CHƯƠNG 18: VŨ ĐIỆU TRÊN LƯỠI DAO

Bóng tối bao trùm căn biệt thự, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ đắt tiền trên vách tường như đếm ngược từng giây phút tự do cuối cùng của Trịnh Bằng. Sau đêm đối chất kinh hoàng ấy, mối quan hệ giữa cậu và Điền Lôi đã chuyển sang một trạng thái mới: một cuộc chiến tranh lạnh đầy nghẹt thở, nơi sự chiếm hữu được đẩy lên thành một hình thức giam lầm nghiêm ngặt hơn.

Sáng hôm sau, Trịnh Bằng không thức dậy trong vòng tay của Điền Lôi. Ông ta đã đi từ sớm, nhưng để lại một "món quà" mới trên bàn trang điểm: một chiếc điện thoại đời mới nhất, bên cạnh là một tờ giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: "Đừng làm tôi mất kiên nhẫn thêm lần nữa. Sự thật chỉ thuộc về kẻ mạnh."

Trịnh Bằng nhìn chiếc điện thoại, trái tim thắt lại. Cậu biết chiếc máy này cũng giống như sợi dây chuyền trên cổ, là một tầng xiềng xích khác. Nhưng lần này, cậu không còn run sợ như trước. Cậu cầm điện thoại lên, ngón tay lướt qua những dãy số bí ẩn mà kẻ lạ mặt đã dùng để gửi tin nhắn cho cậu hôm qua.

"Cậu Trịnh, đến giờ tới phim trường rồi." Lâm xuất hiện ở cửa, giọng nói vẫn đều đều không chút cảm xúc, nhưng ánh mắt nhìn Trịnh Bằng dường như có thêm một phần kiêng dè.

Trên đường đến phim trường, Trịnh Bằng im lặng quan sát cảnh vật lướt qua cửa sổ. Cậu đang tính toán. Nếu Điền Lôi thực sự là kẻ đứng sau cái chết của bố mình, thì mọi sự bảo hộ bấy lâu nay chỉ là một cú lừa ngoạn mục. Ông ta không cứu gia đình cậu, ông ta chỉ đang "nuôi béo" một con mồi để thỏa mãn cảm giác tội lỗi hoặc sự biến thái của chính mình.

Tại phim trường, không khí bỗng trở nên khác lạ. Các nhân viên xì xào bàn tán khi thấy Trịnh Bằng bước xuống từ xe. Trần Vũ – ảnh đế đóng cùng cậu – tiến lại gần, đưa cho cậu một ly cà phê nóng.

"Sắc mặt cậu tệ quá," Trần Vũ nói, ánh mắt thâm trầm như muốn xuyên thấu lớp phấn trang điểm. "Trong nghề này, nếu không biết cách tự bảo vệ mình, cậu sẽ bị ánh đèn flash thiêu cháy trước khi kịp nổi tiếng đấy."

Trịnh Bằng nhận lấy ly cà phê, đôi tay hơi run: "Cảm ơn anh Trần. Em... em vẫn ổn."

"Điền Lôi không phải là người dễ đối phó," Trần Vũ đột ngột hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai người nghe. "Nếu cậu cần một lối thoát, đôi khi ánh hào quang chính là lá chắn tốt nhất. Hãy diễn cho thật tốt, khiến cả thế giới đều biết đến cậu, lúc đó dù là Điền Lôi cũng không thể tùy tiện làm cậu biến mất."

Lời nói của Trần Vũ như một luồng điện xẹt qua trí não Trịnh Bằng. Đúng vậy, cậu phải mạnh mẽ hơn, phải có tầm ảnh hưởng hơn. Chỉ khi cậu đứng ở đỉnh cao, cậu mới có đủ tư cách để lật ngược ván bài này.

Cảnh quay hôm nay là một phân đoạn cao trào: nhân vật của Trịnh Bằng phát hiện ra người chú mà mình hằng kính trọng chính là kẻ đã giết hại cha mình. Sự trùng hợp kỳ lạ giữa kịch bản và đời thực khiến Trịnh Bằng rùng mình.

"Diễn! Hành động!"

Trịnh Bằng lao vào khung hình. Cậu không còn cần phải lấy cảm xúc từ ký ức xa xôi nào nữa. Cậu nhìn người diễn viên đóng vai người chú, nhưng trong đầu lại hiện lên gương mặt của Điền Lôi. Sự uất ức, căm hận và đau đớn bùng phát như núi lửa. Cậu gào thét, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài, đôi tay gầy guộc túm lấy cổ áo đối phương, run rẩy nhưng đầy quyết liệt.

