CHƯƠNG 23: TÀN TRO VÀ MẦM SỐNG

Ba tháng sau.

Thành phố bước vào những ngày mưa phùn ẩm ướt, nhưng không khí tại buổi lễ công bố dự án điện ảnh độc lập "Vết Sẹo" lại vô cùng nóng nhiệt. Đây là lần đầu tiên Trịnh Bằng xuất hiện công khai trước truyền thông kể từ sau vụ tự tử rúng động tại phim trường của Tinh Châu.

Cậu đứng trên sân khấu, không còn mặc những bộ âu phục lụa là do Điền Lôi chọn lựa, mà chỉ diện một chiếc sơ mi trắng đơn giản cùng quần tây đen. Gương mặt cậu hồng hào hơn, đôi mắt đã lấy lại được vẻ trong trẻo nhưng giờ đây pha thêm một chút trầm tĩnh, trưởng thành. Bàn tay phải của cậu, dù đã lành lặn, vẫn thấp thoáng một vết sẹo dài chạy ngang lòng bàn tay – dấu tích duy nhất còn sót lại của cuộc đào thoát đẫm máu.

"Cậu Trịnh, có tin đồn rằng cậu đã tự bỏ tiền túi và vận động các quỹ hỗ trợ nghệ thuật để thực hiện bộ phim này mà không cần đến bất kỳ tập đoàn giải trí nào chống lưng. Điều đó có đúng không?" Một phóng viên đặt câu hỏi.

Trịnh Bằng mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Đúng vậy. Tôi muốn chứng minh rằng giá trị của một người nghệ sĩ nằm ở tác phẩm, chứ không phải ở việc họ thuộc về quyền sở hữu của ai. 'Vết Sẹo' là câu chuyện về sự tái sinh, và tôi cũng đang bắt đầu cuộc đời mình từ những tàn tro cũ."

Phía dưới khán đài, ở một góc tối khuất tầm mắt của máy quay, một bóng dáng cao lớn đứng lặng yên. Điền Lôi mặc chiếc áo khoác măng tô đen, gương mặt ẩn sau chiếc mũ lưỡi trai hạ thấp. Ông ta nhìn chàng trai đang tỏa sáng trên sân khấu với một ánh mắt phức tạp – có tự hào, có luyến tiếc, và cả một nỗi cô đơn tận cùng.

Đúng như lời hứa, Điền Lôi đã trả tự do cho cậu. Ông ta không can thiệp vào công việc của cậu, không chặn đường sống của cậu trong giới, thậm chí còn âm thầm rút hết các nguồn tin xấu về gia đình cậu trên các mặt báo. Nhưng cái giá của sự tự do đó là ông ta không còn tư cách để bước lại gần cậu nữa.

Buổi họp báo kết thúc, Trịnh Bằng bước ra bãi đậu xe. Lâm đã không còn là tài xế của cậu. Hiện tại, cậu tự lái một chiếc xe cũ tầm trung, tự quản lý lịch trình của mình. Khi cậu vừa định mở cửa xe, một mùi hương tuyết tùng quen thuộc thoảng qua trong gió.

Trịnh Bằng khựng lại, cậu quay đầu nhìn về phía góc tối của bãi xe. Điền Lôi đứng đó, giữa làn mưa nhạt nhòa.

"Chúc mừng em," Điền Lôi nói, giọng ông ta trầm khàn hơn trước. "Bộ phim có vẻ rất hứa hẹn."

Trịnh Bằng nhìn người đàn ông đã từng là nỗi kinh hoàng và cũng là sự cứu rỗi vặn vẹo của mình. Cậu không còn run rẩy, không còn hận thù điên cuồng. "Cảm ơn ông, Điền tổng. Tôi hy vọng ông cũng đang sống tốt với những gì mình đã chọn."

Điền Lôi bước lại gần thêm hai bước, rồi dừng lại ở một khoảng cách tôn trọng. "Tinh Châu đã thay đổi cơ cấu. Những sai phạm cũ đã được báo cáo lên cơ quan chức năng. Tôi đang cố gắng làm sạch nó... như một cách để chuộc lại lỗi lầm của thế hệ trước."

Trịnh Bằng gật đầu: "Đó là điều tốt nhất ông nên làm."

"Tôi nghe nói em đã đưa mẹ và em gái về quê?"

"Vâng, mẹ tôi thích không khí ở đó hơn. Em gái tôi cũng đã nhập học trường bình thường. Cuộc sống hiện tại... rất yên bình."

Điền Lôi nhìn vết sẹo trên bàn tay Trịnh Bằng đang nắm lấy tay nắm cửa xe. Ông ta hít một hơi sâu, như muốn ghi nhớ khoảnh khắc này lần cuối. "Trịnh Bằng, tôi từng nói nếu em gục ngã hãy quay về... nhưng nhìn em bây giờ, tôi biết mình sẽ không bao giờ có cơ hội đó nữa."

Trịnh Bằng nhìn thẳng vào mắt Điền Lôi, lần đầu tiên trong suốt nhiều năm, cậu thấy người đàn ông này thực sự nhỏ bé trước sự thật. "Ông không cần chờ đợi tôi, Điền Lôi. Hãy học cách chờ đợi sự tha thứ của chính bản thân mình trước đi."

Cậu bước vào xe, nổ máy và từ từ lái đi. Qua gương chiếu hậu, cậu thấy bóng dáng Điền Lôi nhỏ dần rồi tan biến vào màn mưa xám xịt của thành phố.

Trịnh Bằng lái xe về phía ngoại ô, nơi mẹ và em gái đang đợi cậu bên mâm cơm tối giản dị. Sợi dây chuyền kim cương đen đã mất, vết thương cũ đã thành sẹo, và bầu trời phía trước dù vẫn còn mây mù nhưng đã không còn những xiềng xích vô hình.

Cậu mở cửa sổ xe, để gió lạnh lùa vào. Cậu không còn là món đầu tư của ai cả. Cậu là Trịnh Bằng – một con người tự do, với tất cả những khiếm khuyết và đau thương, nhưng đầy kiêu hãnh.

--- HẾT ---

Nhận xét