ĐA NHÂN CÁCH CHƯƠNG 1

 Trịnh Bằng mới chuyển tới căn hộ mới gần công ty, trước giờ cậu vốn không để ý chuyện phong thủy, ở được là được, tiện đường đi lại thế thôi. Trong khu này có một căn hộ 1909, giá cho thuê đặc biệt rẻ, người môi giới chỉ nói là chủ nhà có việc bận phải chuyển đi nên cần người thuê gấp, hàng xóm hơi khó chịu một chút. Cậu tặc lưỡi nghĩ, chắc không sao đâu nhỉ, dù gì cậu cũng đâu có ở nhà mấy đâu, thấy thế liền không suy nghĩ mà ký hợp đồng. Ngày đầu tiên chuyển vào, thấy không khí hơi lạnh lẽo, nhưng ko sao chắc do lâu không có người ở nên vậy, chỉ kịp thu dọn qua loa rồi lăn ra ngủ. Nhưng không ngờ từ tối đó, mọi chuyện kỳ lạ bắt đầu xảy ra ...

Từ trước tới nay, Trịnh Bằng vốn là người rất dễ ngủ, mà ngủ là một mạch tới sáng, chưa bao giờ nằm mơ. Kể cả có nằm mơ thì tới sáng cũng chẳng nhớ gì hết. Nhưng đêm nay lạ lắm, cậu nằm mơ mà cảm giác lại vô cùng chân thật, thậm chí sáng tỉnh dậy còn nhớ được phẩn lớn chi tiết. Chỉ là không thấy rõ mặt người trong giấc mơ như nào. Chỉ biết là một người rất đẹp trai, cao ráo lại rất khỏe, cậu bị người này hành hạ cả một đêm không thoát nổi. Tới sáng dậy phát hiện cả người đau ê ẩm. Lúc này mới chợt phát hiện ra có điều không đúng. Tại sao mình lại nằm mơ thấy giấc mơ đó, lại còn là mơ xuân ... Hay tại lâu quá không có người yêu nên mới nằm mơ như thế? Không đúng, nếu thế thật thì sao lại là một người đàn ông? Lại còn bị anh ta đè dưới thân? ...

Hơn nữa, điều càng kỳ lạ hơn là, cậu không những không có phản ứng bài xích mà ngược lại có rất thoải mái rất hưởng thụ điều này. Thật sự rất kỳ lạ. Cậu vốn dĩ là trai thẳng, trước đây từng có bạn gái, cũng từng quan hệ với phụ nữ. Cảm giác rất ổn mà, sao lần này lại như thế. Nghĩ mãi không hiểu nổi, đành vứt lại sau đầu, vội mặc đồ rồi đi làm.

Ở một nơi cậu không để ý, một ánh mắt dâm tà lặng lẽ dõi theo bóng dáng cậu khuất sau cánh cửa, khóe miệng khẽ nhấc lên một nụ cười.

Trịnh Bằng vốn không hề biết rằng, thật ra ở ngay trong phòng ngủ của cậu có một lối đi bí mật thông thẳng sang căn phòng bên cạnh. Cánh cửa lối đi này vô cùng kín đáo, nếu không cố ý tìm kiếm sẽ không thể nào phát hiện. Mà một người sống vội vã như cậu thì càng không thể phát hiện được. Và điều mà cậu càng không ngờ được, chính là bản thân cậu ngay từ đầu đã bị nhắm tới. Thực chất việc cậu thuê được một căn hộ giá rẻ như vậy nằm trong khu vực đắt đỏ này chính là cái bẫy mà Điền Lôi - một bác sĩ gây mê nổi tiếng, người ngay sát vách cậu sắp đặt sẵn. Và thực chất thứ mà cậu nghĩ chỉ là một giấc mơ, thực ra không phải mơ, mà chính là sự thật. Chỉ là Điền Lôi này thực hiện hành động quá tinh vi, khiến cậu không phát giác ra.

Như thường lệ, Trịnh Bằng đi làm về, lập tức tắm rửa thay đồ rồi cứ thế lăn ra ngủ, ngày hôm nay công việc đã quá mệt mỏi rồi. Cậu chẳng còn hơi sức đâu mà bày vẽ nấu nướng làm gì cho mệt, cứ thế mua đồ ăn ngoài, ăn tạm qua loa cho xong. Cứ thế mà đi ngủ, Trịnh Bằng không hề phát hiện ra trong phòng mình có mùi hương gì đó kỳ lạ. Dần dần cậu lại chìm sâu vào giấc, ngủ và lại bắt đầu giấc mơ xuân hoang đường đó.

