CHƯƠNG 15: LỒNG KÍNH VÀ XIỀNG XÍCH

Những ngày tiếp theo đối với Trịnh Bằng là một chuỗi những giờ tập luyện khắc nghiệt và sự cô lập đến tận cùng. Đúng như lời Điền Lôi nói, cậu không được phép bước ra khỏi căn biệt thự dù chỉ một bước. Mỗi sáng, Lâm sẽ đến giám sát việc ăn uống theo chế độ nghiêm ngặt để duy trì hình thể, sau đó là những giờ học diễn xuất với một giảng viên trung niên có ánh mắt sắc sảo và kiệm lời.

Cuộc sống của Trịnh Bằng giờ đây được lập trình sẵn. Cậu giống như một con búp bê đang được sơn phết lại lớp vỏ ngoài cho thật lộng lẫy để chuẩn bị đưa lên kệ kính.

Vào một buổi tối muộn, khi Trịnh Bằng đang ngồi trong phòng đọc kịch bản, tiếng động cơ xe vang lên từ sân dưới. Tim cậu đập nhanh một nhịp. Kể từ sau buổi ở câu lạc bộ tư nhân, Điền Lôi rất ít khi xuất hiện, nhưng sự hiện diện của ông ta vẫn bao trùm lên mọi ngóc ngách của căn nhà này thông qua những camera giám sát và ánh mắt lạnh lùng của Lâm.

Cửa phòng mở ra. Điền Lôi bước vào, trên tay cầm một chiếc hộp nhung nhỏ. Ông ta trông có vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy quyền lực.

"Lại đây," ông ta ngồi xuống cạnh cậu trên giường, ra lệnh.

Trịnh Bằng ngoan ngoãn buông kịch bản, nhích lại gần. Điền Lôi mở chiếc hộp, bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạch kim mỏng, ở giữa có một viên kim cương đen nhỏ xíu, sâu thẳm như đôi mắt của chính ông ta.

"Thứ này..." Trịnh Bằng lẩm bẩm, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng.

Điền Lôi không nói gì, tự tay vòng chiếc dây qua cổ cậu. Tiếng lách cách của khóa cài vang lên nhỏ xíu nhưng trong tai Trịnh Bằng, nó giống như tiếng khóa cửa nhà lao. Ông ta vuốt ve vùng da nhạy cảm nơi cổ cậu, nơi sợi dây đang ngự trị.

"Đây là phần thưởng cho việc cậu đã làm tốt buổi thử vai," Điền Lôi nói, giọng thấp xuống. "Và cũng là lời nhắc nhở. Sợi dây này có gắn định vị toàn cầu. Dù cậu ở đoàn phim hay bất cứ đâu, tôi cũng sẽ biết cậu đang đứng ở vị trí nào, với ai."

Trịnh Bằng bàng hoàng ngước lên: "Ông... ông không tin tôi đến mức đó sao?"

Điền Lôi bật cười, một nụ cười khô khốc. Ông ta dùng tay bóp lấy cằm cậu, ép cậu nhìn thẳng vào mình: "Tôi không tin bất cứ ai, Trịnh Bằng. Đặc biệt là những thứ xinh đẹp và có tham vọng. Cậu càng tỏa sáng, sẽ càng có nhiều kẻ muốn chạm vào. Tôi chỉ đang bảo vệ tài sản của mình khỏi những bàn tay bẩn thỉu khác."

Sự chiếm hữu bệnh hoạn này khiến Trịnh Bằng nghẹt thở. Cậu muốn giật phăng sợi dây ra, muốn hét lên rằng cậu là con người chứ không phải vật nuôi, nhưng hình ảnh người mẹ đang nằm trên giường bệnh với những ống truyền chằng chịt lại hiện ra, dập tắt mọi ý định phản kháng.

