Chương 21: Tinh trầm nguyệt lạc (Sao chìm trăng rụng)
Mỗi một từ ngữ phát ra đều lạnh lẽo như một tảng băng, hòn đá tảng treo lơ lửng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống nặng nề.
"Cái... cái gì... bệnh viện nào?" Cậu nghe thấy mình hỏi, giọng nói khô khốc không giống tiếng của chính mình. Sau khi nhận được câu trả lời, cuộc điện thoại đó cúp lúc nào, cậu đã không còn nhớ rõ nữa.
Điện thoại trượt khỏi tay, rơi trên sofa, màn hình vẫn còn sáng. "Tử Du?" Chu Lâm Xuyên gọi cậu. Tử Du không phản ứng, chỉ ngây dại nhìn về phía trước, ánh mắt trống rỗng.
Phải mất vài giây, cậu mới như sực tỉnh, mạnh mẽ đứng dậy. Động tác quá gấp khiến đầu gối đập vào cạnh bàn trà, phát ra một tiếng động trầm đục. Cậu như không hề cảm thấy đau, lảo đảo đi về phía cửa, dép lê cũng chỉ mới xỏ được một chiếc.
"Tử Du!" Lâm Xuyên nắm chặt lấy cánh tay cậu: "Cậu đi đâu thế?" "Bệnh viện... tôi phải đến bệnh viện..." Tử Du quay đầu nhìn bạn, ánh mắt hoàn toàn hoảng loạn, đôi môi trắng bệch. "Cậu như thế này thì đi thế nào được!" Chu Lâm Xuyên ấn cậu lại: "Giày! Áo khoác!"
Tử Du cúi đầu, mới phát hiện mình vẫn đang mặc quần đùi mặc nhà, một chân trần, một chân xỏ dép lê. Cậu như đột ngột mất sạch sức lực, tựa vào bức tường ở huyền quan, cơ thể khẽ run rẩy.
Lâm Xuyên nhanh chóng chộp lấy chiếc áo khoác của Tử Du từ trên lưng sofa, lại từ tủ giày lôi đại ra một đôi giày thể thao — là đôi Tử Du để quên hồi qua đêm lần trước, anh cúi người đặt dưới chân cậu: "Xỏ vào."
Tử Du xỏ giày một cách máy móc, dây giày còn chẳng thèm buộc. Lâm Xuyên giúp cậu khoác áo, lấy điện thoại và chìa khóa trên bàn trà nhét vào túi áo khoác cho cậu. "Đi, tôi lái xe." Chu Lâm Xuyên ý thức được sự cố của Điền Hủ Ninh, anh chưa bao giờ thấy Tử Du suy sụp và run rẩy đến nhường này.
Hai người lao vào thang máy. Trong không gian chật hẹp, Tử Du nhìn chằm chằm vào những con số tầng đang giảm dần, nhịp thở ngày càng dồn dập. Trong đầu cậu không kiểm soát được mà hiện lên đủ loại hình ảnh... chiếc xe biến dạng... kính chắn gió vỡ vụn, và cả... máu, rất nhiều máu. Cậu thậm chí không nhớ nổi mình bị nhét vào xe như thế nào.
"Nếu như... nếu như tôi gửi thêm vài tin nhắn nữa thì tốt rồi...." Giọng Tử Du mang theo tiếng khóc không thể kìm nén, đứt quãng, ngón tay siết chặt lấy vạt áo đến mức đốt ngón tay trắng bệch.
"Tử Du, nhìn tôi này." Chu Lâm Xuyên xoay vai cậu, ép cậu nhìn mình. "Nghe tôi nói, đây không phải lỗi của cậu, tai nạn chỉ là ngoài ý muốn, hiểu không?"
Tử Du mạnh mẽ lắc đầu, nước mắt cuối cùng cũng trào ra. "Anh ấy, tôi.... tôi..." Cậu nghẹn lại, hít sâu vài hơi nhưng dường như không thở nổi, không nói tiếp được, bờ vai run lên bần bật. Chu Lâm Xuyên nhìn cậu như vậy, lòng vừa gấp vừa đau. Anh nhìn Tử Du giống như một con búp bê bị rút mất linh hồn, mặt trắng bệch đến đáng sợ, đôi môi run rẩy không ngừng nhưng không phát ra được âm thanh nào. Ngón tay cậu siết chặt lấy điện thoại, móng tay gần như khảm vào màn hình.
