Hiếm khi Điền Lôi lật lật tờ lịch treo trên tường, tính ra thì Trịnh Bằng đến đây cũng đã gần bốn tháng rồi. Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, cuộc sống bình lặng hơn hai mươi năm qua của anh đã thay đổi hoàn toàn, trời đất đảo lộn.
Trực quan nhất mà nói, trông anh đã tươm tất hơn hẳn. Việc đầu tiên mỗi sáng thức dậy không còn là vớ đại bộ quần áo, nhét vội miếng bánh bao, vác cuốc ra đồng nữa, mà là hôn lên khuôn mặt tròn nhỏ của vợ cái đã, rồi mới dậy rửa mặt đánh răng. Còn một điểm quan trọng nhất là phải cạo râu thật sạch, nếu không có đôi khi vợ sẽ không cho hôn, bảo là đâm đau lắm. Cũng đúng thôi, mặt vợ non tơ thế kia, cứ như miếng đậu hũ non vậy, chắc chắn là không chịu nổi cái bộ râu lởm chởm của anh dày vò, thế nên ngày nào Điền Lôi cũng cạo rất kỹ. Nếu không phải đi thăm họ hàng hay lễ Tết, đàn ông trong làng thường lười cạo râu lắm, cho nên mỗi khi Điền Lôi vác cuốc với gương mặt nhẵn nhụi ra đồng, cánh đàn ông lại được dịp trêu chọc một phen. Nhưng Điền Lôi chẳng thèm quan tâm, ai thích nói gì thì nói, miễn là vợ thích mình là được.
Chuyện ăn mặc từ trong ra ngoài cũng cầu kỳ hơn nhiều. Bởi vì mỗi khi Trịnh Bằng lên trấn đi chợ, nơi cậu thích ghé nhất chính là hàng quần áo. Mua cho mình, cũng mua cho cả Điền Lôi, từ đồ lót đến đồ ngoài, từ trên xuống dưới, không có chỗ nào là Trịnh Bằng không thích lượn lờ. Quần áo trong nhà cứ thế chất đống ngày càng nhiều, Điền Lôi vì vậy còn đặc biệt đóng một cái tủ quần áo bằng gỗ lớn, cánh tủ ở giữa còn khảm một tấm gương dài thật to, chuyên để cho vợ soi gương làm đẹp.
Điền Lôi cũng chẳng hiểu mấy thứ thời trang gì đó, nhưng vợ chọn thì chắc chắn là tốt. Mỗi lần đi chợ về, việc anh tận hưởng nhất chính là đứng trước mặt vợ để thử quần áo mới.
Tay nhỏ của Trịnh Bằng chỉ một cái, Điền Lôi liền vội vàng vớ lấy cái quần đó tròng vào, mở to mắt mong đợi nhìn vợ.
"Ừm... cũng được, hơi ngắn một chút." Trịnh Bằng đánh mắt nhìn cái cổ chân lộ ra bên ngoài của Điền Lôi, nhìn thế nào cũng thấy tội nghiệp, nhưng cậu vốn là người trọng sĩ diện, hận không thể để mọi thứ mình mua đều hoàn hảo, nên tuyệt đối không bao giờ thừa nhận là tại cái quần: "... Đều tại chân anh dài quá đấy!"
Tay nhỏ của Trịnh Bằng lại chỉ một cái khác, Điền Lôi nhanh nhảu vớ lấy cái áo khoác mặc vào, bắt chước dáng vẻ thử đồ của vợ mà quay một vòng trước mặt cậu.
"Á, cái này đẹp này, tôn da hẳn lên, nhìn sáng sủa đẹp trai quá đi..."
Điền Lôi chỉ chờ mỗi câu này thôi. Bởi vì khi anh mặc được bộ đồ đẹp, Trịnh Bằng không bao giờ keo kiệt lời khen, sau đó sẽ không kìm được mà nhón chân lên, đặt một nụ hôn mềm mại lên môi anh.
Tuy nhiên đôi lúc Điền Lôi cũng thấy khó xử, vì không phải loại quần áo nào anh cũng mặc nổi. Ví dụ như mấy cái quần lót Trịnh Bằng mua, đúng là quá cầu kỳ, nói thẳng ra là quá chật. Người nông dân không quen mặc loại vải co giãn đó, Điền Lôi bình thường hoặc là không mặc, hoặc là mặc loại vải bông thô, rộng thênh thang chẳng có gì gò bó, gậy thịt có thể thoải mái đung đưa bên trong. Nhưng vợ dường như không chịu nổi cái kiểu đó, lần nào cũng nhắm thẳng vào cái đũng quần đang rung rinh của Điền Lôi mà đấm cho hai phát "bộp bộp", rồi bắt anh mau đi mặc quần lót vào.