Đêm đó, Điền Lôi không rời đi. Ông ta đẩy Trịnh Bằng nằm ngửa ra giữa chiếc giường king-size rộng lớn, động tác chậm rãi nhưng đầy chủ đích, như một kẻ săn mồi đã chờ đợi quá lâu để thưởng thức con mồi đã sa bẫy hoàn toàn. Ánh đèn ngủ vàng ấm áp từ đầu giường hắt xuống, chiếu lên gương mặt Điền Lôi với những đường nét sắc sảo, đôi mắt đen thẳm lóe lên dục vọng chiếm hữu thuần túy. Ông ta đứng đó một lúc, nhìn xuống cơ thể cậu đang run rẩy dưới lớp áo ngủ mỏng manh, rồi mới chậm rãi cởi bỏ áo sơ mi của mình. Mỗi khuy áo được tháo ra đều phát ra tiếng lách cách nhỏ, nhưng trong tai Trịnh Bằng, chúng vang vọng như tiếng khóa xích bị siết chặt thêm.

Ông ta cúi xuống, môi lướt nhẹ qua cổ cậu – ngay nơi sợi dây bạch kim vừa được cài khóa vài giờ trước. Kim loại lạnh lẽo cọ xát vào da thịt nóng bỏng, tạo nên một cảm giác đối lập khiến Trịnh Bằng rùng mình. Điền Lôi thì thầm bên tai cậu, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai nhạy cảm: “Cậu là của tôi, Trịnh Bằng. Mỗi tấc da thịt này, mỗi hơi thở, mỗi phản ứng của cậu… đều thuộc về tôi.” Giọng ông ta trầm khàn, mang theo mùi rượu vang đỏ thẫm và hương gỗ tuyết tùng quen thuộc – thứ mùi đã ám vào da thịt cậu suốt những tháng qua như một lời nguyền.

Ngón tay dài mạnh mẽ của ông ta luồn xuống dưới lớp vải mỏng, nắm lấy cổ áo rồi xé toạc một phát. Tiếng vải rách vang lên khô khốc trong căn phòng yên tĩnh, để lộ làn da trắng bệch run rẩy dưới ánh đèn. Trịnh Bằng cắn chặt môi dưới, cố kìm nén tiếng rên đau đớn khi những ngón tay ấy bóp chặt lấy ngực cậu, móng tay cào nhẹ lên da thịt khiến những vệt đỏ mờ hiện ra. Ông ta không vội, ngón tay cái lướt chậm rãi quanh núm vú đang cứng lên vì lạnh và sợ hãi, rồi búng nhẹ một cái khiến cậu giật nảy người, hơi thở đứt quãng.

Điền Lôi cười khẽ – một âm thanh khô khốc, đầy thỏa mãn. Ông ta cởi bỏ phần còn lại của quần áo mình, để lộ cơ thể rắn chắc với những đường cơ bắp săn gọn và vài vết sẹo mờ từ quá khứ mà Trịnh Bằng chưa bao giờ dám hỏi. Ông ta ấn mạnh vào cậu mà không có chút dạo đầu nào, sự xâm nhập đột ngột khiến Trịnh Bằng cong người lên, miệng há ra trong tiếng rên đau đớn bị kìm nén. Cơn đau lan tỏa từ hạ thân lên tận óc, nhưng Điền Lôi không dừng lại. Ông ta bắt đầu chuyển động chậm rãi, sâu và mạnh mẽ, mỗi cú thúc đều như muốn khắc sâu dấu ấn của mình vào từng tấc thịt bên trong cậu.

Trịnh Bằng nắm chặt ga giường, móng tay cắm sâu vào vải lụa đến mức rách một đường nhỏ. Nước mắt lăn dài trên má, hòa lẫn với mồ hôi. Ông ta cúi xuống, môi ngậm lấy vành tai cậu, cắn nhẹ rồi liếm dọc theo đường xương quai xanh, thì thầm: “Thả lỏng đi. Cậu biết cách rồi mà. Đừng chống cự, chỉ càng làm tôi muốn mạnh hơn thôi.” Lời nói ấy vừa là lời dỗ dành tàn nhẫn, vừa là lời đe dọa trực tiếp.

