Ánh đèn sân khấu vừa tắt, Trịnh Bằng thậm chí còn chưa kịp tẩy sạch lớp trang điểm cầu kỳ đã vội vã cầm điện thoại. Từ bao giờ không biết, việc "báo cáo" lịch trình cho Điền Lôi đã trở thành một loại bản năng, như hơi thở, như nhịp đập con tim. Cậu thích cảm giác được bao bọc, và càng nghiện hơn việc phía bên kia màn hình, Điền Lôi cũng luôn hồi đáp bằng những bức ảnh đời thường vụn vặt nhất. Cuộc sống của họ, cứ thế đan cài vào nhau bằng những sợi dây liên lạc không hồi kết, bình dị mà hạnh phúc đến lạ kỳ.
Để rút ngắn khoảng cách giữa hai thành phố, Điền Lôi chẳng ngại vung tiền thuê chuyên cơ riêng. Vừa kết thúc công việc, anh đã vội vã bay thẳng đến Hạ Môn. Ngay khi cánh chân vừa chạm sàn khách sạn, tin nhắn của anh đã bắn tới máy cậu, nóng hổi và nồng nàn:
"Bảo bối, anh tới nơi rồi. Đang ở khách sạn đợi em về. Nhớ em đến phát điên rồi."
Mấy ngày nay, Điền Lôi đã phải dùng toàn bộ lý trí để kìm nén sự khao khát đang chực chờ bùng nổ trong lồng ngực. Nhìn Trịnh Bằng rạng rỡ trên sân khấu qua màn hình, anh chỉ muốn lao ngay đến, đem "bé vợ" thơm mềm, đáng yêu ấy giấu nhẹm vào túi áo. Bản thân anh đang ở độ tuổi sung mãn nhất, nhu cầu lại cao, mà Trịnh Bằng lại chính là loại "thuốc phiện" ngọt ngào khiến anh không cách nào cai nổi. Hai người họ, một người là củi khô, một người là lửa nóng, chỉ cần chạm khẽ là bùng cháy mãnh liệt.
Sau sân khấu, Trịnh Bằng đang thay đồ để chuẩn bị cho màn trình diễn tiếp theo thì nhận được tin nhắn. Khóe môi cậu cong lên một độ cong đầy ý vị, đôi mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao. Cậu nhanh tay gõ lại:
"Ca ca, em sắp xong rồi. Đợi em về nhé, ngoan... Hôn anh!"
Suốt nửa sau của concert, Trịnh Bằng như được tiêm kích thích tố. Cậu hát, cậu nhảy, cậu cười rạng rỡ đến mức fan bên dưới cũng phải xôn xao: "Hôm nay Bằng Bằng có chuyện gì vui thế nhỉ?". Chỉ có cậu biết, ở cuối con đường kia, có một người đang đợi cậu về để "yêu thương".
Cánh cửa phòng khách sạn vừa mở ra, Trịnh Bằng đã như chú chim nhỏ lạc đàn, lao thẳng vào lòng ngực vững chãi của Điền Lôi. Cậu rúc đầu vào cổ anh, cọ cọ đầy vẻ làm nũng. Điền Lôi vòng tay siết chặt lấy vòng eo thon gọn, vùi mặt vào hõm cổ cậu hít hà mùi hương đặc trưng hòa lẫn chút mùi mồ hôi sau buổi diễn - thứ mùi hương khiến anh say đắm.
Trợ lý đứng bên cạnh chỉ biết thở dài ngao ngán, lặng lẽ đặt đồ đạc xuống rồi "biến mất" nhanh như một cơn gió, trả lại không gian riêng tư cho đôi vợ chồng trẻ đang dính lấy nhau như sam.
Trịnh Bằng liến thoắng kể về buổi diễn, về những tràng pháo tay, về cả những sự cố nhỏ nhặt. Điền Lôi không ngắt lời, chỉ im lặng ngắm nhìn đôi môi đỏ mọng đang khép mở liên tục kia. Không nhịn được, anh cúi xuống, đánh cắp một nụ hôn nồng cháy. Trịnh Bằng khựng lại, mặt đỏ bừng, đấm nhẹ vào vai anh:
Đồ không biết xấu hổ!
Ừ, anh không biết xấu hổ, anh chỉ biết yêu em thôi... Yêu em, yêu em nhất.
Trịnh Bằng đỏ mặt tới tận mang tai, vùi sâu đầu vào ngực anh. Dù đã nghe hàng vạn lần, nhưng lời tình tự của Điền Lôi vẫn luôn có sức sát thương cực lớn đối với trái tim cậu.
