Điền Lôi hai ngày nay sống mà cứ ngỡ dài như cả thế kỷ. Vợ đã bảo không cho chạm vào là nhất quyết không cho chạm thật. Nhưng ôm trong lòng một "vưu vật" như thế, tay sờ vào cái eo nhỏ mềm mại, mắt nhìn khuôn mặt đáng yêu đến chết người kia, Điền Lôi cảm thấy nếu mình không "ứng" thì không còn là đàn ông nữa.
Ban đêm mấy lần hắn nhịn đến khó chịu, lén lút kéo quần xuống, đem cái thứ sưng to đến phát tím kia cọ vào kẽ mông Trịnh Bằng. Nhưng Trịnh Bằng là một chú thỏ nhạy bén, mỗi khi cảm nhận được nguy hiểm hoang dã đang cận kề, cậu đều cảnh giác kẹp chặt mông, nhích về phía trước hai cái, lặng lẽ trốn thoát khỏi khối nóng rực sau lưng. Giữa hai người lộ ra một vực thẳm, chỉ có tấm chăn là không rời không bỏ liên kết họ lại.
"Điền Lôi... tôi cảnh cáo anh rồi đấy nhé." Trịnh Bằng chẳng cần mở mắt cũng biết Điền Lôi chắc chắn muốn cọ vào người mình để thừa cơ tập kích.
Bị vợ dễ dàng nhìn thấu, Điền Lôi đành ấm ức dựng ngược "thứ đó" lên, trong cái chăn trống trải trông thật cô độc và không nơi nương tựa, chỉ còn bàn tay của chính mình là trung thành thôi. Hắn khó chịu tự mình "giải quyết" trong chăn, nhưng làm thế nào cũng không thấy thỏa mãn. Một kẻ đã quen được bàn tay, bàn chân và bờ mông mềm mại của vợ phục vụ, sao có thể coi trọng bàn tay thô ráp của chính mình cho được.
Điền Lôi muốn kêu oan với trời xanh. Đây là cái tội nợ gì thế này... Vợ ngay trước mặt mà hắn lại phải tự mình làm, mà mãi vẫn không bắn ra được. Hơi thở của Điền Lôi càng lúc càng nặng nề, động tác tay cũng nhanh hơn, hơi nóng trong chăn bị rung lắc tỏa ra từng đợt.
Trịnh Bằng vốn đã hơi khó ngủ, huống chi còn có một gã đang tự sướng ngay sau lưng mình. Đây chẳng phải chuyện vẻ vang gì, lẽ ra phải lén lút mà làm, vậy mà Điền Lôi lại làm một cách quang minh chính đại, tiếng thở dốc còn to hơn tiếng ngáy, cứ như sợ người ta không biết mình có "hàng" không bằng.
Những chuyện đó thì thôi đi, Trịnh Bằng bịt tai coi như không nghe thấy. Nhưng chút hơi ấm trong chăn đều bị Điền Lôi lắc cho bay sạch, sau lưng Trịnh Bằng dần lạnh ngắt, không khí lạnh lẽo xuyên qua lớp áo ngủ mơn trớn tấm lưng, cậu lạnh đến mức không chịu nổi.
Trịnh Bằng bây giờ thật đúng là tiến thoái lưỡng nan. Lùi lại sát Điền Lôi để sưởi ấm thì chắc chắn cái mông sẽ gặp nguy, mà cứ tiếp tục giả vờ không nghe thấy thì lại lạnh đến mất ngủ. 'Đúng là kiếp trước nợ cái con chó đực này mà...' Cậu thầm oán hận trong lòng.
Trịnh Bằng bất lực thở dài, một bàn tay đã linh hoạt vượt qua "vực thẳm" giữa hai người, dò dẫm về phía nguồn nhiệt nơi thâm sâu, gạt phắt bàn tay thô kệch đang làm loạn ra, nắm lấy khối nóng rực phía sau, thuần thục lên xuống sục sạo. Nghĩ lại đúng là đã lâu rồi không làm cho Điền Lôi, hình như nó còn to hơn trong ấn tượng của cậu.
