Sau khi bị làm cho một trận rồi lại khóc náo hồi lâu, Trịnh Bằng hiện tại thực sự chẳng còn chút sức lực nào. Cậu nói với Điền Lôi chẳng được mấy câu thì mí mắt đã trĩu xuống không mở nổi, chớp chớp vài cái rồi cứ thế rúc vào lồng ngực ấm áp kia mà yên tâm ngủ thiếp đi.
Sau khi dùng hết mười tám ban võ nghệ cuối cùng cũng dỗ dành được vợ, Điền Lôi mới có chút thời gian rảnh để đi dọn dẹp đống chiến tích hỗn loạn do mình bày ra.
Anh cẩn thận ôm lấy Trịnh Bằng, chậm rãi đặt cậu nằm xuống giường, vừa mới vén góc chăn định bước ra ngoài thì một bàn tay nhỏ đột nhiên vươn ra, nắm chặt lấy ngón tay trỏ của anh.
“… Ưm…… Đi đâu đấy?” Cậu kéo ngón tay Điền Lôi, nheo mắt hỏi một cách mơ màng.
Cái chăn chưa có hơi người tự nhiên chẳng thể nào sánh bằng lồng ngực ấm áp dễ chịu kia, Trịnh Bằng vừa bị đặt xuống đã thấy khó ngủ.
Điền Lôi nắm lấy bàn tay nhỏ của vợ áp lên mặt mình, đầu óc vận hành hết công suất, cuối cùng nghĩ ra một câu trả lời mà anh cho là không tì vết, cúi người thì thầm bên tai cậu:
“Anh đi giặt quần cho vợ đây.” Hắc hắc, nói là đi làm việc cho vợ chắc chắn sẽ không bị mắng đâu, Điền Lôi thầm nghĩ.
“Ưm quần gì…” Đang hỏi thì ký ức đột ngột ùa về, Trịnh Bằng sực nhớ ra chiếc quần đã dùng để lau nước tiểu cho mình, đôi mắt đang lờ đờ bỗng trợn tròn, như muốn nhìn thấu cả Điền Lôi trước mặt: “Cấm giặt!”
Không ngờ vợ vẫn không vui, anh đành nói thật: “Để đến mai nó bốc mùi mất… hôi lắm……”
“Cái đồ nhà anh…” Khuôn mặt nhỏ của Trịnh Bằng vừa mới trắng trẻo trở lại lại bị tên ngốc này nói cho đỏ bừng lên: “Vứt đi! Vứt ngay đi cho tôi!”
“Đừng để tôi nhìn thấy cái quần đó nữa!” Trịnh Bằng “bạch” một phát tát lên mặt anh: “Còn để tôi thấy nó thì anh đi mà sống với cái quần đó luôn đi, cả đời này đừng hòng chạm vào tôi!”
Sao mà ý tốt toàn thành việc xấu thế này, Điền Lôi ôm nửa khuôn mặt đang nóng bừng ấm ức nghĩ thầm.
“Được được được vứt, anh vứt.” Điền Lôi cúi đầu hôn lên làn môi đang run rẩy vì giận của vợ: “Vợ đừng giận, mai anh tống thẳng vào lò đốt luôn, không để em thấy một hạt tro nào đâu…… Anh không sống với quần, anh chỉ sống với em thôi.”
Điền Lôi lại nâng bàn tay nhỏ vừa tát mình lên, vì dùng sức quá mạnh nên lòng bàn tay cậu hơi ửng hồng. Anh xót xa thổi rồi lại hôn, dù Trịnh Bằng có rút thế nào cũng không rút tay về được.
“Sao tự nhiên lại liếm rồi, bớt làm tôi ghê tởm đi.” Trịnh Bằng cảm thấy lòng bàn tay ươn ướt, liền mắng ngay.
Điền Lôi cũng chẳng quản vợ mắng, cứ tự mình nói tiếp: “Đốt xong anh dẫn em lên trấn đi chợ phiên, bao nhiêu ngày rồi chưa đưa vợ đi chơi, chúng mình đi mua quần áo mới nhé?”
