ĐA NHÂN CÁCH CHƯƠNG 2

 Những ngày tiếp theo đối với Trịnh Bằng không khác gì một chuỗi ác mộng kéo dài. Cứ mỗi khi màn đêm buông xuống, dù cậu có cố gắng thức trắng bằng cách uống cà phê đậm đặc hay bật điện sáng trưng, thì cơn buồn ngủ rũ rượi – một sự mệt mỏi không tự nhiên – vẫn kéo đến, nhấn chìm cậu vào bóng tối. Và rồi, kịch bản cũ lại lặp lại: cơ thể tê liệt, hơi thở nóng rực của kẻ lạ mặt, và sự xâm chiếm tàn bạo nhưng đầy khoái lạc khiến cậu vừa nhục nhã vừa đê mê.

Sáng ngày thứ tư, Trịnh Bằng tỉnh dậy với đôi mắt trũng sâu và gương mặt hốc hác. Cậu lết thân xác rã rời vào nhà tắm. Khi trút bỏ lớp quần áo, cậu bàng hoàng nhìn vào gương: trên cổ, trên ngực và cả vùng đùi trong chi chít những vết lấm chấm đỏ tím – dấu vết của sự gặm nhấm và mút mát mãnh liệt. Vùng hậu môn vẫn còn cảm giác sưng tấy, nhức nhối mỗi khi cậu bước đi.

"Không thể là mơ được... Tuyệt đối không phải mơ!" – Trịnh Bằng nghiến răng, tay run rẩy nắm chặt thành bồn rửa mặt. Một kẻ nam nhi đại trượng phu như cậu, lại bị một kẻ nào đó lẻn vào nhà xâm hại ngay trên giường ngủ của mình hết đêm này sang đêm khác mà không hề hay biết? Cảm giác phẫn nộ lên đến đỉnh điểm lấn át cả nỗi sợ hãi. Cậu vội vàng mặc đồ, lao thẳng đến đồn cảnh sát khu vực.

Tại đồn cảnh sát, Trịnh Bằng trình bày trong sự bối rối và nhục nhã tột cùng. Tuy nhiên, sau khi nghe cậu kể về việc "bị liệt người không thể cử động" và "mơ thấy xuân mộng", viên cảnh sát nhìn cậu với ánh mắt ái ngại. Họ cùng cậu trở về căn hộ 1909 để kiểm tra.

Họ lật tung mọi ngóc ngách, kiểm tra khóa cửa chính, cửa sổ, thậm chí là cả ban công. "Cửa khóa từ bên trong, không có dấu hiệu cạy phá. Camera hành lang cũng không ghi nhận ai ra vào phòng cậu suốt đêm qua." – Viên cảnh sát thở dài, ghi chép vào sổ – "Cậu Trịnh, chúng tôi cũng đã kiểm tra các góc khuất, không có người lạ trốn trong nhà. Có thể là do cậu làm việc quá căng thẳng dẫn đến ảo giác hoặc chứng bóng đè (sleep paralysis) nghiêm trọng. Còn những vết đỏ trên người... có khi nào là do cậu tự cào cấu trong lúc ngủ mê không?"

Trịnh Bằng đứng lặng người giữa phòng khách. Kiểm tra pháp y sơ bộ cũng không tìm thấy dấu vết DNA lạ nào trên ga giường (vì Điền Lôi vốn là một kẻ cực kỳ sạch sẽ và cẩn mật, hắn luôn dùng bao cao su và dọn dẹp hiện trường như một ca phẫu thuật chuyên nghiệp). Cảnh sát rời đi sau khi khuyên cậu nên đi khám tâm lý hoặc đổi một môi trường sống thoáng đãng hơn.

Cậu tuyệt vọng. Không ai tin cậu. Trong căn phòng vắng lặng, cậu cảm giác như có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ trong bóng tối.

