THÍCH TÌNH NHIỆM DỤC CHƯƠNG 10

 Chương 10: Âm sai dương thác (Sự nhầm lẫn trớ trêu)

Dạo gần đây Tử Du luôn cảm thấy trong lòng bức bối, dù là chuyện công việc hay là cái bộ mặt thối kia của Điền Hủ Ninh, cậu đều tích tụ một bụng lửa giận không tên mà chẳng biết phát tiết vào đâu. Chu Lâm Xuyên thấy cậu cả ngày đi làm đều ủ rũ, dứt khoát đợi lúc tan làm kéo tuột cậu đến quán bar: "Đừng ủ rũ nữa, đi uống vài ly cho khuây khỏa."

Tử Du vốn chẳng có tâm trí đâu mà từ chối, thế là đi theo Chu Lâm Xuyên vào quán bar. Quán bar này không xa căn hộ của cậu lắm. Trang trí đã thay đổi vài lần nhưng kết cấu vẫn vậy, ánh đèn vẫn mờ ảo đầy ám muội, nhạc Jazz chảy trôi nhè nhẹ. Họ ngồi vào một bàn phía góc khuất quen thuộc, trước mặt đã bày sẵn một ly Whisky. Cảm giác nóng rực của cồn khi vào cổ họng khiến dây thần kinh đang căng thẳng của Tử Du dần thả lỏng. Chỉ sau vài ly, nỗi lòng về Điền Hủ Ninh bắt đầu trào dâng như sóng cuộn.

"Lâm Xuyên." Tử Du líu lưỡi, nghiêng đầu tựa lên quầy bar, hơi thở ấm nóng mang theo mùi rượu nồng nặc phả vào bên cổ bạn mình. "Tao hình như... có hảo cảm với một người." Dù đã lấy hết can đảm, nhưng giọng cậu nhỏ như tiếng thì thầm.

Chu Lâm Xuyên thở dài, nhìn bộ dạng say khướt của bạn mình: "Biết rồi biết rồi, anh em tao mắt nhìn tốt, người mày nhìn trúng chắc chắn là thành." "Không phải!" Tử Du đột nhiên vung mạnh tay. Cậu lảo đảo gượng thẳng lưng, chỉ vào ngực mình, lông mày nhíu chặt thành một đoàn. "Người ta... nhìn không trúng tao. Người ta giàu như thế, sao có thể nhìn trúng một người..." "Bình thường đến mức chẳng có gì nổi bật như tao chứ."

Chu Lâm Xuyên lúc đó còn cố dùng lý lẽ cùn để an ủi: "Giàu thì ghê gớm lắm à! Tình yêu mà, suy cho cùng là nồi nào úp vung nấy, nhìn vừa mắt là cảm xúc tự nhiên sinh ra thôi." Thấy Tử Du vẫn không nhúc nhích, hắn bồi thêm một câu: "Thôi được rồi, yêu đương thì còn yếu tố chó má gì khác nữa đâu..." Lời chưa dứt, đã nghe Tử Du lầm bầm bổ sung một câu. "Người ta là đàn ông." ?...

Câu nói này khiến Chu Lâm Xuyên suýt nữa ngã nhào khỏi ghế cao. Hắn tỉnh rượu quá nửa, hỏi với giọng điệu không thể tin nổi xen lẫn nghi hoặc: "Này anh em, mày thật sự cong rồi à!" Một luồng sáng vàng ấm từ trên đỉnh đầu hắt xuống gương mặt đang cúi thấp của Tử Du. Hàng mi dài đổ một bóng râm nhỏ dưới mắt, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mím chặt dính chút rượu bóng loáng.

Chu Lâm Xuyên nhìn bộ dạng này của cậu, sự kinh ngạc và hoang đường ban đầu dần được thay thế bằng một loại cảm xúc phức tạp hơn. Đây không phải lời nói đùa. Tử Du chưa bao giờ đùa kiểu này. Rất lâu sau, lâu đến mức Chu Lâm Xuyên tưởng Tử Du sẽ không mở miệng nữa, hoặc đã say ngủ mất rồi, thì hắn mới nghe thấy một giọng nói rất khẽ, rất khàn. "Không." Tử Du cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt không có tiêu cự nhìn vào khoảng không. Giọng cậu bình thản đến mức làm lòng Chu Lâm Xuyên thắt lại. "Tao chỉ là." "Đơn thuần, có lẽ là, thích anh ta."