Quần áo mới à…… Thế thì tốt thật. Mấy ngày nay mùa vụ bận rộn chẳng có lúc nào vào thành phố đi chợ, Trịnh Bằng cũng lâu rồi chưa sắm đồ mới, vừa hay trời lạnh rồi cậu muốn mua vài chiếc áo khoác mùa đông. Còn cả đồ ngủ nữa, phải mua loại dài tay, cũng nên mua cho Điền Lôi một bộ, nếu không cái tên này giữa mùa đông vẫn cứ trần truồng mà ngủ……
Nghĩ đoạn cậu mở miệng, ngoan ngoãn thốt ra một tiếng “Được——” kéo dài. Nói xong mới sực nhớ mình đang giận Điền Lôi, lập tức giả vờ ho khan hai tiếng, lại bày ra vẻ kiêu kỳ.
“Xì, thế còn nghe được.”
Vợ lại được dỗ dành xong xuôi, Điền Lôi hớn hở sáp lại hôn lên cái miệng nhỏ, gặm nhấm đến mức nửa khuôn mặt dưới của cậu toàn là nước miếng.
“Á! Bẩn chết đi được~!” Trịnh Bằng ra sức đẩy khuôn mặt rắn chắc kia ra, muốn đẩy con chó thèm ăn này đi, nhưng cái tên Điền Lôi này cứ như bị hàn chặt xuống đất, chết sống không nhúc nhích, cứ thế cúi người hôn lấy hôn để.
“Mau lên giường, có ngủ hay không đây?” Cứng không được đành phải dùng mềm, Trịnh Bằng biết tên chó ngốc này sợ nhất chiêu này.
“Ngủ, anh ngủ, anh muốn vào chăn với vợ.” Nghe lệnh vợ, Điền Lôi vội vàng lột sạch quần áo, chân dài bước một phát lên giường, chui tọt vào cái chăn vẫn còn chưa ấm lắm.
Vừa vào trong là bắt đầu táy máy tay chân, mông, vai, bắp chân của Trịnh Bằng…… toàn thân chỗ nào cũng bị sờ soạn một lượt, đỡ không kịp.
“Điền Lôi!” Lại thêm một phát tát nữa, “Tôi cảnh cáo anh nhé, mấy cái móng vuốt chó chân lừa kia liệu mà ngoan ngoãn đi, tôi đang muốn ngủ!”
“Oa…… Vậy được rồi.” Điền Lôi thất vọng rụt tay về, cánh tay ấm ức co lại trước ngực.
Thấy gã to xác Điền Lôi như đứa trẻ bị mắng đang ấm ức nhìn mình, Trịnh Bằng liếc anh một cái nhưng cuối cùng vẫn mủi lòng, chủ động nhích lại gần lòng Điền Lôi, kéo cánh tay anh ôm lấy người mình.
“Lạnh…… muốn ôm.” Cậu nói với giọng mềm mỏng.
“Được, được……” Điền Lôi ôm chặt người vào lòng, mãn nguyện lặp lại……
Trời vừa hửng sáng, Điền Lôi đã dậy thật sớm. Anh nhìn kỹ vợ trong lòng, xác định cậu vẫn đang ngủ say mới lén lút dậy, mồi lửa cho đầy lò, rồi nhét chiếc quần kia của Trịnh Bằng vào đốt sạch. Tuyệt đối không được để vợ nhìn thấy lần nữa, thấy là kiểu gì cũng nổi giận, Điền Lôi thầm nghĩ.
Làm xong việc mà anh canh cánh cả đêm, Điền Lôi mới yên tâm đậy nắp lò, vào phòng chui lại vào chăn ôm vợ, cứ thế ngủ cho đến khi cậu tự tỉnh.
Chẳng biết có chuyện gì mới lạ mà hôm nay trên trấn đông vui lạ thường, nam thanh nữ tú, các cặp vợ chồng dường như đều rủ nhau ra đường dạo phố. Người đông đến mức hai gã cao lớn như Điền Lôi và Trịnh Bằng cũng thấy khó đi lại, vậy mà Điền Lôi vẫn cứ khăng khăng đòi nắm tay Trịnh Bằng. Một mình đi đã khó, hai người dính lấy nhau lại càng khó đi hơn.
“Buông ra!” Trịnh Bằng hất tay, quay lại bảo Điền Lôi.
“Tại sao chứ?” Điền Lôi chết cũng không buông.
“Suỵt—— Mắt anh mọc để làm cảnh à?” Trịnh Bằng ghé lại vỗ vỗ mặt Điền Lôi: “Không thấy nhiều người thế này sao, anh nắm tay tôi thế này đi kiểu gì?”
