"Điền Lôi... Điền Lôi... anh tỉnh lại đi... tỉnh lại đi mà..." Từng tiếng gọi vang vọng bên tai Điền Lôi, hắn cảm thấy mặt mình đang bị một bàn tay nhỏ nhắn vỗ lấy vỗ để. Điền Lôi cố gắng mướn đôi mắt mệt mỏi, khô khốc ra. Đập vào mắt là khuôn mặt mờ ảo của vợ, đang hốt hoảng nhìn hắn, không ngừng gọi tên.
"Sao... sao thế vợ?" Điền Lôi như kẻ bại trận, buồn ngủ đến mức sắp ngất xỉu, lời nói cũng không rõ ràng. "Hôm nay anh làm sao thế hả?" Trịnh Bằng chống tay trên giường, chống cái đầu nhỏ, chui trong chăn cúi đầu nhìn hai quầng thâm mắt to đùng của Điền Lôi, trong lòng thắc mắc không thôi. Rõ ràng bình thường cứ đến nửa đêm là ngủ khì khì, sáng sớm ra thì tinh lực dồi dào như chó con, vậy mà hôm nay ngủ đến tận trưa trật. Đến cả đứa lười ngủ nướng như cậu còn tỉnh rồi mà Điền Lôi vẫn không có ý định dậy, giờ vất vả lắm mới gọi được người dậy thì trông lại chẳng có tí sức sống nào.
"Sao lại buồn ngủ đến mức này... Đêm qua đi làm chuyện xấu gì rồi?" Cậu chọc chọc vào quầng thâm mắt của Điền Lôi trêu chọc. Trịnh Bằng vừa nhắc tới, hắn mới chợt hoảng sợ, mồ hôi trán bắt đầu túa ra, tim đập loạn xạ, miệng lắp ba lắp bắp không nói nên lời. "Có phải lén lút tự quay tay cả đêm không?" Trịnh Bằng nhướn mày cười xấu xa trêu chọc, vẻ mặt như thể chuyện chẳng liên quan gì đến mình.
"Không... không phải... anh... anh không..." Miệng Điền Lôi hoàn toàn không nghe theo điều khiển, như cái xích xe rỉ sét kêu lạch cạch đứt quãng, tự nói đến mức mặt đỏ tía tai. Chưa đợi hắn nói xong một câu hoàn chỉnh, Trịnh Bằng đột nhiên trèo lên bắp vai rộng của hắn, cúi người áp sát. Trán chạm trán, mũi đối mũi, dùng tư thế thân mật nhất để đo nhiệt độ của đối phương.
"Á — sao mà nóng thế này!" Trán cảm nhận được nhiệt độ bất thường, Trịnh Bằng không khỏi giật mình. Một người thân hình cường tráng hơn bất cứ ai mà đột nhiên đổ bệnh thì đúng là khó hầu hạ hơn ai hết. "Mặt cũng đỏ quá, Điền Lôi, không lẽ anh phát sốt rồi chứ?" Cậu tiếp tục lo lắng.
Cảm giác chạm vào trán vẫn chưa tan, hơi thở ấm áp ngọt ngào phả lên mặt Điền Lôi, não hắn như muốn nổ tung. Dòng máu đang ngủ say như được tiêm thuốc kích thích mà sôi sùng sục, hắn nằm đơ ra như một thanh sắt nung, không dám cử động. Nhưng chuyện này cũng không trách được Điền Lôi, vợ ghé sát quá, sát đến mức hắn có thể cảm nhận được hàng lông mi dài đang chớp chớp trên mặt mình, ngứa ngáy, thật quyến rũ.
"Không... không bệnh..." Điền Lôi cũng thấy mặt nóng như lửa đốt. Hắn chột dạ muốn chết, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Nhưng đỏ mặt không hoàn toàn là vì cảm giác tội lỗi do đêm qua lén bắt nạt vợ, mà phần lớn là vì sự gần gũi và quan tâm đột ngột của vợ. Quả nhiên, cái não của Điền Lôi vẫn chỉ quan tâm chuyện trước mắt, chẳng nhớ được chuyện qua đêm.
