Tin nhắn từ số lạ như một mồi lửa ném vào mặt hồ đang đóng băng trong lòng Trịnh Bằng. Suốt cả buổi sáng trên phim trường, cậu như người mất hồn. Những lời thoại về sự phản bội và nỗi đau trong kịch bản bỗng chốc hòa quyện với thực tại, khiến đạo diễn Lý không ngớt lời khen ngợi vì "diễn như không diễn". Nhưng chỉ có Trịnh Bằng biết, cậu không diễn, cậu đang thực sự tan nát.
"Cắt! Nghỉ ăn trưa!"
Tiếng loa của trợ lý đạo diễn vang lên. Trịnh Bằng lảo đảo rời khỏi khung hình, cậu không hướng về phía khu vực ăn uống mà đi thẳng vào nhà vệ sinh lưu động của đoàn phim, khóa chặt cửa lại. Cậu run rẩy mở điện thoại, ngón tay chần chừ trên màn hình. Tin nhắn đã bị xóa, nhưng dãy số đó đã găm sâu vào trí nhớ của cậu.
Cậu đánh liều soạn một tin nhắn phản hồi: “Anh là ai? Làm sao anh biết về bố tôi?”
Chưa đầy một phút sau, điện thoại rung lên. Không phải tin nhắn, mà là một tấm ảnh. Trịnh Bằng nín thở mở ra. Đó là một bản báo cáo hiện trường tai nạn cũ kỹ, nát nhàu, góc trên cùng có con dấu của một công ty xây dựng đã phá sản. Nhưng điều khiến đồng tử của cậu co rút lại chính là dòng chữ ký ở phần "Đại diện bên bồi thường": Điền Lôi.
Bên dưới tấm ảnh là một dòng chữ: “Bố cậu không chết vì tai nạn lao động đơn thuần. Ông ấy đã định tố cáo sai phạm rút lõi công trình của tập đoàn Tinh Châu mười năm trước. Điền Lôi không phải ân nhân cứu mạng mẹ cậu, hắn là kẻ đã gián tiếp đẩy gia đình cậu vào cảnh lầm than để bịt đầu mối.”
Chiếc điện thoại suýt nữa rơi khỏi bàn tay lạnh ngắt của Trịnh Bằng. Cả thế giới quanh cậu như đảo lộn. Mười năm qua, cậu sống trong mặc cảm vì sự nghèo khó, cậu mang ơn Điền Lôi vì đã chi trả viện phí cho mẹ, cậu chấp nhận bán mình để đổi lấy sự bình yên... Hóa ra, tất cả chỉ là một kịch bản tàn nhẫn của kẻ thủ ác?
"Trịnh Bằng? Cậu có trong đó không?" Tiếng gõ cửa của Lâm vang lên, đều đặn và lạnh lẽo.
Trịnh Bằng giật mình, vội vàng tắt máy, hít một hơi thật sâu để ngăn tiếng khóc nghẹn trong cổ họng. Cậu mở cửa, bắt gặp ánh mắt dò xét của Lâm.
"Điền tổng nói cậu không nghe máy," Lâm đưa chiếc điện thoại chuyên dụng cho cậu. "Ông ấy muốn kiểm tra tiến độ của cậu."
Trịnh Bằng cầm lấy máy, nhìn thấy gương mặt Điền Lôi hiện lên trên màn hình cuộc gọi video. Vẫn là gương mặt lịch lãm, phong thái thong dong đó, nhưng giờ đây trong mắt Trịnh Bằng, nó giống như lớp mặt nạ của một con quỷ.
"Sao thế? Trông cậu xanh xao quá," Điền Lôi nheo mắt, giọng nói mang theo chút quan tâm giả tạo. "Áp lực phim trường lớn quá sao?"
Trịnh Bằng siết chặt điện thoại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay để giữ mình tỉnh táo. "Tôi... tôi chỉ hơi thiếu ngủ thôi."
"Cố gắng lên. Tối nay tôi sẽ đón cậu sớm. Chúng ta có một buổi gặp mặt với nhà đầu tư lớn từ phía Nam," Điền Lôi nói, rồi đột ngột hạ thấp giọng. "Đừng quên vị trí của cậu, và đừng để tôi phát hiện cậu đang giấu giếm điều gì."
Sau khi tắt máy, Trịnh Bằng nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Lâm. Cậu biết Lâm không chỉ là tài xế, mà là tai mắt của Điền Lôi. Mọi hành động của cậu đều nằm trong lòng bàn tay ông ta. Nếu cậu hành động nông nổi lúc này, mẹ và em gái sẽ là người đầu tiên gặp nguy hiểm.
