GIƯỜNG ĐẤT SƯỞI ẤM KIỀU LANG CHƯƠNG 12

Trịnh Bằng, người cả đời này luôn giữ mình sạch sẽ và chỉn chu, có tính toán kỹ đến đâu cũng không ngờ được rằng có ngày mình lại bị một người đàn ông đè ra làm đến mức mất kiểm soát ngay giữa thanh thiên bạch nhật.

Đã vậy còn bị người ta lật nửa người lên như lật vung nồi, rồi bị nhìn chằm chằm vào chỗ đó mà đi tiểu.

“…… Đừng chạm vào tôi!” Trịnh Bằng khóc nức nở hét lên với Điền Lôi. Sự nhục nhã và phẫn nộ lúc đó xông thẳng lên đại não, khiến cậu chẳng còn màng đến việc liệu có ai nghe thấy hay không nữa.

Điền Lôi sợ tới mức định mở miệng nói gì đó cũng vội vàng ngậm chặt lại, tay lập tức rụt về. Trịnh Bằng “bạch” một cái, ngã trở lại trên người anh.

Khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó của Trịnh Bằng cứ thế vùi vào ngực Điền Lôi, khóc đến mức hụt hơi. Cái ấy vẫn còn đang đứt quãng rỉ nước, còn bên dưới vẫn đang cắm phân nửa dương vật của Điền Lôi. Hậu huyệt bị bắn đầy ắp, tinh dịch nồng đậm đang tràn ra từ cửa huyệt.

Điền Lôi cảm thấy lồng ngực mình nóng hổi, không dám thở mạnh, ngoan ngoãn nằm yên đợi vợ “giải quyết” cho xong.

Cảm nhận được dương vật trên bụng mình dường như không còn tuôn nước nữa, Điền Lôi mới thử thăm dò cất tiếng: “Vợ ơi… em…”

“Anh im đi!” Trịnh Bằng vẫn không ngẩng đầu, vừa nghe thấy tiếng Điền Lôi đã quát lên một tiếng.

Chẳng biết hôm nay làm sao, Trịnh Bằng cứ như bị đi tiểu không hết. Mỗi khi cậu tưởng nỗi nhục nhã cuối cùng cũng kết thúc, thì cơ bàng quang lại co thắt, khuôn mặt nhỏ lại khóc nấc lên, rồi cái ấy lại run rẩy rỉ thêm một ít. Nỗi nhục nhã này cứ kéo dài mãi trong sự đau đớn và tuyệt vọng, bị phóng đại lên gấp bội cho đến khi Trịnh Bằng khóc cạn giọt nước mắt cuối cùng, bài tiết nốt giọt nước cuối cùng.

Hỏng rồi… hỏng hết rồi… Nhất định là bị Điền Lôi làm hỏng rồi. Mông đàn ông quả nhiên không thể dùng như thế này được… Đắm chìm trong thứ khoái cảm trái tự nhiên này rốt cuộc đã bị phản phệ. Trịnh Bằng cảm nhận cái chỗ cứ tuôn nước kia, trong lòng không khỏi sợ hãi nghĩ thầm.

“… Vợ ơi, em xong chưa?” Điền Lôi thấy người trong lòng cả trên lẫn dưới đều không ra nước nữa, bèn ướm hỏi một câu.

“……” Nghe lời nói thẳng tuột này, Trịnh Bằng lại tức đến run người.

Vợ không trả lời, cứ vùi đầu dỗi, việc này biết làm sao đây. Điền Lôi nghĩ cũng không thể để cả hai cứ ngâm trong đống nước này mãi, anh vươn tay với lấy quần áo của mình và vợ. Nhưng hiện tại phần thân dưới của hai người vẫn còn đang dính chặt lấy nhau, Điền Lôi đành phải vơ tạm quần của vợ, nhẹ nhàng nhấc người Trịnh Bằng lên, dùng miếng vải đó lau quấy quá những chất lỏng hỗn độn trên người họ.

“Anh làm gì đấy!” Vợ cuối cùng cũng lên tiếng, dù vẫn chẳng buồn ngẩng đầu.

“Anh lau nước tiểu…”

“Không được nói chữ đó!!”

Lời giải thích thẳng thừng của Điền Lôi lọt vào tai Trịnh Bằng sao mà chói tai thế. Cậu quát lên bằng giọng đã hơi khàn đặc, rồi như cạn sạch sức lực, ấm ức lẩm bẩm nhỏ xíu: “…… Ghét anh chết đi được… hu hu… ghét anh lắm…”

“Được được được, không nói không nói, để anh lau cho, vợ đừng ghét anh mà.” Điền Lôi cuống quýt dùng bàn tay to vỗ nhẹ lên lưng Trịnh Bằng dỗ dành.

