Tôi tỉnh dậy trong một cơ thể không phải của mình.
Mở mắt ra, mọi thứ xung quanh bỗng chốc trở nên khổng lồ. Giường ngủ cao ngất ngưởng như một ngọn núi, chiếc gối trắng phau to như cả một cánh đồng tuyết. Tôi cố quay đầu lại, cảm giác lông xù xì cọ vào nhau, đuôi dài vẫy vẫy không kiểm soát được. Tôi đưa một “tay” lên sờ mặt - không phải tay, mà là chân trước nhỏ xíu, phủ đầy lông mềm, móng vuốt sắc nhọn thu vào rồi thò ra theo bản năng.
Ôi trời ơi.
Tôi là mèo.
Không phải mèo thường. Là con mèo vàng, đôi mắt xanh lè, cái mũi hồng ướt át. Là tiểu Thập Nhất - con mèo mà fan chúng tôi vẫn hay đùa là giống Trịnh Bằng i như đúc.
Tôi hoảng loạn chạy vài bước, chân ngắn cũn cỡn suýt vấp vào chính cái đuôi của mình. Đúng lúc đó, từ phía đầu giường vang lên tiếng cười khẽ, giọng trong trẻo quen thuộc đến mức khiến tim tôi ngừng đập một nhịp.
“Anh xem, tiểu Thập Nhất hôm nay lạ lắm. Bình thường nó hay chạy lung tung, sao giờ ngồi im thế kia?”
Là Trịnh Bằng.
Tôi quay phắt lại. Trên chiếc giường trải ga trắng tinh, Trịnh Bằng đang nằm ngửa, mái tóc đen rối bù, áo sơ mi trắng mỏng tang bung gần hết cúc, lộ ra xương quai xanh và một mảng da trắng nõn nõn. Bên trên cậu ấy là Điền Lôi, thân hình cao lớn, cơ bắp săn chắc dưới lớp da cũng trắng không kém, chỉ mặc mỗi chiếc quần dài đen. Tay phải Điền Lôi đang luồn vào tóc Trịnh Bằng, kéo đầu cậu ngửa ra sau để hôn sâu hơn. Môi chạm môi, tiếng thở dốc hòa quyện, không gian như đặc quánh lại bởi hơi nóng và mùi hương gỗ đàn hương quyện với khói thuốc thoang thoảng.
Tôi… tôi đang xem cảnh nóng IRL của couple yêu thích nhất đời mình.
Tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực lông xù. Tôi muốn hét lên, muốn chạy trốn, nhưng chân mèo cứ tự động bước tới gần hơn. Bản năng của con vật này mạnh mẽ đến đáng sợ.
Trịnh Bằng đột nhiên ngẩng đầu, mắt long lanh nước vì nụ hôn vừa rồi, liếc về phía tôi.
“Tiểu Thập Nhất, đừng có nhìn trộm nữa. Lại đây.”
Giọng cậu ấy hơi khàn, mang theo chút cưng chiều. Tôi giật bắn mình. Lại đây? Ý cậu là con mèo này thật sao? Hay… cậu ấy đang nói với tôi - con người đang mắc kẹt trong thân xác này?
Điền Lôi cười khẽ, bàn tay to lớn vuốt nhẹ dọc sống lưng tôi. Cử chỉ nhẹ nhàng bất ngờ, khiến tôi run lên.
“Nó ghen kìa. Nhìn cái đuôi dựng đứng như que sắt.”
Trịnh Bằng bật cười, vươn tay về phía tôi. “Lại đây nào, tiểu bảo bối. Ba mẹ đang… bận, nhưng vẫn thương con mà.”
Tôi không kịp suy nghĩ. Chân mèo tự động nhảy phốc lên giường, đáp nhẹ nhàng giữa hai người họ. Mùi hương của Trịnh Bằng xộc thẳng vào mũi - ngọt nhẹ, ấm áp, như gỗ đàn hương pha chút sữa tắm. Mùi của Điền Lôi thì mạnh mẽ hơn, nam tính, như gỗ thông cháy âm ỉ.
Tôi ngồi im thin thít, không dám động đậy. Đây là khoảng cách gần nhất tôi từng có với hai người họ. Gần đến mức có thể thấy rõ hàng mi dài khẽ run của Trịnh Bằng, thấy rõ vết cắn đỏ hồng trên xương quai xanh, thấy rõ cách ngón tay Điền Lôi lướt nhẹ trên eo cậu ấy.
Trịnh Bằng nghiêng đầu nhìn tôi, mắt híp lại như đang suy nghĩ gì đó.
“Hay là… linh hồn ai đó nhập vào rồi?”