Ngoan, đi ăn cơm đi. Anh mua toàn món em thích đấy. Em gầy đi rồi, fan cứ mắng anh không biết chăm vợ kìa.
Ai dám mắng anh chứ? – Trịnh Bằng bĩu môi – Điền Lôi ca ca là tốt nhất thế giới, em yêu anh nhất!
Trong lúc cậu ăn, Điền Lôi lẳng lặng vào phòng tắm chuẩn bị nước ấm. Anh nâng niu cậu như một vị Tiểu Vương Tử, từ miếng ăn đến giấc ngủ, chuyện gì cũng muốn tự tay làm mới yên tâm.
Đến khi Trịnh Bằng bước vào phòng tắm, cậu không hề ngạc nhiên khi thấy "lão công" nhà mình đã an tọa trong bồn nước nóng từ bao giờ. Sự khao khát sau nhiều ngày xa cách đã đánh bại sự ngại ngùng. Trịnh Bằng không nói một lời, thản nhiên trút bỏ quần áo, bước vào bồn và trực tiếp ngồi lên đùi Điền Lôi.
Điền Lôi hơi sững sờ, vòng tay ôm lấy bờ vai trần mảnh dẻ:
Sao hôm nay em ngoan thế? Không đuổi anh ra sao? Trịnh Bằng ném cho anh một cái lườm sắc lẹm nhưng đầy tình tứ:
Em mà đuổi thì anh có chịu ra không? Hay là anh lại muốn bị "ăn đòn" kiểu khác?
Điền Lôi bật cười trầm thấp, bàn tay đầy bọt xà phòng bắt đầu chu du trên làn da mịn màng như sứ của cậu. Trong không gian mờ ảo của hơi nước, ngọn lửa đam mê bắt đầu bùng lên, thiêu đốt mọi khoảng cách.
Trong làn hơi nước mờ ảo, mùi oải hương ngọt ngào quyện cùng mùi cơ thể nam tính của Điền Lôi khiến không gian phòng tắm như đặc quánh lại. Trịnh Bằng ngồi hẳn lên đùi anh, hai chân dạng ra ôm lấy hông người đàn ông, cảm nhận rõ ràng cặc cứng nóng đang cọ sát ngay giữa khe mông cậu, chỉ cách lối vào vài phân. Mỗi lần cậu vô thức nhích người, đầu khấc to tròn lại lướt qua vòng cơ hậu môn co bóp nhẹ, khiến cả hai cùng hít vào một hơi thật sâu.
Điền Lôi không vội. Anh vuốt dọc sống lưng cậu, từ gáy xuống tận xương cụt, ngón cái ấn nhẹ vào hai bên cột sống như muốn khắc sâu dấu ấn của mình lên làn da trắng nõn đang ửng hồng vì hơi nóng. Mỗi lần ngón tay lướt qua, Trịnh Bằng lại khẽ run, đầu ngửa ra sau, cổ họng lộ ra đường cong đẹp đẽ mời gọi.
“Bảo bối…” Giọng Điền Lôi khàn đặc, gần như thì thầm ngay sát vành tai cậu, “Mấy ngày anh không chạm vào em, em có biết anh suýt phát điên không? Mỗi đêm chỉ muốn đè em ra, làm cho em khóc đến không còn sức mà kêu tên anh nữa.”
Trịnh Bằng không trả lời bằng lời. Cậu vòng tay qua cổ anh, móng tay cào nhẹ lên da đầu, kéo mạnh anh xuống. Môi chạm môi, không phải nụ hôn nhẹ nhàng mà là cắn xé, mút mạnh như muốn nuốt chửng nhau. Lưỡi cậu quấn lấy lưỡi anh, vị nước bọt hòa lẫn vị oải hương và vị mặn của mồ hôi. Tiếng chụt chụt ẩm ướt vang lên giữa tiếng nước bồn bị khuấy động.
Điền Lôi rên khẽ trong cổ họng, bàn tay trái giữ chặt gáy cậu, tay phải lần xuống dưới nước. Ngón giữa và ngón trỏ tách nhẹ hai mông cậu ra, đầu ngón tay chạm ngay vào vòng cơ đã mềm đi vì nước ấm và vì kích thích. Anh xoay tròn chậm rãi, chỉ ấn nhẹ chứ chưa đâm vào, cảm nhận rõ ràng cách hậu môn cậu co bóp tham lam quanh đầu ngón tay.