Không phải thích đàn ông. Cũng không phải ai cũng được. Mà anh ta tình cờ là nam giới, chỉ vậy thôi. Sự khác biệt tinh tế này đột ngột đâm vào dòng suy nghĩ hỗn loạn của Chu Lâm Xuyên. Hóa ra là vậy. Hóa ra tình cảm thực sự có thể vô lý như thế, có thể vượt qua mọi ranh giới và nhãn dán định sẵn, chỉ để rơi duy nhất lên một người đặc định.

Chu Lâm Xuyên há hốc mồm, nhất thời không biết nói gì. An ủi? Hình như không đúng. Khuyến khích? Càng không hợp. Hắn uống cạn số rượu còn lại trong ly cho bình tĩnh lại. "Này." Hắn tằng hắng, chuẩn bị mở một cuộc tra hỏi dồn dập. "Hai người... quen nhau thế nào? Tao có biết không?"

Tử Du im lặng một hồi, mãi đến khi nhạc trong quán bar đổi sang bài khác. "Mày biết." Cuối cùng cậu nói. "Họ Điền."

Đại não của Chu Lâm Xuyên hoạt động hết công suất, trên mặt thoáng qua vài cái tên, rồi dừng lại ở một biểu cảm cực kỳ đặc sắc: "Vãi thật, Điền Đại Tráng? Điền Đại Lôi? Hay là Điền Đại Nhật?" Hắn liệt kê vài cái tên hoang đường nhưng có vẻ thực tế. Tử Du nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng phức tạp, không nói gì. Chu Lâm Xuyên nhìn vẻ mặt đó, đột nhiên nhớ đến một sự cố nhầm lẫn mấy tháng trước... đồng thời cả hai đều nghĩ đến cùng một người. "Vãi... chưởng..." Chu Lâm Xuyên kinh ngạc đến mức rớt cằm. "Không lẽ là... Điền Hủ..." Vì thiếu tự tin, nên nói đến đây, giọng Chu Lâm Xuyên cũng nhỏ dần rồi tắt hẳn.

Tử Du không nói gì, coi như mặc nhận. "Mày nghiêm túc đấy à?" Chu Lâm Xuyên vẫn không thể tin nổi. "Anh ta... loại người như anh ta..." "Loại người nào?" Tử Du ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng một loại cảm xúc mà Chu Lâm Xuyên chưa từng thấy. "Thì là..." Chu Lâm Xuyên nhất thời cứng họng, tay huơ loạn xạ trong không trung. "Mày biết mà, không cùng một thế giới với chúng ta. Hơn nữa... anh ta trông có vẻ rất... rất..." "Rất lạnh lùng, rất khó gần, như một tảng băng di động?" Tử Du nói hộ hắn, rồi lại nhấp một ngụm rượu. "Tao biết." "Vậy mà mày còn..." "Tao không biết." Tử Du ngắt lời, giọng thấp xuống. "Tao thực sự không biết."

Chu Lâm Xuyên nhìn người bạn nối khố của mình lúc này lộ ra vẻ mặt gần như mơ hồ, bỗng thấy trong lòng nghẹn lại. Hắn vỗ vai cậu: "Thôi, nghĩ thoáng ra đi anh em... Có những người định sẵn chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn." "Nhưng mà... tao không muốn... tao chính là không muốn." Tử Du đột nhiên ngồi thẳng dậy, vành mắt hơi đỏ. Giọng cậu yếu dần rồi lại ngả ra lưng ghế. Tại sao không muốn? Thực ra cậu cũng không rõ. Chỉ là muốn có những đụng chạm cơ thể với anh, có thể hỏi han ân cần, đứng bên cạnh anh với một danh phận thích hợp. "Nhưng không thể nào. Anh ta là Điền Hủ Ninh." Nói xong câu này, cậu như dùng hết sức lực, cũng như cuối cùng đã đầu hàng trước một sự thật nào đó.