Đêm đó, Trịnh Bằng quyết định không ngủ. Cậu cầm một con dao gọt hoa quả, ngồi thu mình ở góc phòng, nhìn chằm chằm vào cánh cửa. Thế nhưng, mùi hương kỳ lạ kia lại bắt đầu lan tỏa. Một mùi thơm ngọt lịm, dìu dịu nhưng có sức công phá kinh khủng vào hệ thần kinh. Đầu óc cậu quay cuồng, con dao trên tay rơi leng keng xuống sàn nhà. Cậu lờ mờ thấy một bóng người cao lớn bước ra từ phía bức tường phẳng lỳ cạnh tủ quần áo, nhưng đôi mắt cậu không thể mở nổi nữa.

Lần này, "giấc mơ" bắt đầu với một sự rung động dữ dội hơn hẳn.

Ngay khi ý thức của Trịnh Bằng bị kẹt trong trạng thái tê liệt, cậu cảm nhận được một bàn tay thô bạo túm lấy tóc mình, kéo ngược ra sau. Một giọng nói trầm thấp, giờ đây không còn sự dịu dàng giả tạo nữa, mà nặc mùi đe dọa vang lên ngay đỉnh đầu:

"Em dám gọi cảnh sát sao? Trịnh Bằng, em thật không ngoan chút nào."

Cậu muốn hét lên giải thích, nhưng miệng lại bị một chiếc khăn tẩm thuốc bịt chặt. Kẻ đó thô bạo lật úp cậu xuống giường, khiến bụng cậu đập mạnh vào nệm. Hai tay cậu bị kéo ra sau, trói chặt bằng một sợi dây thừng thô ráp. Cảm giác dây thừng cứa vào cổ tay đau rát khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng cơ thể vẫn không thể nhúc nhích.

"Vì em không ngoan, nên đêm nay... em phải bị phạt."

Tiếng thắt lưng da bật ra nghe "tách" một cái khô khốc trong không gian tĩnh mịch. Ngay sau đó, một cơn đau rát cháy lòng giáng xuống mông cậu. Chát! Trịnh Bằng co rút toàn thân, nước mắt sinh lý trào ra. Kẻ đó không dùng tay, mà dùng thắt lưng để "dạy dỗ" cậu. Mỗi nhát quất xuống đều chuẩn xác và tàn nhẫn, khiến vùng da thịt nhạy cảm nóng bừng như lửa đốt. Cậu đau đến mức muốn ngất đi, nhưng kẻ đó lại rất khéo léo, hắn dùng một loại thuốc xịt khiến cậu luôn duy trì một mức độ tỉnh táo nhất định để cảm nhận nỗi đau.

Sau khi vùng mông đã đỏ rực và sưng tấy, kẻ đó mới dừng lại. Hắn thô bạo dùng tay tách hai múi cơ ra, để lộ lỗ nhỏ đang run rẩy vì sợ hãi. Không có màn dạo đầu, không có chất bôi trơn mát lạnh như mọi khi. Lần này, hắn dùng thứ to lớn của mình, khô khốc và nóng bỏng, đâm thẳng vào bên trong bằng một lực cực mạnh.

"A...!" – Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra sau lớp khăn bịt miệng. Trịnh Bằng cảm thấy như mình bị một thanh sắt nung đỏ xẻ làm đôi. Cơn đau xé rách khiến cậu co quắp, nhưng càng co thắt, sự xâm nhập càng trở nên tàn khốc.

Điền Lôi ở phía sau điên cuồng thúc đẩy. Hắn không còn nhịp nhàng như những đêm trước, mà mỗi cú đâm đều mang theo sự trừng phạt và chiếm hữu tuyệt đối. Hắn vừa thúc, vừa nghiến răng thì thầm: "Em là của tôi. Cảnh sát không cứu được em đâu. Không ai cứu được em khỏi chiếc giường này cả."