"Vợ ơi... cái này chật quá, thắt đau lắm..." Điền Lôi không muốn mặc, nhét lại vào tay Trịnh Bằng. "Thắt hỏng của anh thì ai hầu hạ em đây?"
"Anh mẹ nó tự cúi đầu xuống mà nhìn xem trông anh có ra thể thống gì không, hay là anh định khỏa thân chạy lông lượn luôn đi cho xong." Trịnh Bằng lại ép anh lấy.
"Nguyệt Nguyệt à... không phải anh nói đâu, hay là em cũng đừng mặc nữa đi." Điền Lôi như vừa ngộ ra chân lý gì đó, nghiêm túc nói với Trịnh Bằng: "Anh cảm thấy chắc là vì em cứ mặc chật thế này nên gậy thịt nó mới không lớn nổi đấy, em xem anh có bao giờ mặc đâu..."
"Câm cái mồm thối của anh lại ngay!" Dù sao cũng là đàn ông, Trịnh Bằng ghét nhất là Điền Lôi mang chuyện này ra nói, lại còn suốt ngày so sánh với cái gậy thịt to như gậy lừa kia của anh. Cậu tức tối giật lấy cái quần lót, nhón chân tròng thẳng lên đầu Điền Lôi: "Không mặc vào buồi thì mặc lên đầu! Anh tự chọn đi!"
"Hả...?" Điền Lôi không hiểu sao vợ lại chấp niệm với một cái quần lót đến thế, chỉ biết trước mắt tối thui. Anh suy nghĩ một lát, xoay cái quần trên đầu nửa vòng, điều chỉnh hướng để mắt mình có thể lọt qua ống quần mà nhìn ra ngoài. Anh cứ thế cách một lớp quần lót mà nhìn Trịnh Bằng: "Thế anh để thế này nhé?"
Trịnh Bằng nhìn khung cảnh vừa nực cười vừa quái dị này, tức đến mức suýt ngất vì gã ngốc này.
Điền Lôi hồi tưởng lại cảnh tượng lúc đó, cũng chẳng hiểu mình lại làm sai chỗ nào, dù sao đến tận bây giờ anh vẫn thường xuyên "thả rông", mấy cái quần lót vợ mua vẫn đang nằm đóng bụi trong ngăn kéo tủ áo.
Nhưng so với việc mình thử đồ, anh vẫn thích nhìn Trịnh Bằng thử quần áo mới hơn, vì có thể tranh thủ ăn vụng được bao nhiêu là "đậu hũ" của vợ. Những lúc như thế Trịnh Bằng đều mải mê soi gương làm đẹp, cộng thêm những lời khen nức nở không ngớt từ miệng Điền Lôi, nên cậu cũng chẳng buồn quản xem tay Điền Lôi đang sờ chỗ nào. Có vài lần không để ý, tay Điền Lôi đã không biết từ lúc nào thò vào trong quần rồi, đợi đến khi Trịnh Bằng vừa kịp phản ứng định chống cự thì bộ đồ vừa mặc vào đã bị lột sạch sành sanh, rồi cậu cứ thế bị đè ra giường.
Tuy nhiên, những thay đổi bên ngoài mà ai cũng thấy được đó, theo Điền Lôi chỉ là thứ yếu. Điều quan trọng nhất là đời sống ban đêm bây giờ phong phú hơn hẳn. Kể từ khi hai người uống chén rượu giao bôi trong đám cưới nhà người ta, vợ không còn hằng ngày tìm đủ mọi cách để sục cặc cho anh như trước nữa, mà là hằng ngày tìm đủ mọi cách để cho anh "làm".
Căn nhà ba gian kèm theo cái sân nhỏ, đâu đâu cũng để lại dấu vết ân ái của hai người. Con chó đực Điền Lôi này suốt ngày động dục không ngừng, tối nào chưa kịp vào nhà đã vội vã cởi áo vợ. Mấy bộ đồ thời trang Trịnh Bằng mua trên trấn làm sao chịu nổi cái kiểu thô bạo của anh, một tuần rách mất mấy bộ, khiến Trịnh Bằng lần nào cũng vừa bị làm vừa mắng Điền Lôi.