Ông ta thay đổi tư thế, lật cậu nằm sấp, một tay nắm chặt tóc cậu kéo ngửa ra sau khiến cổ cậu cong lên, lộ rõ sợi dây bạch kim lấp lánh dưới ánh đèn. Tay kia giữ chặt eo cậu, ép cậu cong lưng đón nhận từng cú đẩy sâu hơn, mạnh hơn. Mỗi lần ông ta chạm đến điểm nhạy cảm nhất bên trong, Trịnh Bằng lại giật mạnh, tiếng rên không kìm được nữa thoát ra khỏi cổ họng – vừa đau đớn, vừa bị ép buộc phải thừa nhận khoái cảm. Điền Lôi nhận ra sự thay đổi ấy, ông ta cười khẽ bên tai cậu: “Thấy chưa? Cơ thể cậu thành thật hơn lời nói nhiều.”

Ông ta kéo cậu ngồi dậy, ép cậu quỳ trên đùi mình, mặt đối mặt. Một tay giữ gáy cậu, tay kia vòng ra trước vuốt ve phần trước của cậu – động tác vừa dịu dàng vừa tàn nhẫn, ép cậu cứng lên hoàn toàn trong sự nhục nhã tột độ. Trịnh Bằng nhắm mắt, nước mắt rơi không ngừng, nhưng cơ thể lại phản bội cậu, run rẩy dưới từng cái chạm. Điền Lôi hôn cậu – một nụ hôn cưỡng bức, mạnh bạo, lưỡi ông ta xâm chiếm miệng cậu, nếm vị nước mắt mặn chát lẫn với vị máu từ môi cậu bị cắn rách.

Ông ta tăng tốc, mỗi cú thúc đều nhắm thẳng vào điểm sâu nhất, khiến Trịnh Bằng không chịu nổi nữa. Cơ thể cậu giật mạnh, đạt đỉnh trong sự xấu hổ và tuyệt vọng, dòng nóng bỏng bắn ra giữa hai người, dính bết vào bụng dưới của Điền Lôi. Nhưng ông ta không dừng lại. Ông ta tiếp tục dồn thêm vài cú mạnh nữa, rồi mới rút ra, phóng thích bên trong cậu – dòng chất lỏng ấm áp tràn đầy, chảy tràn ra ngoài như một lời khẳng định quyền sở hữu cuối cùng. Trịnh Bằng quỵ hẳn xuống, cơ thể run rẩy dữ dội, hơi thở đứt quãng, đầu óc quay cuồng trong cơn mê loạn.

Điền Lôi thở ra một hơi dài, thản nhiên lau tay bằng khăn giấy rồi nằm xuống bên cạnh cậu, kéo cậu vào lòng như ôm một món đồ quý giá. Ngón tay ông ta vuốt ve sợi dây bạch kim trên cổ cậu, thì thầm bên tai trong cơn mê man: “Ngày mai đoàn phim khởi quay. Hãy nhớ, ống kính máy quay là tình nhân của cậu, nhưng tôi mới là chủ nhân của cậu.”

Sáng hôm sau, khi Trịnh Bằng bước lên chiếc xe đưa đón đến phim trường, cậu mặc một chiếc áo cổ cao để che đi sợi dây bạch kim và những vết đỏ tím còn sót lại trên cổ. Lâm đưa cho cậu một chiếc điện thoại mới.

"Số của Điền tổng đã được lưu ở phím số 1. Cậu phải báo cáo mỗi khi kết thúc cảnh quay," Lâm dặn dò.

Bước xuống xe tại phim trường, ánh đèn flash từ những tay săn ảnh và sự xôn xao của các diễn viên khác khiến Trịnh Bằng choáng váng. Cậu thấy quản lý cũ của mình đứng từ xa, ánh mắt ghen tị xen lẫn kinh ngạc khi thấy cậu bước ra từ chiếc xe hạng sang của Tinh Châu.

Trịnh Bằng siết chặt tập kịch bản trong tay. Cậu biết, từ giây phút này, cậu không còn đường lui nữa. Cậu sẽ phải diễn, không chỉ diễn trong phim, mà còn phải diễn một vở kịch hoàn hảo trước mặt cả thế giới, trong khi sợi xích kim cương đen trên cổ vẫn âm thầm siết chặt, nhắc nhở cậu về thực tại tàn khốc của một "món đầu tư đắt giá".

Nhận xét