Ngày khai máy của bộ phim "Vực Thẳm" diễn ra dưới một bầu trời xám xịt của những ngày chớm đông. Đoàn làm phim tụ tập tại một khu nhà cổ bị bỏ hoang ở ngoại ô thành phố, nơi bối cảnh u ám hoàn toàn phù hợp với tông màu trinh thám tâm lý của kịch bản.
Trịnh Bằng đứng ở góc khuất của khu vực hóa trang, đôi mắt mệt mỏi nhìn vào gương. Sau đêm bị Điền Lôi "đánh dấu" bằng sợi dây chuyền định vị, cậu gần như không chợp mắt. Chiếc áo len cổ lọ màu đen che kín đến tận cằm, nhưng mỗi khi cậu cử động, cái lạnh lẽo của sợi dây bạch kim lại cứa vào da thịt, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về thân phận của mình.
"Cậu Trịnh, đến lượt cậu vào hóa trang rồi." Tiếng của một nhân viên hậu cần cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.
Trịnh Bằng đứng dậy, gật đầu nhẹ. Bước vào phòng hóa trang chính, cậu thấy nam chính của bộ phim – ảnh đế Trần Vũ – đang ngồi đó. Trần Vũ là một người đàn ông ngoài ba mươi, phong thái đĩnh đạc và có ánh mắt nhìn thấu tâm can người khác. Khi Trịnh Bằng bước vào, Trần Vũ khẽ liếc nhìn qua gương, một cái nhìn thoáng qua nhưng đủ để Trịnh Bằng cảm thấy áp lực.
"Chào anh Trần," Trịnh Bằng lễ phép cúi chào.
Trần Vũ khẽ gật đầu, giọng nói trầm thấp: "Nghe nói cậu là người của Tinh Châu? Điền Lôi rất ít khi đích thân dẫn người đến giới thiệu cho đạo diễn Lý. Cậu chắc hẳn phải có gì đó đặc biệt."
Câu nói của Trần Vũ khiến không khí trong phòng hóa trang bỗng chốc trở nên đông đặc. Những người thợ trang điểm bên cạnh khẽ liếc nhìn nhau, trong mắt họ hiện rõ vẻ tò mò và cả sự khinh miệt thầm kín. Ở cái vòng tròn giải trí này, việc một tân binh được "ông lớn" chống lưng không phải chuyện lạ, nhưng cái cách Điền Lôi công khai bảo vệ Trịnh Bằng khiến cậu trở thành tâm điểm của những lời đàm tiếu.
Trịnh Bằng chỉ biết im lặng, bàn tay siết chặt tà áo. Cậu không thể giải thích, cũng không có tư cách để giải thích.
Cảnh quay đầu tiên là phân đoạn Trịnh Bằng (trong vai nam thứ – một cậu thiếu niên bị trầm cảm và là nhân chứng duy nhất của vụ án) bị cảnh sát thẩm vấn. Đạo diễn Lý là một người cực kỳ khắt khe. Ông yêu cầu Trịnh Bằng phải thể hiện được sự hoảng loạn tột độ nhưng phải kìm nén trong sự câm lặng.
"Diễn! Trịnh Bằng, tôi cần đôi mắt của cậu run rẩy hơn nữa! Cậu đang sợ hãi điều gì? Hãy nghĩ về thứ khiến cậu cảm thấy nghẹt thở nhất!" Đạo diễn Lý quát lên qua loa.
Trịnh Bằng nhắm mắt lại. Nghẹt thở? Cậu không cần phải tưởng tượng. Cậu nghĩ về bàn tay của Điền Lôi lúc bóp chặt cổ mình, nghĩ về căn phòng VIP nồng nặc mùi rượu của lão Trần, và nghĩ về sợi dây định vị đang siết chặt lấy tương lai của cậu.
Khi cậu mở mắt ra, đôi đồng tử co rụt, hơi thở dồn dập, những giọt nước mắt không tự chủ được mà trào ra nhưng cậu lại nghiến chặt răng không để bật ra tiếng khóc.
"Cắt! Tốt lắm!" Đạo diễn Lý hài lòng đập tay xuống bàn. "Đúng là cảm xúc này. Trịnh Bằng, cậu làm tôi ngạc nhiên đấy."