“Chính vì đông người quá nên anh mới nắm mà.” Điền Lôi thật thà giải thích: “Nếu không anh sợ em bị người ta chen lấn làm lạc mất.”
“Thế cũng buông ra, cứ ai nấy tự dạo đi, thế còn nhanh hơn.” Trịnh Bằng cưỡng ép thoát khỏi tay Điền Lôi.
“A…” Sao lại thế được, hai người cùng ra ngoài mà thế thì còn ý nghĩa gì nữa, lòng Điền Lôi trăm ngàn lần không muốn.
“A cái gì mà a, tôi đi mua quần áo, anh đi mua thức ăn đi, cứ mua mấy thứ bình thường tôi hay nấu cho anh ấy, nghe rõ chưa?” Trịnh Bằng phân chia nhiệm vụ.
Nhưng thấy "chàng thanh niên" Điền Lôi vẫn còn đang u sầu vì chuyện nhỏ nhặt này, Trịnh Bằng bất đắc dĩ thở dài. Nhân lúc mọi người xung quanh bận rộn mua sắm không ai chú ý, cậu nhanh chóng kiễng chân hôn nhẹ một cái lên môi Điền Lôi.
“Ngoan, đi nhanh đi.”
Chẳng còn cách nào, nụ hôn của vợ chính là công tắc ép buộc đối với Điền Lôi. Mặt anh rạng rỡ như xuân sang, lập tức quay người đi mua thức ăn ngay.
Dạo cả buổi chiều, cuối cùng Trịnh Bằng cũng chọn được mấy bộ quần áo ưng ý, còn mua sẵn đồ ngủ thu đông, cũng lấy cho người đàn ông ở nhà một bộ, không thể để anh ta trần truồng ngủ nữa.
Cậu xách túi lớn túi nhỏ quay lại chỗ xe đạp của Điền Lôi, chỉ thấy xe không thấy người. Chuyện gì thế này, mua thức ăn mà lâu vậy sao, lẽ ra Điền Lôi phải ngoan ngoãn ngồi xổm cạnh xe đợi cậu về chứ.
Giờ người ngồi xổm cạnh xe lại là Trịnh Bằng. Cậu ôm đống quần áo đợi mãi, cuối cùng cũng thấy người ta về.
“Nguyệt Nguyệt, Nguyệt Nguyệt, anh về rồi đây……” Điền Lôi từ xa đã thấy Trịnh Bằng đợi bên xe, ngồi xổm thành một cục nhỏ xíu như trẻ con, liền vội vàng xách một đống túi chạy lại.
“Sao lâu thế… anh đi đào rau trực tiếp ngoài ruộng à?” Trịnh Bằng trêu chọc, mông đã đặt lên ghế sau xe đạp.
“Anh về một chuyến rồi, đợi mãi chẳng thấy em đâu nên anh lại đi dạo quanh một chút.” Điền Lôi cũng lên xe, chân dài đạp một phát hướng thẳng về nhà……
Về đến nhà trời đã sập tối.
Trịnh Bằng ở gian ngoài sắp xếp đồ đạc mua hôm nay, phân loại rau, nhặt rau, rửa rau…… toàn là những việc vụn vặt. Cậu vốn không cho Điền Lôi làm những việc này vì chê anh thô chân thô tay toàn làm hỏng việc, nhưng Điền Lôi vẫn thích lẽo đẽo theo sau Trịnh Bằng, ngắm nhìn đôi tay khéo léo của cậu làm những việc nội trợ tầm thường này.
Nhưng hôm nay lạ thật, sau lưng cứ thấy trống vắng thế nào ấy, Trịnh Bằng thầm nghĩ.
“Điền Lôi——” Cậu buông việc đang làm, vào nhà trong tìm "cái đuôi nhỏ" của mình.
Chỉ thấy Điền Lôi đang ngồi bên mép giường, đôi bàn tay to lớn cầm một thứ nhỏ xíu, ghé sát mắt chuyên chú hí hoáy, thỉnh thoảng còn liếc nhìn tờ giấy bên cạnh.
Trịnh Bằng chưa bao giờ thấy Điền Lôi nghiêm túc đến thế, ngay cả khi cậu gọi cũng không thưa. Thấy lạ, cậu ngồi xuống bên cạnh trêu chọc:
“Lão nông họ Điền đang nghịch kim khâu hoa gì đấy?”
“Hắc hắc, vợ ơi anh mua quà cho em này.”