Chu Lâm Xuyên thấy cậu như vậy thì lòng cũng chẳng dễ chịu gì, nhưng cũng bất lực. Chuyện tình cảm, người ngoài có sốt sắng đến mấy cũng vô dụng. Mãi đến khi Tử Du hoàn toàn say mướt, bắt đầu nói nhảm, rút điện thoại ra, ngón tay lướt loạn trên màn hình. "Mày làm gì đấy?" Chu Lâm Xuyên định giật lấy điện thoại. "Tao... tao gọi cho anh ta..." Tử Du nói không rõ chữ. "Mày điên rồi!" Chu Lâm Xuyên muốn ngăn cản nhưng không kịp nữa.

Cuộc gọi đã được kết nối, tiếng tút tút vang lên rõ mồn một giữa tiếng nhạc ồn ào của quán bar. Sau đó, đầu dây bên kia nhấc máy. Tử Du gào thẳng vào máy: "Alo! Điền Hủ Ninh!" Câu nói tràn ngập hơi men và sự không tỉnh táo. Bên kia khựng lại một chút, rồi truyền đến lời đáp bình thản: "Cậu uống rượu à?" "Tôi không uống!" Tử Du vểnh cổ phủ nhận, chân lại loạng choạng suýt ngã xuống đất, may mà Chu Lâm Xuyên nhanh tay đỡ kịp. "Tôi không say, tôi tỉnh táo lắm!"

Chu Lâm Xuyên đứng bên cạnh lo sốt vó, hạ thấp giọng khuyên can: "Tổ tông của tôi ơi! Ông im lặng chút đi! Đưa điện thoại cho tôi!" Hắn ra sức giật lấy chiếc điện thoại trong tay Tử Du. "Alo, xin chào, tôi là bạn thân của Tử Du, thật ngại quá, cậu ấy uống nhiều rồi, không biết thế nào lại... gọi điện cho anh." Hắn cố gắng giải thích bằng giọng điệu đầy hối lỗi và ngại ngùng. Sau đó, giọng của Điền Hủ Ninh lại vang lên, vẫn bình ổn nhưng dường như lạnh lùng và cứng rắn hơn vài phần, trực tiếp bỏ qua lời giải thích yếu ớt của Chu Lâm Xuyên: "Hai người đang ở đâu."

Chu Lâm Xuyên ngẩn người, vô thức báo tên quán bar và con phố. "Tôi đến đón cậu ấy." Điền Hủ Ninh nói với giọng điệu không có chút thương lượng nào. "Phiền anh chăm sóc cậu ấy một lát."

Sau khi Chu Lâm Xuyên đồng ý, hắn mới sực tỉnh lại. Đối phương định đến đây? Điền Hủ Ninh? Cái người "ngày trăm công nghìn việc" như Điền Hủ Ninh lại muốn đêm hôm khuya khoắt đến quán bar đón một kẻ say xỉn mà không biết có bao nhiêu mối quan hệ? Việc này hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi hiểu biết của Chu Lâm Xuyên: "Không đúng? Thế mình đưa Tiểu Du về thẳng nhà không phải là được rồi sao...?" Chu Lâm Xuyên vừa định níu kéo một chút thì cuộc gọi đã bị cúp ngang xương. Nghe tiếng bận từ ống nghe, Chu Lâm Xuyên cầm điện thoại, có chút ngơ ngác.

Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Tử Du lại bắt đầu không yên phận. Cậu lảo đảo đứng dậy, miệng lẩm bẩm: "Nhà vệ sinh... tôi muốn đi vệ sinh..." Chu Lâm Xuyên vội đỡ lấy cậu: "Ấy ấy, chậm thôi tao đỡ mày đi."

