CHƯƠNG 14: TRÒ CHƠI VƯƠNG QUYỀN

Ánh đèn thành phố hắt qua cửa sổ sát đất của căn hộ Lan Khuyết thành những vệt sáng nhạt nhòa, run rẩy trên cơ thể trắng bệch của Trịnh Bằng. Cuộc giao hoan vừa rồi không mang lại chút hơi ấm nào, nó giống như một cuộc nghiệm thu máy móc, nơi Điền Lôi tỉ mỉ kiểm tra từng phản ứng của "món đầu tư" dưới sự nhào nặn của ông ta.

Điền Lôi đứng dậy, thản nhiên cài lại khuy áo sơ mi, vẻ ung dung tự tại như thể chưa từng trải qua những giây phút nồng cháy. Ông ta cầm lấy ly rượu vang đỏ thẫm trên bàn, nhấp một ngụm rồi nhìn xuống chàng trai đang nằm rệu rã trên thảm.

"Ngày mai, Lâm sẽ đưa cậu đến buổi thử vai cho bộ phim của đạo diễn Lý," Điền Lôi cất giọng trầm thấp, không chút cảm xúc. "Đây là cơ hội đầu tiên để cậu chứng minh giá trị của mình ngoài chiếc giường này. Đừng để tôi phải thất vọng vì đã chi ra ba triệu tệ bồi thường hợp đồng cho một kẻ chỉ biết nằm im như khúc gỗ.".

Trịnh Bằng khẽ run lên. Cái tên đạo diễn Lý vốn là mơ ước của bao nghệ sĩ, nhưng giờ đây nghe qua miệng Điền Lôi, nó lại giống như một nhiệm vụ được giao phó cho một quân cờ. Cậu chống tay ngồi dậy, mái tóc rối bết vào trán, đôi mắt đỏ hoe nhìn ông ta: "Nếu tôi làm tốt... ông sẽ không đem tôi cho lão Trần nữa chứ?".

Điền Lôi khựng lại, ông ta bước tới, dùng mũi giày nâng cằm cậu lên một cách ngạo mạn. "Cậu đang ra điều kiện với tôi sao? Hãy nhớ kỹ vị trí của mình, Trịnh Bằng. Cậu không có quyền hỏi, chỉ có quyền thực hiện. Việc tôi giữ cậu lại hay gửi đi hoàn toàn phụ thuộc vào việc cậu mang lại bao nhiêu lợi nhuận.".

Nói rồi, ông ta quay lưng bước thẳng ra khỏi phòng, để lại Trịnh Bằng trong không gian im lặng đến nghẹt thở. Cậu co người lại, ôm lấy hai đầu gối, cảm giác đau nhức từ nơi sâu nhất của cơ thể như nhắc nhở về sự chiếm đoạt vừa rồi. Cậu nhìn vào tờ ghi chú và chiếc máy tính bảng đặt trên bàn ăn – những giáo trình về cách trở thành một "sản phẩm hoàn hảo" mà Điền Lôi đã chuẩn bị sẵn.

Sáng hôm sau, Lâm xuất hiện đúng giờ với vẻ mặt lạnh lùng thường trực. Anh ta đưa cho Trịnh Bằng một bộ âu phục được cắt may tinh xảo, khác hẳn với những bộ đồ rẻ tiền cậu thường mặc.

"Điền tổng nói cậu cần phải trông giống một ngôi sao trước khi thực sự trở thành một ngôi sao," Lâm nói khi dẫn cậu ra xe.

Tại phim trường, không khí bận rộn và căng thẳng khiến Trịnh Bằng choáng ngợp. Khi bước vào phòng thử vai, cậu bất ngờ chạm mặt quản lý Vương – kẻ mà cậu từng đập vỡ đầu bằng ly thủy tinh. Lão ta nhìn cậu với ánh mắt hằn học, vừa định tiến tới thóa mạ thì Lâm đã bước lên phía trước, lạnh lùng chìa ra một tấm danh thiếp có logo của Tinh Châu Giải Trí.

"Vương tổng, người này hiện thuộc quyền sở hữu của Điền tổng. Ông nên cân nhắc kỹ trước khi định làm gì," Lâm nói, giọng điệu không chút nhân nhượng.

Lão Vương tái mặt, lắp bắp rồi lủi thủi rời đi. Trịnh Bằng đứng đó, lần đầu tiên cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của cái bóng mang tên Điền Lôi. Sự bảo hộ này vừa khiến cậu cảm thấy an toàn, lại vừa khiến cậu rùng mình vì biết rằng cái giá để duy trì nó chính là sự tự do hoàn toàn của bản thân.

Buổi thử vai diễn ra đầy áp lực. Trịnh Bằng nhập vai một thiếu niên bị dồn vào đường cùng, đôi mắt cậu bùng lên sự quật cường và tuyệt vọng – những cảm xúc thật sự mà cậu đã trải qua suốt những ngày qua. Khi kết thúc, đạo diễn Lý gật đầu hài lòng, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt ông ta.

Trở về xe, Lâm nhận một cuộc điện thoại rồi quay sang nhìn cậu: "Điền tổng đang đợi cậu ở câu lạc bộ tư nhân. Có vẻ như cậu đã vượt qua bài kiểm tra đầu tiên."

Trịnh Bằng nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chói chang chiếu vào mắt khiến cậu thấy nhói đau. Cậu biết, một nấc thang mới trong sự nghiệp đang mở ra, nhưng đồng thời, sợi dây thừng mà Điền Lôi quấn quanh cổ cậu cũng đang thắt chặt thêm một vòng nữa.