"Ưm... Nguyệt Nguyệt..." Điền Lôi biết ngay vợ vẫn thương mình mà. Hắn sướng đến mức hít hà, cứ rên rỉ loạn xạ sau lưng Trịnh Bằng.
Vẫn là tay vợ dùng tốt nhất. Rõ ràng lực tay không bằng mình, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc tay vợ đang xoa nắn cho mình, Điền Lôi đã sướng đến mức muốn bắn rồi.
"Lấy tờ giấy mà hứng, cấm bắn ra chăn đấy." Trịnh Bằng thản nhiên nói, mắt vẫn không mở, người cũng chẳng thèm quay lại, nhưng động tác tay thì không dừng.
Nhưng Điền Lôi chỉ mải tận hưởng, hơi thở càng lúc càng dồn dập, thân dưới sướng đến mức run rẩy, cứ liên tục ưỡn eo "đâm" vào bàn tay nhỏ của Trịnh Bằng, hoàn toàn chẳng nghe lọt tai vợ đang lầm bầm cái gì.
Trịnh Bằng thấy cái vẻ không có tiền đồ của Điền Lôi thì bực mình, đầu ngón tay siết mạnh vào quy đầu to lớn, sau đó cả bàn tay nắm chặt lấy không cho nó bắn. Hành động này khiến người phía sau rùng mình một cái, lỗ sáo rỉ ra không ít dịch dính lên lòng bàn tay Trịnh Bằng.
"A... Nguyệt Nguyệt em làm gì thế..." Cảm giác cực khoái bị ngắt quãng đột ngột, Điền Lôi bây giờ vừa sướng vừa đau.
"Rút tờ giấy mau! Mẹ kiếp, anh bắn ra chăn thì tôi ngủ thế nào!" Trịnh Bằng dừng tay, quay đầu lại mắng.
"À à, được được được..."
"Cứ phải để tôi chửi mắng mới chịu nghe, đúng là thiếu đòn..."
"Hì hì, thiếu vợ dạy bảo, vợ muốn xử anh thế nào cũng được."
"... Dẻo miệng, thật muốn thiến anh đi cho xong." Trịnh Bằng hừ lạnh một tiếng, cuối cùng cũng chịu buông tha cho quy đầu đang căng cứng sắp nổ tung, nắm lại thân gậy nóng hổi. Những ngón tay linh hoạt vuốt ve những đường gân xanh nổi lên, dần dần đánh thức dục vọng đã bị kìm nén bấy lâu.
Tiếng thở dốc trầm đục lại vang lên liên hồi sau lưng cậu. Điền Lôi thở rất mạnh, may mà nghe cũng không đến nỗi quá tệ, chỉ hơi thô một chút thôi, trái lại còn khiến Trịnh Bằng nảy sinh chút cảm giác thành tựu kỳ lạ. Cậu cảm thấy mình quả nhiên là bậc thầy sục cạc tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả, một cái "thứ khổng lồ" như thế này mà cũng bị cậu trị cho ngoan ngoãn.
Điền Lôi cứ thế gầm nhẹ rồi "nộp mạng" trong tay bậc thầy. Dù đã chuẩn bị giấy hứng ở phía trước, nhưng khi nó giật mạnh mấy cái, Trịnh Bằng vẫn không giữ kịp, bắn không ít ra tay.
"Eo ơi... bắn lung tung hết cả..." Cảm giác nhớp nháp làm cậu thấy ghê, lập tức quệt bừa lên cánh tay Điền Lôi: "Trả anh hết đấy, trả hết cho anh."
Điền Lôi cũng không giận, ngoan ngoãn đưa tay ra cho Trịnh Bằng bôi. Nhưng hắn biết vợ sạch sẽ nhất, chỉ quệt vài cái thế này là không đủ. Hắn nắm lấy bàn tay nhỏ của vợ, nương theo ánh trăng mờ nhạt mà lau chùi cẩn thận, tỉ mỉ như đang đánh bóng một món bảo bối quý giá vậy.
