Bóng tối bao trùm lấy thị giác của Trịnh Bằng khi cậu bị vác đi qua lối hành lang hẹp ẩn sau bức tường. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện cùng mùi ẩm mốc của những góc khuất không bao giờ thấy ánh sáng. Khi cánh cửa đá ở cuối đường hầm khép lại với một tiếng "cộp" khô khốc, Trịnh Bằng biết mình đã hoàn toàn bị tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.
Điền Lôi ném cậu xuống một chiếc giường kim loại lạnh ngắt. Ánh đèn mổ trên trần nhà bật sáng trưng, chói lòa đến mức khiến cậu phải nheo mắt lại trong đau đớn. Xung quanh không phải là một phòng ngủ ấm áp, mà là một phòng thí nghiệm cá nhân với những giá để đầy bình hóa chất, những dụng cụ phẫu thuật sáng loáng và một chiếc máy theo dõi nhịp tim đang phát ra những tiếng "tít... tít..." đều đặn.
"Đừng sợ, Trịnh Bằng. Đêm nay sẽ là một đêm rất dài."
Điền Lôi mỉm cười, đôi mắt sau lớp kính (mà hắn vừa đeo lại) hiện lên những tia máu đỏ vì phấn khích. Hắn bắt đầu đeo găng tay cao su, tiếng cao su miết vào da tay nghe thật chói tai. Hắn cầm lên một chiếc kẹp y tế, ánh mắt dâm tà lướt dọc cơ thể trần trụi của Trịnh Bằng như thể đang nhìn một miếng thịt tươi ngon trên bàn mổ. Cậu nằm đó, nước mắt chảy dài xuống thái dương, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Thuốc gây mê vẫn còn hiệu lực, khiến cậu chỉ có thể là một khán giả bất lực cho chính buổi hành xác của mình.
Nhưng ngay khi Điền Lôi vừa vươn tay định chạm vào vùng đùi trong của cậu, một sự biến đổi đột ngột xảy ra.
Bàn tay hắn khựng lại giữa không trung. Gương mặt Điền Lôi bỗng chốc vặn vẹo trong một cơn đau đớn tột cùng. Hắn buông rơi chiếc kẹp y tế xuống sàn nhà tạo nên một tiếng vang lanh lảnh. Một tay hắn ôm lấy đầu, tay kia bám chặt vào thành giường kim loại, gân xanh nổi lên cuồn cuộn trên cổ. Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, đôi mắt trợn trừng nhìn vào khoảng không.
"Không... không phải bây giờ... Biến đi!"
Hắn lảo đảo lùi lại phía sau, va sầm vào giá để hóa chất khiến mấy lọ thủy tinh rơi xuống vỡ tan tành. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập, đứt quãng. Rồi, như thể một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức rồi đứt phựt, cơ thể cao lớn của Điền Lôi đổ ập xuống sàn nhà, ngất lịm đi giữa đống đổ nát của những mảnh thủy tinh và mùi hóa chất nồng nặc.
Căn phòng rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Trịnh Bằng nằm trên giường mổ, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu nhìn chằm chằm vào cái xác không nhúc nhích của kẻ biến thái dưới sàn, lòng vừa hy vọng hắn chết đi, vừa lo sợ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Mười phút trôi qua. Có thể là hai mươi phút. Thời gian trong căn hầm này dường như ngừng trôi.
Đột nhiên, ngón tay của người đàn ông dưới sàn khẽ cử động. Hắn rên rỉ một tiếng nhỏ, rồi chậm rãi chống tay ngồi dậy. Nhưng ngay khi hắn ngẩng đầu lên, Trịnh Bằng sững sờ. Vẫn là gương mặt ấy, vẫn là đôi mắt ấy, nhưng sát khí và sự dâm tà lúc nãy đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một sự ngơ ngác, hiền lành và có chút... hoảng hốt.
Người đàn ông đưa tay lên day trán, ánh mắt lướt nhìn xung quanh căn phòng một cách xa lạ. Khi nhìn thấy đống đổ nát xung quanh mình, hắn khẽ thốt lên: "Lại nữa sao? Lần này mình lại ở đâu thế này?"
Hắn run rẩy đứng dậy, phủi đi những mảnh kính vỡ dính trên áo blouse trắng. Và rồi, hắn nhìn thấy Trịnh Bằng.
Ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc giường mổ, nơi một chàng trai trẻ đang bị trói chặt, cơ thể run rẩy và đôi mắt ngập tràn sự sợ hãi tột độ. Hắn sững sờ đến mức lùi lại một bước, hai tay đưa lên che miệng, vẻ mặt kinh hoàng không kém gì nạn nhân.
"Trời đất ơi... Đây là cái gì? Ai... tại sao cậu lại bị trói ở đây?"
Hắn lao về phía giường, nhưng thấy Trịnh Bằng co rúm người lại vì sợ hãi, hắn lập tức dừng lại, giơ hai tay lên như để chứng minh mình không có ác ý. Giọng nói của hắn giờ đây nhẹ nhàng, ấm áp và tràn đầy sự lo lắng, hoàn toàn trái ngược với giọng nói trầm thấp, đe dọa của kẻ lúc nãy.
"Cậu đừng sợ! Tôi là Điền Hủ Ninh. Tôi... tôi không biết tại sao cậu lại ở đây, nhưng tôi sẽ giúp cậu. Xin lỗi, tôi xin lỗi... hãy bình tĩnh, tôi sẽ cởi trói cho cậu ngay bây giờ!"
Điền Hủ Ninh cuống cuồng tìm kiếm chiếc chìa khóa hoặc kéo y tế. Tay chân hắn lóng ngóng, gương mặt lộ rõ sự chân thành và chính nghĩa của một vị bác sĩ thực thụ. Hắn nhìn vào những vết lằn trên cổ tay Trịnh Bằng mà xót xa, đôi mắt hắn đỏ hoe vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra với chính bản thân mình và tại sao trong hầm nhà mình lại có một người bị đối xử tàn tệ như vậy.
"Làm ơn... tin tôi..." – Hắn thì thầm, bàn tay run rẩy bắt đầu tháo những nút thắt trên chân Trịnh Bằng – "Tôi không phải kẻ xấu. Tôi sẽ đưa cậu ra khỏi đây."
Trịnh Bằng nhìn người đàn ông trước mặt, đầu óc cậu hoàn toàn rối loạn. Đây vẫn là gương mặt của kẻ đã xâm hại cậu, nhưng tại sao ánh mắt này lại trong sáng đến thế? Đây là trò chơi mới của hắn, hay là... cậu đã gặp được một nhân cách khác?
Điền Hủ Ninh run rẩy chạm vào những khóa dây da đang siết chặt lấy cổ tay và cổ chân của Trịnh Bằng. Mỗi lần đầu ngón tay hắn vô tình lướt qua làn da lạnh ngắt của cậu, Trịnh Bằng lại giật nảy mình, hơi thở dồn dập đầy vẻ đề phòng. Hủ Ninh thấy tim mình thắt lại. Là một bác sĩ, hắn đã thề sẽ cứu người, chữa lành những vết thương, vậy mà giờ đây, ngay trong chính không gian bí mật mà hắn không hề hay biết sự tồn tại của nó, lại có một nạn nhân đang nhìn hắn với ánh mắt như nhìn một con quái vật.
"Cậu... cậu tên là gì? Đừng sợ, tôi là bác sĩ, tôi sẽ không làm hại cậu đâu."
Hủ Ninh vừa nói vừa cuống cuồng tìm kiếm xung quanh. Hắn phát hiện ra một bộ dụng cụ phẫu thuật nằm trên khay bạc. Hắn cầm lấy một chiếc kéo chuyên dụng, cố gắng luồn nó vào khe hở giữa dây da và cổ tay Trịnh Bằng để cắt bỏ chúng. Vì quá lo lắng, mồ hôi trên trán Hủ Ninh chảy ròng ròng, làm mờ cả cặp kính.
"Trịnh... Bằng..." – Cậu khó khăn lắm mới thốt ra được tên mình, giọng khàn đặc vì thuốc và vì những tiếng rên rỉ nghẹn ngào suốt mấy đêm qua.
Nghe thấy cái tên ấy, Hủ Ninh khựng lại một giây. Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng xẹt qua đại não hắn, nhưng hắn không kịp suy nghĩ nhiều. Hắn nhanh chóng cắt đứt các sợi dây trói. Ngay khi được tự do, Trịnh Bằng theo bản năng muốn bật dậy để tháo chạy, nhưng cơ thể cậu lại phản bội ý chí. Những liều thuốc gây mê liều cao mà Điền Lôi đã tiêm vào trước đó khiến các cơ bắp của cậu mềm nhũn như sợi bún. Cậu ngã nhào khỏi giường mổ.