“Quà gì ưm…” Trịnh Bằng vừa định hỏi, tay áo còn chưa kịp xắn xuống, Điền Lôi đã chẳng báo trước mà ôm lấy vòng eo thanh mảnh, đè cậu xuống giường mà hôn lấy hôn để, chặn đứng mọi lời cậu định hỏi trong miệng.
Chiếc lưỡi mạnh mẽ tách hai chiếc răng thỏ nhỏ ra, tung hoành trong khoang miệng ấm nóng mềm mại của Trịnh Bằng, khiến cậu phải nâng lưỡi nghênh hợp với sự tấn công mãnh liệt đó. Cho đến khi Trịnh Bằng nín thở đến mức mặt đỏ bừng, đôi tay mềm nhũn đẩy đẩy khuôn mặt rắn chắc, Điền Lôi mới từ từ rút khỏi nơi ấm áp ấy.
“Ưm sao đột ngột thế…” Trịnh Bằng bị hôn đến mức mắt đã phủ một lớp màng lệ mờ ảo. Vừa nãy còn đang làm việc mà giờ đã bị kéo vào thế giới tình dục đột ngột thế này, cậu ngước mắt nhìn Điền Lôi đầy tình tứ, nũng nịu mắng: “Thật là… tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý mà.”
“Vì anh vừa mới nghiên cứu hiểu xong thì em vào.” Hơi thở của Điền Lôi phả mạnh vào mặt Trịnh Bằng, khuôn mặt nhỏ nhắn dưới ánh sáng lờ mờ dường như cũng vương hơi nước.
Đôi bàn tay to đã luồn vào trong lớp quần áo mỏng manh của vợ. Tuy miệng Trịnh Bằng nói chưa chuẩn bị gì nhưng cánh tay đã ngoan ngoãn giơ lên quá đầu, mông cũng nhẹ nhàng nhấc lên vài phân để Điền Lôi dễ dàng lột đồ.
“Điền Lôi… tắt đèn đi~” Thấy mình và Điền Lôi dần dần khỏa thân đối diện nhau, dù đã không biết bao nhiêu lần rồi nhưng Trịnh Bằng vẫn thấy ngượng, cậu nhỏ giọng nũng nịu bên tai Điền Lôi.
“Vợ ơi… hôm nay không được tắt.” Điền Lôi một tay đệm sau lưng Trịnh Bằng, tay kia đã cầm món quà nhỏ mua cho vợ, du ngoạn giữa hai cánh mông trắng ngần.
“Tại sao không…” Vật lạ lạnh lẽo đột ngột chạm vào cửa huyệt đang đóng chặt giữa hai bờ mông, khiến Trịnh Bằng giật mình run rẩy: “Ưm ưm cái gì thế này…… Lạnh quá… lạ quá.”
Cậu hốt hoảng cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt nơi mông mình, thấy ngón tay Điền Lôi đang kẹp lấy cái trứng nhỏ màu hồng ban nãy còn nghịch trên tay, trên đó còn dính chất kem trơn nhẫy. Lúc này Điền Lôi đang cầm thứ đó xoa vòng quanh hậu huyệt đỏ hồng của cậu, thỉnh thoảng còn thử thọc nhẹ phần đầu vào trong.
“Điền Lôi…” Những thứ chưa biết khiến Trịnh Bằng nảy sinh nỗi sợ hãi, hậu huyệt không tự chủ được mà thắt chặt lại. Cậu ôm chặt lấy cổ Điền Lôi, run rẩy gọi tên anh: “Hu hu rốt cuộc là cái gì vậy… đừng có cái gì cũng nhét vào đằng sau tôi, có bẩn không hả…”
“Yên tâm đi vợ, sạch lắm.” Điền Lôi vỗ nhẹ lên khối thịt mông đầy đặn: “Nguyệt Nguyệt em thả lỏng chút đi… Đây là đồ tốt đấy, chuyên môn để hầu hạ cái mông nhỏ thèm ăn này của em…”
Đầu óc thanh niên của Trịnh Bằng nhảy số rất nhanh, bị thứ đó xoa nắn hồi lâu cậu cũng đoán đại khái được món đồ nhỏ này dùng để làm gì. Cộng thêm lời an ủi của Điền Lôi, cơ thể cậu cũng thả lỏng đi nhiều, yên tâm giao mông cho Điền Lôi.