“Ưm… Điền Lôi… chậm thôi…” Trịnh Bằng thở hổn hển, giọng run rẩy xen lẫn nũng nịu.
“Chậm sao nổi khi em ướt thế này?” Điền Lôi cười khàn, ngón tay giữa từ từ luồn vào một đốt. Cảm giác nóng chặt bao bọc khiến anh nghiến răng, cặc giật mạnh dưới nước. “Nhìn em kìa… mới một ngón đã mút chặt thế này. Muốn anh vào luôn không?”
Trịnh Bằng không đáp, chỉ cắn môi dưới, gật nhẹ đầu rồi chủ động đẩy hông về sau, tự nuốt thêm một chút ngón tay của anh. Động tác ấy như đổ thêm dầu vào lửa. Điền Lôi rút tay ra, thay bằng ba ngón tay cùng lúc ấn vào, xoay mở chậm rãi nhưng kiên quyết. Tiếng nước bị khuấy động kêu lép két, hòa cùng tiếng rên khe khẽ của Trịnh Bằng.
“Đau không?” Anh hỏi, dù biết rõ câu trả lời.
“Không… tiếp đi…” Cậu thở dốc, tay bấu chặt vai anh đến đỏ ửng.
Điền Lôi không chờ thêm. Anh nâng hông cậu lên một chút, để đầu cặc chĩa thẳng vào lối vào đã được mở rộng. Anh giữ nguyên tư thế, chỉ để đầu khấc chạm vào, không đẩy mạnh ngay mà lướt qua lướt lại, trêu chọc vòng cơ đang co giật.
“Nhìn em cầu xin anh kìa…” Anh thì thầm, cắn nhẹ vành tai cậu. “Nói đi, bảo anh đụ em.”
Trịnh Bằng đỏ mặt, nhưng dục vọng đã thắng lý trí. Cậu ôm chặt cổ anh, giọng vỡ òa: “Điền Lôi… đụ em đi… em muốn anh… sâu vào trong…”
Chỉ một câu nói ấy đã khiến Điền Lôi mất kiểm soát. Anh giữ chặt eo cậu, đẩy mạnh một phát. Cả chiều dài nóng bỏng chui thẳng vào trong, lấp đầy hoàn toàn khoảng trống bấy lâu. Trịnh Bằng hét lên một tiếng ngắn, đầu ngửa ra sau, nước mắt trào ra vì cảm giác vừa đau vừa sướng tột độ.
Điền Lôi không dừng lại. Anh bắt đầu nhấp, lúc đầu chậm để cậu quen, rồi nhanh dần, mạnh dần. Mỗi lần rút ra gần hết rồi lại đâm sâu vào, đầu khấc đều chạm đúng điểm nhạy cảm bên trong khiến Trịnh Bằng cong người, tiếng rên không kiểm soát được.
“Nặng… anh nặng quá… ưm… sâu nữa…” Cậu lắp bắp, nước mắt lăn dài trên má nhưng miệng vẫn không ngừng cầu xin.
Điền Lôi xoay người cậu lại, để cậu quỳ bám thành bồn, mông chổng cao. Từ phía sau anh ôm lấy cậu, một tay giữ eo, tay kia vòng ra trước vuốt ve cặc cậu đang cứng ngắc và rỉ nước. Anh vừa nhấp vừa vuốt cho cậu, nhịp tay và nhịp hông đồng bộ.
Tiếng da thịt va chạm ướt át vang lên liên hồi, nước bồn văng tung tóe ra sàn. Điền Lôi cúi xuống cắn mạnh vào vai cậu, để lại dấu răng đỏ rực.
“Em là của anh… chỉ của anh thôi…” Anh gầm gừ, mỗi câu nói đều kèm theo một cú thúc thật sâu.
Trịnh Bằng gần như không còn sức, chỉ biết rên rỉ và siết chặt lấy anh. Khi cao trào ập đến, cậu run bần bật, tinh dịch bắn ra tung tóe trong nước, hậu môn co bóp dữ dội quanh cặc Điền Lôi. Anh rên lớn, đẩy mạnh thêm vài lần nữa rồi phóng thích sâu bên trong, dòng tinh nóng bỏng tràn đầy khiến Trịnh Bằng lại rùng mình lần nữa.