Cả đoàn phim thở phào. Trịnh Bằng lảo đảo đứng dậy, cậu cảm thấy kiệt sức như vừa trải qua một trận chiến sinh tử. Lâm từ phía sau tiến lại, đưa cho cậu một chai nước và chiếc điện thoại đang rung lên.
"Điền tổng muốn gọi video cho cậu," Lâm nói, giọng lạnh lùng như thường lệ.
Trịnh Bằng run rẩy cầm lấy điện thoại, bước vào phòng thay đồ vắng người. Màn hình sáng lên, gương mặt sắc sảo của Điền Lôi hiện ra. Ông ta đang ở trong văn phòng, phía sau là cửa sổ nhìn xuống toàn cảnh thành phố.
"Vừa quay xong?" Điền Lôi hỏi, ánh mắt ông ta quét qua gương mặt nhợt nhạt của Trịnh Bằng trên màn hình.
"Vâng... tôi vừa xong cảnh đầu tiên," Trịnh Bằng lí nhí.
"Nghe nói cậu diễn rất tốt. Đạo diễn Lý vừa nhắn tin khen ngợi," Điền Lôi tựa lưng vào ghế, khóe môi khẽ nhếch. "Nhưng nhìn cậu có vẻ không vui? Có phải ở đoàn phim có kẻ làm khó cậu?"
"Không có... mọi người đều tốt," Trịnh Bằng nói dối. Cậu không muốn Điền Lôi can thiệp thêm vào phim trường, vì mỗi sự can thiệp của ông ta chỉ càng làm cậu tách biệt khỏi mọi người.
"Tốt. Nhớ kỹ, tối nay sau khi kết thúc, Lâm sẽ đưa cậu về thẳng biệt thự. Tôi có một buổi tiệc chiêu đãi đối tác, cậu phải có mặt."
Trịnh Bằng sững người: "Nhưng mai tôi có cảnh quay sớm lúc 4 giờ sáng..."
"Đó không phải là lý do để cậu từ chối," giọng Điền Lôi bỗng chốc trở nên lạnh lẽo. "Tôi đã bỏ ra bao nhiêu tiền để mua lại tự do của cậu từ tay tên quản lý rác rưởi kia, cậu nên biết cách đền đáp. 10 giờ tối, tôi muốn thấy cậu trong bộ đồ tôi đã chuẩn bị."
Cuộc gọi kết thúc chóng vánh. Trịnh Bằng nhìn vào màn hình đen ngóm, cảm giác như mình là một con thoi bị kéo căng giữa hai thế giới. Ban ngày, cậu khoác lên mình ánh hào quang của một ngôi sao triển vọng; ban đêm, cậu lại trở về làm một món đồ chơi cao cấp để Điền Lôi phô diễn sự giàu có và quyền lực trước mặt đối tác.
Buổi tối tại biệt thự riêng của Điền Lôi, không khí sặc mùi tiền bạc và những thỏa thuận ngầm. Trịnh Bằng được diện một bộ vest lụa màu xanh navy, ôm sát cơ thể, tôn lên nét thanh mảnh nhưng đầy sức hút. Điền Lôi nắm tay cậu, giới thiệu với những ông chủ của các tập đoàn lớn như một món trang sức quý giá nhất mà ông ta vừa sưu tầm được.
"Đây là Trịnh Bằng, 'gà chiến' mới của Tinh Châu," Điền Lôi thản nhiên nói trong khi bàn tay ông ta đặt trên eo cậu, siết chặt một cách đầy tính sở hữu.
Những ánh mắt thèm khát, tò mò và đầy ẩn ý đổ dồn về phía Trịnh Bằng. Một gã béo phì, đối tác của Điền Lôi, cười hơ hớ: "Điền tổng quả là biết hưởng thụ. Cậu bé này nhìn qua đã thấy khí chất không tầm thường. Không biết Điền tổng có ý định 'nhượng lại' cổ phần của món đầu tư này cho chúng tôi chút đỉnh không?"
Trịnh Bằng cảm thấy máu trong người như đông cứng lại. Cậu nhìn Điền Lôi, hy vọng thấy một sự phản kháng. Nhưng Điền Lôi chỉ cười nhạt, tay nâng ly rượu vang lên: "Hàng hiếm thì thường không chia sẻ, trừ khi... cái giá được đưa ra đủ để khiến tôi lung lay."
