thời gian tập luyện để làm việc riêng," Điền Lôi quay sang, ánh mắt sắc lẹm khóa chặt lấy cậu trong bóng tối lờ mờ của xe. "Đừng để tôi nhắc lại lần nữa, Trịnh Bằng. Mỗi phút của cậu bây giờ đều thuộc về tôi. Tình cảm ủy mị là thứ rác rưởi nhất cản trở giá trị của một sản phẩm.".
Chiếc xe dừng lại trước sảnh Lan Khuyết. Điền Lôi không xuống xe, ông chỉ hạ kính cửa sổ, để luồng gió lạnh ban đêm tràn vào: "Lên phòng đợi tôi. Đêm nay, chúng ta sẽ kiểm tra xem bài học 'phục tùng' ở bữa tiệc lúc nãy cậu tiếp thu được bao nhiêu.".
Trịnh Bằng bước vào căn hộ lộng lẫy nhưng trống trải, cảm giác như bước vào một chiếc lồng kính đặt trên đỉnh cao của thành phố. Cậu vào phòng tắm, xả nước nóng hết mức, chà xát làn da nơi lão Trần vừa chạm vào đến mức đỏ ửng, nhưng mùi vị của sự nhục nhã dường như đã thấm sâu vào máu thịt, không cách nào tẩy sạch.
Khi cậu bước ra với chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo, Điền Lôi đã ở đó. Ông ta ngồi trên chiếc ghế sofa da đen, tay cầm ly rượu, đôi mắt sẫm màu dõi theo từng chuyển động của cậu.
Điền Lôi ngồi đó, đôi chân hơi dạng ra, chiếc áo sơ mi đen đã cởi hai cúc trên cùng để lộ phần xương quai xanh sắc nét và một phần ngực rắn chắc rám nắng. Ly rượu vang đỏ trong tay ông ta khẽ xoay, chất lỏng sóng sánh như máu tươi dưới ánh đèn vàng mờ ảo.
"Lại đây," ông ta lặp lại, giọng trầm đến mức gần như thì thầm, nhưng đủ khiến không khí trong phòng đặc quánh thêm.
Trịnh Bằng cảm thấy hai chân mình như bị buộc chì. Cậu bước từng bước chậm rãi, mỗi bước chân đều nặng nề như đang kéo theo cả một chuỗi ngày tháng bị xiềng xích. Khi quỳ xuống giữa hai chân Điền Lôi, đầu gối chạm vào tấm thảm lông dày mềm mại nhưng lạnh lẽo, cậu cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch quyền lực: ông ta ngồi trên cao, còn cậu ở vị trí thấp nhất có thể.
Điền Lôi đưa tay luồn vào mái tóc còn ướt nước của cậu, những ngón tay dài mạnh mẽ nắm chặt, kéo đầu cậu ngửa ra sau. Gương mặt Trịnh Bằng bị ép phải ngước lên đối diện với ánh mắt đen thẳm ấy – không có chút thương xót, chỉ có sự đánh giá lạnh lùng như đang nhìn một món đồ vừa được tân trang.
"Cậu vẫn còn giận vì chuyện lão Trần?" Điền Lôi hỏi, ngón tay cái chậm rãi lướt qua đôi môi dưới đang run rẩy của cậu.
Trịnh Bằng cắn chặt môi, cố không để nước mắt trào ra. "Ông thật sự định… gửi tôi đến đó sao?"
Thay vì trả lời, Điền Lôi đột ngột ấn ngón cái vào giữa hai môi cậu, ép chúng hé ra. Cậu bất giác mút lấy ngón tay ấy theo phản xạ đã bị huấn luyện, lưỡi quấn quanh đầu ngón trong sự nhục nhã quen thuộc. Mùi da thuộc từ chiếc thắt lưng, mùi rượu vang thoang thoảng từ hơi thở ông ta, tất cả trộn lẫn khiến đầu óc cậu quay cuồng.
"Điều đó tùy thuộc vào việc cậu có khiến tôi cảm thấy 'hài lòng' đến mức không muốn chia sẻ hay không," Điền Lôi nói, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy đe dọa. "Một nhà đầu tư thông minh sẽ giữ lại những gì quý giá nhất cho riêng mình."
Ông ta rút ngón tay ra, để lại một sợi chỉ bạc mỏng nối giữa môi cậu và đầu ngón. Rồi ông ta tự cởi thắt lưng – động tác chậm rãi, có chủ đích, như đang kéo dài sự chờ đợi của cậu. Tiếng kim loại khẽ kêu "tách" vang lên trong không gian tĩnh lặng, khiến Trịnh Bằng giật mình run lên.
