Tiếng còi xe cấp cứu xé toạc không gian tĩnh lặng của khu ngoại ô, hòa lẫn với tiếng gào thét hỗn loạn của nhân viên đoàn phim. Ánh đèn flash từ những tay săn ảnh rình rập bên ngoài chớp liên hồi, bắt trọn khoảnh khắc Điền Lôi – người đàn ông luôn giữ được phong thái điềm tĩnh đến đáng sợ – đang bế xốc một chàng trai trẻ với bàn tay đẫm máu, gương mặt ông ta trắng bệch, đôi mắt vẩn đục sự kinh hoàng.
Trên xe cấp cứu, Điền Lôi siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Trịnh Bằng. Vết thương từ mảnh gương vỡ không chỉ cắt vào da thịt, mà dường như đã cắt đứt cả sợi dây kiểm soát cuối cùng mà ông ta dùng để trói buộc cậu.
"Em không được chết... Trịnh Bằng, tôi chưa cho phép em chết!" Giọng Điền Lôi run rẩy, gằn lên qua kẽ răng.
Trịnh Bằng nằm đó, hơi thở thoi thóp, nhưng đôi môi nhợt nhạt lại khẽ cong lên. Cậu nhìn thấy sự sụp đổ của một đế chế trong chính đôi mắt của kẻ cai trị nó. Lần đầu tiên trong đời, cậu thấy Điền Lôi thua cuộc. Ông ta thắng trong việc thao túng cả thế giới, nhưng lại thua trắng trong việc giữ lấy linh hồn của một "món đồ chơi".
Ba tiếng sau, tại hành lang bệnh viện VIP.
Điền Lôi ngồi bất động trên hàng ghế chờ, bộ âu phục đắt tiền loang lổ những vết máu khô lại, sẫm màu và gai người. Lâm tiến lại gần, giọng nói đầy căng thẳng:
"Điền tổng, tin tức về việc Trịnh Bằng tự tử tại phim trường đã tràn ngập các trang báo. Đoạn clip 'nụ cười tuyệt vọng' của cậu ấy đã đạt mười triệu lượt xem. Công chúng đang chuyển hướng tấn công vào Tinh Châu và đạo diễn Lý vì áp lực công việc quá mức... Còn gã phóng viên kia, hắn ta đã đổi ý, hắn nói nếu chúng ta không đưa thêm tiền, hắn sẽ tung ra bản gốc vụ tai nạn năm xưa ngay lập tức."
Điền Lôi không ngước lên, đôi bàn tay đan chặt vào nhau: "Xử lý tên phóng viên đó đi. Còn về dư luận... cứ để họ nói. Bây giờ, điều tôi cần duy nhất là cậu ấy tỉnh lại."
"Nhưng thưa ông, cổ đông đang gây áp lực, giá cổ phiếu Tinh Châu đang lao dốc..."
"CÂM MIỆNG!" Điền Lôi gầm lên, âm thanh vang dội khắp hành lang vắng lặng. Ánh mắt ông ta đỏ ngầu như một con thú bị dồn vào đường cùng. "Tôi không quan tâm đến Tinh Châu! Tôi chỉ quan tâm đến việc tại sao cậu ấy lại chọn cách này để rời xa tôi!"
Lâm im lặng, cúi đầu lùi lại. Anh ta đi theo Điền Lôi đủ lâu để biết rằng, ông chủ của mình đã thực sự điên rồ vì Trịnh Bằng. Không phải là sự say mê một món đồ quý giá, mà là một loại tình cảm bệnh hoạn, vặn vẹo đã ăn sâu vào xương tủy mà chính Điền Lôi cũng không hề hay biết.
Bên trong phòng hồi sức tích cực, Trịnh Bằng từ từ mở mắt. Ánh sáng trắng của bệnh viện làm cậu chói mắt. Cậu cảm thấy bàn tay phải của mình tê dại, được băng bó trắng toát. Cơn đau âm ỉ nhắc nhở cậu rằng cậu vẫn còn sống.
Cánh cửa phòng mở nhẹ, Điền Lôi bước vào. Ông ta không tiến lại gần giường mà đứng ở khoảng cách vừa đủ để nhìn thấy cậu. Sự kiêu ngạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mệt mỏi rệu rã.
"Em tỉnh rồi."