Câu lạc bộ tư nhân nằm khuất sau những rặng thông già ở ngoại ô, nơi chỉ dành cho giới siêu giàu với chế độ bảo mật tuyệt đối. Khi Lâm dẫn Trịnh Bằng bước vào phòng khách chính, mùi xì gà thượng hạng lẫn trong hương trầm thoang thoảng tạo nên một bầu không khí vương giả nhưng đầy áp bức.

Điền Lôi đang ngồi đối diện với một người đàn ông trung niên tóc muối tiêu – đạo diễn Lý. Trên bàn là bản hợp đồng vừa mới được ký kết.

"Cậu đến rồi à?" Điền Lôi không ngẩng đầu lên, tay vẫn nhàn nhã xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay trỏ. "Lại đây, chào đạo diễn Lý đi."

Trịnh Bằng cúi đầu lễ phép, giọng nói vẫn còn chút khàn đặc từ đêm qua: "Chào đạo diễn Lý, cảm ơn ông đã cho em cơ hội."

Đạo diễn Lý nhìn Trịnh Bằng từ đầu đến chân, ánh mắt đánh giá như đang xem xét một tác phẩm nghệ thuật hơn là một con người. "Ánh mắt của cậu trong buổi thử vai rất tốt, đầy bản năng và sự nguyên thủy. Đó là thứ mà tôi cần cho vai nam thứ này. Điền tổng thực sự rất có mắt nhìn người."

"Tôi đã nói mà, cậu ấy là một món hời," Điền Lôi cười nhẹ, nụ cười không chạm tới đáy mắt. "Nhưng để món hời này thực sự tỏa sáng, tôi muốn ông thêm một vài phân đoạn 'đắt giá' vào kịch bản."

Trịnh Bằng đứng bên cạnh, tim cậu thắt lại. Cậu biết "phân đoạn đắt giá" trong từ điển của Điền Lôi có nghĩa là gì. Đó là những cảnh quay đánh vào thị giác, những khoảnh khắc khoe triệt để vẻ đẹp hình thể và sự mong manh của cậu – thứ mà khán giả ngoài kia khao khát, và cũng là thứ khiến giá trị thương mại của cậu tăng vọt.

Sau khi đạo diễn Lý rời đi, căn phòng chỉ còn lại hai người. Điền Lôi tự tay rót một ly rượu mạnh, đẩy về phía Trịnh Bằng.

"Uống đi. Chúc mừng cậu chính thức bước chân vào giới thượng lưu."

Trịnh Bằng cầm ly rượu, đôi tay hơi run: "Tại sao ông lại giúp tôi? Ý tôi là... bảo vệ tôi trước quản lý Vương và lão Trần."

Điền Lôi đứng dậy, tiến lại gần, hơi thở của ông ta mang theo áp lực nghẹt thở. Ông ta vươn tay, thô bạo lau đi một vệt phấn còn sót lại bên thái dương của cậu.

"Tôi không giúp cậu, Trịnh Bằng. Tôi đang bảo vệ tài sản của mình. Lão Trần hay tên họ Vương đó chỉ biết hưởng thụ một cách thô thiển, bọn chúng sẽ làm hỏng cậu trước khi cậu kịp sinh lời." Ông ta ghé sát tai cậu, giọng thì thầm lạnh lẽo: "Cậu chỉ được phép hỏng trong tay tôi, hiểu chứ?"

Trịnh Bằng nhắm mắt lại, nuốt xuống vị đắng chát của rượu mạnh. Cậu nhận ra, Điền Lôi không chỉ muốn thân xác cậu, mà còn muốn kiểm soát cả vận mệnh và sự nghiệp của cậu. Ông ta đang biến cậu thành một ngôi sao sáng nhất, nhưng cũng là một nô lệ trung thành nhất dưới ánh hào quang đó.

"Tuần sau phim sẽ bấm máy. Trong thời gian này, tôi đã sắp xếp cho cậu một giáo viên dạy diễn xuất riêng tại biệt thự. Cậu không được phép bước ra khỏi nhà nếu không có sự cho phép của Lâm," Điền Lôi ra lệnh.

"Tôi... tôi muốn vào viện thăm mẹ trước khi đoàn phim khởi quay," Trịnh Bằng lấy hết can đảm đề nghị.

Điền Lôi dừng lại ở cửa, không quay đầu lại: "Cậu không có tư cách mặc cả. Làm tốt việc của mình, mẹ cậu sẽ được chăm sóc tốt nhất. Nếu không..."

Tiếng cửa đóng sầm lại cắt ngang lời nói của ông ta, nhưng Trịnh Bằng hiểu rõ vế sau là gì. Cậu đứng một mình trong căn phòng lộng lẫy, cảm thấy mình giống như một con búp bê lụa đẹp đẽ, được trưng bày trong tủ kính của một kẻ thu thập tàn nhẫn. Cậu đã có được vai diễn hằng mơ ước, nhưng cái giá phải trả là mỗi hơi thở của cậu giờ đây đều mang nhãn hiệu "Điền Lôi".

Trịnh Bằng nhìn vào hình phản chiếu của mình trong tấm gương lớn. Bộ âu phục đắt tiền, mái tóc được chải chuốt kỹ lưỡng... nhưng đôi mắt cậu, sao trông lại giống như một người đã chết từ lâu?

Nhận xét