Hắn lặp đi lặp lại từ "bị phạt", "phải bị phạt" như một lời nguyền rủa rót vào tai cậu. Trịnh Bằng bị hành hạ đến mức thần trí mê muội. Cơn đau dần chuyển hóa thành một thứ khoái cảm nhục nhã khi tuyến tiền liệt liên tục bị va chạm thô bạo. Cậu ghét bản thân mình, ghét việc cơ thể lại bắt đầu tiết ra dịch nhờn để chào đón kẻ đang hành hạ mình.

Cơn trừng phạt kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ. Đến khi Điền Lôi gầm nhẹ một tiếng rồi phun trào toàn bộ sự giận dữ vào sâu trong cơ thể cậu, Trịnh Bằng đã hoàn toàn kiệt sức. Cậu nằm im như một con búp bê bị hỏng, cảm nhận chất lỏng nóng hổi chảy tràn ra khỏi cơ thể mình.

Trước khi rút ra và rời đi qua lối đi bí mật, Điền Lôi khẽ cắn vào vành tai cậu, để lại một lời cảnh cáo cuối cùng: "Đừng cố gắng chạy trốn nữa. Càng chạy, hình phạt sẽ càng nặng hơn đấy, bảo bối."

Ánh nắng gay gắt của buổi sớm chiếu thẳng vào mắt khiến Trịnh Bằng nhíu mày tỉnh giấc. Cậu giật mình bật dậy từ trên ghế sofa, cảm giác đầu tiên là một cơn choáng váng kịch liệt. Đầu óc cậu quay cuồng, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải cát nóng.

Dưới sàn nhà, con dao gọt hoa quả vẫn nằm im lìm ở vị trí cũ, ánh lên tia kim loại lạnh lẽo. Trịnh Bằng run rẩy kiểm tra cổ tay mình — nơi mà trong "giấc mơ" đêm qua cậu cảm nhận rõ ràng là bị dây thừng siết đến rỉ máu. Thế nhưng, da thịt vẫn trắng trẻo, nhẵn nhụi, không một vết lằn, không một vết xước. Cậu vội vàng chạy vào phòng tắm, lột phăng chiếc áo phông đang mặc để nhìn vào gương.

"Không... không thể nào..."

Vùng mông vốn dĩ phải bầm dập vì những cú quất thắt lưng, vùng cổ vốn phải chi chít vết cắn... giờ đây hoàn toàn bình thường. Không có dấu vết của sự bạo hành, không có dịch thể lạ, thậm chí ngay cả vùng hậu môn mà cậu đinh ninh là đã bị xé rách cũng không hề có lấy một giọt máu. Mọi thứ sạch sẽ đến mức rợn người.

Điền Lôi, với kỹ năng của một bác sĩ gây mê và sự tỉ mỉ của một kẻ biến thái có học thức, đã xóa sạch mọi dấu vết thực thể trên người cậu bằng các loại thuốc mỡ tan máu bầm cực mạnh và dung dịch vệ sinh chuyên dụng ngay khi cậu còn đang trong trạng thái hôn mê sâu. Hắn để lại cho cậu một cơ thể "sạch sẽ" nhưng một tinh thần đã mục rỗng hoàn toàn.

Trịnh Bằng quỵ xuống sàn nhà tắm. Sự hoảng loạn bắt đầu xâm chiếm lấy từng tế bào. Cảnh sát không tìm thấy gì, cơ thể cũng không để lại chứng cứ. Nếu không phải là người, vậy thì chỉ có thể là... thứ đó. Một người vốn tôn thờ chủ nghĩa duy vật như cậu nay bắt đầu lung lay ý chí. Cậu lẩm bẩm: "Là ma... chắc chắn là ma ám rồi. Nó muốn bắt hồn mình..."

Trịnh Bằng không đi làm. Cậu xin nghỉ ốm, rồi tức tốc tìm kiếm trên mạng các địa chỉ xem bói nổi tiếng. Cậu cần một lời giải thích cho sự hoang đường này. Sau hơn một giờ chạy xe, cậu dừng chân trước một con hẻm nhỏ sâu hun hút ở ngoại ô, nơi có "Thầy mù" nức tiếng về việc trừ tà.