"Anh chỉ... là... nằm mơ thôi..." Điền Lôi không kiểm soát được ánh mắt đảo liên hồi, các ngóc ngách trong phòng đều bị hắn quét sạch một lượt, nhìn đâu cũng được nhưng tuyệt đối không dám nhìn vào đôi mắt đẹp của vợ. Hắn mở miệng nói xằng nói bậy: "...Đêm qua nằm mơ bị dọa sợ... Anh mơ thấy một giấc mơ đáng sợ lắm, nên không ngủ được..."
"Thật không?" Trịnh Bằng cụp mắt liếc hắn, trong tai Điền Lôi câu nói ấy nghiêm khắc như đang thẩm vấn. "Thật... thật mà...!" Hắn có tật giật mình, con ngươi run rẩy, giọng nói càng run rẩy hơn, sống động như con chồn lẻn vào chuồng gà. Nhưng thứ Điền Lôi đợi được không phải là bản án của vợ, mà là đôi mắt sáng rực.
"Em cũng thế, em cũng thế này!" Trịnh Bằng mắt sáng lấp lánh như kẻ cùng đường gặp được người cùng cảnh ngộ, hiếm khi không nghi ngờ lời nói dối đầy sơ hở của Điền Lôi. "Anh không biết cái giấc mơ đó đáng sợ thế nào đâu... Anh còn nhớ con chó vàng to ở đầu làng không, em mơ thấy nó nhe răng nanh đuổi theo cắn mông em, mà em chạy không lại nó..." Trịnh Bằng xót xa xoa xoa cái mông nhỏ của mình, hình như còn thấy hơi đau thật, càng thấy tủi thân hơn, bĩu môi vùi đầu vào ngực Điền Lôi: "Hu hu hu thật sự dọa chết em rồi, con chó điên chết tiệt đó cứ cắn mông em mãi thôi hu hu..."
Vợ như một chú chim nhỏ linh động, nằm trên người Điền Lôi líu lo không ngừng, đôi lông mày nhỏ bay múa trên mặt hắn, kể lại câu chuyện "chó điên đuổi người" một cách đầy cảm xúc. Điền Lôi nghe mà trong lòng muốn hộc máu. Hóa ra vở kịch ấm áp mà hắn tưởng tượng lại là thế này — câu chuyện về chó điên và cái mông. Hắn thậm chí cảm thấy mình đã uổng công áy náy suốt cả một đêm.
"À... thế à... thế... thế thì đúng là đáng sợ thật..." Hắn ngây người đáp lại một đống lời vô nghĩa. Trịnh Bằng lảm nhảm mãi không thôi, mắng chửi một hồi lâu, đột nhiên ngẩng đầu, nũng nịu quàng tay qua cổ Điền Lôi, đôi mắt đầy ý cười nhìn khuôn mặt mệt mỏi kia. "May mà cuối cùng anh đến! Một phát đá bay con chó xấu xí đó đi luôn!"
Xem ra mình vừa là chó điên vừa là anh hùng, người hại vợ là hắn, người cứu vợ cũng là hắn. Vậy thì không uổng công áy náy rồi. Điền Lôi vừa chua xót vừa cảm động, mắt không còn khô nữa mà rưng rưng lệ nóng. "Thế anh mơ thấy cái gì mà đến mức không ngủ được..." Trịnh Bằng rúc lại vào ngực Điền Lôi, cảm nhận nhịp tim hỗn loạn của người dưới thân đang đập thình thịch vào tai mình: "Anh cũng bị chó đuổi à?"
"Không... anh mơ thấy... mơ thấy..." Điền Lôi lại cuống, nhất thời không nghĩ ra chuyện gì đáng sợ đến mức làm người ta giật mình tỉnh giấc. Não không xoay chuyển kịp, hắn đành nghiêm túc nghĩ xem đối với mình chuyện gì là đáng sợ nhất. Điền Lôi trời không sợ đất không sợ, thứ hắn sợ nhất chắc chắn là liên quan đến vợ rồi. "Mơ thấy em biến mất... anh tìm khắp nơi cũng không thấy em, nên... nên bị dọa tỉnh..."