Cả hai thở dốc, Điền Lôi ôm chặt cậu từ phía sau, cặc vẫn còn nằm trong người cậu, không muốn rút ra ngay. Anh hôn lên gáy, lên vai, lên vết cắn mình vừa để lại, giọng khàn đặc đầy thỏa mãn:
“Vẫn chưa đủ… lát nữa anh sẽ bế em lên giường, làm tiếp cho đến khi em không đứng nổi nữa.”
Trịnh Bằng chỉ mỉm cười yếu ớt, tựa hẳn vào ngực anh, để hơi ấm và nhịp tim của người đàn ông ấy bao bọc lấy mình.
Hồi lâu sau, Điền Lôi mới nhẹ nhàng hôn lên vành tai đã đỏ bừng của Trịnh Bằng, thì thầm:
Vợ ơi, đêm nay... anh không định cho em ngủ sớm đâu.
Trịnh Bằng chỉ còn biết yếu ớt mắng một câu:
Đồ lưu manh... Nhưng bàn tay vẫn siết chặt lấy tay anh không buông.
Điền Lôi bế xốc Trịnh Bằng ra khỏi bồn tắm như bế một chú mèo ướt nhẹp, nước vẫn nhỏ giọt từ hai cơ thể trần trụi xuống sàn đá cẩm thạch. Chiếc khăn bông trắng lớn chỉ kịp quấn hờ quanh người cậu, nhưng Điền Lôi đã không còn kiên nhẫn chờ thêm. Anh bước dài về phòng ngủ, mỗi bước chân đều khiến cặc vẫn còn cứng ngắc của anh cọ vào bụng dưới mềm mại của Trịnh Bằng, khiến cậu khẽ rên lên từng tiếng nhỏ.
Vừa đặt cậu xuống nệm king-size, Điền Lôi lập tức đè lên. Sức nặng của người đàn ông cao lớn khiến tấm nệm lõm sâu, còn Trịnh Bằng thì như bị nhốt chặt trong lồng ngực săn chắc, nóng rực. Ánh đèn ngủ vàng cam chiếu lên làn da cậu, trắng đến gần như trong suốt, những vết cắn, vết mút đỏ tươi từ cổ xuống ngực hiện rõ mồn một. Điền Lôi nhìn mà nuốt nước bọt đánh ực.
“Bảo bối, ngẩng mặt lên.”
Anh nắm cằm cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen đang cháy đỏ dục vọng. “Nói anh nghe, mấy ngày anh không ở đây, em thủ dâm bao nhiêu lần mà nhớ anh?”
Trịnh Bằng đỏ bừng mặt, đôi mắt long lanh nước, môi bị cắn đến sưng mọng. Cậu lí nhí, giọng ngọt đến run người:
“Nhớ… nhớ đến mức mỗi đêm đều phải tự làm… nhưng không đủ… không giống anh… Điền Lôi, em muốn anh ngay bây giờ…”
Câu nói ấy như công tắc cuối cùng. Điền Lôi cúi xuống cướp lấy môi cậu, hôn đến mức cậu gần như ngạt thở. Lưỡi anh quét sạch mọi ngóc ngách trong miệng cậu, mút mạnh đầu lưỡi đến mức Trịnh Bằng phải rên ư ử trong cổ họng. Một tay anh giữ gáy cậu, tay kia đã lướt xuống dưới, bóp mạnh lấy cặp mông căng tròn vẫn còn ướt nước.
“Em đúng là yêu tinh.” Anh thì thầm giữa nụ hôn, giọng khàn đặc. “Mới làm xong một lần trong bồn tắm mà đã ướt thế này rồi à?”
Ngón tay anh lướt dọc khe mông, chạm vào hậu môn vẫn còn mềm và trơn nhờ tinh dịch của chính anh vừa bắn vào lúc nãy. Chỉ cần ấn nhẹ một đốt ngón tay, Trịnh Bằng đã cong người lên, rên rỉ khe khẽ:
“Ưm… đừng trêu… nhanh lên…”
Điền Lôi cười khẽ, rút tay ra, thay vào đó nâng hẳn hai chân cậu lên vai mình. Tư thế này khiến toàn bộ phần dưới của Trịnh Bằng phơi bày hoàn toàn trước mắt anh, hậu môn hồng hào vẫn còn co giật nhẹ vì dư vị vừa rồi. Điền Lôi cúi xuống, không báo trước mà liếm một đường dài từ tinh hoàn lên đến cửa vào.
“A…! Điền Lôi… bẩn…” Trịnh Bằng hét nhỏ, toàn thân run lẩy bẩy vì xấu hổ và kích thích.
