Trịnh Bằng đẩy cửa bước vào căn phòng trọ, đồng hồ trên tường điểm đúng 23 giờ 15 phút. Cả ngày quay phim kéo dài hơn dự kiến, cảnh hành động bị delay vì thời tiết xấu, khiến cậu mệt mỏi rã rời. Bắc Kinh đêm nay lạnh giá, gió heo may len qua lớp áo khoác mỏng manh, nhưng không lạnh bằng nỗi lo lắng đang gặm nhấm trong lòng cậu. Mấy ngày nay, Trịnh Bằng cố tình tránh né những cuộc gọi từ Điền Lôi, sau trận cãi vã nảy lửa hôm trước. Cậu sợ, sợ rằng mọi mẫu thuẫn kia sẽ nuốt chửng mối quan hệ này, như cách nó từng nuốt chửng những mối quan hệ trước của cậu. Chứng lo âu chia ly trỗi dậy, khiến cậu im lặng, co mình lại như một con ốc sên.
Ánh đèn phòng khách vẫn sáng, và Trịnh Bằng khựng lại khi nhìn thấy Điền Lôi đang ngủ gục trên sofa. Anh nằm đó, đầu ngửa ra sau, miệng hơi hé mở, trông mệt mỏi và dễ tổn thương hơn bao giờ hết. Trên bàn trà bên cạnh là chai rượu vang đỏ đã cạn sạch, vài giọt còn đọng lại dưới đáy. Trịnh Bằng cắn môi, tim thắt lại. Anh ấy đã đến đây? Từ Hàng Châu? Chỉ vì cậu im lặng vài ngày? Cậu biết Điền Lôi đang stress vì công việc kinh doanh, dự án mới của anh gặp trục trặc với đối tác, tiền bạc eo hẹp, áp lực dồn nén. Nhưng cậu không ngờ anh lại lặn lội đến Bắc Kinh chỉ để... chờ cậu.
Tiếng cửa khép lại đánh thức Điền Lôi. Anh mở mắt, đôi mắt đen láy lóe lên sự tỉnh táo xen lẫn mệt mỏi. "Bằng Bằng..." Giọng anh khàn khàn, mang theo hơi rượu nồng nàn. Điền Lôi đứng dậy, bước nhanh về phía cậu, vòng tay ôm chặt lấy eo Trịnh Bằng từ phía sau, kéo cậu sát vào ngực mình. Hơi thở ấm áp phả vào tai cậu, xen lẫn mùi rượu vang chua chát. "Anh chờ em mãi. Sao em không nghe máy?"
Trịnh Bằng cứng người, cảm giác ấm áp từ vòng tay anh khiến cậu muốn khóc. Nhưng nỗi sợ hãi vẫn lấn át. Cậu đẩy Điền Lôi ra, giọng run run: "Anh... anh uống rượu rồi. Buông em ra đi." Cậu không muốn mọi thứ lại leo thang như lần trước, khi cãi vã dẫn đến những lời nói tổn thương, và rồi khoảng cách lại rộng thêm.
Nhưng Điền Lôi không buông. Người đàn ông luôn điềm tĩnh, ấp áp giây phút này lại bướng bỉnh hơn bao giờ hết. Tay anh siết chặt hơn, một tay luồn xuống dưới áo khoác của Trịnh Bằng, sờ soạng lên làn da mịn màng ở eo cậu. "Em giận anh à? Vì anh bận rộn không gọi em thường xuyên? Hay vì anh không ở bên em mỗi ngày?" Giọng anh thì thầm, môi lướt qua vành tai Trịnh Bằng, khiến cậu rùng mình. Trịnh Bằng cố đẩy mạnh hơn, nhưng cơ thể cậu phản bội, nóng ran dưới những đụng chạm quen thuộc. "Đừng... anh say rồi. Chúng ta nói chuyện sau đi."