Trịnh Bằng nghe xong phì cười, đôi mắt cong cong nhìn Điền Lôi. "Cái đồ ngốc này mơ mộng hão huyền gì thế, em chạy đi đâu được chứ. Đầu làng có con chó điên đó canh chừng, em chẳng dám chạy ra ngoài đâu." "Thế thì tốt... thế thì tốt..." Điền Lôi nghĩ bụng đó đúng là một con chó tốt, nếu vợ không sợ thì hắn nhất định sẽ dắt về nhà nuôi.
"Vậy anh có muốn ngủ thêm lát nữa không?" Trịnh Bằng xót xa chạm vào mi mắt Điền Lôi, lại đắp chăn cho hắn, học theo dáng vẻ Điền Lôi hay hầu hạ mình mà tém kỹ góc chăn, sợ hắn bị lạnh. "Để em đi nhóm lò cho là được." Cậu mạnh dạn ôm lấy trọng trách này.
Vợ đúng là quá đáng yêu, quá tâm lý. Rõ ràng đến cả nhóm lửa cũng không biết mà vẫn chăm sóc mình như người lớn vậy. Dù góc chăn tém vào bốn bề lộng gió, nhưng lòng Điền Lôi vẫn ấm áp, ngọt ngào như vừa ăn mứt táo, dù có buồn ngủ thật cũng không nỡ ngủ tiếp nữa. "Anh không sao! Rửa mặt là tỉnh ngay!" Điền Lôi bật dậy khỏi giường như cá gặp nước, khiến Trịnh Bằng giật cả mình. Hắn nhanh nhẹn mặc quần vào rồi nhảy xuống giường.
"Vợ thấy lạnh rồi phải không? Anh đi nhóm lửa ngay đây." Nói rồi vừa thắt dây lưng vừa vội vã đi ra ngoài. Nhưng vợ đột nhiên có vẻ không vui lắm, ngẩn ngơ quỳ trên giường nhìn theo bóng lưng hắn định rời đi, trong mắt như giấu giếm lời gì đó khiến người ta không nỡ rời xa.
"Hôm nay anh rốt cuộc làm sao thế, thậm chí... thậm chí còn không hôn em..." Trịnh Bằng cảm thấy Điền Lôi thật lạ. Một con chó lớn háu ăn như thế mà đột nhiên không còn bám người như trước nữa, chẳng lẽ tối qua bảo hắn đi bệnh viện nên dọa hắn sợ thật rồi? Cậu có chút hụt hẫng cúi đầu lầm bầm, môi bĩu ra như mỏ vịt, càng nói tiếng càng nhỏ, như sợ người ta không nghe thấy, lại như sợ người ta nghe thấy, ai nghe cũng thấy mủi lòng.
Vợ vừa tủi thân là Điền Lôi mới sực nhớ ra việc quan trọng nhất mỗi khi thức dậy. Đến cả việc "thương" vợ mà cũng quên, xem ra người nông thôn như hắn thật sự không hợp thức khuya, càng không hợp làm chuyện lén lút. "Hôn! Anh hôn chứ! Lại đây cho anh hôn cái nào!" Hắn hăng hái quay lại ôm vợ, nắn cái mặt thịt của vợ rồi gặm lấy gặm để.
Điền Lôi ra tay lúc nào cũng nặng nhẹ không đều, hấp tấp vội vàng. Trịnh Bằng cảm giác eo mình sắp bị hắn vặn gãy, mặt thì bị râu đâm cho ngứa ngáy. "Ấy được rồi được rồi! Đâm chết em mất..." Cậu vất vả đẩy hắn ra, hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ trốn biệt vào trong chăn, không cho Điền Lôi hôn nữa: "Vừa nói cái là anh hăng lên ngay... mau đi cạo râu đi!"
"Thế anh cạo xong có được hôn không?" Điền Lôi râu ria lởm chởm nhìn vợ nhỏ trong chăn, lời nói đầy ẩn ý, mặt đầy mong đợi. Dù sao thì hôm nay cũng là ngày được "ăn thịt" hợp pháp mà. Điền Lôi ngày nào cũng bấm đốt ngón tay tính toán, đếm từng ngày một, dùng đủ mọi cách mới nhịn được bảy ngày, tối nay nói gì cũng phải ăn được. Trong đầu đang nghĩ chuyện mây mưa, hắn thử vươn tay vào trong chăn, muốn sờ vào khối thịt mềm trên người vợ, giọng nói hỏi han pha lẫn dục vọng trần trụi: "Hôm nay là ngày thứ tám rồi đấy..."