Trịnh Bằng quay mặt đi hướng khác, giọng nói yếu ớt nhưng đầy mỉa mai: "Ông thất vọng lắm phải không? Khi thấy 'kiệt tác' của mình tự tay phá hỏng lớp vỏ bọc hoàn hảo?"
Điền Lôi bước tới, ngồi xuống cạnh giường, bàn tay ông ta định chạm vào tóc cậu nhưng lại khựng lại giữa chừng. "Tôi đã cho người đón mẹ và em gái em về biệt thự riêng. Họ sẽ được an toàn. Tôi cũng đã xóa sổ tên quản lý Vương và cả gã phóng viên đó."
Trịnh Bằng cười khẩy, những giọt nước mắt lăn dài trên gối: "Ông vẫn dùng cách đó sao? Dùng sự bảo hộ để đe dọa, dùng tiền bạc để che đậy. Điền Lôi, ông không bao giờ hiểu được... thứ tôi cần là sự thật, không phải sự thương hại từ kẻ giết cha mình."
"Tôi không giết ông ấy!" Điền Lôi đột ngột lên tiếng, giọng nói nghẹn lại. "Vụ tai nạn là thật, lỗi rút lõi công trình là thật. Nhưng người ra lệnh dập tắt sự việc không phải là tôi, mà là cha tôi – người đứng đầu Tinh Châu lúc đó. Tôi chỉ là kẻ thừa kế đống đổ nát và những tội lỗi đó. Tôi tìm thấy em, không phải để bịt đầu mối, mà vì tôi muốn bù đắp... dù cách tôi làm đã sai hoàn toàn."
Trịnh Bằng sững sờ. Cậu quay lại nhìn thẳng vào mắt Điền Lôi. Trong ánh mắt ấy không có sự dối trá, chỉ có một nỗi hối hận muộn màng và một tình yêu đầy xiềng xích.
"Vậy tại sao ông không nói ngay từ đầu?"
"Vì tôi sợ," Điền Lôi cúi đầu, bàn tay run rẩy nắm lấy mép giường. "Tôi sợ nếu em biết sự thật, em sẽ không bao giờ để tôi chạm vào em. Tôi thà để em hận tôi như một kẻ thù quyền lực, còn hơn để em nhìn tôi như một kẻ hèn nhát đang cố chuộc lỗi."
Căn phòng rơi vào im lặng cực độ. Vết sẹo trên lòng bàn tay Trịnh Bằng dường như nhói lên. Cậu nhận ra, trong cuộc chơi này, cả cậu và Điền Lôi đều là những kẻ bị tổn thương bởi quá khứ. Điền Lôi dùng quyền lực để che giấu sự sợ hãi, còn cậu dùng sự tự hủy hoại để tìm kiếm tự do.
"Điền Lôi," Trịnh Bằng thì thầm. "Tôi sẽ không chết nữa. Nhưng tôi cũng sẽ không bao giờ quay lại cái lồng kính đó. Nếu ông thực sự muốn bù đắp, hãy để tôi đi. Hãy để tôi tự đứng trên đôi chân của mình, không có Tinh Châu, không có sự bảo hộ của ông."
Điền Lôi nhìn Trịnh Bằng thật lâu. Ông ta thấy được sự kiên định trong đôi mắt đó – thứ ánh sáng mà tiền bạc hay quyền lực đều không thể dập tắt.
"Được," Điền Lôi đứng dậy, bóng dáng ông ta đổ dài xuống sàn nhà. "Tôi sẽ trả tự do cho em. Hợp đồng của em với Tinh Châu sẽ bị hủy bỏ. Nhưng Trịnh Bằng, hãy nhớ kỹ... thế giới ngoài kia còn tàn khốc hơn nhiều so với những gì tôi đã làm. Nếu một ngày em gục ngã, tôi vẫn sẽ ở đó, trong bóng tối, chờ đợi để đón em về."
Điền Lôi quay lưng bước đi, không ngoảnh lại. Khi cánh cửa phòng đóng lại, Trịnh Bằng cảm thấy sợi dây chuyền vô hình trên cổ mình thực sự biến mất. Cậu nhìn lên trần nhà, hơi thở dần trở nên nhẹ nhàng.
Cuộc chiến này không có người thắng, cũng không có người thua. Chỉ có những vết sẹo sẽ theo họ suốt đời, nhắc nhở về một tình yêu bắt đầu từ tội lỗi và kết thúc trong sự giải thoát đầy đớn đau.
Nhận xét
Đăng nhận xét