Câu nói nửa đùa nửa thật của Điền Lôi khiến Trịnh Bằng cảm thấy nhục nhã tột cùng. Cậu xin phép đi vệ sinh để thoát khỏi đám người đó. Trong không gian yên tĩnh của nhà vệ sinh dát vàng, Trịnh Bằng vốc nước lạnh lên mặt. Cậu nhìn vào cổ mình, sợi dây chuyền kim cương đen vẫn ở đó, lấp lánh một cách mỉa mai dưới ánh đèn LED.
Cậu chợt nhận ra, sự bảo hộ của Điền Lôi không phải là bến đỗ, mà là một vực thẳm khác sâu hơn. Ông ta không chỉ muốn dùng cậu để kiếm tiền, mà còn dùng cậu như một quân bài ngoại giao, một công cụ để củng cố các mối quan hệ làm ăn.
Khi cậu bước ra, Điền Lôi đã đứng đợi ở hành lang. Ông ta dồn cậu vào tường, mùi rượu vang nồng nặc vây lấy cậu.
"Cậu làm tôi mất mặt đấy, Trịnh Bằng. Ở buổi tiệc mà mặt mày lại như đưa đám thế kia à?"
"Tôi mệt rồi, tôi muốn nghỉ ngơi," Trịnh Bằng cố gắng đẩy ông ta ra.
Điền Lôi không tức giận, ông ta chỉ nắm lấy hai cổ tay cậu, ấn mạnh lên đỉnh đầu. Ông ta cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cậu khiến cậu khẽ rên lên vì đau. "Mệt sao? Vậy thì để tôi giúp cậu tỉnh táo lại."
Đêm đó, trong căn phòng tối, Trịnh Bằng phải chịu đựng một sự trừng phạt thầm lặng cho thái độ của mình ở buổi tiệc. Điền Lôi không dùng bạo lực thô lỗ, nhưng sự chiếm đoạt của ông ta mang tính hủy diệt tinh thần cực lớn. Mỗi lần cậu sắp ngất đi, ông ta lại kéo cậu tỉnh lại bằng những nụ hôn lạnh lẽo và những lời thì thầm về sự nợ nần.
"Mẹ cậu đã được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt tốt nhất. Em gái cậu cũng đã được sắp xếp vào trường nội trú quốc tế. Cậu nghĩ tất cả những thứ đó là miễn phí sao?"
Trịnh Bằng cắn chặt môi đến bật máu. Đúng vậy, không có gì là miễn phí. Cái giá của sự bình yên cho gia đình cậu chính là việc cậu phải tan nát từng mảnh một.
Sáng hôm sau, lúc 3 giờ rưỡi, Lâm gõ cửa phòng. Trịnh Bằng bước ra với đôi chân run rẩy và gương mặt hốc hác được che đậy bằng lớp phấn dày. Trên xe đến phim trường, cậu nhìn thấy một tin nhắn từ số lạ gửi vào máy mình.
"Đừng tưởng có Điền Lôi chống lưng là có thể ngồi yên trên cái ghế đó. Bí mật về vụ tai nạn của bố cậu năm xưa... cậu có muốn biết sự thật không?"
Trịnh Bằng bàng hoàng. Bố cậu mất trong một vụ tai nạn lao động mười năm trước, và đó cũng là khởi đầu cho sự sụp đổ của gia đình cậu. Tại sao lúc này lại có người nhắc đến nó?
Cậu nhìn về phía Lâm, người đang tập trung lái xe. Cậu biết mọi tin nhắn, mọi cuộc gọi của mình đều bị giám sát. Trịnh Bằng nhanh chóng xóa tin nhắn, nhưng trái tim cậu thì không ngừng đập loạn.
Trò chơi này, dường như không chỉ có Điền Lôi là người cầm lái. Có một thế lực khác đang ẩn nấp trong bóng tối, chờ đợi để xé nát lớp vỏ bọc bình yên giả tạo này.
Bước xuống xe, ánh đèn của đoàn phim đã sáng rực một góc trời. Trịnh Bằng hít một hơi thật sâu, nén cơn đau ở thắt lưng và sự hoang mang trong lòng. Cậu bước vào khung hình, bắt đầu hóa thân thành kẻ bị tổn thương trong phim, trong khi thực tế, cậu chính là kẻ đang bị tổn thương nhất.
Ánh hào quang phía trước thật lộng lẫy, nhưng dưới chân Trịnh Bằng, những vết bầm tím của sự lệ thuộc vẫn đang không ngừng lan rộng.
Nhận xét
Đăng nhận xét