Quả nhiên là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, "chó lớn" họ Điền vẫn háu ăn và bám người như vậy. Trịnh Bằng không nể tình mà cắn mạnh vào cái vuốt lớn không yên phận kia, hung dữ như con chó điên cắn mông hắn trong mơ, khiến Điền Lôi đau đớn kêu oai oái, biết điều thu tay lại.
"Cạo râu xong thì mau đi nhóm lò, nhóm xong thì đi nấu cơm, ăn xong thì đi thu hoạch mấy mẫu ruộng kia đi..." Có thể thấy vợ nhỏ không hề cảm kích, chỉ liến thoắng liệt kê thời gian biểu của một người nông dân, cuối cùng còn bồi thêm một câu đau lòng: "Đừng có suốt ngày nghĩ đến mấy chuyện tào lao đó!"
"Ơ... chẳng phải em nói trước sao..." Điền Lôi hơi tủi thân, rõ ràng là vợ nhắc trước mà, sao lại thành lỗi của hắn rồi. "Anh còn dám cãi bướng!" "Anh không dám... anh sai rồi... anh đi đốt lò ngay đây." Điền Lôi nói xong liền thất tha thất thiểu rời đi.
Mấy ngày nay nắng đẹp, nắng vàng rực rỡ cả sân, mùa thu cũng hiện rõ mấy phần ấm áp. Trịnh Bằng cũng xuống giường, ra sân thu quần áo giặt hai ngày trước, bao gồm cả hai bộ đồ ngủ một lớn một nhỏ mà cậu hằng mong ước. "Nào~ lại đây mặc cho em xem." Cậu ngoắc ngoắc ngón tay với Điền Lôi, đưa cho hắn bộ đồ lớn.
Vợ vừa ra lệnh, Điền Lôi lập tức xốc lại tinh thần, hớn hở chạy đến trước mặt Trịnh Bằng lấy bộ đồ ngủ, xoẹt một cái lột sạch quần áo, không kiêng nể ai mà xỏ bộ đồ mới vợ mua cho. Trịnh Bằng chưa kịp phản ứng đã thấy "mấy lạng thịt" giữa háng Điền Lôi đang tơ hơ giữa không trung quơ quàng, còn rung rinh nữa. Cậu vội vàng dời mắt đi, miệng mắng nhiếc: "Tôi thật sự lạy anh luôn, chẳng biết tránh người gì cả..."
"Tránh ai cơ? Cái này có gì mà phải tránh, vợ anh chỗ nào mà chưa nhìn thấy." Điền Lôi mặc xong quần áo, vội vàng xun xoe đến trước mặt vợ cho cậu kiểm tra. Màu xanh thẫm kẻ sọc khiến hắn trông rất có khí chất, chỗ nào cũng tốt, chỉ có điều quần hơi ngắn một đoạn, mùa thu đông mặc chắc chắn sẽ lạnh cổ chân.
"Anh xem anh kìa, cao thế làm gì không biết!! Đến cái quần vừa vặn cũng không mua nổi..." Trịnh Bằng lại đổ lỗi cho chiều cao của Điền Lôi. Dù sao đây cũng là size lớn nhất rồi, cậu phải nhờ bà chủ tiệm lục tung cả kho bãi hồi lâu mới tìm ra được một bộ. "Không sao không sao, anh mặc thế này là tốt lắm rồi." Điền Lôi không muốn thấy vẻ thất vọng của vợ, vội vàng bào chữa cho mình.
"Tốt cái gì mà tốt, mùa đông lạnh chết anh cho xem..." Trịnh Bằng nhìn một hồi mới phát hiện có gì đó sai sai. Chiều dài cái quần này thực ra là đủ, vì lúc ở tiệm cậu cũng đã ướm thử theo chân mình rồi. Ngắn một đoạn thế này là do Điền Lôi kéo cạp quần lên cao quá.