"Tại sao?! Tại sao ông lại làm thế với gia đình tôi?!"

Tiếng hét của Trịnh Bằng vang vọng khắp phim trường, khiến đạo diễn Lý cũng phải nín thở. Sự hóa thân tuyệt đối của cậu vào nhân vật không còn là kỹ thuật diễn xuất đơn thuần, mà là sự giải tỏa của một tâm hồn đang bị xiềng xích.

"Cắt! Tuyệt vời!" Đạo diễn Lý đứng bật dậy vỗ tay.

Trong lúc mọi người đang chúc mừng, Trịnh Bằng lén vào phòng thay đồ. Cậu rút chiếc điện thoại mới ra, soạn một tin nhắn gửi đến số lạ: "Tôi muốn gặp anh. Tôi muốn có bằng chứng gốc về vụ tai nạn năm đó. Bất kể cái giá nào."

Vài phút sau, một tin nhắn phản hồi đến: "Tối nay, 12 giờ đêm, tại bến tàu cũ phía Đông. Đi một mình."

Trịnh Bằng xóa dấu vết tin nhắn, tim đập thình thịch. Cậu biết đây là một canh bạc nguy hiểm. Nếu Điền Lôi biết được, cậu sẽ không còn đường sống. Nhưng nếu không làm, cậu sẽ mãi mãi là con thú cưng bị nhốt trong lồng kính, gặm nhấm nỗi đau mất cha trong sự nhục nhã.

Buổi tối, sau khi bị Điền Lôi giày vò như một cách để "đánh dấu chủ quyền" sau trận cãi vã, Trịnh Bằng nằm yên chờ đợi. Khi tiếng thở của người đàn ông bên cạnh đã trở nên đều đặn, cậu nhẹ nhàng ngồi dậy.

Cậu nhìn Điền Lôi – kẻ đã cho cậu tất cả và cũng tước đoạt của cậu tất cả. Một thoáng hận thù lóe lên trong mắt, Trịnh Bằng siết chặt nắm tay, rồi lẳng lặng rời khỏi phòng. Cậu biết Lâm đang canh gác ở ngoài, nhưng cậu đã chuẩn bị sẵn một kế hoạch nhỏ để qua mắt hệ thống an ninh.

Bước chân vào màn đêm lạnh lẽo, Trịnh Bằng cảm thấy mình như đang bước đi trên lưỡi dao sắc lẹm. Một bên là vực thẳm của sự phản bội, một bên là ánh sáng mù quáng của sự thật. Cậu không biết kẻ lạ mặt kia là ai, nhưng cậu biết mình không còn gì để mất ngoài cái mạng rẻ rúng này.

Chiếc taxi dừng lại ở bến tàu hoang vắng. Tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền như tiếng thì thầm của những oan hồn từ quá khứ. Trịnh Bằng bước xuống xe, hơi lạnh của biển thấm vào da thịt qua lớp áo mỏng.

"Cậu đến đúng giờ đấy." Một bóng đen bước ra từ sau những container cũ kỹ.

Trịnh Bằng nheo mắt nhìn. Người đàn ông đó mặc một chiếc áo khoác đen rộng, đội mũ sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt.

"Anh là ai? Bằng chứng đâu?" Trịnh Bằng hỏi, giọng run lên vì lạnh và sợ hãi.

Người đàn ông chậm rãi lấy ra một chiếc USB: "Trong này là bản ghi âm cuộc hội thoại giữa Điền Lôi và người tài xế năm đó. Điền Lôi đã trả tiền để vụ tai nạn được dàn dựng như một sự cố do bố cậu uống rượu khi làm việc. Nhưng..."

Người đó đột ngột dừng lại, ánh mắt nhìn ra phía sau Trịnh Bằng.

"Nhưng cậu không bao giờ có cơ hội mang nó đi đâu."

Tiếng bước chân dồn dập và ánh đèn pin rọi thẳng vào mắt Trịnh Bằng. Từ trong bóng tối, Lâm cùng đám vệ sĩ của Tinh Châu xuất hiện, bao vây lấy bến tàu. Và đứng giữa bọn họ, không ai khác chính là Điền Lôi, tay cầm một điếu xì gà đang cháy dở, gương mặt lạnh lùng như một vị thần chết.

"Trịnh Bằng, cậu làm tôi thất vọng quá." Điền Lôi bước lên phía trước, làn khói xì gà phả vào không khí lạnh lẽo. "Tôi đã dạy cậu rồi mà... trong trò chơi này, kẻ phản bội luôn là kẻ chết đầu tiên."

Nhận xét