Hủ Ninh nhanh tay đỡ lấy cậu, ôm gọn thân hình gầy gò của Trịnh Bằng vào lòng.
"Cẩn thận! Cậu bị trúng thuốc rồi, đừng vận động mạnh."
Cảm giác được ôm bởi cùng một lồng ngực đã đè nén mình suốt nhiều đêm, nhưng lại với một lực đạo nhẹ nhàng và đầy che chở, khiến Trịnh Bằng hoang mang tột độ. Cậu nhìn vào gương mặt của Hủ Ninh — gương mặt này không có nét cười tà mị, không có sự hung bạo, chỉ có một nỗi buồn man mác và sự hối lỗi sâu sắc.
Sự Đối Nghịch Kinh Hoàng
Hủ Ninh dìu Trịnh Bằng ngồi tựa vào vách tường, sau đó hắn vội vàng lấy một chiếc áo choàng y tế rộng thùng xình để che phủ lên cơ thể trần trụi của cậu. Hắn quỳ xuống trước mặt Trịnh Bằng, nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cậu:
"Tôi không biết tại sao mình lại ở đây... Tôi thường xuyên bị mất trí nhớ. Mỗi lần tỉnh dậy, tôi lại thấy mình ở những nơi xa lạ, hoặc thấy mọi thứ trong nhà bị xáo trộn. Nhưng tôi không ngờ... tôi không ngờ 'hắn' lại dám làm ra chuyện đồi bại này với cậu."
"Hắn?" – Trịnh Bằng thều thào, ánh mắt đầy nghi hoặc.
"Điền Lôi." – Hủ Ninh nghẹn ngào, giọng nói chứa chan sự ghê tởm chính bản thân mình – "Tôi mắc hội chứng đa nhân cách. Điền Lôi là nhân cách thứ hai của tôi. Hắn hung ác, biến thái và thông minh hơn tôi rất nhiều. Hắn đã giấu tôi để xây dựng căn phòng này, để... để bắt cóc cậu."
Trịnh Bằng bàng hoàng. Hóa ra kẻ đứng sau tất cả không phải ma quỷ, cũng không đơn giản là một tên biến thái bình thường. Đó là một cuộc chiến nội tâm giữa hai linh hồn trong cùng một thể xác.
Đột nhiên, tiếng "tít tít" từ chiếc máy theo dõi nhịp tim chuyển sang một giai điệu dồn dập, báo động đỏ. Hệ thống đèn trong phòng bỗng chốc nhấp nháy liên hồi. Hủ Ninh hốt hoảng nhìn lên trần nhà. Hắn biết rõ thói quen của "hắn". Điền Lôi luôn đặt bẫy để ngăn cản bất kỳ ai xâm phạm lãnh địa của mình, kể cả khi kẻ đó là chính nhân cách chính.
Một làn khí màu trắng đục bắt đầu phun ra từ các lỗ thông hơi trên tường.
"Chết tiệt! Đó là khí gây ngủ tăng cường!" – Hủ Ninh hét lên. Hắn vội vàng cởi chiếc khẩu trang y tế của mình đeo cho Trịnh Bằng – "Cậu nghe tôi, cố gắng nín thở và bám chặt vào tôi. Chúng ta phải ra khỏi đây trước khi tôi... trước khi 'hắn' quay lại."
Cuộc Tháo Chạy Trong Mơ Hồ
Hủ Ninh xốc Trịnh Bằng lên lưng, cố gắng dùng hết sức lực của một người vốn dĩ thư sinh để chạy về phía lối đi bí mật. Nhưng lối đi mà họ vừa bước qua lúc nãy giờ đây đã bị một cánh cửa sắt sập xuống khóa chặt. Điền Lôi đã tính toán trước: nếu hắn ngất đi hoặc nhân cách khác trỗi dậy, hệ thống sẽ tự động phong tỏa khu vực để "con mồi" không thể thoát ra.
Hủ Ninh loay hoay trước bảng điều khiển điện tử cạnh cửa. Hắn dùng kiến thức y sinh để thử các mã số liên quan đến ngày sinh, mã nhân viên... nhưng tất cả đều sai.