Cảm giác như có ai đó đang chạm vào cơ thể mình, những ngón tay lạnh lẽo lướt trên da thịt khiến cậu rùng mình. Trịnh Bằng thầm nghĩ, chết tiệt, lại nữa rồi, rốt cục là mình bị làm sao thế này, đây là lần thứ hai rồi. Có khi nào căn nhà này có vấn đề không? Trịnh Bằng cố gắng dãy dụa, cố gắng cầu cứu, cố gắng muốn dãy thoát, muốn tỉnh lại. Nhưng dường như linh hồn cậu bị phong ấn trong một cục đá, không thể nhúc nhích, cũng không thể kêu cứu. Cứ thế nằm im mà mặc người nhào nặn. Có những lúc tưởng như cậu đã kêu cứu rất to, khản cả cổ, nhưng vẫn không một động tĩnh, không ai cứu cậu, chỉ có thể nằm im bất động như thế. Đây chính là cảm giác bị bóng đè mà người ta hay nói à. Thế rồi cậu cảm nhận được có một cơ thể nặng nề đang dè ép trên người cậu khiến cậu khó thở, cậu cảm thận được môi mình bị ai đó tách ra, đầu lưỡi dày nặng luồn vào trong, mút chặt lấy lưỡi cậu, cứ thế mà khuấy đảo khiến cậu thở không ra hơi. Mãi một lúc sau khi cậu cảm giác mình sắp tắt thở đến nơi thì mới được nới lỏng mà buông ra. Chưa kịp thở dốc, miệng đã lại bị một vậy thô dài, nóng bỏng đâm thẳng vào trong miệng, cứ thế mà đâm rút, mấy lần liền khiến cậu suýt sặc chết. Đm, cái gì thế này? Thằng nào dám làm vậy với cậu, trong lòng Trịnh Bằng thật sự muốn băm vằm kẻ ấy ra cho chó ăn, nhưng ngặt nỗi hiện tại cậu không thể làm gì được. Cảm giác bức bối, khó chịu tới cực điểm.

Một lúc sau, cái thứ đồ chết tiệt kia được lấy ra, Trịnh Bằng mãi mới có một hơi mà thở dốc, mà suy nghĩ về cái nghiệp của mình. Rốt cục nên làm cái gì bây giờ, hay mình bị ma ám rồi. Chết mất, không thể để như này được, sáng mai dậy phải nghĩ cách thôi. Ngay sau đó, một luồng kích thích cực điểm xông thẳng tới đại não, khiến thần trí cậu bắt đầu mơ mơ hồ hồ. Hình như mình sắp chết rồi ... Ngay chỗ đầu ngực cậu, cảm giác được một trận gặm, cắn điên cuồng kích thích ... Ở dưới thứ đó của cậu cũng được một bàn tay nào đó không ngừng xoa nắn ... Ngay sau đó, lỗ hậu của cậu, nơi mà trước đây chưa ai khai khá, một ngón tay đột ngôn đâm vào ...

Trịnh Bằng cảm nhận rõ ràng ngón tay kia không dừng lại ở việc chỉ chạm nhẹ. Nó chậm rãi nhưng kiên quyết đẩy sâu hơn, mang theo một thứ chất lỏng mát lạnh, trơn nhẫy, khiến thành hậu môn cậu co thắt theo bản năng. Cậu muốn hét lên, muốn siết chặt hai chân lại để ngăn chặn, nhưng cơ thể như bị đóng băng hoàn toàn. Chỉ có đôi mắt – nếu chúng còn mở được – là đang trợn trừng trong bóng tối, còn phần còn lại thì bất động như xác chết.

Ngón tay thứ nhất rút ra rồi lại đẩy vào, lần này sâu hơn, cong lên tìm kiếm một điểm nào đó. Khi nó chạm đúng vào tuyến tiền liệt, một luồng điện chạy dọc sống lưng Trịnh Bằng, khiến thứ ở giữa hai chân cậu giật mạnh, cứng lên đến đau đớn. Cậu hoảng loạn. Sao lại thế này? Sao cơ thể mình lại phản ứng như vậy? Đây không phải là mình, không phải là cảm giác bình thường. Trước giờ cậu chưa từng để ai chạm vào nơi đó, thậm chí tự sờ cũng hiếm khi. Thế mà giờ đây, chỉ một ngón tay xa lạ đã khiến cậu run rẩy, hơi thở dồn dập trong lồng ngực bị đè nén.