Còn Điền Lôi thì sao? Một mặt thì gậy thịt cứ đâm rút làm vợ nức nở run rẩy không thôi, mặt khác thì cái miệng vẫn phải cúi xuống hôn hôn khuôn mặt nhỏ để dỗ dành.
Vì Điền Lôi biết, vợ là người khẩu xà tâm phật nhất trên đời. Chỉ cần anh quỳ trên giường dỗ dành cầu xin một chút là Trịnh Bằng sẽ hết cách, đành phải ngoan ngoãn cởi quần, chổng cái mông nhỏ tròn lẳn về phía anh.
Ngay cả cái đầu óc ngốc nghếch của Điền Lôi cũng nhận ra rằng, vợ thực sự ngày càng bám mình hơn. Mỗi đêm trên giường dù miệng thì thích mắng người, nhưng cơ thể lại ngoan ngoãn vô cùng. Bất kể anh làm thế nào, cái mông nhỏ của Trịnh Bằng luôn cố gắng ngậm chặt lấy gậy thịt to lớn ấy, eo cũng đưa đẩy ngày càng lẳng lơ, lần nào cũng quyến rũ Điền Lôi đến hồn xiêu phách lạc. Một đêm bắn mấy lần cũng không thấy đủ, thường xuyên giày vò đến mức Trịnh Bằng không còn giọt tinh nào chảy ra nổi nữa mới luyến tiếc ôm vợ đi tắm rồi ngủ.
Nếu lần nào làm quá hăng, hôm sau vợ nhất định sẽ tủi thân rúc vào lòng anh oán trách, cái miệng nhỏ lẩm bẩm mắng Điền Lôi, dù mắng cái gì thì cuối cùng cũng kết luận bằng câu: "Hôm nay không được đi làm, ở nhà với em". Điền Lôi cũng nghe lời mà gạt hết việc đồng áng sang một bên, mãn nguyện ở nhà hầu hạ vợ. Dần dần, Điền Lôi cũng nghiệm ra cái quy luật này, thế nên buổi tối anh thường cố ý làm hăng hơn một chút để mong đợi sự càm ràm và nũng nịu của vợ vào ngày hôm sau.
Nếu ra ngoài thì lại càng bám người hơn nữa. Điền Lôi bây giờ đi đâu cũng phải dắt Trịnh Bằng theo, vì dáng đi của vợ rất kỳ lạ, cứ lẽ đẽo theo sau như một cái đuôi nhỏ. Dù lúc nào cũng nắm chặt bàn tay nhỏ của vợ, nhưng Điền Lôi vẫn luôn cố ý bước chậm lại, đợi vợ bước đôi chân hơi vòng kiềng lạch bạch đuổi kịp mình.
Nói chính xác hơn, Điền Lôi đi đâu đều do cái đuôi nhỏ này quyết định. Anh biết vợ không thích bị nhốt một mình ở nhà, nên đi đâu anh cũng hỏi ý kiến Trịnh Bằng trước. Nếu cậu cho phép thì anh dẫn vợ hớn hở đi ra ngoài, nếu không cho thì dắt vợ cùng ra đồng, vợ thích làm gì bên cạnh thì làm, nhìn thấy vợ vui là Điền Lôi làm việc ngoài đồng hăng say hơn hẳn.
Vợ dù mủi lòng thật đấy, nhưng luôn có nguyên tắc của riêng mình, quả thực cũng có những việc anh có cầu cũng không được.
Ví dụ như vợ không thích anh hôn quá mạnh hay cắn cậu, để lại một đống dấu đỏ trên cổ và ngực. Vợ chê thế này lộ cổ ra nhìn không đẹp, không mặc được áo cổ rộng.
Hay ví dụ như vợ không thích anh bắn vào trong. Cậu bảo thế sẽ thấy khó chịu trong bụng, cứ chướng chướng, cảm giác kiểu gì cũng không moi sạch ra được. Nhưng điểm này thì không đáng ngại, vì Điền Lôi luôn có trăm phương ngàn kế để dỗ vợ cho mình bắn vào.
Lại ví dụ như, khi vợ ăn quá no sẽ không đồng ý làm chuyện đó với anh. Cậu toàn bảo cái gậy thịt kia chọc vào tận dạ dày cậu rồi, làm cậu thấy muốn nôn. So với việc làm tình, lúc này vợ thích Điền Lôi nhẹ nhàng xoa cái bụng nhỏ hơi căng của mình để giúp tiêu hóa hơn.