Điền Lôi không nghe. Anh xoay người Trịnh Bằng lại, ép cậu vào tường, môi tìm đến môi cậu trong nụ hôn sâu và dữ dội. Hơi rượu lan tỏa, nhưng không khó chịu, nó mang theo nỗi tuyệt vọng của anh, nỗi sợ mất cậu. Trịnh Bằng kháng cự yếu ớt, rồi dần đầu hàng, tay cậu bấu vào vai anh. Họ cãi nhau vì những chuyện vốn dĩ chẳng to tát đến thế, nhưng vì không ở cạnh nhau mà cả hai đều mệt mỏi. Trịnh Bằng cảm thấy bị bỏ rơi, còn Điền Lôi thì mệt mỏi với công việc. Nhưng giờ đây, trong căn phòng tối mờ, cơ thể họ lại tìm đến nhau như nam châm. Điền Lôi bế Trịnh Bằng lên, mang cậu vào phòng ngủ, tay vẫn không ngừng sờ soạng, vuốt ve những đường cong quen thuộc. "Anh xin lỗi," anh thì thầm giữa những nụ hôn. "Anh không muốn mất em. Em là của anh mà."
Trịnh Bằng nằm ngửa trên giường, thở hổn hển khi Điền Lôi cởi bỏ quần áo cậu. Cậu vốn nhạy cảm và dễ tổn thương, từng trải qua những chuyện đầy đau đớn, bị phản bội, bị bỏ rơi. Điền Lôi biết điều đó, và anh cố gắng bù đắp bằng sự dịu dàng, nhưng đêm nay, men say cộng nỗi sợ khiến anh thô bạo hơn. Anh hôn xuống cổ cậu, cắn nhẹ vào da thịt trắng ngần, để lại những dấu đỏ mờ. Tay anh vuốt ve ngực Trịnh Bằng, ngón cái xoa quanh núm vú cứng ngắc, khiến cậu cong người rên rỉ. "A... anh... nhẹ thôi..." Trịnh Bằng thì thầm, nhưng giọng cậu lạc đi vì khoái cảm. Điền Lôi cười khẽ, miệng ngậm lấy núm vú, mút mạnh khiến cậu giật bắn người. Tay kia của anh lướt xuống bụng dưới, vuốt ve dục vọng đang cương cứng của Trịnh Bằng, siết nhẹ rồi vuốt lên xuống nhịp nhàng. "Em ướt rồi kìa," anh thì thầm, ngón tay chạm vào lỗ đầu khấc, nơi đã rỉ ra chất lỏng trong suốt vì kích thích.
Trịnh Bằng xấu hổ, mặt đỏ bừng, cố khép chân lại nhưng Điền Lôi không cho. Anh kéo cậu ngồi dậy, rồi nằm ngửa ra, kéo Trịnh Bằng ngồi lên mặt mình. "Ngồi đi, Bằng Bằng. Anh muốn nếm em." Giọng anh ra lệnh, nhưng đầy dục vọng. Trịnh Bằng do dự, hai tay bấu vào đầu giường để giữ thăng bằng, hậu huyệt cậu cách miệng anh chỉ vài phân. Điền Lôi không chờ, tay giữ chặt mông cậu, kéo xuống sát. Lưỡi anh chạm vào, liếm một đường dài từ dưới lên, khiến Trịnh Bằng rùng mình kêu lên. Tiếng ướt át vang lên, hòa quyện với tiếng rên rỉ khe khẽ của Trịnh Bằng. Bên dưới, lưỡi Điền Lôi chậm rãi xoay quanh lỗ huyệt, liếm láp nhẹ nhàng ban đầu, rồi đâm nhẹ vào, khiến cậu cong người lên vì sướng. "A... anh... sâu quá..." Cậu rên rỉ, cơ thể tự động ấn xuống sâu hơn, như cầu xin thêm. Điền Lôi luồn lưỡi vào sâu hơn, quấn quanh thành huyệt ẩm ướt, đâm rút nhịp nhàng, tay anh xoa bóp mông cậu, ngón tay cái ấn nhẹ vào huyệt để mở rộng. Mùi hương cơ thể Trịnh Bằng, vị mặn mòi xen lẫn ngọt ngào, khiến anh say đắm. Anh liếm tham lam, lưỡi cuốn lấy chất dịch rỉ ra từ đầu khấc, mút mạnh khiến cậu run rẩy không ngừng, dục vọng cậu cọ xát vào ngực anh, để lại vệt nước nhờn.
