Chương 20: Phế Tích Và Sự Cứu Rỗi
Ánh đèn pin từ đám vệ sĩ quét qua bến tàu, biến những thùng container cũ kỹ thành những bóng ma khổng lồ nhảy múa trong đêm. Trịnh Bằng đứng chôn chân tại chỗ, hơi lạnh từ biển thổi vào đại não khiến cậu tỉnh táo một cách đau đớn.
Điền Lôi thong thả bước tới, mỗi tiếng giày nện xuống sàn bê tông đều như gõ vào dây thần kinh của Trịnh Bằng. Ông ta dừng lại trước mặt cậu, nhìn lướt qua kẻ lạ mặt đang bị hai vệ sĩ khống chế, rồi quay sang nhìn chiếc USB trong tay Trịnh Bằng.
"Cậu tưởng một món đồ chơi nhỏ này có thể lật đổ tôi sao?" Điền Lôi khẽ cười, nụ cười mang theo sự khinh bỉ cùng cực. Ông ta vươn tay, tước lấy chiếc USB từ những ngón tay đang run rẩy của cậu, rồi thản nhiên ném nó xuống dòng nước đen ngòm dưới bến tàu. Tõm.
"Không!" Trịnh Bằng hét lên, định lao theo nhưng bị Lâm giữ chặt lấy cánh tay.
"Đau lòng sao?" Điền Lôi nâng cằm cậu lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mắt mình. "Để tôi cho cậu biết sự thật còn tàn nhẫn hơn. Kẻ lạ mặt này... thực ra là người của lão Trần. Lão ta muốn dùng cậu để tống tiền tôi, hoặc chí ít là phá hỏng 'món đầu tư' mà tôi đang tâm đắc nhất. Cậu nghĩ trên đời này có ai tốt bụng đến mức tự nhiên mang sự thật đến cho cậu sao?"
Trịnh Bằng bàng hoàng nhìn về phía người đàn ông mặc áo khoác đen. Hắn ta giờ đây không còn vẻ bí hiểm nữa, mà chỉ là một kẻ đánh thuê đang run rẩy cầu xin sự tha thứ. Cảm giác bị phản bội chồng chất lên sự uất hận khiến Trịnh Bằng muốn phát điên. Cậu cười trong nước mắt, một nụ cười đầy cay đắng.
"Hóa ra ai cũng coi tôi là con cờ... Ông coi tôi là món hàng, lão ta coi tôi là công cụ tống tiền. Vậy bố tôi thì sao? Ông có dám phủ nhận chữ ký của ông trên bản bồi thường đó không?!"
Điền Lôi im lặng một lúc, ánh mắt ông ta tối sầm lại. "Tôi không phủ nhận. Tinh Châu năm đó đúng là có sai phạm. Nhưng Trịnh Bằng, nếu không có sự 'dàn xếp' đó của tôi, mẹ cậu đã chết từ mười năm trước vì không có tiền phẫu thuật, và cậu cũng chẳng có cơ hội đứng đây để chất vấn tôi. Tôi nợ gia đình cậu một mạng người, và tôi đã trả lại bằng cách nuôi sống cả nhà cậu suốt mười năm qua."
"Ông gọi đó là trả nợ sao?" Trịnh Bằng nghiến răng. "Ông giết bố tôi, rồi dùng tiền để mua sự phục tùng của tôi. Điền Lôi, ông là đồ ác quỷ!"
"Phải, tôi là ác quỷ." Điền Lôi đột ngột kéo mạnh cậu vào lòng, hơi thở nóng hổi phả lên gương mặt tái nhợt của cậu. "Và con quỷ này đã lỡ say mê món đồ chơi của mình quá mức rồi. Đưa cậu ấy về biệt thự. Nhốt vào phòng tối, không có sự cho phép của tôi, không ai được vào."