Ra khỏi nhà vệ sinh, Tử Du dường như "tỉnh" hơn một chút, hay nói đúng hơn là bước sang một trạng thái say xỉn mất kiểm soát hơn. Cậu không chịu quay lại bàn ngồi mà nhất quyết đòi đi ra ngoài, miệng lầm bầm: "Ngốt quá... bên ngoài... hít thở không khí..." Chu Lâm Xuyên không lay chuyển được cậu, đành phải vừa dìu vừa bế đưa cậu ra cửa quán bar. Cơn gió lạnh đêm đông thổi tới, Tử Du rùng mình một cái, không những không tỉnh mà hình như càng hưng phấn hơn...

Cậu thoát khỏi tay Chu Lâm Xuyên, loạng choạng tiến về phía một cột đèn đường bên lề đường. "Này! Mày định đi đâu đấy!" Chu Lâm Xuyên vội đuổi theo. Chỉ thấy Tử Du đi đến trước cột đèn bằng kim loại màu đen đó, dừng bước, nghiêng đầu, nghiêm túc quan sát. Cậu đưa tay ra, cẩn thận sờ lên thân cột lạnh lẽo, rồi gập ngón tay gõ gõ, phát ra tiếng trầm đục. Tử Du nhíu mày, bộ dạng như một nhà hiền triết đang suy tư, rồi quay sang Chu Lâm Xuyên, tuyên bố bằng giọng điệu nghiêm trọng: "Cái... cái cột này, có vấn đề!"

Chu Lâm Xuyên dở khóc dở cười: "Tổ tông ơi, cái cột đèn thì có vấn đề gì được?" "Nó..." Tử Du ghé sát lại, gần như dán cả mặt vào đó. "Tại sao nó lại lạnh thế? Tại sao nó lại đứng đây? Nó... có cô đơn không?" Tư duy của cậu đã hoàn toàn bay bổng, chẳng biết đang nói nhảm cái gì. "Nó không cô đơn, nó có cả một hàng anh chị em kia kìa." Chu Lâm Xuyên cố dùng giọng dỗ trẻ con để kéo cậu lại. "Chúng ta vào trong ngồi nhé? Bên ngoài lạnh." "Không!" Tử Du bướng bỉnh lắc đầu, ngược lại còn ôm chầm lấy cột đèn, áp má vào lớp kim loại lạnh lẽo, thở phào một cái đầy thỏa mãn. "Mát mát... dễ chịu..."

Chu Lâm Xuyên ôm trán, hoàn toàn hết cách. Hắn chỉ có thể đứng bên cạnh, vừa cảnh giác không để Tử Du làm chuyện gì quá trớn hơn, lúc này đây, cậu thực sự là một "củ khoai lang nóng bỏng tay". Ngay khi Tử Du bắt đầu thử "đối thoại" với cột đèn, một ánh đèn pha xé toạc bóng đêm, từ xa tiến lại gần. Một chiếc Rolls-Royce chậm rãi tiếp cận, lặng lẽ dừng lại bên lề đường. Chu Lâm Xuyên tinh thần phấn chấn hẳn lên, đến rồi.

Cửa ghế lái mở ra, một người đàn ông bước xuống. Chiếc áo khoác sẫm màu cắt may tinh tế càng làm tôn lên vóc dáng cao lớn. Anh đóng cửa xe dứt khoát rồi xoay người lại. Ánh đèn neon biến ảo trước cửa quán bar chiếu lên mặt anh. Mặt Điền Hủ Ninh không có biểu cảm gì, ánh mắt bình thản, thậm chí có thể nói là lạnh lùng. Anh quét mắt nhìn hiện trường một lượt: Tử Du đang ôm cột đèn hành vi quái dị, và Chu Lâm Xuyên với vẻ mặt bất lực, tóc tai bị gió thổi hơi rối.