Anh một tay đỡ mông vợ nhỏ bế đứng dậy, rút cái “thứ tội lỗi” kia ra. Cũng chẳng kịp quan tâm đến cái lỗ nhỏ đang chảy tinh dịch lung tung nữa, anh chỉ lấy tay đệm dưới mông hứng lấy, tay kia quáng quàng mặc quần vào. Nhìn chiếc quần của Trịnh Bằng đã ướt đẫm tinh dịch và nước tiểu, Điền Lôi dứt khoát không mặc áo nữa, lấy luôn áo mình quấn quanh thân dưới trần trụi của vợ, rồi gạt đống ngô cao vút mà bước ra ngoài.

“Anh làm gì thế, tôi còn chưa mặc quần! … Sao anh xấu xa thế hu hu…” Trịnh Bằng cảm thấy mông lạnh toát trong không khí mùa thu, nỗi sợ hãi khi thân dưới trần truồng khiến cậu tạm quên đi sự chán ghét với Điền Lôi, cánh tay khư khư ôm chặt cổ anh, ngượng ngùng hận không thể giấu cả người vào lòng anh.

“Quần bẩn rồi anh sợ em chê, chẳng phải anh đang lấy áo quấn cho em đây sao.” Điền Lôi bế chặt hơn một chút, cẩn thận nhìn quanh quất, thừa lúc không ai chú ý liền ôm vợ chạy thẳng về nhà.

Vừa vào cửa đã lao ngay vào phòng tắm, ba chân bốn cẳng lột áo vợ và quần mình ra, mở vòi nước chỉnh nhiệt độ rồi dội lên người cả hai. Anh tỉ mỉ móc sạch tinh dịch sâu trong hậu huyệt của vợ, sợ vợ sẽ bị đau bụng như lần trước.

Ranh giới của sự sỉ nhục trong Trịnh Bằng hết lần này đến lần khác bị Điền Lôi phá vỡ. Lúc này cậu như một cái xác không hồn tuyệt vọng treo trên người Điền Lôi, dù anh làm gì cũng đều bày ra vẻ mặt như sắp chết, nhưng khi cái mông bị bàn tay thô ráp kia thọc vào, cậu vẫn không nhịn được mà hừ hừ.

Nhưng cậu chẳng muốn nói gì, cứ bướng bỉnh với Điền Lôi, nhất định phải để tên này biết mình đang thực sự tức giận, chứ không phải đang đùa giỡn gì với anh.

“Ơ, vợ ơi anh lại làm đau em à?” Điền Lôi thấy Trịnh Bằng ngay cả mắng cũng không mắng nữa, chỉ thút thít hừ hừ, liền lập tức nhẹ tay lại: “Nguyệt Nguyệt, em không nói anh cũng biết, anh biết là phải nhẹ tay rồi…”

Trịnh Bằng vẫn im lặng, nhưng đúng là cảm nhận được động tác của Điền Lôi dịu dàng hơn hẳn. Dần dần, những tinh dịch bắn vào sâu nhất đã được đưa ra ngoài, bụng cũng không còn khó chịu nữa.

Điền Lôi tắm rửa sạch sẽ cho vợ xong, liền quấn khăn tắm bế ngang đặt lên giường.

Anh quỳ bên cạnh Trịnh Bằng, nhìn vợ trần truồng nằm trên giường, người căng cứng như dây đàn, lộ ra cái bụng trắng nõn và cái ấy nhỏ xinh đang nằm giữa kẽ đùi. Hai cánh tay cậu đan vào nhau che kín mặt, hoàn toàn không cho Điền Lôi nhìn thấy mặt mình.

“Vợ ơi……” Điền Lôi lại tỏ vẻ ấm ức, dè dặt đưa tay muốn gỡ tay Trịnh Bằng ra, nhưng bị Trịnh Bằng thẳng tay tát một cái.

“Đừng chạm vào tôi!” Đáng lẽ phải là tiếng quát giận dữ, nhưng vì quá ấm ức nên lại mang theo tiếng khóc nức nở nghẹn ngào: “…… Xấu xa chết đi được…… chỉ biết bắt nạt tôi……”

“Nguyệt Nguyệt, em nói gì thế, anh sao nỡ bắt nạt em, thương em còn chẳng hết nữa là.” Điền Lôi bị tát cũng không chịu yên, mặt dày tiến lại gần kéo tay Trịnh Bằng, không nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kia là anh không cam lòng.

Đôi tay đang che đầu của Trịnh Bằng bị cưỡng ép kéo ra, cả người bị Điền Lôi lôi kéo ôm vào lòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn khóc đỏ hoe không còn gì che chắn hiện ra trước mắt Điền Lôi.