Tôi suýt kêu “meo” một tiếng lớn. Cậu ấy nói đúng rồi! Nhưng làm sao cậu ấy biết?
Trịnh Bằng cười khúc khích, đưa mặt lại gần tôi đến mức mũi cậu chạm nhẹ vào mũi tôi.
“Nếu thật là tiểu Ngọc Mễ của bọn mình nhập vào thì tốt quá. Ít ra cũng được tận mắt thấy cảnh này, đúng không?”
Tôi cứng đờ. Tim đập muốn nổ tung. Cậu ấy… biết từ đầu rồi sao?
Điền Lôi kéo Trịnh Bằng trở lại, hôn nhẹ lên trán cậu. “Đừng trêu con mèo nữa. Nó sắp khóc kìa.”
“Meo…” Tôi kêu một tiếng nhỏ xíu, không kìm được. Nước mắt mèo thật sự lăn dài trên bộ lông.
Trịnh Bằng lập tức ôm tôi vào lòng, vuốt ve nhẹ nhàng từ đầu xuống đuôi.
“Thôi nào, đừng buồn. Dù em là ai đi nữa, ở đây em cũng được yêu thương mà.”
Tôi dụi đầu vào ngực cậu ấy, cảm nhận nhịp tim đều đặn. Lần đầu tiên trong đời, tôi được ôm Trịnh Bằng thật sự. Dù là dưới thân xác con mèo, dù chỉ là khoảnh khắc này thôi, nhưng… đáng lắm.
Đột nhiên Điền Lôi cúi xuống, thì thầm bên tai tôi, giọng trầm thấp đầy ý tứ:
“Nếu em thật sự là fan, thì nhớ giữ bí mật nhé. Đừng đi kể lung tung trên mạng.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ấy. Điền Lôi nháy mắt, nụ cười nửa miệng quen thuộc mà tôi đã xem đi xem lại trong hàng trăm fancam.
Hai người họ… biết tôi là ai từ đầu rồi sao?
Trịnh Bằng cười lớn, đặt tôi xuống giữa hai người, rồi quay sang hôn Điền Lôi tiếp tục. “Thôi, để tiểu Thập Nhất xem cho đã đi. Xem xong thì… biến về thân xác thật nhé.”
Tôi nằm im, nhìn hai người họ quấn quýt. Tim vẫn đập thình thịch, nhưng giờ không còn sợ nữa. Chỉ còn lại cảm giác hạnh phúc điên cuồng, xen lẫn chút tiếc nuối vì biết đây chỉ là giấc mơ - hoặc một điều kỳ diệu nào đó mà tôi không thể giữ mãi.
Khi Điền Lôi cúi xuống hôn Trịnh Bằng thật sâu, tay luồn vào áo cậu ấy, tôi cảm thấy mí mắt nặng trĩu. Cơ thể mèo bắt đầu mờ dần, như bị kéo về một nơi xa xôi.
Trước khi mất ý thức hoàn toàn, tôi nghe Trịnh Bằng thì thầm:
“Cảm ơn em đã yêu bọn anh nhiều đến thế. Lần sau… gặp nhau ở ngoài đời thật nhé.”
…
Tôi giật mình tỉnh dậy, mồ hôi nhễ nhại, nằm trên chiếc giường đơn chật hẹp trong phòng trọ nhỏ. Tim vẫn đập loạn xạ. Màn hình laptop bên cạnh vẫn đang pause ở đoạn hậu trường Điền Lôi ôm Trịnh Bằng trong phòng khám - nụ cười rạng rỡ của Trịnh Bằng, ánh mắt dịu dàng của Điền Lôi.
Tôi đưa tay sờ mặt, sờ tóc - vẫn là người. Không phải mèo.
Nhưng trên tay áo ngủ, có một sợi lông mèo rất dài, óng ánh dưới ánh đèn.
Tôi cầm lên, ngửi thử. Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng.
Tim tôi lại đập mạnh.
Tôi bật dậy, mở điện thoại. Bài post mới nhất của Trịnh Bằng vừa up cách đây chưa đầy 10 phút:
“Đêm qua mơ thấy tiểu Thập Nhất dẫn một người bạn đến chơi. Người bạn đó… rất dễ thương ♡”
Ảnh selfie đi kèm: Tiểu Thập Nhất đang nhìn thẳng vào camera. Đôi mắt xanh lè ấy… giống hệt tôi khi soi gương đêm qua.
Tôi ôm chặt điện thoại, cười đến phát khóc.
Hóa ra không phải mơ.
Hóa ra có những điều kỳ diệu thật sự tồn tại.
Nhận xét
Đăng nhận xét