DẤU ẤN LƯU LY

Hạ Môn vào mùa này không khí mang theo vị mặn của biển và cái lạnh của những ngày đầu đông. Trong phòng tập của trung tâm thể thao, tiếng nhạc bass dồn dập vang lên như muốn xé toạc không gian.

Trịnh Bằng đang đứng ở vị trí trung tâm, mồ hôi làm bết những sợi tóc trước trán, thấm đẫm chiếc áo phông mỏng manh bám sát vào cơ thể thanh mảnh nhưng dẻo dai. Cậu đang thực hiện cú xoay người trong bài hát chủ đề của concert sắp tới. Nhưng ngay khi vừa đáp chân, một cơn choáng váng ập đến.

Rầm!

"Trịnh Bằng!" – Tiếng hô hoán của vũ đoàn và quản lý vang lên đồng loạt.

Trịnh Bằng quỵ xuống, hai tay chống lên sàn gỗ lạnh lẽo nhưng không thể ngăn được cơ thể đang run rẩy. Một luồng nhiệt nóng bỏng, lạ lẫm bắt đầu trào dâng từ phía sau gáy – nơi tuyến hương của cậu đang sưng tấy.

"Kỳ phát tình... không phải tuần sau mới đến sao?" – Trịnh Bằng thầm nghĩ, hơi thở dồn dập đầy khó khăn. Mùi hương Omega dịu nhẹ của cậu thường ngày vốn được kiểm soát tốt, giờ đây bắt đầu rò rỉ, ngọt lịm như mật đào, lan tỏa khắp phòng tập.

Anh trợ lý hớt hải chạy lại, vội vàng xua mọi người ra ngoài: "Dọn phòng ngay! Alpha và Beta không phận sự ra ngoài hết! Mau lên!"

Trịnh Bằng cuộn tròn người lại, bàn tay gầy gò bấu chặt vào cổ áo. Thuốc ức chế dạng tiêm loại mạnh nhất đã được tiêm vào, nhưng tác dụng thật mờ nhạt. Áp lực tập luyện 16 tiếng mỗi ngày đã vắt kiệt sức đề kháng của cậu, khiến bản năng trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu thấy cô đơn. Nỗi cô đơn của một Omega đang khao khát Alpha của mình đến phát điên.

2 giờ sáng tại khách sạn hạng sang nhìn ra cảng Hạ Môn. Trịnh Bằng nằm trên giường, gương mặt trắng bệch nhưng hai gò má lại ửng hồng vì sốt cao. Cậu vừa nôn sạch chỗ cháo loãng, cơ thể gần như kiệt quệ.

Cộc cộc.

"Bằng Bằng, có kiện hàng hỏa tốc từ Bắc Kinh. Gửi đích danh em, người gửi là... họ Điền."

Nghe thấy cái tên đó, Trịnh Bằng như được hồi sinh một chút sinh khí. Cậu gượng dậy, đón lấy hộp quà đen sang trọng. Ngay khi mở lớp băng keo, một mùi gỗ trầm hương quen thuộc – mùi của Điền Lôi – dù rất nhạt nhưng cũng đủ làm dịu đi cơn đau nhức trong xương tủy cậu.

Điện thoại rung lên. Cuộc gọi video từ Điền Lôi.

Màn hình hiện lên gương mặt người đàn ông 28 tuổi với vẻ ngoài điềm tĩnh, đôi mắt thâm quầng vì những dự án chồng chất tại Bắc Kinh. Thấy vẻ mặt phờ phạc của Trịnh Bằng, chân mày Điền Lôi nhíu chặt lại, giọng nói trầm thấp đầy xót xa:

"Bé con, xin lỗi vì anh không thể ở đó ngay lúc này."

Trịnh Bằng mím môi, nước mắt chực trào: "Em... em sợ mình sẽ làm hỏng concert. Thuốc không còn tác dụng nữa, Điền Lôi..."