"Anh ấy sẽ không sao đâu." Chu Lâm Xuyên ngắt lời cậu, ngữ khí cứng rắn chưa từng có. ... Tử Du hoàn toàn không nghe lọt tai, bên tai chỉ có những tiếng ù ù liên hồi. Cho đến khi cửa xe mở ra, Tử Du như bị đóng đinh tại chỗ, nhìn ra ngoài với ánh mắt trống rỗng. "Đi thôi." Chu Lâm Xuyên kéo cậu một cái.
Tử Du bị anh kéo đi, bước chân hư ảo. Cậu lẩm bẩm tự nói một mình, giọng rất nhỏ, gần như bị tiếng bước chân che lấp: "Hôm nay anh ấy... đeo chiếc kẹp cà vạt đó đi... tôi đã chọn rất lâu... anh ấy đeo rất đẹp..."
Chu Lâm Xuyên không nói gì, chỉ càng dùng lực đỡ lấy cậu, dẫn cậu bước nhanh vào đại sảnh cho đến khi gặp được Lâm Thần. Gió đêm rất lạnh, thổi vào khuôn mặt ướt đẫm của Tử Du. Trong đầu cậu lặp đi lặp lại một hình ảnh: Sáng nay, dưới ánh mặt trời, Điền Hủ Ninh cúi đầu nhìn cậu, trên cà vạt lấp lánh điểm sáng của viên hồng ngọc.
Cậu thầm cầu nguyện hết lần này đến lần khác trong lòng. Không sao đâu, Điền Hủ Ninh sẽ không sao đâu, anh ấy chắc chắn sẽ bình an.
Hành lang yên tĩnh đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy móc vận hành và tiếng bước chân mờ nhạt từ xa truyền lại. Tử Du tựa vào bức tường lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào chiếc đèn đỏ chói mắt trước cửa phòng phẫu thuật, nhìn ba chữ "Đang phẫu thuật" dưới ngọn đèn đó.
Chu Lâm Xuyên đứng cạnh cậu, không nói lời nào, chỉ đưa tay vỗ vai cậu. Hơi ấm từ lòng bàn tay xuyên qua lớp áo khoác mỏng truyền đến, nhưng không thể sưởi ấm được cơ thể lạnh giá của cậu.
Không biết đã qua bao lâu, phía sau truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng. Tử Du quay đầu lại, thấy Diệp Thục Vân và Điền Chiêu Nguyệt đang đứng đó. Diệp Thục Vân mặc một chiếc áo khoác màu lạc đà, gương mặt mang theo vẻ tiều tụy nhưng dường như vẫn cố gắng duy trì sự bình tĩnh. Mắt Điền Chiêu Nguyệt đỏ hoe, rõ ràng là vừa mới khóc xong.
"Tiểu Du." Diệp Thục Vân khẽ gọi cậu. Tử Du ngước đầu, đôi môi mấp máy, phải tốn rất nhiều sức mới rặn ra được vài chữ: "Bác gái, Chiêu Nguyệt." Cậu muốn đứng thẳng người dậy nhưng phát hiện chân mình đã tê dại, lảo đảo một cái, may mà Chu Lâm Xuyên kịp thời đỡ lấy.
"Ngồi xuống trước đã." Diệp Thục Vân đi tới nắm lấy tay cậu. Lòng bàn tay bà mang theo hơi ấm, rất mềm mại. Chu Lâm Xuyên thấy vậy chủ động tiến lên một bước, hơi cúi đầu: "Chào bác ạ, cháu là bạn thân từ nhỏ của Tiểu Du, Chu Lâm Xuyên." "Lâm Xuyên à, vất vả cho cháu rồi, ngồi đi cháu." Diệp Thục Vân nghe vậy lộ ra một nụ cười nhạt, vỗ vỗ cánh tay anh.
Tử Du ngồi trên ghế dài, ngón tay vô thức cạy lấy chỗ để tay của ghế. "Anh ấy.." Cậu mở miệng, định nói gì đó, định hỏi nguyên nhân hậu quả, nhưng lời đến cửa miệng lại không biết phải nói thế nào. Ngàn vạn lời nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài yếu ớt.