Lâm và đám vệ sĩ nhanh chóng kéo Trịnh Bằng đi. Cậu không còn sức để kháng cự, đôi mắt vô hồn nhìn về phía mặt biển – nơi bằng chứng cuối cùng vừa bị chôn vùi.
Đêm đó, Trịnh Bằng bị nhốt trong căn phòng chứa đồ ở tầng hầm biệt thự. Không gian đặc quánh bóng tối và mùi ẩm mốc. Cậu ngồi co quắp ở góc tường, sợi dây chuyền định vị trên cổ vẫn nhấp nháy ánh sáng xanh yếu ớt như một con mắt quỷ đang quan sát.
Vài tiếng sau, cửa phòng mở ra. Một tia sáng lọt vào, và cùng với đó là bóng dáng của Điền Lôi. Ông ta cầm theo một khay thức ăn, đặt xuống sàn một cách từ tốn.
"Ăn đi. Ngày mai cậu vẫn phải đến phim trường. Đạo diễn Lý không thích diễn viên đi trễ."
Trịnh Bằng không cử động, giọng cậu khản đặc: "Ông định nhốt tôi đến bao giờ?"
Điền Lôi quỳ xuống trước mặt cậu, bàn tay to lớn vuốt ve gò má gầy gò của Trịnh Bằng. "Cho đến khi cậu học được cách ngoan ngoãn. Trịnh Bằng, cậu nên biết ơn vì người bắt được cậu tối nay là tôi, chứ không phải lão Trần. Nếu rơi vào tay lão, giờ này cậu đã không còn nguyên vẹn để nói chuyện với tôi đâu."
"Tôi thà chết còn hơn phải ở bên cạnh kẻ giết cha mình," Trịnh Bằng thì thầm, ánh mắt hiện lên một sự kiên định đáng sợ.
Điền Lôi khựng lại, đôi mắt ông ta lóe lên một tia đau đớn hiếm hoi rồi nhanh chóng bị sự lạnh lùng che lấp. "Cái chết là điều xa xỉ nhất đối với cậu hiện tại. Đừng quên, mẹ và em gái cậu vẫn đang nằm trong lòng bàn tay tôi."
Nói rồi, ông ta đứng dậy bước ra ngoài, tiếng khóa cửa lạnh lùng vang lên lần nữa. Trịnh Bằng nhìn khay thức ăn, rồi nhìn vào mảnh gương vỡ nằm trong góc phòng. Cậu cầm lấy mảnh gương, ánh mắt lóe lên một tia sáng quật cường.
Cậu không thể chết, cũng không thể tiếp tục phục tùng. Nếu thế giới này là một bàn cờ của Điền Lôi, cậu sẽ trở thành quân cờ duy nhất khiến ông ta phải chiếu tướng chính mình. Cậu sẽ dùng ánh hào quang mà ông ta ban tặng để tạo ra một lối thoát, ngay cả khi lối thoát đó phải nhuốm máu.
Sáng hôm sau, khi Lâm đến mở cửa để đưa Trịnh Bằng đi quay, anh ta kinh ngạc khi thấy Trịnh Bằng đã tự mình trang điểm lại, che đi những vết bầm tím và sự mệt mỏi. Cậu đứng đó, diện bộ đồ lộng lẫy nhất, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần nhưng đôi mắt lạnh lẽo như băng giá nghìn năm.
"Đi thôi," Trịnh Bằng nói, giọng điệu bình thản đến lạ lùng. "Chẳng phải Điền tổng muốn tôi tỏa sáng sao? Tôi sẽ cho ông ấy thấy một 'ngôi sao' thực thụ."
Bước ra khỏi hầm tối, Trịnh Bằng biết rằng trò chơi vương quyền này giờ mới thực sự bắt đầu. Điền Lôi muốn biến cậu thành sản phẩm hoàn hảo, vậy cậu sẽ trở thành một sản phẩm có độc – thứ chất độc ngọt ngào sẽ khiến đế chế Tinh Châu của ông ta tan thành mây khói.
Nhận xét
Đăng nhận xét