"Vợ ơi để anh lau cho, không bẩn đâu."
"Tôi... không có ý ghét bỏ anh đâu." Trịnh Bằng cảm thấy hành động theo bản năng của mình dường như lại làm tổn thương trái tim nhỏ bé của "con chó ngốc" này, bèn vỗ vỗ vào chỗ "mấy lạng thịt" dưới háng Điền Lôi như để an ủi. Nhưng sợ nó lại cứng lên nên cậu vội rút tay về, rụt tay vào trước ngực: "Ngoan đi, đừng có cứng nữa đấy."
"Vợ ơi anh không cứng nữa đâu, em quay lại cho anh ôm cái nào." Nói đoạn, cánh tay dài của Điền Lôi vươn ra, kéo vợ nhỏ vào lòng. Hắn ôm chặt cơ thể hơi lạnh lẽo kia, từng chút một truyền nhiệt độ cơ thể mình sang.
Trịnh Bằng rúc vào lồng ngực nóng hổi của Điền Lôi, suy đi tính lại vẫn không ngủ được, trong lòng cứ canh cánh điều gì đó. Cậu dụi đầu vào gối, nằm vững chãi hơn một chút, rồi dường như đang suy nghĩ sâu xa mà khẽ gọi vào không trung một tiếng.
"Điền Lôi à..."
Nhưng Điền Lôi vẫn đang chìm đắm trong dư vị cực khoái, không nghe thấy, không trả lời, cứ ôm vợ mà say sưa tận hưởng.
"Điền Lôi!" Trịnh Bằng xoay người lại, đối diện với cằm của Điền Lôi, ngẩng cái đầu nhỏ lên hét vào mặt hắn.
"Ơi! Anh đây!" Cứ phải để Trịnh Bằng gào lên hắn mới nghe thấy.
"Hay là thế này đi..." Trịnh Bằng ngước đôi mắt to trong bóng tối, vô cùng nghiêm túc chớp mắt nhìn Điền Lôi, dường như đã hạ quyết tâm sau khi suy nghĩ kỹ: "Chúng ta đi bệnh viện thành phố khám xem sao..."
"Chứ anh thế này lạ lắm, làm gì có ai một ngày mà 'lên' nhiều lần thế này."
Trịnh Bằng càng lúc càng cảm thấy có gì đó không ổn. Theo lý mà nói, đã vô sinh hiếm muộn rồi mà ngày nào cũng thế này, biết đâu trên người còn có bệnh gì khác. Hơn nữa cái mông của cậu cũng là thịt cả, dù cậu có thương hại Điền Lôi đến mấy cũng không chịu nổi cái "thứ chó chết" không biết mệt mỏi này giày vò. Trịnh Bằng thương mình, mà cũng thương Điền Lôi. Cậu đại khái biết cảm giác đó khó chịu thế nào, cứ để Điền Lôi nhịn thế này mãi sớm muộn gì cũng sinh bệnh thật cho xem.
"Vợ ơi anh không phải... anh không có bệnh... trước đây anh cũng không bị thường xuyên thế này đâu." Nghe vợ bảo đi bệnh viện, Điền Lôi hốt hoảng lắc đầu giải thích.
"Từ khi em đến mới bị thế này đấy. Anh cứ nhìn thấy em là... là không nhịn được... Thậm chí không nhìn thấy, chỉ cần nghe tiếng em động đậy thôi là nó cũng cứng, không tài nào kiểm soát được, anh cũng không biết tại sao..."
"Anh còn hỏi tại sao? Chẳng phải vì anh có bệnh à, làm gì có người đàn ông nào nhìn thấy đàn ông mà lại cứng..."