Ánh mắt anh dừng lại trên người Tử Du lâu hơn một giây, sau đó nhìn Chu Lâm Xuyên, khẽ gật đầu một cái gần như không nhận ra. "Làm phiền anh rồi, vậy anh..." Giọng anh giống hệt trong điện thoại, bình ổn, không nghe ra cảm xúc gì nhưng mang theo một sự xa cách tự nhiên. Chu Lâm Xuyên hiểu ý, vội vàng xua tay: "Không không không, tôi tự bắt xe về là được." "Là tôi làm phiền anh mới đúng, muộn thế này còn bắt anh chạy qua một chuyến..." Hắn có chút nói năng lộn xộn, đối mặt với Điền Hủ Ninh, hắn cảm thấy một áp lực vô hình, cảm giác này hoàn toàn khác với bất kỳ ai hắn từng tiếp xúc. "Vậy được."

Điền Hủ Ninh không khách sáo thêm, tiến thẳng về phía Tử Du. Tử Du vẫn đang đắm chìm trong cuộc "giao lưu sâu sắc" với cột đèn, không hề hay biết bóng dáng đang áp sát. Mãi đến khi một bóng đen bao phủ xuống, một mùi nước hoa nhàn nhạt xâm nhập vào cánh mũi, cậu mới chậm chạp quay đầu lại. Tầm mắt mất rất lâu mới lấy lại tiêu cự. Khi khuôn mặt không cảm xúc của Điền Hủ Ninh cuối cùng cũng hiện rõ trước mắt, đại não hỗn độn của Tử Du như bị thứ gì đó châm vào. Cậu chớp chớp mắt, hàng mi dài dường như còn dính chút nước mắt sinh lý do gió thổi. Sau đó, cậu toét miệng cười, một nụ cười ngây ngốc. "Hì..." Cậu buông tay đang ôm cột đèn ra, cơ thể mất điểm tựa lập tức loạng choạng lao về phía trước. "Điền Hủ Ninh..."

Điền Hủ Ninh vươn tay ra ngay khoảnh khắc cậu sắp ngã, vững vàng đỡ lấy vai và cánh tay cậu. Cả người Tử Du gần như nhào vào lòng anh, mang theo mùi rượu nồng nặc và mùi thuốc lá ám trong quán bar, ấm nóng và nặng nề. Điền Hủ Ninh không đáp lời. Cánh tay hơi dùng lực, định đỡ người đứng thẳng để đưa về phía xe. Nhưng Tử Du không hợp tác. Rượu làm cậu gan tày trời, cũng làm hành vi của cậu trở nên trẻ con. Cậu mượn lực đỡ của Điền Hủ Ninh để dán sát vào anh hơn, rồi giơ một bàn tay lên, ngón tay lạnh lẽo đột ngột bóp lấy gò má của Điền Hủ Ninh.

Cơ thể Điền Hủ Ninh cứng lại một chút gần như không thể nhận ra. Chu Lâm Xuyên đứng bên cạnh nhìn mà hít một hơi khí lạnh, tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Tử Du lại không hề hay biết, xúc cảm ấm nóng và đàn hồi dưới đầu ngón tay khiến cậu thích thú chớp mắt. Cậu bóp bóp, lại nhào nặn, miệng còn lầm bầm: "Mềm..." Cậu ngẩng đầu, đôi mắt say lờ đờ nhìn khuôn mặt Điền Hủ Ninh ở ngay sát sạt, giọng điệu mang theo vẻ thắc mắc ngây thơ: "Tôi mẹ nó cứ tưởng... anh làm bằng đá cơ... mặt đều cứng nhắc..."

Thấy tình hình này, dư quang liếc thấy Chu Lâm Xuyên đang lo lắng đứng bên, anh bình thản nói với hắn: "Anh về trước đi." "Ờ... ờ được, có chuyện gì thì gọi điện cho tôi." Chu Lâm Xuyên gần như đi ba bước lại quay đầu nhìn một lần, mãi đến khi ra khỏi tầm mắt, thế giới mới khôi phục sự yên tĩnh.