Cậu chủ động đưa tay, ngón tay run rẩy mở khóa kéo quần tây của ông ta. Khi bàn tay cậu chạm vào phần da nóng bỏng đã cương cứng bên trong, Điền Lôi khẽ hừ một tiếng hài lòng từ cổ họng. Ông ta nắm tóc cậu chặt hơn, hướng dẫn cậu cúi xuống.
"Miệng," ông ta ra lệnh ngắn gọn.
Trịnh Bằng nhắm mắt, hít một hơi sâu rồi ngậm lấy. Cậu cố gắng làm thật chậm, thật sâu, lưỡi lướt dọc theo chiều dài, cố gắng tái hiện những "bài học" mà Điền Lôi đã ép cậu luyện tập hàng đêm. Mỗi lần cậu nuốt sâu, cổ họng co thắt, nước mắt lại trào ra khóe mi. Điền Lôi không thúc giục, chỉ khẽ siết tóc cậu như khen thưởng, hơi thở ông ta dần nặng nề hơn.
Sau vài phút, ông ta đột ngột kéo cậu lên, môi ông ta đè xuống môi cậu trong một nụ hôn cưỡng bức, mạnh bạo. Lưỡi ông ta xâm chiếm, nếm vị chính mình còn sót lại trong miệng cậu, đồng thời tay kia luồn xuống dưới áo choàng tắm, bóp mạnh lấy mông cậu. Ngón tay ông ta ấn sâu vào khe thịt, tìm đến nơi vẫn còn đau rát từ những lần trước.
"Đứng dậy. Quay lưng lại," Điền Lôi ra lệnh.
Trịnh Bằng run rẩy đứng lên, quay người, hai tay chống vào thành ghế sofa. Áo choàng tắm trượt xuống vai, để lộ lưng trần trắng bệch với những vết đỏ mờ từ lần trước. Điền Lôi đứng dậy sau lưng cậu, một tay giữ eo cậu, tay kia kéo quần cậu xuống tận mắt cá chân.
Không có chút dạo đầu nào. Ông ta chỉ bôi một lớp gel lạnh buốt lên chính mình rồi đẩy mạnh vào trong một lần. Trịnh Bằng cắn chặt môi đến bật máu, tiếng rên đau đớn bị kìm nén trong cổ họng. Điền Lôi không dừng lại, ông ta bắt đầu chuyển động mạnh mẽ, đều đặn, mỗi cú thúc đều như muốn xé toạc cậu ra.
"Thả lỏng," ông ta thì thầm bên tai cậu, hơi thở nóng bỏng phả vào gáy. "Cậu biết cách rồi mà."
Trịnh Bằng cố gắng, cố gắng thả lỏng cơ thể theo những gì đã bị huấn luyện. Dần dần, cơn đau nhức chuyển thành cảm giác tê dại xen lẫn khoái cảm bị ép buộc. Điền Lôi nhận ra sự thay đổi ấy, ông ta cười khẽ, một tay vòng ra trước vuốt ve phần trước của cậu – động tác vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, khiến Trịnh Bằng run rẩy dữ dội.
"Cậu cứng rồi kìa," Điền Lôi thì thầm, giọng đầy thích thú. "Thế này mới đúng chứ."
Ông ta tăng tốc, mỗi cú thúc đều nhắm thẳng vào điểm nhạy cảm nhất bên trong. Trịnh Bằng không chịu nổi nữa, cậu rên lên, nước mắt lăn dài trên má, cơ thể giật mạnh khi đạt đỉnh trong sự nhục nhã tột cùng. Điền Lôi không dừng lại, ông ta tiếp tục dồn thêm vài cú mạnh nữa rồi mới rút ra, phóng thích lên lưng cậu – dòng nóng bỏng chảy dài trên da thịt trắng bệch.
Điền Lôi thở ra một hơi dài, thản nhiên rút khăn giấy lau sạch tay rồi cài lại khuy áo sơ mi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Ông ta nhìn xuống chàng trai đang quỵ hẳn xuống thảm, cơ thể run rẩy, hơi thở đứt quãng.
"Ngày mai, Lâm sẽ đưa cậu đến buổi thử vai cho bộ phim của đạo diễn Lý," ông ta nói, giọng điệu bình thản như vừa đọc báo cáo tài chính. "Đây là cơ hội đầu tiên để cậu chứng minh giá trị của mình ngoài chiếc giường này. Đừng để tôi phải thất vọng vì đã chi ra ba triệu tệ bồi thường hợp đồng cho một kẻ chỉ biết nằm im như khúc gỗ."
Trịnh Bằng không đáp, chỉ co người lại, ôm lấy chính mình trong khi dòng chất lỏng còn ấm dần nguội lạnh trên lưng. Cậu biết, đêm nay mình lại một lần nữa bán rẻ linh hồn để đổi lấy một chút "bảo hộ" mong manh từ người đàn ông này.
Nhận xét
Đăng nhận xét