"Anh không có... anh là vì quá yêu em thôi." Điền Lôi càng nói càng kích động, não bộ bắt đầu ngừng hoạt động, lời nói trở nên lộn xộn: "Với lại anh cũng không phải nhìn thấy đàn ông hay đàn bà là cứng, anh chỉ nhìn thấy em mới cứng thôi..."
"Hơn nữa..." Trịnh Bằng suy nghĩ một chút, đột ngột ngắt lời hắn, nhìn thẳng vào mắt Điền Lôi, hỏi ra câu hỏi nghi vấn nhất trong lòng mình.
"Anh thật sự bị vô sinh à?"
"Thật mà vợ, tuyệt đối là thật!" Điền Lôi bị đôi mắt đẹp kia nhìn đến mức đổ mồ hôi hột, hai má nóng bừng. Hắn siết chặt vòng tay hơn, cứ như thể nếu Trịnh Bằng hỏi câu này xong là sẽ bỏ trốn bất cứ lúc nào: "Đời này anh định sẵn là không có hậu rồi, nên phải ở bên em thôi!! Anh... bố mẹ anh đi hỏi đại tiên rồi, bảo số mệnh hai đứa mình bù trừ cho nhau, nhất định phải sống đời với nhau..."
"Thôi được rồi... tôi không hỏi nữa." Trịnh Bằng không ngờ Điền Lôi lại đột nhiên kích động như thế, cứ ôm chặt lấy cậu rồi lảm nhảm không ngừng, nên cũng không muốn hỏi thêm gì nữa.
"Nới lỏng tay ra chút, nghẹt thở chết tôi rồi, mau ngủ đi."
"... Vợ ơi sao, sao tự dưng em lại hỏi mấy cái đó." Điền Lôi tủi thân cụp mắt, rưng rưng nước mắt: "Anh... anh nghe mà thấy sợ."
"Sợ cái con khỉ ấy."
Trịnh Bằng chẳng hiểu sao cái gã này lại đột nhiên sướt mướt như vậy, bèn mắng hắn một câu hung dữ. Nhưng Điền Lôi vẫn không kìm được, thật sự rơi một giọt nước mắt làm ướt đẫm thái dương cậu.
"Haiz... thôi được rồi, tôi chỉ là lo cho anh nên mới thuận miệng hỏi vài câu thôi." Trịnh Bằng bất lực lau mặt cho hắn, dịu giọng rúc đầu vào lòng Điền Lôi: "Đừng nghĩ nữa, ngủ mau."
"Ờ... anh biết rồi..." Vợ đúng là biết dỗ dành người ta, Điền Lôi lập tức cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Hắn buông tay định xoay người, lập tức bị Trịnh Bằng gọi lại.
"Ơ, lại làm sao nữa, đã bảo không nói nữa mà, ngủ đi!"
"Anh... anh rút tờ giấy lau tay cho em, dính nước mắt rồi." Điền Lôi thật thà nói, giọng vẫn còn hơi nghẹn ngào.
"Trời ạ đã bảo là tôi không ghét bỏ anh, không ghét bỏ anh mà... không hiểu tiếng người à." Giọng Trịnh Bằng mang theo chút hờn dỗi nũng nịu, cậu kéo tay Điền Lôi đặt lại lên người mình, rồi xoay đầu Điền Lôi lại, chủ động hôn liên tiếp mấy cái lên cằm hắn — điều chưa từng có từ trước đến nay.
"Ông xã, ngủ ngon."
"Ngủ... ngủ ngon..." Điền Lôi vụng về học theo lời vợ, đáp lại một cách không thành thục.
Dù ẩn mình trong bóng tối, nhưng Điền Lôi cảm thấy mặt mình chắc chắn đang rất đỏ và nóng. Hắn cụp mắt nhìn đôi mắt đã nhắm nghiền của Trịnh Bằng, hàng lông mi dài ngoan ngoãn đậu trên gò má phúng phính. Điền Lôi biết rõ rằng, đêm nay hắn hoàn toàn mất ngủ rồi...
Nhận xét
Đăng nhận xét