Trên đường chỉ còn lại hai người họ, Tử Du bóp mặt Điền Hủ Ninh vẫn chưa thỏa mãn, lại đưa tay vò tóc anh, miệng lầm bầm: "Cái người này, lúc nào cũng bày ra bộ mặt thối, như thể ai nợ tiền anh không bằng, tôi ghét nhất cái vẻ này của anh đấy." Nhịp thở của Điền Hủ Ninh dường như khựng lại một nhịp, đường quai hàm căng chặt rõ rệt. Anh không nói gì, chỉ giơ tay, dùng lực không hề nhẹ nắm lấy cổ tay đang tác oai tác quái trên mặt mình của Tử Du, kéo ra. "Lên xe." Giọng anh trầm xuống vài phần, mang theo ý cảnh cáo rõ ràng.

Tay Điền Hủ Ninh vững vàng luồn xuống khoeo chân cậu, bế ngang người lên. Tử Du giật mình, theo bản năng ôm lấy cổ anh, miệng còn bất mãn mắng: "Điền Hủ Ninh anh bỏ tôi xuống! Có phải anh lại muốn lợi dụng tôi không? Tôi nói cho anh biết nhé! Tôi không dễ bắt nạt đâu!" Điền Hủ Ninh bế cậu đi về phía xe, dùng giọng điệu lạnh lùng đe dọa: "Còn quậy nữa là tôi vứt cậu xuống lề đường đấy." Tử Du lập tức im bặt, vùi đầu vào lồng ngực anh, lí nhí nói: "Anh không dám! Nếu anh vứt tôi đi, sau này sẽ không bao giờ gặp được người tốt như tôi nữa đâu!"

Dù đã ngồi vào trong xe, Tử Du vẫn không yên phận, lúc thì bám vào cửa sổ xe nhìn cảnh đêm bên ngoài, lúc lại sáp lại gần Điền Hủ Ninh, chọc chọc vào cánh tay anh hỏi đông hỏi tây. Còn Điền Hủ Ninh lái xe rất vững, ánh mắt tập trung vào tình hình đường xá phía trước, góc nghiêng dưới ánh đèn lướt qua ngoài cửa sổ hiện lên rõ ràng và đặc biệt lạnh lùng.

Vất vả lắm xe mới theo chỉ dẫn của bản đồ đi vào khu chung cư nơi Tử Du ở, dừng dưới tòa nhà của cậu, những lời say rượu lộn xộn này mới tạm kết thúc. Điền Hủ Ninh mở khóa cửa xe, rút chìa khóa, xuống xe vòng sang phía ghế phụ, mở cửa. Anh cúi người, tháo dây an toàn cho Tử Du, không tốn mấy sức lực đã bế được người lên, thậm chí có chút quá đỗi dễ dàng. Tử Du mềm nhũn tựa vào người anh, đầu vô lực gối lên bên cổ anh, hơi thở ấm nóng mang theo mùi rượu lướt qua da thịt anh. Quá gầy. Điền Hủ Ninh bế người trong lòng đang ngủ khá yên ổn, không biết có phải là do quậy mệt rồi không. Tìm được đúng cửa căn hộ, lên lầu, khi cuối cùng cũng đứng trước cửa căn hộ của Tử Du, Điền Hủ Ninh đặt người xuống, nửa dìu nửa ôm. Anh nhấc tay cậu đặt vào chỗ nhận diện vân tay, tiếng "tít tít" vang lên, cửa chậm rãi mở ra.

Trong phòng tối đen như mực, chỉ có ánh sáng mờ ảo của thành phố từ cửa sổ hắt vào, phác họa hình dáng mờ nhạt của đồ nội thất. Một mùi hương thanh lạnh đặc trưng của đàn ông độc thân ập đến, trộn lẫn với chút hương thơm của nước giặt. Điền Hủ Ninh không bật đèn mà đi thẳng vào phòng ngủ, đặt người xuống giường. Chỉ bấy nhiêu công đoạn đó thôi mà Điền Hủ Ninh đã cảm thấy một cơn mệt mỏi nhẹ. Anh đứng thẳng người, nhìn Tử Du đang cuộn tròn trên giường có vẻ ngủ không ngon giấc, trong lòng chỉ có một ý nghĩ duy nhất.

THÍCH TÌNH NHIỆM DỤC CHƯƠNG 11

Nhận xét