"Đừng… dừng lại…" – cậu gào thét trong đầu, nhưng miệng chỉ phát ra những tiếng ú ớ vô nghĩa bị chặn lại bởi lớp sương mù tê liệt. Ngón tay thứ hai gia nhập, ép rộng lỗ hậu đang co rút dữ dội. Cảm giác căng tức, bỏng rát xen lẫn với khoái cảm kỳ lạ khiến đầu óc cậu quay cuồng. Bức bối đến mức muốn phát điên. Cậu ghét cái cảm giác bất lực này, ghét việc cơ thể mình đang phản bội ý chí, ghét cái thứ khoái lạc đang len lỏi từng chút một vào từng tế bào.

Rồi ngón tay rút ra. Một khoảng trống ngắn ngủi, cậu tưởng mình được tha. Nhưng ngay lập tức, thứ gì đó to lớn hơn, nóng bỏng hơn áp sát vào cửa hậu. Không phải ngón tay nữa. Là đầu của thứ đó – vật mà cậu vừa bị ép phải ngậm trong miệng lúc nãy. Nó ấn nhẹ, không vội vã, như đang thưởng thức sự kháng cự vô vọng của cậu. Trịnh Bằng cảm nhận rõ ràng từng milimet da thịt bị tách ra, bị xâm chiếm. Đau. Đau kinh khủng. Nhưng đồng thời, tuyến tiền liệt lại bị chạm đến, và lần này là bằng thứ to lớn, cứng rắn ấy. Khoái cảm bùng nổ mạnh mẽ hơn, khiến cậu suýt nữa ngất đi.

Kẻ kia bắt đầu đẩy sâu. Chậm rãi, từng nhịp một, như thể muốn cậu cảm nhận rõ ràng từng centimet bị chiếm đoạt. Trịnh Bằng cảm thấy mình như bị xé toạc từ bên trong, nhưng lạ thay, cơn đau dần hòa lẫn với một thứ gì đó ngọt ngào, nhục nhã. Mỗi lần thứ ấy rút ra rồi lại đẩy vào, nó đều cố ý chà xát đúng vào điểm nhạy cảm kia. Cậu không muốn thừa nhận, nhưng thứ ở dưới của cậu đã ướt át, rỉ ra chất lỏng trong suốt, đầu khấc sưng đỏ, giật giật theo từng nhịp thúc.

Trong đầu cậu hỗn loạn. "Mình bị làm sao vậy? Sao lại thấy sướng? Đây không phải mình… không phải…" Cậu cố gắng tập trung vào sự tức giận, vào lòng căm hận kẻ đang làm nhục mình, nhưng cơ thể lại thành thật đến đáng sợ. Mỗi lần bị đâm sâu, cậu lại bất giác siết chặt hậu môn, như muốn giữ lại thứ đang xâm phạm mình. Hành động đó khiến kẻ kia khẽ rên lên – âm thanh trầm thấp, đầy thỏa mãn vang bên tai cậu. Tiếng rên ấy như đổ thêm dầu vào lửa, khiến Trịnh Bằng vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.

Tốc độ dần tăng lên. Những cú thúc trở nên mạnh bạo hơn, sâu hơn. Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn trong căn phòng tối om. Trịnh Bằng cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung vì thiếu không khí, nhưng đồng thời, khoái cảm cũng dâng lên đến đỉnh điểm. Cậu không còn phân biệt được đâu là đau, đâu là sướng nữa. Tất cả hòa quyện thành một thứ hỗn độn, khiến thần trí cậu chao đảo. Mắt cậu nhòe đi, nước mắt trào ra không kiểm soát – không phải vì đau, mà vì sự nhục nhã khi chính cơ thể mình đang hưởng ứng kẻ xâm phạm.

Kẻ kia đột ngột dừng lại, thứ ấy vẫn cắm sâu bên trong cậu, không nhúc nhích. Trịnh Bằng thở hổn hển, tưởng rằng cơn ác mộng đã kết thúc. Nhưng rồi cậu nghe thấy tiếng thì thầm ngay sát tai – giọng nói trầm ấm, mang theo chút khàn khàn đầy dục vọng:

"Thế này đã sướng chưa, Trịnh Bằng? Em siết chặt lắm đấy."

Cậu chết lặng. Giọng nói này… quen thuộc đến đáng sợ. Là ai? Ai biết tên cậu? Trong cơn hoảng loạn, cậu cố gắng lục lọi trí nhớ, nhưng đầu óc bị khoái cảm làm cho mụ mị, chẳng nghĩ được gì rõ ràng.