Cả buổi chiều, Trịnh Bằng đóng máy trong trạng thái như một xác không hồn. Trong cảnh quay cuối cùng, khi nhân vật của cậu phải đối mặt với kẻ giết người, Trịnh Bằng đã nhìn thẳng vào ống kính với một ánh mắt căm hận tột cùng, mạnh mẽ đến mức cả phim trường phải lặng đi.
Khi bóng tối bao trùm phim trường, chiếc xe đen quen thuộc đã đợi sẵn. Trịnh Bằng bước lên xe, cảm nhận sợi dây chuyền định vị trên cổ như đang thắt chặt lại, muốn cắt đứt cuống họng của mình.
Về đến biệt thự, Điền Lôi đã ở trong phòng tắm. Trịnh Bằng đứng giữa căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, ánh mắt cậu vô tình lướt qua ngăn kéo bàn làm việc của ông ta – nơi cậu từng thấy ông ta cất một tập hồ sơ đỏ. Một ý nghĩ điên rồ nảy ra.
Cậu nhẹ nhàng bước tới, tim đập như sấm bên tai. Ngăn kéo bị khóa, nhưng Trịnh Bằng nhớ Điền Lôi luôn để chìa khóa trong túi áo vest treo ở giá. Cậu run rẩy lục tìm, lấy được chùm chìa khóa bạc.
Cạch.
Ngăn kéo mở ra. Bên trong không chỉ có hồ sơ, mà là cả một bộ sưu tập những bức ảnh của Trịnh Bằng từ khi cậu còn là một thiếu niên, đứng trước cổng bệnh viện, hay khi cậu lang thang tìm việc. Điền Lôi đã theo dõi cậu từ rất lâu trước khi cuộc "giao dịch" này bắt đầu.
Và ở dưới cùng, là một bản thỏa thuận bảo mật có tên của bố cậu.
"Cậu đang tìm gì thế, con mèo nhỏ của tôi?"
Giọng nói trầm thấp vang lên ngay sát sau gáy khiến Trịnh Bằng đóng băng tại chỗ. Điền Lôi đứng đó, chỉ quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, những giọt nước từ tóc nhỏ xuống bờ vai rộng lớn. Ánh mắt ông ta nhìn cậu không còn chút hơi ấm nào, chỉ còn lại sự thấu thị chết người.
Trịnh Bằng quay lại, tay vẫn cầm bản thỏa thuận cũ kỹ, hơi thở dồn dập: "Bố tôi... vụ tai nạn đó... là do ông đúng không?"
Điền Lôi không hề ngạc nhiên. Ông ta thong thả bước tới, dồn Trịnh Bằng vào góc bàn, một tay bóp chặt lấy cổ cậu, buộc cậu phải ngước nhìn mình.
"Cậu thông minh hơn tôi tưởng, nhưng lại chọn sai thời điểm để đối chất," Điền Lôi siết nhẹ tay, khiến gương mặt Trịnh Bằng đỏ bừng vì thiếu oxy. "Nếu tôi nói là đúng thì sao? Cậu định làm gì? Báo cảnh sát bằng cái thân xác đã bị tôi vấy bẩn này? Hay định dùng mạng của mẹ cậu để đánh cược?"
Trịnh Bằng ứa nước mắt, không phải vì đau, mà vì sự tàn nhẫn đến tột cùng của người đàn ông này. Cậu đã lầm, Điền Lôi không coi cậu là món đầu tư, ông ta coi cậu là một chiến lợi phẩm để giày vò và bù đắp cho những tội ác trong quá khứ.
"Ngoan ngoãn đi," Điền Lôi cúi xuống, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt cậu, một nụ hôn mang vị đắng của sự phản bội. "Sự thật không mang lại cơm ăn áo mặc cho cậu. Chỉ có tôi mới làm được điều đó."
Đêm đó, Trịnh Bằng không còn khóc nữa. Cậu nằm yên dưới thân xác người đàn ông đó, đôi mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Trong đầu cậu, một kế hoạch báo thù âm thầm bắt đầu nhen nhóm. Nếu Điền Lôi muốn cậu trở thành một ngôi sao sáng nhất, cậu sẽ tỏa sáng... cho đến khi ánh sáng đó đủ sức thiêu rụi cả tập đoàn Tinh Châu.
Nhận xét
Đăng nhận xét