Còn gì nữa nhỉ? Điền Lôi cố gắng nhớ lại... Vợ vẫn luôn không chấp nhận được việc thổi kèn cho anh. Dù Điền Lôi có cầu xin thế nào cậu cũng không chịu, cậu bảo thế quá mất vệ sinh, cái gậy thịt chó suốt ngày đâm loạn xạ khắp nơi, ngậm vào mồm bẩn chết đi được.
Những điều vợ không thích thực ra có rất nhiều, Điền Lôi thường không nhớ hết nên hay phạm lỗi làm vợ giận. Nhưng những điều vợ thích, Điền Lôi lại nhớ rất kỹ.
Vợ thích nhất tư thế đối mặt. Cậu bảo lúc làm tình nhìn thấy mặt Điền Lôi sẽ thấy rất an tâm, hơn nữa Trịnh Bằng cảm thấy tư thế này là thoải mái nhất, chỉ cần nằm đó là được. Tư thế từ phía sau thực sự là quá sâu, hơn nữa lại chẳng nhìn thấy gì, lúc nào cũng không tự chủ được mà thấy sợ hãi, lo lắng.
Ngoài làm tình ra, tư thế vợ thích nhất là ôm. Cậu thích Điền Lôi ôm chặt mình vào lòng, cậu bảo thế này rất có cảm giác an toàn. Nếu hôm nào Điền Lôi ngủ say quá mà buông tay xoay người, Trịnh Bằng sẽ bất an quờ quạng khắp nơi tìm cánh tay Điền Lôi, rồi cả người ôm chặt lấy cánh tay rắn chắc của anh mới có thể yên tâm ngủ tiếp. Nếu ngay cả cánh tay cũng không có mà ôm, vợ sẽ tủi thân nắm chặt góc chăn, ôm chăn mà ngủ. Tóm lại, dù là ôm hay được ôm, Trịnh Bằng đều thích.
Bình thường vợ không thích hôn môi lắm vì sợ bị người khác nhìn thấy, cậu sẽ thẹn thùng. Nhưng khi ở trên giường thì lại khác hẳn, mỗi khi bị đâm quá sâu cậu lại cần Điền Lôi hôn mình nhất. Cậu luôn tình tứ vòng tay qua cổ Điền Lôi, chủ động dâng môi lên.
Còn về việc vợ thích gì nhất trên người mình? Điền Lôi nghĩ, ngoài khuôn mặt và gậy thịt ra, thứ vợ thích nhất chắc là ngực rồi. Khi vợ rúc vào lòng anh, cậu luôn thích vùi mặt vào ngực anh, bàn tay nhỏ cũng không yên phận mà xoa xoa bóp bóp, lúc giận lại thích cắn vào ngực, lần nào cũng khiến Điền Lôi đau đến nhe răng trợn mắt kêu oai oái.
Chỉ là dạo này thì không thế nữa. Từ khi biết Điền Lôi dễ để lại sẹo, vợ trở nên vô cùng cẩn thận, không cào cũng không cấu nữa, ngay cả tát một cái cũng chẳng dám dùng sức. Nhưng thực ra Điền Lôi chẳng để tâm mấy chuyện đó đâu, sẹo hay vết tích gì đi nữa, chỉ cần là do vợ để lại thì đều là kỷ niệm ngọt ngào cả. Thế nên hễ thấy vợ có dấu hiệu hơi giận dỗi, Điền Lôi lại vội vàng nắm lấy tay nhỏ của cậu bắt cào lên người mình, cởi áo dâng ngực tận miệng cho vợ cắn. Nhưng lòng tốt lại hỏng việc, lần nào cũng làm Trịnh Bằng thêm thẹn quá hóa giận.
Haizz, cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, rốt cuộc phải làm thế nào để vợ vui đây? Điền Lôi cảm thấy dường như mình làm chưa bao giờ tốt, vợ lúc nào cũng khóc. Đau cũng khóc, giận cũng khóc, xót cũng khóc, tủi thân cũng khóc, sợ hãi cũng khóc, cảm động quá cũng khóc, dỗ dành rồi vẫn khóc... Nhưng mà biết làm sao được, vì vợ đã bảo rồi, không được lúc nào cũng tự trách mình không tốt. Vậy thì cứ từ từ thôi, dù sao anh và vợ vẫn còn một chặng đường thật dài thật dài để đi cùng nhau mà.
Nhận xét
Đăng nhận xét