CHƯƠNG 20: QUÂN CỜ PHẢN CÔNG

Ánh đèn trên phim trường "Vực Thẳm" rực sáng hơn bao giờ hết. Sau một đêm bị giam cầm trong căn hầm tối của biệt thự, Trịnh Bằng xuất hiện với một diện mạo khiến tất cả những người có mặt đều phải sững sờ. Vẫn là gương mặt thanh tú ấy, nhưng khí chất đã hoàn toàn thay đổi: không còn là một chú thỏ non sợ hãi, mà là một thanh kiếm sắc bén đã tuốt khỏi bao.

Đạo diễn Lý nhìn Trịnh Bằng qua ống kính, thầm cảm thán. Sự tàn độc của Điền Lôi vô tình đã mài giũa nên một viên kim cương mang vẻ đẹp của sự hủy diệt.

"Trịnh Bằng, cảnh tiếp theo là khi nhân vật của cậu bước vào bữa tiệc của giới thượng lưu, nơi cậu phải dùng nhan sắc để quyến rũ kẻ thù nhằm lấy cắp tài liệu. Cậu hiểu ánh mắt đó chứ?" Đạo diễn Lý hướng dẫn.

Trịnh Bằng khẽ gật đầu. Cậu nhìn sang Lâm đang đứng quan sát ở góc phòng, rồi nhìn vào chiếc camera. Cậu biết, qua hệ thống giám sát, Điền Lôi đang theo dõi từng cử động của mình.

"Tôi hiểu," Trịnh Bằng đáp, giọng lạnh lùng.

Cảnh quay bắt đầu. Trịnh Bằng mặc một bộ vest trắng thuần khiết, nhưng đôi mắt lại mang vẻ tà mị, nguy hiểm. Cậu cầm ly rượu, bước đi giữa đám đông diễn viên quần chúng với sự tự tin đến nghẹt thở. Từng ánh mắt, từng nụ cười của cậu đều như một liều thuốc độc bọc đường. Cả phim trường im phăng phắc, bị hút vào luồng điện từ mà cậu tỏa ra.

Trong giờ nghỉ giải lao, Trần Vũ tiến lại gần, vẻ mặt anh đầy lo lắng: "Trịnh Bằng, đêm qua cậu biến mất... Điền Lôi đã làm gì cậu?"

Trịnh Bằng nhấp một ngụm nước, không nhìn anh: "Ông ta không làm gì cả. Ông ta chỉ giúp em nhận ra rằng, muốn thắng một con quỷ, mình phải trở thành kẻ đứng đầu địa ngục."

Cậu lấy điện thoại ra, không phải để báo cáo cho Điền Lôi, mà là nhắn tin cho một phóng viên giải trí khét tiếng chuyên săn tin về các tập đoàn lớn – người mà cậu đã bí mật tìm hiểu thông tin thông qua Trần Vũ.

"Tôi có tin độc quyền về Tinh Châu và dự án bị rút lõi mười năm trước. Gặp nhau tại hậu trường sau 2 tiếng nữa."

Trịnh Bằng biết mình đang chơi một trò chơi sinh tử. Điền Lôi có thể kiểm soát điện thoại của cậu, nhưng cậu đã dùng mã hóa mà kẻ lạ mặt ở bến tàu từng chỉ cho trước khi bị bắt. Cậu đang đánh cược rằng sự ngạo mạn của Điền Lôi sẽ khiến ông ta lơ là những chi tiết nhỏ này.

Đúng 2 tiếng sau, trong căn phòng hóa trang vắng người, Trịnh Bằng đối mặt với gã phóng viên. Cậu không đưa ra USB – thứ đã bị Điền Lôi ném xuống biển – mà đưa ra những bức ảnh cậu đã chụp lại từ bản thỏa thuận bảo mật trong ngăn kéo của Điền Lôi đêm đó.

"Đây là bằng chứng về việc Tinh Châu dùng tiền và quyền để lấp liếm vụ tai nạn mười năm trước. Tôi muốn ông tung nó lên ngay khi bộ phim 'Vực Thẳm' tung teaser đầu tiên," Trịnh Bằng nói, giọng không chút rung sợ.

"Cậu có biết mình đang làm gì không? Điền Lôi sẽ giết cậu," gã phóng viên run rẩy.

"Ông ta không giết được một ngôi sao đang tỏa sáng nhất đất nước này," Trịnh Bằng đáp. "Sức mạnh của dư luận là thứ duy nhất ông ta không thể mua hết bằng tiền."

Khi gã phóng viên rời đi, Trịnh Bằng nhìn vào gương. Sợi dây chuyền kim cương đen trên cổ vẫn lạnh lẽo. Cậu cầm lấy một cây kéo nhỏ trên bàn trang điểm, bàn tay run lên nhưng ánh mắt đầy quyết quyết tuyệt. Cậu đưa mũi kéo vào khe hở nhỏ của ổ khóa định vị.

Cạch.

Một tiếng động nhỏ vang lên, sợi dây chuyền đứt lìa. Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa, nhưng ngay sau đó, tiếng cửa phòng bật mở.

Điền Lôi đứng đó, gương mặt phủ một tầng sương giá. Trên tay ông ta là chiếc máy tính bảng đang hiển thị tín hiệu định vị vừa bị ngắt.

"Trịnh Bằng, cậu thật sự cho rằng tôi sẽ để cậu tự do sau những gì cậu đã làm ở bến tàu?"

Điền Lôi bước tới, nhìn thấy sợi dây chuyền nằm chỏng chơ trên bàn và những bức ảnh tư liệu trong tay cậu. Không khí trong phòng đột ngột giảm xuống âm độ.

"Cậu muốn hủy hoại tôi sao?" Điền Lôi cười, nụ cười đầy tàn nhẫn nhưng cũng mang theo một chút kinh ngạc. "Cậu định dùng đống giấy lộn này để đấu với đế chế của tôi?"

Trịnh Bằng không lùi lại, cậu đứng thẳng người, đối mặt với người đàn ông đã ám ảnh cuộc đời mình: "Tôi không muốn hủy hoại ông. Tôi muốn ông phải nhìn thấy món đầu tư đắt giá nhất của mình tự tay thiêu rụi cái ngai vàng mà ông đang ngồi."

Điền Lôi tiến lại gần, bóp chặt lấy hai vai cậu, lực mạnh đến mức xương vai như muốn gãy vụn. "Vậy thì để xem, giữa sự nổi tiếng mà tôi ban cho cậu và tội danh phản bội, cái nào sẽ kết thúc cậu trước."

Đúng lúc đó, Lâm hớt hải chạy vào: "Điền tổng, không ổn rồi! Đoạn clip quay cảnh cậu Trịnh diễn xuất xuất thần chiều nay đã bị rò rỉ lên mạng và đang bùng nổ. Công chúng đang gọi cậu ấy là 'thiên tài diễn xuất'. Các nhãn hàng lớn đang liên tục gọi điện..."

Điền Lôi khựng lại. Kế hoạch của Trịnh Bằng đã bắt đầu. Cậu đã tự biến mình thành một quân bài quá lớn để ông ta có thể tùy ý tiêu hủy trong bóng tối. Giờ đây, mỗi vết bầm trên người cậu, mỗi sự mất tích của cậu đều sẽ bị cả thế giới dòm ngó.

Trịnh Bằng nhìn Điền Lôi, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh: "Chào mừng ông đến với thế giới của tôi, Điền tổng. Ở đây, tôi mới là người cầm kịch bản."

Nhận xét