Không chờ cậu trả lời – dù cậu cũng chẳng thể trả lời – kẻ kia lại bắt đầu chuyển động. Lần này không còn chậm rãi nữa. Những cú thúc mạnh mẽ, dứt khoát, như muốn đâm xuyên qua cậu. Mỗi lần đâm vào, đầu thứ ấy đều đập mạnh vào tuyến tiền liệt, khiến cậu cong người lên theo phản xạ, dù cơ thể vẫn bị đè chặt. Thứ ở dưới của cậu giật mạnh, chất lỏng rỉ ra nhiều hơn, ướt đẫm cả bụng dưới.

Cậu cảm thấy mình sắp đạt đến giới hạn. Không thể chịu nổi nữa. Cả người nóng ran, run rẩy. Trong đầu chỉ còn một ý nghĩ duy nhất: "Sắp… sắp ra rồi…"

Và rồi nó đến. Một cơn co giật dữ dội lan khắp cơ thể. Trịnh Bằng bắn ra từng đợt tinh dịch nóng hổi, không cần chạm vào, chỉ nhờ những cú thúc liên hồi vào tuyến tiền liệt. Khoái cảm mạnh đến mức cậu tưởng mình ngất đi. Nhưng kẻ kia không dừng lại. Nó tiếp tục thúc mạnh hơn, sâu hơn, như muốn moi hết mọi thứ từ cơ thể cậu.

"Chưa xong đâu," giọng nói kia lại vang lên, mang theo nụ cười thỏa mãn. "Anh còn muốn em nhiều hơn nữa."

Trịnh Bằng không còn sức để phản kháng trong đầu nữa. Cơ thể cậu đã đầu hàng hoàn toàn. Mỗi lần bị đâm vào, cậu lại bất giác phát ra tiếng rên khe khẽ – âm thanh mà chính cậu cũng không nhận ra là của mình. Nước mắt vẫn chảy, nhưng giờ đây xen lẫn với mồ hôi, với sự nhục nhã và khoái lạc không thể kiểm soát.

Kẻ kia đột ngột rút ra gần hết, rồi lại đâm mạnh một phát cuối cùng, sâu đến tận cùng. Trịnh Bằng cảm nhận rõ ràng thứ ấy đang giật giật bên trong mình, phun ra từng đợt nóng bỏng. Cảm giác bị lấp đầy khiến cậu rùng mình, hậu môn co bóp liên hồi như muốn vắt kiệt kẻ xâm nhập.

Rồi mọi thứ im lặng. Cơ thể nặng nề trên người cậu dần rời đi. Tiếng thở đều đều vang lên bên cạnh, như thể kẻ kia đang nằm xuống nghỉ ngơi ngay sát bên cậu. Trịnh Bằng vẫn bất động, vẫn không thể cử động, nhưng ý thức dần trở nên mơ hồ. Khoái cảm dư âm vẫn chạy dọc cơ thể, khiến cậu run rẩy từng đợt nhỏ. Cậu ghét bản thân vì đã đạt cực khoái trong hoàn cảnh này. Ghét cái cảm giác bị chiếm đoạt mà vẫn sướng đến phát điên.

Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, cậu nghe thấy tiếng thì thầm lần nữa, nhẹ nhàng như gió thoảng:

"Ngủ ngoan đi. Mai anh lại đến."

Rồi bóng tối nuốt chửng tất cả.

Sáng hôm sau, Trịnh Bằng tỉnh dậy với cơ thể đau nhức, đặc biệt là vùng hậu môn và thắt lưng. Cậu ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh toát ra. Giấc mơ… lại là giấc mơ đó. Nhưng lần này cảm giác chân thực đến đáng sợ. Cậu đưa tay sờ xuống dưới, cảm nhận được sự ẩm ướt và đau rát rõ ràng. Không phải mơ. Hay là…?

Cậu nhìn quanh phòng, tim đập thình thịch. Mọi thứ vẫn bình thường. Cửa phòng khóa chặt. Không có dấu vết của ai xâm nhập. Nhưng mùi hương nhàn nhạt ấy – mùi thuốc gây mê pha lẫn với mùi nước hoa nam tính – vẫn thoang thoảng đâu đây.

Trịnh Bằng ôm đầu, lẩm bẩm: "Mình điên rồi sao? Hay thật sự có ma quỷ?"

Cậu không biết rằng, ngay lúc này, ở căn phòng bên cạnh, Điền Lôi đang mỉm cười nhìn vào màn hình camera ẩn. Hình ảnh Trịnh Bằng hoang mang, bối rối khiến hắn cảm thấy thỏa mãn đến lạ. Hắn đưa tay vuốt nhẹ lên môi, nhớ lại cảm giác nóng bỏng của cậu đêm qua.

"Chỉ mới bắt đầu thôi," hắn thì thầm. "Cậu sẽ sớm quen với cảm giác này. Và sẽ cầu xin anh làm nữa."

Nhận xét