Căn phòng của thầy bói nặc mùi nhang trầm và không khí u ám. Vừa bước vào, chưa kịp để Trịnh Bằng lên tiếng, ông thầy già với đôi mắt đục ngầu đã khẽ hít một hơi thật sâu rồi nhíu mày:

"Cậu trẻ... trên người cậu có mùi lạ lắm."

Tim Trịnh Bằng thắt lại, cậu vội vàng ngồi xuống: "Thầy... thầy cứu con với. Dạo gần đây đêm nào con cũng gặp ác mộng, con bị... bị thứ gì đó xâm hại, nhưng sáng ra lại không thấy gì cả. Con đã báo cảnh sát nhưng họ nói con bị ảo giác. Có phải con bị ma trêu quỷ ghẹo không thầy?"

Ông thầy mù rút một quẻ xăm, tay lần tràng hạt, miệng lẩm bẩm những câu chú khó hiểu. Một lúc sau, mặt ông biến sắc, giọng run run:

"Âm khí quấn thân, nhưng lại không phải quỷ hồn phương nào. Đây là 'Oan gia trái chủ' được nuôi dưỡng bằng tà thuật. Kẻ này không muốn lấy mạng cậu, hắn muốn chiếm hữu linh hồn và thể xác cậu. Hắn ở rất gần cậu, hơi thở của hắn đã hòa vào hơi thở của cậu rồi."

Trịnh Bằng nghe mà da gà nổi lên dọc sống lưng: "Hắn ở gần? Là ở đâu hả thầy? Con phải làm sao?"

"Vật này..." – Ông thầy đưa cho cậu một túi vải nhỏ màu đỏ – "Đây là bùa hộ thân đã được khai quang. Đêm nay, hãy treo nó ở đầu giường, nó sẽ bảo vệ cậu khỏi những thứ dơ bẩn. Nếu nó chuyển sang màu đen, nghĩa là tà khí quá nặng, cậu phải lập tức dời nhà đi ngay, nếu không sẽ bị 'nó' nuốt chửng hoàn toàn."

Trịnh Bằng như vớ được cọc đi giữa dòng nước lũ. Cậu trả cho ông thầy một số tiền lớn rồi cầm túi bùa về nhà với một chút hy vọng le lói.

Về đến căn hộ 1909, cậu lập tức làm theo lời thầy. Cậu treo túi bùa ngay đầu giường, thậm chí còn rắc thêm một vòng muối xung quanh giường ngủ theo những gì đọc được trên mạng. Cậu tự nhủ: "Lần này chắc chắn sẽ ổn thôi."

Nhưng ở bên kia bức tường, Điền Lôi đang ngồi trong phòng làm việc tối lờ mờ, đôi mắt dán chặt vào màn hình giám sát hồng ngoại. Nhìn thấy Trịnh Bằng lóng ngóng treo túi bùa và rắc muối, hắn không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ giễu cợt.

"Bùa chú sao? Trịnh Bằng à, em thật là ngây thơ đến đáng yêu."

Hắn đứng dậy, đi đến chỗ tủ sách. Sau khi xoay nhẹ một cuốn sách dày, tiếng "cạch" nhỏ vang lên, một mảng tường từ từ dịch chuyển để lộ ra lối đi tối om thông thẳng sang phòng ngủ của cậu. Trên tay hắn không phải là pháp khí gì cả, mà là một ống tiêm chứa thứ dung dịch trong suốt – một loại dẫn xuất mới của thuốc gây mê dạng khí kết hợp với thuốc kích dục cực mạnh mà hắn vừa pha chế xong.

Đêm nay, hắn định sẽ cho cậu thấy, thần phật hay bùa chú đều vô dụng trước sự cuồng si của một kẻ điên.