Cậu nhìn căn phòng quen thuộc, trần nhà quen thuộc, chiếc giường quen thuộc… cuối cùng nhận ra mình đã an toàn rồi, cuối cùng có thể thỏa thích khóc to rồi, nhưng lại chẳng còn sức mà khóc nữa, chỉ đành mếu máo lẩm bẩm.

“Anh chính là bắt nạt tôi……” Trịnh Bằng rúc vào lòng Điền Lôi, như một đứa trẻ vô lý lặp đi lặp lại câu nói này, mặc dù hiện tại cậu mới là người có lý.

“Thế anh bắt nạt em chỗ nào?” Cái tên ngốc Điền Lôi này cũng thật là dám hỏi. Nhưng cũng may là hỏi một câu như vậy, cuối cùng mới để Trịnh Bằng ấm ức kể tội.

“Tôi, tôi thấy anh bận như vậy… chỉ cằn nhằn một chút, muốn giúp anh chia sẻ công việc……”

“Anh thì hay rồi…… đè tôi ra ở bên ngoài mà làm hu hu a…… anh bị bệnh đúng không…… trước đây còn nói, nói cái gì mà không cho tôi ra đập chứa nước tắm là vì sợ người khác nhìn thấy, giờ thì trực tiếp lột quần tôi ở ngoài trời…… hức hu, anh coi tôi là cái gì hả hu hu hu……”

“Vợ ơi em đừng nói nữa… anh chỉ thấy em đáng yêu nên trêu em tí thôi mà…” Điền Lôi ôm chặt vợ hơn, xót xa nghe cậu oán trách: “Mấy mẫu ruộng ngô này dù có gào rách họng cũng chẳng ai nghe thấy đâu, sao anh có thể để người khác nhìn thấy thân thể em được, đứa nào dám nhìn anh lên móc mắt nó ngay.”

“…… Thế thì anh còn xấu xa hơn!!” Trịnh Bằng lúc này mới chợt nhận ra những lời hù dọa trước đó của Điền Lôi đều là cố ý: “Anh học mấy cái này ở đâu thế… hàng ngày ra ngoài không học được gì tốt, chỉ học cách bắt nạt tôi thôi hu hu.”

“Vợ ơi anh không có… anh chỉ là quá yêu em thôi, đều là lỗi của anh, là anh xấu, là anh làm Nguyệt Nguyệt đau lòng rồi……” Điền Lôi cúi đầu định hôn lên cái miệng nhỏ đang nói không ngừng của vợ, liền bị vợ “bốp” một phát tát văng ra.

“Anh im đi! Hu hu để… để tôi nói trước……”

“Được được được anh không hôn, vợ em nói đi.” Điền Lôi chẳng dám tranh lời với Trịnh Bằng nữa, sợ vợ khóc quá mà ngất đi thì khổ.

“Đàn ông ai cũng thế, có được rồi là, là không biết trân trọng…… tôi mới theo anh có mấy ngày mà anh đã thế này rồi… hức hức.” Trịnh Bằng càng nói càng thấy tủi thân, càng ngẫm càng muốn khóc, nghĩ một hồi lại nghĩ quẩn.

“Tôi không sống với anh nữa đâu hu hu tôi muốn về nhà…” Vừa nói xong Trịnh Bằng chợt nhớ ra mình chẳng còn nhà để về, càng suy sụp hơn, khóc không thành tiếng, đầu óc quay cuồng hồi lâu cuối cùng thốt ra một câu: “Tôi, tôi không sống nữa đâu a a a a……”

“Vợ ơi em làm sao thế! Hai đứa mình đang sống tốt thế này sao lại đòi chết” Điền Lôi không nhịn được nữa, bị câu nói của Trịnh Bằng dọa cho trào nước mắt: “Hu hu vợ ơi… đều là lỗi của anh, em đánh anh mắng anh thế nào cũng được, anh không thể thiếu em được vợ ơi… không có em anh cũng không sống nổi.”

“…… Thật là xấu xa chết đi được.” Trịnh Bằng lại nhớ đến cảnh mình van xin Điền Lôi nhưng vẫn bị làm đến mức mất kiểm soát đầy nhếch nhác: “… Đều bị anh làm hỏng rồi hu hu, tôi còn sống làm cái quái gì nữa, không còn mặt mũi nào mà sống nữa a a a……”

“Nghĩa là sao vợ ơi, sao lại hỏng được?” Điền Lôi gập ngón tay, một mặt lấy đốt ngón tay quẹt má vợ, một tay khác ở dưới nhẹ nhàng nắn bóp cái mông vểnh của Trịnh Bằng: “Em chẳng phải vẫn xinh đẹp sạch sẽ thế này sao.”