Tuy nhiên, cậu vẫn không nhịn được mà cúi xuống nhìn bên dưới, nhìn cái thứ to cỡ quả trứng gà dưới sự điều khiển của ngón tay Điền Lôi, từ từ bôi lớp kem trơn nhẫy lên các nếp gấp của cửa huyệt. Dưới tác động của thân nhiệt, lớp kem dần tan ra, làm cho nơi đó trông bóng loáng nước, cứ nhấp nháy theo nhịp thở của cậu, như đang mút lấy phần đầu của quả trứng nhỏ……
Chết tiệt…… sao mà dâm đãng thế này… Trịnh Bằng tự mình cũng không nhìn nổi nữa, trong lòng không khỏi thắc mắc, tại sao lỗ mông đàn ông lại trở nên như thế này… dâm đãng như thế… khát khao như thế…
Cậu ngượng ngùng quay khuôn mặt đỏ bừng đi, không dám nhìn xuống nữa.
Trịnh Bằng còn cảm thấy vậy, Điền Lôi lại càng không phải nói. Anh nhìn cảnh xuân khiêu gợi trước mắt, chỉ thấy cổ họng khô khốc dữ dội, hạ bộ cứng đến phát đau, hận không thể vứt ngay thứ này đi mà ôm lấy mông nhỏ của vợ thúc thẳng vào…… Ái, thế sao được! Hôm nay là chuyên môn để hầu hạ vợ, tạ lỗi cho chuyện ngày hôm qua, không thể chỉ lo cho bản thân sướng được…
Điền Lôi tự nhắc nhở bản thân hết lần này đến lần khác, cưỡng ép kìm nén dục vọng nơi hạ bộ, nhét một đầu của quả trứng hồng vào cái miệng nhỏ đã mềm xuống, thực hiện những cú thúc nông ở cửa huyệt.
“Ưm… lạ quá……” Thứ đó không to bằng dương vật của Điền Lôi, nhưng cảm giác lạ lẫm và kỳ quặc khiến hậu huyệt vốn đã quen với sự nóng bỏng của tính khí trở nên không thích ứng nổi, mông cứ run rẩy nhè nhẹ.
Vòng nếp gấp hồng hào bóng nước ở cửa huyệt từ từ bị tách ra rồi lại khép lại. Sau vài hiệp, người Trịnh Bằng bị chọc đến mức vừa kiều diễm vừa mềm nhũn, đôi chân không tự chủ được mà quấn lên vòng eo rắn chắc của Điền Lôi, rên rỉ y y a a dưới thân anh.
Điền Lôi vẫn chưa đưa quả trứng hồng vào hẳn bên trong, lúc này ngay cả động tác thúc cũng dừng lại, cứ kẹt phân nửa ở cửa huyệt, vị trí lửng lơ không ra không vào. Ngón trỏ của Điền Lôi ấn vào phần đuôi, như đang tìm tòi thứ gì đó.
“Không đúng nhỉ… anh xem tờ hướng dẫn nói là ở chỗ này mà……” Anh lẩm bẩm một mình, nhưng tay vẫn không nắm được mấu chốt. Sốt ruột quá, anh rút bàn tay đang đệm dưới người vợ ra, với lấy tờ giấy nhỏ bên giường để nghiên cứu, tay kia bấm loạn xạ vào phần đuôi thứ đó nhưng mãi chẳng có phản ứng gì: “Vợ ơi đợi anh tí nhé, anh nhớ cái này nó biết rung cơ……”
“……?”
“…… Cái đồ nhà anh…” Trịnh Bằng suýt thì tức đến ngất đi, vệt đỏ trên mặt chợt tan biến quá nửa, ánh mắt không còn mơ màng, giọng nói cũng hết nũng nịu, thực sự không biết nên mắng cái gì cho phải.
Làm gì có kiểu như thế, đồ đã vào đến mông rồi, trêu đùa dục vọng người ta lên rồi tự nhiên khựng lại giữa chừng để đứng đó nghiên cứu…
“Cút ra một bên đi!” Cậu tức giận đạp văng bàn tay Điền Lôi đang dí ở mông mình ra, thấy chưa hả giận còn bồi thêm một cú đá vào cái dương vật to đùng đang đứng ngớ ngẩn nơi hạ bộ anh: “… Vẫn cứ phải để tôi tự làm.”