"Em đã bảo mà... anh kéo quần cao tít lên thế kia thì chẳng ngắn." Cậu trực tiếp ra tay kéo ống quần Điền Lôi xuống, mạnh dạn giật một cái, cái quần cuối cùng cũng che kín cổ chân, trông thật ấm áp. Trịnh Bằng đang hài lòng cảm thán trí thông minh của mình thì tầm mắt hướng lên trên, đột nhiên đập thẳng vào "nửa món đồ" giữa háng Điền Lôi đang lấp ló sau lớp lông cứng rậm rạp, kẹt một cách ngượng ngùng dưới sợi dây chun cạp quần, như đang chào hỏi thân thiết với Trịnh Bằng.
Trịnh Bằng lúc này mới biết tại sao Điền Lôi lúc nào cũng kéo quần cao như thế. Hóa ra là do quần ngắn mà "hàng" lại nằm cao quá. Cậu trước đây thực sự không chú ý điểm này, vội vàng kéo quần lên cho hắn. Lạnh cổ chân thì lạnh đi, "bảo bối" của Điền Lôi đừng để bị lạnh là được.
"Vợ ơi... em có ý gì...??" Điền Lôi đột ngột bị vợ tụt mất nửa cái quần, cả người ngây ra như phỗng. Hắn đỏ mặt nhìn vợ, nước miếng suýt thì nhỏ xuống người cậu. Trịnh Bằng sợ hãi nhảy dựng ra xa. Cậu chẳng dám trêu vào Điền Lôi giữa ban ngày ban mặt thế này, vì tầm này hàng xóm láng giềng đều đang ăn cơm ở nhà, lỡ gây ra tiếng động gì thì chết dở.
"Không có ý gì cả! Anh bình tĩnh đi... bình tĩnh đi..." Cậu vội vàng trấn an cảm xúc của Điền Lôi, chỉ sợ "con chó háu sắc" này phát điên mà cắn mông mình. Dù sao hôm nay cũng đúng ngày cậu quy định, chẳng còn lý do gì để phản kháng Điền Lôi nữa. "Anh đang rất bình tĩnh mà vợ!" Nói thì nói thế, nhưng mặt Điền Lôi đã đỏ bừng sắp nổ tung, hắn từng bước một tiến tới, dồn Trịnh Bằng vào góc tường.
"Vợ ơi sao em không thay quần áo mới... anh cũng muốn thấy em mặc quần áo mới..." Có lẽ là do nhịn quá lâu cộng thêm đêm qua không ngủ, Điền Lôi bây giờ với đôi mắt thâm quầng, u ám mở miệng như một con quỷ đói, chặn đứng đường lui của Trịnh Bằng. "Anh tránh ra đi màaaaa —!!" Trịnh Bằng gào lên.
Cậu thực sự bị dáng vẻ này dọa sợ rồi. Xem ra Điền Lôi hôm nay đúng là không bình thường, nhịn nhiều ngày quá quả nhiên là sinh bệnh thật. Trịnh Bằng thực ra trong lòng đã có chút hối hận, biết thế đã không để hắn nhịn lâu như vậy, ít nhất cũng không để hắn biến thành "quỷ" thế này. "Thay... em thay... anh quay đi trước có được không?" Thấy dùng cứng không được đành dùng mềm, Trịnh Bằng thầm cầu nguyện Điền Lôi lúc này vẫn còn nghe lời dụ dỗ.
"Em thay đi! Anh chỉ nhìn thôi... không động vào em đâu..." Điền Lôi mắt không thèm chớp, nhìn chằm chằm vào cậu, nụ cười kỳ quái ẩn chứa vài phần biến thái, dáng vẻ đó thật sự đáng sợ. Trịnh Bằng sợ đến mức như một chú gà con, run rẩy nắm lấy gấu áo định cởi ra, thì tiếng gõ cửa "tùng tùng" đã cứu rỗi cậu.
Chẳng đợi Điền Lôi ra mở cửa, người kia đã tự giác bước vào nhà. Hai người đang quần áo xộc xệch trong góc đồng loạt nhìn ra cửa, người đến hóa ra lại là mẹ của Điền Lôi, phía sau còn dắt theo một đứa trẻ đang mút tay, tò mò nhìn quanh căn phòng, trông đứa trẻ có vài phần giống Điền Lôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét