GIƯỜNG ĐẤT SƯỞI ẤM KIỀU LANG CHƯƠNG 3

Chương 3: Nụ hôn nhẹ lên nốt ruồi

Giấc ngủ này kéo dài đến tận khi mặt trời lên cao quá đầu người, cả hai ôm nhau quá chặt nên bị nóng mà tỉnh. Dù mùa hè sắp qua nhưng cái nắng cuối mùa này xem ra vẫn không thể xem thường.

Điền Lôi nhìn "vợ nhỏ" trong lòng còn đang ngái ngủ, thật sự quyến luyến không muốn rời giường chút nào. Nhưng không xuống thì sao được, lấy ai đi múc nước rửa mặt cho vợ đây? Thế là anh nhanh nhẹn xuống giường, rót sẵn nước vào chiếc ly thủy tinh nhỏ, chờ vợ dậy uống. Anh lại đi rửa sạch chậu, pha một chậu nước ấm để sẵn cho vợ rửa mặt.

Tối qua làm vợ giận, nhìn cậu khóc mà anh đau lòng khôn xiết. Đã hứa hôm nay đưa vợ lên trấn đi chợ thì anh nhất định phải làm được.

Điền Lôi ra nhà kho dắt chiếc xe đạp hiệu Phượng Hoàng của mình ra. Nếu là bình thường anh dùng thì cứ thế mà cưỡi đi ngay, nhưng giờ thì khác rồi, đây là chỗ vợ sẽ ngồi, không thể lơ là được. Điền Lôi cầm một miếng giẻ lớn, lau đi lau lại chiếc xe đại phong của mình cho đến khi sáng bóng như mới mua, lại lấy một miếng vải sạch gấp làm mấy lớp lót lên yên sau, sợ làm đau cái mông nhỏ của vợ.

Trịnh Bằng rửa mặt xong ra sân thì thấy Điền Lôi đang bận rộn. Thấy vợ đã chuẩn bị xong, Điền Lôi vội vàng gọi cậu qua lên xe.

"Làm cái gì vậy, tôi không lên đâu." Trịnh Bằng mới ngủ dậy nên còn chút gắt gỏng.

"Nhà mình chẳng có đồ đạc gì, anh đưa em lên trấn sắm sửa một ít."

Nghe là đi mua đồ cho mình, Trịnh Bằng mới có hứng thú. Cậu đã chịu đủ mấy thứ đồ tồi tàn ở nông thôn này rồi, dù sao giờ cậu cũng trắng tay, gã khờ này coi cậu là vợ, nguyện ý tiêu tiền vì cậu thì tội gì không tiêu. Trịnh Bằng nghĩ vậy nên mới ngoan ngoãn ngồi lên cái yên nhỏ mà Điền Lôi đã chuẩn bị.

Trời ạ, vợ cũng ngoan quá đi mất. Dù cậu chỉ thấp hơn anh khoảng mười xăng-ti-mét nhưng lúc này ngồi vắt vẻo phía sau trông nhỏ bé như một đứa trẻ, anh thấy cưng không để đâu cho hết. Anh mãn nguyện ngồi lên phía trước, đôi chân dài đạp mạnh một cái, chở vợ hướng về phía trấn.

Chợ hôm nay náo nhiệt lạ thường, cứ như biết Điền Lôi sẽ dắt vợ đến vậy.

"Vợ ơi em muốn mua gì cứ nói nhé." Điền Lôi vỗ vỗ cái túi vải: "Anh mang đủ tiền mà."

"Suỵt!" Ở nhà gọi sao cũng được, sao ra ngoài còn gọi như thế. Trịnh Bằng lại không vui.

"Tôi không phải là phụ nữ, sau này ra ngoài cấm anh gọi là vợ này vợ nọ." Trịnh Bằng nói rất nhỏ nhưng đầy vẻ hăm dọa, sợ người khác nghe thấy rồi nhìn về phía họ. "Nghe rõ chưa!"

"Hả? Vậy anh phải gọi em là gì?" Điền Lôi không hiểu.

"Gọi tên tôi chứ đồ ngốc, không thì gọi cái gì nữa." Trịnh Bằng bĩu môi.

"Trịnh Bằng à..." Điền Lôi gọi khẽ một tiếng, cảm thấy không hợp chút nào: "Vợ ơi, sao anh gọi thế được, nghe xa lạ quá."

"Tôi mặc kệ anh gọi thế nào! Tóm lại cấm gọi vợ, tôi đâu phải con gái, để người ta nghe thấy thì sao?" Trịnh Bằng nghe thấy tiếng "vợ" là tức điên người, trực tiếp ra tối hậu thư.

"Trịnh Bằng... Bằng Bằng..." Điền Lôi lẩm bẩm tên vợ: "Hay anh gọi em là Bằng Bằng nhé? Hoặc là Nguyệt Nguyệt cũng được." Đôi mắt Điền Lôi lúc này mở to tròn xoe, nhìn Trịnh Bằng lấp lánh như một chú chó lớn vừa lập công chờ chủ khen thưởng.

Trịnh Bằng nhìn gã khờ cao một mét chín nhìn mình như thế, lòng cũng mềm lại, thấy anh cũng có vài phần đáng yêu. Cậu lười không thèm chấp nữa: "Tùy anh", miễn không gọi vợ là được. Nói xong Trịnh Bằng quay người đi vào trong chợ.

"Thế em gọi anh là gì?" Điền Lôi lẽo đẽo theo sau mông Trịnh Bằng, vừa trả tiền vừa hỏi. "Em đừng gọi anh là đồ ngốc nữa được không, anh không có ngốc..." Hay đúng hơn là anh không muốn nghe vợ bảo mình ngốc.

"Tôi cũng gọi thẳng tên anh thôi, Điền Lôi." Trịnh Bằng vừa nói vừa bước vào một tiệm quần áo. "Chứ anh muốn nghe gì, Điền Đại Lôi, Đại Lôi Tử, hay Lôi Chấn Tử?" Trịnh Bằng nói bâng quơ, tay vẫn không ngừng lựa đồ.

"Đừng đừng đừng, vậy cứ gọi Điền Lôi đi..." Đôi mắt đang tròn xoe của Điền Lôi xẹp xuống, ủy khuất chấp nhận việc bị vợ gọi thẳng tên cúng cơm.

"Cái này đẹp không?" Trịnh Bằng giơ một chiếc sơ mi thời thượng lên ướm thử, quay lại hỏi Điền Lôi, kéo anh ra khỏi nỗi sầu muộn.

"Đẹp, đẹp lắm. Vợ à, à không, Bằng Bằng, em dáng người thanh mảnh, da trắng, mặt lại xinh, mặc gì cũng đẹp hết." Điền Lôi nhìn dáng vẻ đắc ý của vợ khi thử đồ, trong đầu đã tưởng tượng ra cảnh Trịnh Bằng mặc những bộ đồ này sẽ lung linh đến nhường nào.

Câu này nghe thật lọt tai, Trịnh Bằng vui vẻ chọn thêm mấy bộ đồ đẹp nữa, rồi quay sang bảo Điền Lôi xách đồ trả tiền.

Đi chợ cả buổi làm Trịnh Bằng đau nhức cả hai chân, về đến nhà là cậu nằm bẹp trên giường không muốn động đậy. Cơm cũng đã ăn ở chợ, đồ cần mua cũng đã mua xong, lúc này cậu chỉ muốn nằm thoải mái để xoa dịu đôi chân mỏi nhừ.

Điền Lôi dọn dẹp xong đống đồ mới mua ở nhà ngoài, vừa vào phòng thấy Trịnh Bằng nằm bất động trên giường thì giật bắn mình.

"Á! Vợ ơi em sao thế này, đừng làm anh sợ mà." Anh cuống cuồng leo lên giường, quỳ bên cạnh Trịnh Bằng.

"La hét cái gì chứ, tôi chỉ bị mỏi chân thôi, nghỉ một chút là được." Trịnh Bằng nhắm mắt nói.

Thấy vợ không sao, anh mới thở phào: "Vợ ơi em đi tắm đi. Lúc mình đi anh có nhờ thằng Trương Minh nhà phía Đông lắp cái gọi là 'bình nóng lạnh' rồi, người thành phố toàn dùng cái đó tắm đúng không. Em tắm xong anh bóp chân cho, hồi trước bố anh làm lụng đau chân toàn là anh bóp cho khỏi đấy."

Trịnh Bằng nhắm mắt, nghĩ đến mồ hôi nhễ nhại suốt hai ngày ở nông thôn, bệnh sạch sẽ lại trỗi dậy, cậu gượng dậy đi vào phòng tắm.

Vừa vào cửa đã ngẩn người. Phòng tắm nhỏ này trang trí hoàn toàn không giống kiểu nông thôn, tuy kém xa nhà cũ của cậu nhưng nhìn là biết đồ mới tinh chưa ai dùng qua. Trên kệ gỗ ở góc tường xếp ngay ngắn dầu gội, dầu xả, sữa tắm mà cậu mua hôm nay, thậm chí còn vụng về đặt một hũ mứt trái cây – rõ ràng người xếp không biết đó là gì, thấy đẹp nên tưởng là đồ dùng để tắm, làm Trịnh Bằng phì cười thành tiếng. Bên cạnh là bộ đồ ngủ cậu chọn hôm nay, được gấp cực kỳ gọn gàng trên giá.

Cười một hồi, mắt cậu bỗng thấy cay cay. Gã khờ này, tuy có hơi sắc sục, bình thường ngốc nghếch vụng về, nhưng lúc chiều chuộng cậu thì tâm tư lại thật tinh tế. Trên đời này có mấy ai thương mình như thế không? Cậu nghĩ. Bố không tính, bố toàn bắt cậu học, không học là đánh; mẹ cũng không, mẹ chỉ cho cậu tiền tiêu, bà chỉ thích anh cả thôi; bà nội ư, chắc chỉ có bà nội là thương cậu thôi. Nghĩ đến đây Trịnh Bằng rơi nước mắt, làn nước ấm từ vòi hoa sen tuôn xuống, hòa cùng nước mắt cậu chạm xuống mặt đất.

Lúc Trịnh Bằng tắm xong, mặc áo ngắn tay và quần đùi đi vào phòng, thấy Điền Lôi đang ngoan ngoãn ngồi trên giường đợi mình.

Còn Điền Lôi thì sao, lúc này anh không phải đang thẫn thờ mà là nhìn đến ngẩn ngơ. Anh nhìn chằm chằm vào đôi chân dài trắng phát sáng của vợ. Bắp chân thon nhỏ nhưng không phải kiểu mềm mại của phụ nữ mà mang theo nét cứng cáp của thiếu niên, gân kheo ẩn dưới lớp da mỏng tạo thành hai đường nét cực kỳ gợi cảm. Chiếc quần đùi ngắn đến tận gốc đùi, khiến đôi chân trắng nõn phơi bày hoàn toàn trước ánh nhìn nóng bỏng của Điền Lôi. Rõ ràng cả người cậu gầy nhom, nhưng phần đùi lại có chút thịt, gốc đùi trông càng thêm nõn nà, dẫn lối đến cái mông cong tròn.

Trịnh Bằng vừa ngồi xuống cạnh giường, Điền Lôi đã như chú chó háu ăn sáp lại gần.

"Vợ ơi để anh bóp chân cho em." Nước miếng anh suýt thì rơi lên đùi cậu.

"Ấy khoan đã." Trịnh Bằng đưa một ngón tay trỏ chặn trán Điền Lôi lại: "Anh chưa tắm đúng không? Đi tắm mau, không tắm thì đừng hòng chạm vào tôi."

"Nhưng vợ ơi, cái bình nóng lạnh đó lắp cho em mà, anh sao dùng được, anh sợ làm bẩn." Điền Lôi tròn mắt, vẻ mặt chân thành: "Với lại anh toàn ra đập nước tắm sau khi làm đồng xong, mọi người đều tắm ở đó, vui lắm. Anh chỉ sợ em ra đó tắm bị người ta nhìn thấy, vợ anh đẹp thế này, không thể để người khác nhìn được! Thế nên anh mới nghĩ lắp riêng cho em thôi." Điền Lôi nói xong cười hì hì.

Những lời ngốc nghếch mà chân thành ấy làm mắt Trịnh Bằng lại nóng lên, lòng mềm nhũn. Điền Lôi thật sự đang cưng chiều cậu như một người vợ thực thụ. Cậu dụi mắt, sợ nước mắt rơi để Điền Lôi nhìn thấy.

"Của tôi cái gì mà của tôi! Đã lắp ở nhà này thì anh với tôi đều dùng được, chưa thấy ai tắm mà làm bẩn được cái bình nóng lạnh cả." Trịnh Bằng sợ mình khóc thật nên cố ý nâng cao tông giọng: "Sau này cấm ra đập tắm, nước đó sao sạch bằng ở nhà, lại còn một đám người tắm chung bẩn chết đi được. Còn đi nữa thì đừng có ngủ chung với tôi, nghe rõ chưa!"

Thấy Điền Lôi còn đang ngơ ra, cậu trực tiếp bồi cho anh một cước, đạp anh xuống giường. "Ngây ra đó làm gì, đi tắm mau, tắm xong về bóp chân cho tôi."

Bóp chân... chân... Điền Lôi lúc này mới phản ứng kịp, vợ bảo anh đi tắm, tắm xong là được sờ chân vợ. Lòng anh sướng rơn, toe toét miệng chạy vào phòng tắm. Vì Trịnh Bằng vừa tắm xong nên trong phòng còn hơi ẩm và vương vấn mùi hương – đó là mùi của vợ. Anh vừa hít hà vừa tắm, ngốc đến mức sặc nước mấy lần.

Đến khi Điền Lôi tắm xong quay lại, Trịnh Bằng đã tựa vào gối lim dim nửa tỉnh nửa mê. Cậu nằm nghiêng, lộ ra khuôn mặt nghiêng tinh tế xinh đẹp, đôi chân dài hơi co lại chồng lên nhau, trắng đến lóa mắt.

Điền Lôi vội vàng lên giường ngồi cạnh chân Trịnh Bằng, như nâng niu bảo vật, nhẹ nhàng nhấc bắp chân vợ đang đặt phía trên lên, đặt lên đùi mình. Đôi bàn tay to lớn đầy lực lúc này lại dịu dàng xoa bóp những thớ cơ đang căng cứng ở bắp chân, ngón tay cái ấn từng nhịp một.

Điền Lôi nhìn đến đờ đẫn, anh chưa từng thấy ai trắng đến thế, da dẻ cũng mịn màng không tưởng, lại còn thơm nữa, lẽ nào vợ là tiên nữ trên trời giáng trần? Anh tự mình đoán mò.

Trịnh Bằng được bóp thoải mái nên mở mắt ra, xoay người lại, bắp chân chủ động duỗi thêm vào lòng Điền Lôi.

"Anh đừng có quên đấy nhé, sau này toàn bộ phải tắm ở nhà." Trịnh Bằng nhớ đến vẻ ngốc nghếch lúc nãy của anh nên nhắc lại.

"Được, được." Động tác tay của Điền Lôi càng thêm hăng hái.

"... Ngày nào cũng phải tắm, nghe rõ chưa." "Mùa đông có thể tắm ít hơn một chút, nhưng ra mồ hôi là phải tắm." "Đi vệ sinh xong nhất định phải nhớ rửa tay thật sạch." "Khăn lau mặt và khăn lau tay phải để riêng, nếu không sẽ không sạch." "Mỗi sáng và tối đều phải đánh răng kỹ càng, dùng loại kem đánh răng tôi mua hôm nay ấy... cái tuýp màu trắng." "Còn nữa, cái lọ thủy tinh nhỏ trong phòng tắm là mứt táo, tôi cất trong tủ bếp rồi, anh muốn ăn thì cứ lấy..."

Trịnh Bằng lười nhác lẩm bẩm, chậm rãi dặn dò Điền Lôi những điều cậu cho là quan trọng trong cuộc sống. Điền Lôi cũng im lặng lắng nghe, nỗ lực khắc ghi từng chữ vợ dặn vào trong đầu.

Nhìn dáng vẻ Điền Lôi vừa ra sức massage vừa chăm chú ghi nhớ, trong lòng Trịnh Bằng bỗng nảy sinh một cảm giác cưng chiều kỳ lạ, giống như đang nuôi một chú chó lớn vụng về, cần chủ nhân dạy bảo từng chút một về những vụn vặt trong cuộc sống. Những việc nhỏ nhặt ấy xếp chồng lên nhau, chính là đạo lý để sống tốt trên thế gian này.

"Lại đây." Trịnh Bằng mỉm cười ngoắc ngoắc ngón tay.

Điền Lôi thấy vợ ra lệnh là vội vàng ghé sát lại. Trịnh Bằng đưa tay lên, xoa xoa mái tóc còn hơi ẩm của anh, sau đó ngước lên, nhẹ nhàng hôn lên nốt ruồi bên khóe môi Điền Lôi một cái, một nụ hôn cực kỳ mềm mại, rồi lại lười biếng nằm vật ra. "Ngoan lắm."

Điền Lôi, gã đàn ông độc thân hơn hai mươi năm, sao chịu nổi phần thưởng đột ngột này của vợ. Yết hầu anh chuyển động, cổ họng khô khốc, não bộ trực tiếp nổ tung, động tác xoa bóp cũng khựng lại. Cảm giác ở môi lúc này như vẫn chưa tan biến, anh có thể cảm nhận rõ mặt mình đang nóng bừng, máu toàn thân luân chuyển tốc độ cao, cùng lúc xông thẳng xuống hạ bộ.

Lại cứng rồi.

Trịnh Bằng thấy anh dừng động tác, ngay sau đó cảm nhận được thứ bên dưới của người bên cạnh đột ngột nóng hổi và cứng ngắc, chọc thẳng vào lòng bàn chân cậu.

"Hài, tôi cũng chịu anh luôn rồi đấy." Nói đoạn, bàn chân trắng nhỏ của cậu dùng sức đạp một cái, đầu ngón chân lại ấn nhẹ hai cái lên thứ đang dần cương cứng kia, làm Điền Lôi sướng đến mức hừ nhẹ một tiếng.

"Ngây ra đó làm gì, cởi quần ra đi." Trịnh Bằng bất lực nói. Biết sao được, Điền Lôi hầu hạ cậu nãy giờ, cậu cũng không nỡ ích kỷ vô tình, ai bảo mình đi theo một tên háo sắc cơ chứ. "Nhưng hôm nay tay tôi mỏi rồi không muốn động đậy, dùng chân luôn nhé."

GIƯỜNG ĐẤT SƯỞI ẤM KIỀU LANG CHƯƠNG 4

Nhận xét