"Nhìn vào hộp đi," Điền Lôi dịu dàng cắt ngang. "Đó là thiết bị y tế mới nhất mà công ty bạn anh đang đầu tư. Viên đá núi lửa đó chứa pheromone của anh được nén ở nồng độ cao. Nó sẽ phản ứng với nhiệt độ cơ thể em, giải phóng mùi hương của anh để lừa bản năng của em rằng anh đang đánh dấu em, đang ở bên cạnh bảo vệ em. Đeo nó vào đi."

Trịnh Bằng run rẩy lấy chiếc vòng cổ ra. Sợi dây đen tuyền với viên đá tròn nhám trông đơn giản nhưng đầy quyền lực. Ngay khi cậu móc khóa lại, viên đá chạm vào hõm cổ nóng rực, một luồng hương gỗ trầm ấm áp, vững chãi ngay lập tức bùng nổ, bao bọc lấy toàn bộ giác quan của cậu.

"A..." – Trịnh Bằng thở hắt ra một hơi, cảm giác như một bàn tay to lớn vừa vuốt ve sau gáy mình. Cơn sốt dường như dịu đi, nhường chỗ cho cảm giác an toàn tuyệt đối.

"Tốt rồi," Điền Lôi mỉm cười qua màn hình, ánh mắt đầy chiếm hữu. "Đeo nó suốt thời gian diễn. Như thể anh đang ôm em trên sân khấu vậy."

Đêm concert chính thức bắt đầu. Sân vận động Hạ Môn không còn một chỗ trống.

Trong cánh gà, Trịnh Bằng đang được nhân viên trang điểm chỉnh lại những bước cuối cùng. Cậu diện một bộ vest đen hở cổ táo bạo, và điểm nhấn nổi bật nhất chính là chiếc vòng cổ đá núi lửa. Những nhân viên Omega khác khi đi ngang qua cậu đều vô thức lùi lại một bước – mùi hương Alpha cấp cao tỏa ra từ chiếc vòng quá đỗi mạnh mẽ và áp đảo.

"Trịnh Bằng, đến giờ rồi!"

Cậu bước ra sân khấu trong tiếng reo hò làm rung chuyển cả mặt đất. Đèn spotlight rọi vào, mồ hôi bắt đầu rơi, và đó cũng là lúc chiếc vòng hoạt động mạnh mẽ nhất. Mỗi khi Trịnh Bằng thực hiện những động tác vũ đạo mạnh mẽ, nhiệt lượng tỏa ra khiến hương gỗ trầm của Điền Lôi khuếch tán rộng hơn.

Trịnh Bằng cảm thấy mình như đang chìm đắm trong sự hiện diện của người yêu. Cậu không còn thấy mệt, không còn thấy cơn đau của kỳ phát tình hành hạ. Thay vào đó, cậu biểu diễn với một sự thăng hoa điên rồ. Mỗi ánh mắt, mỗi lần chạm tay vào cổ áo của cậu đều toát ra vẻ quyến rũ chết người.

Dưới khán đài, các fan phát cuồng. Những chiếc ống kính máy quay siêu cận (fancam) bắt trọn khoảnh khắc Trịnh Bằng nhắm mắt đầy tận hưởng khi khẽ chạm vào viên đá đen trên cổ.

“Trịnh Bằng hôm nay lạ quá, trông cậu ấy như một vị thần đang chìm trong tình yêu vậy!” – Một fan hét lên.

Họ không biết rằng, chàng trai trên sân khấu đang dùng mùi hương của Alpha mình để chiến đấu với bản năng sinh học, để đem lại một đêm diễn hoàn hảo nhất cho họ.

Bài hát cuối cùng kết thúc. Pháo hoa rực sáng cả bầu trời Hạ Môn. Trịnh Bằng cúi chào khán giả trong hơi thở dốc, tầm mắt cậu hơi nhòe đi vì hạnh phúc và kiệt sức.

Ngay khi bước vào phòng chờ riêng, Trịnh Bằng lập tức ngã xuống ghế sofa. Chiếc vòng vẫn tỏa mùi hương, nhưng sau ba tiếng biểu diễn cường độ cao, cơ thể cậu bắt đầu đòi hỏi một sự tương tác thật sự, chứ không phải là mùi hương nhân tạo.

"Điền Lôi... em nhớ anh..." – Cậu thì thầm, vùi mặt vào đôi bàn tay run rẩy.

Cạch.

Tiếng cửa mở. Một mùi gỗ trầm hương quen thuộc nhưng nồng đậm hơn, sống động hơn cả chiếc vòng đột ngột tràn ngập căn phòng.

Trịnh Bằng ngẩng đầu lên, không tin vào mắt mình. Điền Lôi đang đứng đó, vẫn mặc nguyên bộ âu phục từ cuộc họp ở Bắc Kinh, hơi thở có chút dồn dập, mái tóc hơi rối vì gió biển.

"Sao anh... anh nói không đến được mà?"

Điền Lôi không nói lời nào, bước nhanh tới và kéo cậu vào một cái ôm nghẹt thở. Anh vùi mặt vào hõm cổ cậu, nơi chiếc vòng vẫn còn nóng hổi, hít một hơi thật sâu mùi đào mật hòa quyện cùng mùi gỗ của chính mình.

"Làm sao anh có thể để Omega của mình một mình trong kỳ phát tình được?" – Anh khàn giọng nói. "Anh đã bay chuyến bay cuối cùng, vừa đáp xuống là chạy thẳng đến đây."

Điền Lôi nới lỏng chiếc vòng cổ ra, ngón tay cái vuốt ve tuyến hương đang nhạy cảm của Trịnh Bằng. Cậu rên rỉ một tiếng nhỏ, hoàn toàn thả lỏng trong lòng anh.

"Em đã làm rất tốt, Nguyệt Nguyệt. Bây giờ, hãy để anh chăm sóc em."

Ánh đèn trong phòng chờ mờ ảo, ngoài kia tiếng fan vẫn còn vương lại đâu đó, nhưng trong căn phòng này, chỉ còn lại hai tâm hồn đã hoàn toàn thuộc về nhau. Chiếc vòng cổ đen nằm lặng lẽ trên bàn, hoàn thành sứ mệnh của một "kẻ thế thân", nhường chỗ cho vòng tay thực tại ấm áp và bền vững.

Cánh cửa phòng chờ vừa khép lại, khóa chặt. Không gian vốn rộng lớn bỗng chốc trở nên chật hẹp, ngột ngạt bởi sự va chạm mãnh liệt của hai luồng pheromone đối lập mà hòa quyện: gỗ trầm nồng nàn, ấm áp của Alpha và đào mật ngọt ngào, quyến rũ của Omega đang trong kỳ phát tình.

Điền Lôi không chờ thêm một giây nào. Anh nhấc bổng Trịnh Bằng lên, đặt cậu ngồi trên chiếc bàn trang điểm ngổn ngang mỹ phẩm. Những lọ nước hoa đắt tiền bị gạt sang một bên, rơi xuống thảm dày mà không phát ra tiếng động – cũng giống như cách mọi lý trí của Trịnh Bằng tan biến ngay khi chạm vào lồng ngực vững chãi của anh.

“Ưm… Điền Lôi…”

Trịnh Bằng rên rỉ, đôi tay thon dài luồn vào mái tóc đen của anh, kéo sát gương mặt điển trai ấy về phía mình. Mùi gỗ trầm từ cơ thể thật sự của Điền Lôi nồng nàn và sống động gấp trăm lần chiếc vòng cổ đá núi lửa cậu đã đeo suốt đêm. Nó bao vây lấy cậu, xâm chiếm từng lỗ chân lông, khiến cơ thể đang run rẩy vì phát tình càng thêm nóng bỏng.

Điền Lôi tháo sợi dây chuyền ra, ném nhẹ lên bàn. Ngón tay thon dài của anh lướt qua vết đỏ hằn trên làn da trắng sứ nơi chiếc vòng để lại, rồi dừng lại ở tuyến hương sau gáy đang sưng tấy, nóng ran.  

“Nó đã thay anh bảo vệ em suốt đêm nay,” anh thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng rực khiến Trịnh Bằng rùng mình. “Nhưng bây giờ, anh muốn tự mình làm việc đó.”

Anh cúi xuống, đặt những nụ hôn vụn vặt nhưng đầy tính chiếm hữu lên xương quai xanh mảnh mai. Trịnh Bằng ngửa cổ, hơi thở đứt quãng. Bàn tay Điền Lôi luồn vào dưới lớp áo vest mỏng manh, vuốt ve vùng bụng phẳng lì đang co thắt vì hưng phấn. Sự đối lập giữa bàn tay lành lạnh của anh và thân nhiệt nóng bỏng của cậu tạo nên một khoái cảm tê dại lan tỏa khắp cơ thể.

“Đánh dấu em đi… Điền Lôi, làm ơn…”

Lời khẩn cầu run rẩy của Omega khiến sợi dây lý trí cuối cùng trong Điền Lôi đứt phụt. Anh xoay người cậu lại, ép sát ngực cậu vào mặt gương lớn phía sau bàn trang điểm. Trong gương, Trịnh Bằng nhìn thấy chính mình: đôi mắt nhòe đi vì dục vọng, môi đỏ mọng hơi hé mở, và phía sau là một Alpha với ánh mắt dâm mỹ, khao khát cháy bỏng.

Điền Lôi một tay giữ chặt hai cổ tay cậu phía trước, tay kia kéo thấp cổ áo vest, để lộ hoàn toàn vùng cổ trắng ngần và tuyến hương sưng mọng. Anh cúi xuống, liếm nhẹ lên đó, nếm vị ngọt ngào của pheromone đào mật đang tiết ra không kiểm soát. Trịnh Bằng khóc nấc lên khi cảm nhận hàm răng sắc nhọn của Alpha cọ xát vào da thịt.

Phập.

Cú cắn sâu, dứt khoát.

Trịnh Bằng co giật toàn thân. Cơn đau thoáng qua nhanh chóng bị lấp đầy bởi luồng điện tê tái khi pheromone của Điền Lôi trực tiếp tiêm vào máu. Đây chỉ là dấu ấn tạm thời, nhưng đủ để khiến cả linh hồn cậu run rẩy vì thỏa mãn. Sự kết nối vô hình bỗng chốc trở nên bền chặt – cậu cảm nhận được sự chiếm hữu mãnh liệt, niềm vui sướng và cả nỗi xót xa của Điền Lôi dành cho mình.

Không để cậu kịp thở, Điền Lôi xoay cậu lại, bế thốc lên hông mình. Trong không gian nồng nặc mùi giao hòa, họ quấn lấy nhau như hai kẻ sắp chết khát tìm thấy nguồn nước. Tiếng vải sột soạt, tiếng thở dốc nặng nề và những tiếng rên kìm nén của Trịnh Bằng vang vọng trong căn phòng yên tĩnh.

Điền Lôi nhẹ nhàng liếm láp vết cắn, vị máu hòa quyện với pheromone đào mật tạo nên hương vị khiến anh càng thêm điên cuồng. “Em ngon quá, Nguyệt Nguyệt…” Anh thì thầm, giọng khàn đục. Bàn tay anh kéo tuột lớp quần lót mỏng manh, để lộ phần cơ thể ướt át, sẵn sàng. Ngón tay thô dài lướt qua vùng nhạy cảm, vuốt ve đầy ý đồ, khiến Trịnh Bằng cong người, rên rỉ: “A… Điền Lôi… đừng trêu em nữa…”

Anh cười khẽ – nụ cười của kẻ săn mồi – rồi quỳ xuống giữa hai chân cậu. Đôi mắt anh tối sầm khi ngắm nhìn cơ thể Omega hoàn mỹ: làn da trắng mịn lấp lánh dưới ánh đèn mờ, vùng bụng dưới co thắt liên hồi, pheromone đào mật tỏa ra nồng nàn. Anh cúi xuống, dùng lưỡi khám phá từng centimet da thịt, từ rốn xuống dưới. Mỗi cái liếm, mỗi cái mút đều khiến Trịnh Bằng giật nảy, tay bấu chặt tóc anh, kéo sát hơn.

“Ưm… sâu hơn… làm ơn…”

Điền Lôi chiều theo, đẩy lưỡi sâu vào bên trong, nếm vị ngọt của chất lỏng đang tiết ra dồi dào. Cơ thể Trịnh Bằng co giật, từng đợt sóng khoái cảm dâng trào như thể anh đang uống cạn nguồn sống của cậu.

Không chịu nổi nữa, Điền Lôi đứng dậy, cởi bỏ quần áo còn lại. Cơ thể cao lớn, cơ bắp săn chắc, phần nam tính cương cứng đầy uy lực khiến Trịnh Bằng nuốt nước bọt. Anh bế cậu ép sát vào tường, hai chân cậu quấn quanh hông anh theo bản năng. “Anh sẽ làm em nhớ mãi đêm nay,” anh gầm gừ, rồi từ từ đẩy vào bên trong.

Sự xâm nhập chậm rãi nhưng mạnh mẽ khiến Trịnh Bằng hét lên một tiếng ngắn. Cảm giác đầy đặn lan tỏa khắp cơ thể. Điền Lôi dừng lại một giây để cậu thích nghi, hôn sâu vào môi cậu, lưỡi quấn lấy lưỡi, trao đổi hơi thở và pheromone. Rồi anh bắt đầu di chuyển – những nhịp chậm, sâu, mỗi lần thúc vào đều chạm đến điểm nhạy cảm nhất, khiến Trịnh Bằng rên rỉ không ngừng: “A… nhanh hơn… Điền Lôi… em chịu không nổi…”

Anh tăng nhịp độ, đẩy mạnh hơn. Tiếng da thịt va chạm vang vọng. Bàn tay anh siết chặt mông cậu, nâng đỡ để đi sâu hơn nữa. Trịnh Bằng bám víu vào vai anh, móng tay cào nhẹ lên lưng, để lại những vết đỏ. Mồ hôi từ hai cơ thể hòa quyện, tạo sự trơn trượt khiến mọi chuyển động càng mượt mà và cuồng nhiệt.

Điền Lôi xoay cậu lại, ép ngực cậu vào tường lạnh lẽo, tiếp tục từ phía sau. Tư thế này cho phép anh chạm đến những nơi sâu nhất. “Em chặt quá… anh nghiện em mất rồi,” anh thì thầm, cắn nhẹ dái tai. Trịnh Bằng chỉ đáp lại bằng những tiếng rên, cơ thể co thắt xung quanh anh, đẩy cả hai đến gần đỉnh điểm.

Khi nhịp điệu trở nên điên cuồng, Trịnh Bằng đạt cao trào đầu tiên, cơ thể run bần bật, chất lỏng ấm áp lan tỏa. Điền Lôi theo sát, gầm lên một tiếng trầm đục khi phóng thích bên trong cậu, pheromone tràn ngập, củng cố dấu ấn. Họ đổ gục xuống sàn, vẫn quấn chặt lấy nhau, hơi thở dồn dập hòa quyện.

Điền Lôi ôm cậu vào lòng, vuốt ve lưng nhẹ nhàng. “Anh yêu em, Nguyệt Nguyệt. Mãi mãi.”

Sáng hôm sau, khi ánh nắng biển đầu tiên lọt qua khe rèm, Trịnh Bằng tỉnh dậy trong vòng tay ấm áp của Điền Lôi. Trên bàn trang điểm, viên đá núi lửa đen nhám vẫn nằm đó, phản chiếu ánh sáng nhạt nhòa – một chứng nhân thầm lặng cho đêm cuồng nhiệt, thăng hoa và sự gắn kết sâu sắc hơn bao giờ hết.

Nhận xét