“Không, không phải những cái đó…… là, là ở dưới…” Nói rồi Trịnh Bằng lại thẹn thùng không chịu nổi, giọng càng lúc càng nhỏ, khiến Điền Lôi phải ghé tai sát miệng cậu mới nghe thấy: “…… Ở dưới… ở dưới bị anh làm cho đi tiểu ra rồi hu hu…”

Điền Lôi lúc này mới vỡ lẽ ngẩng đầu lên, hóa ra vợ đang để tâm chuyện này: “Thì cũng chỉ là đi tiểu thôi mà, sao mà hỏng được chứ, coi như là tưới ruộng đi.” Anh giơ tay lên không trung làm điệu bộ: “Được vợ anh tưới cho, ngô sẽ mọc cao vút luôn…”

“Anh cấm nói cái chữ đó!” Nguyên tắc của Trịnh Bằng là: Quy tắc phải do cậu đặt ra, mình nói thì được, nhưng từ miệng Điền Lôi thốt ra là không xong với cậu!

Thấy dỗ kiểu này không thành, Điền Lôi vội vàng ngoan ngoãn ngậm miệng, bàn tay to đưa xuống dưới háng vợ, dịu dàng vuốt ve cái vật nhỏ mềm nhũn kia: “Ây da vợ ơi em tự nhìn xem, vẫn tốt chán, hồng hào thế này, căn bản là không hỏng.”

Trịnh Bằng khóc lóc nhìn xuống dương vật của mình, đôi tay dụi dụi đôi mắt nhòe lệ, nhìn chằm chằm một hồi… đúng là không thay đổi hình dạng gì, đang ngoan ngoãn tựa vào lòng bàn tay Điền Lôi mà tận hưởng sự vuốt ve. Lúc này tâm trạng cậu mới dịu đi một chút.

Dương vật tựa vào lòng bàn tay Điền Lôi, Trịnh Bằng cũng dần an tâm tựa vào lòng anh.

“…… Thế, thế tại sao… nó không nghe lời tôi…”

Thứ thực sự bị Điền Lôi làm hỏng không phải là dương vật ở bên dưới, mà là cái đầu ở bên trên. Một câu hỏi ngớ ngẩn như vậy đến Điền Lôi còn biết câu trả lời, vậy mà người vốn tinh ranh như cậu lại thốt ra.

“Cái này có gì mà nghe lời hay không, ai mà chẳng có lúc không nhịn được.” Điền Lôi nhẹ nhàng vỗ lưng vợ, giúp cậu điều hòa lại hơi thở đang rối loạn vì khóc: “Không trách nó, cũng chẳng trách em, đều trách anh. Là anh không nghe lời vợ, làm cho Nguyệt Nguyệt của anh cứ tưởng mình bị hỏng mất rồi.”

“Đều là lỗi của anh, lỗi của anh cả… Từ giờ dù anh có chạy trăm mẫu ruộng mỗi ngày thì tối về cũng không để vợ yêu bị lạnh nhạt. Vợ nói gì anh nghe nấy, vợ không nói thì anh dỗ, vợ muốn thì anh cho, vợ không muốn thì anh ngủ…”

Trịnh Bằng bị cái mồm mép của Điền Lôi chọc cho phì cười, nước mũi còn sủi lên một cái bong bóng nhỏ. Điền Lôi cũng chẳng mảy may chê bai, trực tiếp lấy mu bàn tay to rộng lau sạch cái mũi đỏ ửng cho vợ.

“Ê, bẩn.” Trịnh Bằng lớn từng này rồi chưa thấy ai lau nước mũi cho mình kiểu đó cả, ngay cả mẹ và chị gái cũng dùng khăn tay để lau cho cậu.

“Có gì mà bẩn, em hỉ trực tiếp vào tay anh cũng được, vợ anh từ trên xuống dưới chỗ nào cũng sạch hết.”

Điền Lôi thầm nghĩ vợ mình đúng là đáng yêu thật, vừa nãy còn vì chút chuyện kia mà khóc sướt mướt, thế mà đã quên ngay được, giờ lại vì cái bong bóng nước mũi mà kêu bẩn… Nước tiểu còn tiểu lên cả người anh rồi, chút nước mắt nước mũi này có là gì đâu.

“Tôi mới không thèm làm thế…”

Điền Lôi thấy vợ cuối cùng không khóc không quấy nữa, chỉ bĩu cái môi nhỏ rúc vào lòng mình, liền vội vàng vác cái mặt dày hôn lên. Trịnh Bằng cũng không phản kháng, mặc cho Điền Lôi từng chút từng chút mổ vào môi mình.

“Thật không biết xấu hổ.” Bàn tay nhỏ vỗ nhẹ lên mặt Điền Lôi.

“Cái mặt này của anh có hay không thì có tác dụng gì, anh chỉ cần mặt của vợ anh thôi.”

Nhận xét