Sau vài phút, Điền Lôi lật Trịnh Bằng nằm xuống, quỳ giữa hai chân cậu. Anh cởi bỏ quần áo mình, dục vọng cương cứng bật ra, đầu khấc đỏ ửng rỉ nước. "Anh vào nhé," anh thì thầm, chạm đầu khấc vào huyệt cậu, xoa quanh để bôi trơn. Trịnh Bằng gật đầu, mắt long lanh nước, tay ôm chặt cổ anh. Điền Lôi đẩy vào chậm rãi, cảm nhận thành huyệt siết chặt lấy anh, nóng bỏng và ẩm ướt. "Ư... chặt quá... em siết anh rồi..." Anh rên khẽ, đẩy sâu hơn, cho đến khi chôn hết vào trong. Trịnh Bằng cắn môi, móng tay cào lên lưng anh vì đau và sướng lẫn lộn. Anh bắt đầu di chuyển, ban đầu chậm rãi, rút ra rồi đẩy vào sâu, chạm đến điểm nhạy cảm khiến cậu kêu lên. Nhịp độ dần nhanh hơn, tiếng da thịt va chạm vang lên dâm đãng, hòa quyện với tiếng rên của cả hai. Tay Điền Lôi vuốt ve dương vật cậu, siết chặt và vuốt theo nhịp thúc, khiến Trịnh Bằng cong người lên.
Giữa lúc cao trào, Trịnh Bằng đột nhiên cảm thấy bàng quang căng tức. "Anh... em buồn tiểu..." Cậu thì thầm, mặt đỏ bừng vì xấu hổ, cố kìm nén nhưng mỗi cú thúc mạnh mẽ khiến cảm giác càng dâng trào. Điền Lôi không dừng lại, mắt anh tối sầm vì dục vọng, mồ hôi lăn trên trán. "Thì tiểu đi," anh thì thầm khàn khàn, tay vuốt ve bụng dưới cậu, ấn nhẹ vào bàng quang để kích thích. "Anh muốn em... buông thả hết với anh. Đừng kìm nữa." Anh đẩy sâu hơn, nhịp độ điên cuồng, chạm liên tục vào tuyến tiền liệt khiến Trịnh Bằng không thể kiểm soát. Cậu lắc đầu, nước mắt lăn dài: "Không... nhục lắm... a!" Nhưng khoái cảm quá mạnh, và rồi "vỡ đê", dòng nước ấm nóng phun ra giữa hai cơ thể họ, ướt át và nhục nhã, tràn ra ga giường, xen lẫn với chất dịch từ đầu khấc cậu. Trịnh Bằng khóc nấc lên, cảm giác vừa xấu hổ tột độ vừa sung sướng dâng trào như sóng dữ, cơ thể run rẩy trong cao trào mạnh mẽ nhất từ trước đến nay. Điền Lôi rên lớn, siết chặt cậu, xuất tinh sâu vào trong, hòa quyện với dòng nước ấy.
Họ nằm bên nhau sau đó, mồ hôi ướt đẫm, hơi thở dần bình ổn. Trịnh Bằng nép vào ngực Điền Lôi, lắng nghe nhịp tim anh. Khoảng cách địa lý vẫn còn đó, công việc vẫn stress, nhưng khoảnh khắc này khiến cậu tin rằng họ có thể vượt qua. Điền Lôi hôn lên trán cậu, thì thầm: "Mai anh sẽ ở lại. Chúng ta nói chuyện nhé?" Trịnh Bằng gật đầu, nụ cười mệt mỏi nhưng hạnh phúc. Trong thế giới đầy tổn thương của cậu, Điền Lôi là chỗ dựa vững chắc nhất.
Nhận xét
Đăng nhận xét