“Bẩn cái gì?” Anh ngẩng lên, môi bóng loáng, ánh mắt tối sầm. “Của em chỗ nào anh cũng thích liếm.”
Nói xong anh lại cúi xuống, đầu lưỡi linh hoạt đâm vào hậu môn cậu, hút lấy chút tinh dịch còn sót lại của chính mình, đồng thời dùng lưỡi mở rộng lối vào. Trịnh Bằng hoàn toàn mất kiểm soát, hai tay bấu chặt ga giường, nước mắt trào ra vì khoái cảm quá mạnh.
“Không chịu nổi… anh… vào đi… em muốn cặc anh…”
Điền Lôi thẳng người dậy, cầm lấy cây cột thịt đang dựng đứng, đầu khấc bóng nhẫy vì tiền dịch. Anh không bôi thêm gel, chỉ dùng chính tinh dịch còn sót lại từ lần trước làm chất bôi trơn. Đầu khấc to lớn chạm vào cửa vào, anh chậm rãi đẩy vào, từng chút một, cảm nhận rõ ràng cách thành ruột cậu quấn chặt lấy anh như không muốn buông.
Khi cả cây cặc đã chui gọn vào trong, Điền Lôi thở ra một hơi dài thỏa mãn, cúi xuống hôn lên đôi môi đang hé mở của cậu:
“Thật chặt… bảo bối, em sinh ra là để ăn cặc anh có đúng không?”
Trịnh Bằng không trả lời được, chỉ biết gật đầu liên tục, hai chân quấn chặt lấy hông anh. Điền Lôi bắt đầu nhấp, chậm rãi nhưng cực sâu, mỗi lần đều rút ra gần hết rồi lại đâm mạnh vào, đầu khấc đập đúng vào tuyến tiền liệt khiến Trịnh Bằng hét lên từng tiếng đứt quãng.
“A…! Ở đó… Điền Lôi… sướng quá…!”
Anh tăng tốc dần, tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên liên hồi. Mỗi lần rút ra, hậu môn cậu lại lưu luyến mút lấy anh không buông, mỗi lần đâm vào lại phát ra âm thanh ướt át dâm đãng. Điền Lôi đổi tư thế liên tục: lúc đè cậu nằm sấp, mông chổng cao, từ phía sau hung hăng tiến công; lúc lại bế cậu ngồi lên đùi mình, để cậu tự động đung đưa hông nuốt lấy cặc anh; rồi lại ép cậu nằm ngửa, hai chân gác lên vai, nhìn thẳng vào đôi mắt ngập nước của cậu mà đụ đến điên cuồng.
“Nhìn anh… đừng nhắm mắt… để anh nhìn em sướng vì bị anh đụ…”
Trịnh Bằng khóc thật, nước mắt lăn dài trên má, nhưng miệng vẫn không ngừng rên rỉ gọi tên anh. Cậu bắn lần thứ nhất khi Điền Lôi vừa ấn mạnh vào tuyến tiền liệt vừa dùng tay vuốt ve cặc cậu. Tinh dịch bắn lên tận ngực cả hai, nóng hổi và dính nhớp. Nhưng Điền Lôi chưa dừng lại, anh tiếp tục nhấp mạnh, kéo dài khoái cảm của cậu đến mức cậu gần như ngất đi.
Lần thứ hai cậu bắn khô, không còn gì để ra nữa, chỉ biết co giật và khóc nức nở trong vòng tay anh. Lúc này Điền Lôi mới gầm lên một tiếng trầm thấp, ôm chặt lấy cậu, bắn sâu vào bên trong, từng đợt tinh nóng từng đợt một, nhiều đến mức tràn cả ra ngoài, chảy dọc theo khe mông cậu xuống ga giường.
Hồi lâu sau, anh vẫn còn nằm trong người cậu, không rút ra. Hai người ôm nhau thở dốc, mồ hôi hòa lẫn, mùi tình dục nồng đậm lan tỏa khắp phòng.
Điền Lôi hôn nhẹ lên từng vết cắn đỏ tươi trên cổ, trên ngực cậu, giọng dịu dàng đến không ngờ:
“Ngủ đi bảo bối, anh ở đây, mãi mãi ở đây.”
Trịnh Bằng mỉm cười yếu ớt trong vòng tay anh, trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, cậu mơ màng nghĩ: chỉ cần có anh, cả thế giới này cũng không còn quan trọng nữa.
Nhận xét
Đăng nhận xét