Đêm xuống, Trịnh Bằng nằm trên giường, tay nắm chặt túi bùa. Cậu cố thức, nhưng mùi hương "quen thuộc" lại bắt đầu rỉ ra từ khe hở của lối đi bí mật. Túi bùa trên đầu giường vẫn đỏ thắm, muối vẫn nằm yên đó, chẳng có con quỷ nào hiện hình cả. Thế nhưng, đôi mắt cậu vẫn cứ díp lại.

Trong cơn mơ màng, cậu cảm thấy có ai đó bước qua vòng tròn muối, trèo lên giường và nhẹ nhàng tháo túi bùa trên tay cậu ra, ném xuống đất một cách khinh bỉ.

"Bùa của em không ngăn được anh đâu..."

Tiếng thì thầm vang lên bên tai, đi kèm với đó là một nụ hôn nóng bỏng đặt lên gáy. Trịnh Bằng kinh hoàng nhận ra, dù có bùa hộ thân, cơn ác mộng này vẫn không hề dừng lại. Thậm chí, bàn tay đang luồn vào trong áo cậu đêm nay còn mang theo một sự chiếm hữu mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Trịnh Bằng nằm đó, bất động nhưng lý trí lại gào thét điên cuồng. Túi bùa mà cậu đặt hết niềm tin vào lúc này đang nằm chỏng chơ dưới sàn nhà. Cậu cảm nhận được những nụ hôn ẩm ướt, nóng bỏng đang rải rác khắp bả vai, kéo dần xuống sống lưng. Mỗi nơi môi lưỡi kẻ đó đi qua đều để lại một cảm giác tê dại, run rẩy.

Nhưng đêm nay có gì đó rất khác. Có lẽ vì tâm lý phản kháng quá mạnh mẽ, hoặc có lẽ do Điền Lôi vì quá tự tin vào sự vô dụng của túi bùa mà đã hơi lơ là liều lượng thuốc, Trịnh Bằng không hoàn toàn lịm đi. Cậu rơi vào trạng thái "ý thức tách rời": cơ thể không thể cử động, nhưng xúc giác và thính giác lại nhạy bén gấp bội.

"Em nhìn xem, bùa chú của em có giúp được gì không?" – Giọng nói trầm thấp của Điền Lôi vang lên, hắn vừa nói vừa thô bạo xoay người Trịnh Bằng lại, ép cậu đối diện với hắn trong bóng tối.

Trịnh Bằng cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trịch như đeo chì, cậu chỉ có thể thấy một bóng hình cao lớn lờ mờ phủ lên người mình. Ngón tay thon dài của hắn lướt nhẹ trên môi cậu, rồi đột ngột ấn mạnh vào trong, khuấy đảo khoang miệng nhạy cảm.

"Ưm..." – Trịnh Bằng phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cậu cảm nhận được thứ cứng nóng kia lại một lần nữa áp sát vào đùi mình, sẵn sàng cho một cuộc xâm lăng mới.

Lần này, Điền Lôi không vội vã. Hắn nhấc bổng hông cậu lên, đặt một chiếc gối xuống dưới để tạo ra một góc độ thuận tiện nhất. Hắn dùng môi lưỡi liếm láp khắp vùng bụng phẳng lì của cậu, rồi dừng lại ở rốn, day dưa không dứt. Cảm giác nhột ngạt xen lẫn kích thích khiến Trịnh Bằng muốn co chân lại nhưng không thể.

Ngay khi hắn chuẩn bị đâm vào, một sự cố nhỏ xảy ra. Trong lúc vật lộn với khoái cảm và sự tê liệt, tay của Trịnh Bằng theo bản năng khẽ quờ quạng, móng tay cậu cào mạnh vào tấm nệm, rồi vô tình văng ra, đập trúng vào bức tường ngay cạnh đầu giường — nơi mà tấm ốp gỗ có một kẽ hở nhỏ.

Bàn tay cậu, trong một khoảnh khắc của sự vô thức, đã chạm vào một điểm gồ ghề lạ lùng trên bức tường vốn dĩ phẳng lỳ. Đó là một cái lẫy nhỏ bị ẩn giấu sau lớp giấy dán tường cao cấp.