"Mật mã... mật mã là gì?" – Hủ Ninh lẩm bẩm, mồ hôi làm kính hắn rơi xuống sàn vỡ tan. Không có kính, tầm nhìn của hắn càng trở nên mờ mịt.
Phía sau lưng, Trịnh Bằng bắt đầu lịm đi vì tác dụng của khí gas. Cậu vùi đầu vào vai Hủ Ninh, hơi thở yếu ớt. Hủ Ninh cảm nhận được sự sống của chàng trai này đang nằm trong tay mình. Một cảm giác phẫn nộ bùng lên, hắn không thể để Điền Lôi tiếp tục hủy hoại cuộc đời của người vô tội này thêm nữa.
Hắn nhìn thấy một bình chữa cháy ở góc phòng. Không còn thời gian để bấm mã, Hủ Ninh lao đến, dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào bảng điều khiển.
Xoẹt... Xoẹt...
Tia lửa điện bắn ra, hệ thống cửa sắt bị chập mạch, từ từ mở ra một khe hở nhỏ. Hủ Ninh mừng rỡ, hắn định kéo Trịnh Bằng qua khe hở thì đột nhiên, bước chân hắn khựng lại.
Cơn đau đầu lúc nãy quay trở lại, lần này dữ dội hơn gấp bội. Hủ Ninh ngã quỵ xuống ngay trước cửa thoát, tay ôm lấy thái dương. Hắn nghe thấy một giọng nói vang vọng trong đầu mình, một giọng nói nhạo báng, sắc lạnh:
"Mày định cứu nó sao, Hủ Ninh? Mày nghĩ mày là anh hùng chắc? Nó là của tao. Mày chỉ là một kẻ ký sinh yếu đuối trong thân xác này mà thôi!"
"Không! Cút đi! Để cậu ấy yên!" – Hủ Ninh gào lên, tranh đấu với chính bóng tối đang dần nuốt chửng ý thức mình một lần nữa.
Hắn quay sang nhìn Trịnh Bằng, người lúc này đã gần như bất tỉnh hoàn toàn. Hủ Ninh dùng chút lý trí cuối cùng, đẩy mạnh Trịnh Bằng qua khe cửa sắt sang phía hành lang bên kia.
"Chạy đi... Trịnh Bằng... Đừng nhìn lại... Đừng bao giờ... quay lại đây..."
Hủ Ninh nằm rạp xuống sàn, hai tay bám chặt vào mép cửa sắt. Gương mặt hắn bắt đầu biến đổi. Nét hiền lành, nhân hậu dần bị thay thế bởi một nụ cười vặn vẹo. Đôi mắt hắn từ đỏ hoe vì lo lắng chuyển sang một màu đen sâu thẳm, lạnh lùng.
Sự Chờ Đợi Đáng Sợ
Khi Trịnh Bằng tỉnh dậy, cậu thấy mình đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo của phòng ngủ căn hộ 1909. Bức tường bí mật đã đóng lại hoàn toàn, phẳng lỳ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Túi bùa đỏ vẫn nằm đó, muối vẫn rắc xung quanh giường. Mọi thứ giống như một giấc mơ hoang đường, nếu như không có chiếc áo choàng y tế lạ lẫm đang khoác trên người cậu.
Cậu cố gắng bò ra khỏi phòng, tay run rẩy cầm lấy điện thoại định gọi cứu trợ. Nhưng ngay lúc đó, một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.
"Trịnh Bằng à? Cậu có ở nhà không? Tôi là bác sĩ Điền ở sát vách đây. Tôi thấy đèn phòng cậu sáng nên định sang hỏi xem tình hình sức khỏe cậu thế nào."
Giọng nói ấy... nhẹ nhàng, ấm áp, chính là giọng của Điền Hủ Ninh. Nhưng Trịnh Bằng không biết, kẻ đang đứng sau cánh cửa kia lúc này là vị bác sĩ chính nghĩa đã cứu cậu, hay là con quỷ vừa mới chiếm lại quyền kiểm soát thể xác.
Trịnh Bằng nín thở, nhìn chằm chằm vào nắm đấm cửa đang từ từ xoay động. Cậu nhận ra một sự thật cay đắng: dù cậu có chạy đi đâu, thì "hắn" vẫn luôn ở ngay sát bên cạnh, chia sẻ cùng một hơi thở, cùng một không gian.
Cuộc chơi này, dường như chỉ mới thực sự bắt đầu.
Nhận xét
Đăng nhận xét