Một tay cậu hơi lo lắng co trước ngực, nhưng bàn tay nhỏ còn lại đã không chờ nổi mà vươn xuống dưới thân mình, thay thế tay Điền Lôi ấn vào quả trứng nhỏ đang kẹt phân nửa ở hậu huyệt, đầu ngón tay ấn mạnh nhét nó sâu thêm vài phân vào trong.
Tay Trịnh Bằng đúng là thon nhỏ và khéo léo hơn. Chẳng biết là chạm vào đâu, cái thứ nhỏ xíu sắp bị hậu huyệt nuốt trọn đột nhiên rung lên bần bật "ù ù".
“A~ ưm a……”
Hậu huyệt dù đã bị dương vật của Điền Lôi cày xới nát cả rồi, nhưng quả thật là chưa bao giờ trải qua kiểu rung động tê dại tinh vi thế này. Ánh mắt Trịnh Bằng lại một lần nữa mơ màng, răng cắn lên ngón tay mình, kìm nén những tiếng rên rỉ ngọt ngào. Bàn tay còn lại càng thêm thích thú, ngón trỏ và ngón giữa kẹp lấy phần đuôi trơn nhẵn, không ngừng thúc ra thúc vào trong cái miệng nhỏ ướt át phía sau.
Sự rung động tê dại truyền từ hậu huyệt dọc theo xương cụt lên tận đại não, những tiếng rên rỉ vỡ vụn tràn ra khỏi kẽ răng, Trịnh Bằng sướng đến mức toàn thân run rẩy theo tần suất rung của hậu huyệt.
Mắt Điền Lôi không thể tập trung vào tờ giấy trên tay được nữa, mà dán chặt vào Trịnh Bằng đang cong người nằm trên giường tự sướng trước mặt…… Toàn thân vợ ửng lên sắc hồng nhạt, đỉnh mông nhờ lớp kem bôi trơn tan chảy mà phản chiếu ánh sáng dâm mỹ.
“Ưm… ha a…” Trịnh Bằng dạng hai chân rộng hơn, như thể không còn ai xung quanh mà tận hưởng sự rung động tê dại nơi hậu huyệt. Cái ấy nhỏ dưới hạ bộ cương cứng cao vút, phần quy đầu non nớt rỉ ra từng đợt dịch dâm, cả cửa huyệt đã bị cậu tự làm cho nhầy nhụa hỗn độn, phần thịt huyệt đỏ hồng nơi nông bị rung đến mức lật cả ra ngoài, mọi cảnh xuân đều phơi bày hoàn toàn không chút che đậy trước mắt Điền Lôi.
Hai ngón tay thanh mảnh vùi trong thịt huyệt không ngừng thúc quả trứng hồng đang rung, bàn tay kia không chặn nổi tiếng rên trong miệng nữa, dứt khoát cũng vươn xuống hạ bộ, nhanh chóng tuốt lấy dương vật nhỏ đang cương cứng của mình: “A~ Điền Lôi…… a… thoải mái quá.”
“Ưm ha… Điền Lôi…… Điền Lôi…” Trịnh Bằng sung sướng nhắm nghiền hai mắt, hoàn toàn chìm đắm trong khoái cảm lần đầu tự sướng bằng hậu huyệt. Trong đầu cậu tưởng tượng ra cảnh dương vật quen thuộc kia đang đâm thọc mãnh liệt trong cơ thể mình, và đôi bàn tay to khỏe thường xuyên hầu hạ cái ấy của mình, cậu bản năng cất tiếng gọi nũng nịu cái tên vô cùng quen thuộc và khiến cậu an lòng: “Điền Lôi… ha a ~ Sâu, sâu thêm chút nữa……”
Vợ khi tự sướng mà lại gọi tên mình lẳng lơ đến thế.
Điền Lôi sống phóng khoáng hơn hai mươi năm, đây là lần đầu tiên vừa đỏ mặt vừa đỏ mắt. Từng tiếng gọi tình tứ như mang theo ngàn vạn sự kiều diễm rót vào tai Điền Lôi, ngay cả dương vật nơi hạ bộ cũng nghe thấy tiếng gọi của tình dục, giật mạnh hai cái giữa không trung. Những gân xanh vốn đã lồi lên giờ càng nở to và thô hơn, lan rộng lên tận vùng bụng dưới đang thắt chặt nóng hổi.
Mẹ kiếp……
Kệ đi, tờ hướng dẫn gì đó cút sang một bên hết đi, vợ đang gọi mình kìa.
Nhận xét
Đăng nhận xét