Cạch.

Tiếng động rất nhỏ, nhỏ đến mức nếu không phải trong không gian tĩnh mịch này, người ta sẽ tưởng đó là tiếng mọt gỗ. Nhưng ngay lập tức, một luồng không khí lạnh lẽo khác thường từ phía bức tường thổi thốc vào mặt Trịnh Bằng. Kẻ đang nằm trên người cậu khựng lại một nhịp. Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

Trịnh Bằng dùng chút sức tàn cuối cùng, cố gắng hé mở mắt. Qua khe hở mờ ảo, cậu thấy bức tường cạnh giường mình không phải là gạch đá vững chãi. Nó đang... hở ra. Một lối đi đen ngòm, sâu hun hút hiện ra ngay sau chiếc tủ quần áo.

Lúc này, kẻ kia đột nhiên cúi xuống, hơi thở phả sát vào mặt cậu, giọng nói mang theo một chút thích thú biến thái:

"Ồ... em tìm thấy nó rồi sao?"

Hắn không hề hoảng sợ khi bị lộ bí mật. Ngược lại, hắn nắm lấy bàn tay đang run rẩy của Trịnh Bằng, đan chặt mười ngón tay vào nhau, ép mạnh cậu xuống nệm.

"Đã thấy rồi, thì tối nay không thể kết thúc đơn giản như mọi khi được."

Hắn vươn tay bật chiếc đèn ngủ ở góc phòng. Ánh sáng vàng mờ ảo hiện lên, và lần đầu tiên, Trịnh Bằng nhìn rõ gương mặt kẻ đã hành hạ mình suốt bấy lâu nay. Đó không phải là một con quỷ mặt xanh nanh vàng trong tưởng tượng, mà là một gương mặt cực kỳ điển trai, trí thức với cặp kính gọng vàng thanh mảnh. Ánh mắt hắn nhìn cậu không có chút gì là ác ý, mà tràn đầy một sự si mê lệch lạc.

"Bác sĩ... Điền?" – Trịnh Bằng thốt lên trong tâm tưởng, dù miệng cậu không thể phát ra âm thanh rõ ràng. Đây chính là người hàng xóm "tốt bụng" thỉnh thoảng vẫn gật đầu chào cậu ở hành lang.

Điền Lôi mỉm cười, một nụ cười đẹp đến rợn người. Hắn tháo kính ra, đặt lên bàn trang điểm của cậu, rồi bắt đầu chậm rãi cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình.

"Chào em, người hàng xóm đáng yêu. Căn hộ 1909 này, vốn dĩ được thiết kế dành riêng cho tôi... và cho 'vật cưng' của tôi. Em có biết tại sao giá thuê lại rẻ thế không? Vì không ai có thể trụ lại đây quá một tuần, trừ em."

Hắn cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai cậu đến bật máu, rồi thì thầm:

"Vì tôi đã chọn em ngay từ lúc nhìn thấy em ở văn phòng môi giới. Lối đi kia dẫn thẳng sang phòng phẫu thuật của tôi. Đêm nay, tôi sẽ đưa em sang đó... Chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc làm tình trên giường đâu."

Trịnh Bằng cảm thấy máu trong người như đóng băng. Hóa ra không có ma quỷ nào cả. Chỉ có một con quỷ đội lốt người, một kẻ đã dùng kiến thức y khoa để biến cậu thành một món đồ chơi tiêu khiển.

Điền Lôi thô bạo bế thốc Trịnh Bằng lên, cơ thể cậu mềm nhũn như không xương, bị hắn vác trên vai bước thẳng vào lối đi bí mật sau bức tường. Cánh cửa đá khép lại, trả lại cho căn phòng 1909 vẻ yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ còn lại túi bùa đỏ nằm trơ trọi dưới sàn, minh chứng cho sự bất lực của thần linh trước sự điên cuồng của con người.

Nhận xét