"Không sao đâu, đứa nhỏ ngoan." Diệp Thục Vân như thấu hiểu tâm tư cậu, khẽ vỗ mu bàn tay cậu, động tác rất nhẹ. "Hồi Hủ Ninh còn nhỏ, cũng từng xảy ra không ít tình huống tương tự." Tử Du ngẩng đầu, trong mắt lóe lên một tia sáng.
"Lúc đó nó mới bảy tám tuổi." Diệp Thục Vân chậm rãi kể, giọng nói mang theo sự chát chúa của hồi ức. "Có kẻ đã tạo ra một vụ tai nạn xe hơi, định thừa dịp hỗn loạn để bắt cóc nó, tống tiền một khoản lớn, nhưng cuối cùng chúng không thể đắc ý được." Tử Du lặng lẽ nghe, ngón tay vô thức siết chặt, móng tay bấm vào lòng bàn tay mang lại cơn đau nhói.
"Lúc nhỏ như vậy mà nó còn vượt qua được, hồi phục rất nhanh, cho nên lần này, nó cũng sẽ bình an vô sự thôi." Diệp Thục Vân nhìn cậu. Dứt lời, chiếc đèn đỏ trước cửa phòng phẫu thuật bỗng tắt phụt. Cánh cửa đóng chặt chậm rãi mở ra, bác sĩ mặc trang phục phẫu thuật màu xanh bước ra, tháo khẩu trang, lộ ra khuôn mặt mệt mỏi nhưng mang theo nét cười.
Mọi người trong hành lang gần như đồng loạt đứng bật dậy. Tim Tử Du đập nhanh đến mức cậu dường như nghe thấy cả tiếng máu chảy trong người mình. "Bác sĩ, nó sao rồi?" Diệp Thục Vân lên tiếng trước, giọng nói mang theo sự run rẩy khó nhận ra. "Phẫu thuật rất thành công."
Nhưng ngay sau đó, ông bổ sung: "Bệnh nhân bị gãy xương nhiều chỗ ở chi trên, cú va chạm dẫn đến tổn thương não đối bên gây ra chấn động não chấn thương." Bác sĩ dừng lại một chút. "Cần chuyển đến phòng hồi sức tích cực (ICU) để theo dõi thêm một thời gian, nhằm loại trừ rủi ro xuất huyết nội sọ muộn."
Tử Du đứng ngẩn tại chỗ, toàn bộ sức lực như bị rút cạn. Những thuật ngữ đó giống như những ký hiệu lạnh lẽo nện vào tim cậu. Cậu đôi khi thật hận mình không hiểu biết về y học, chỉ nghe ra được tình hình không mấy lạc quan.
Thời gian thăm nom ở ICU rất ngắn. Ngăn cách bởi lớp kính dày, Tử Du nhìn thấy Điền Hủ Ninh nằm trên giường bệnh, sắc mặt tái nhợt, mũi cắm ống oxy, cánh tay bó bột và quấn băng gạc dày đặc. Mắt anh nhắm nghiền, hàng mi dài lặng lẽ rủ xuống. Tử Du đứng ngoài cửa kính rất lâu, lâu đến mức hai chân tê dại. Cậu đưa tay ra, đầu ngón tay cách lớp kính lạnh lẽo, khẽ phác họa theo đường nét của Điền Hủ Ninh.
"Đợi anh khỏe lại, em nhất định sẽ tự tay xuống bếp nấu cho anh ăn, cố gắng làm cho món ăn không giống bom hẹn giờ." Cậu nói khẽ, giọng rất nhỏ, chỉ có mình cậu nghe thấy. "Thực ra hôm qua em vô tình thấy một cặp nhẫn, rất sáng, rất hợp với anh." Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, đập vào mặt kính, nhòa đi thành một vệt nước nhỏ.
Lần nữa gặp lại Điền Hủ Ninh đã là bao nhiêu ngày sau không đếm xuể. Các chỉ số sinh tồn ổn định khiến anh được chuyển sang phòng bệnh thường và có thể thăm nom. Tử Du mở cửa đi vào, Điền Hủ Ninh đang nhìn ra ngoài cửa sổ với thần sắc đạm mạc. Mùa đông lạnh lẽo đã tan, mùa xuân của Kinh Thành đi kèm với những đóa hoa nở rộ rực rỡ, tràn ngập sắc xanh. Diệp Thục Vân và Điền Chiêu Nguyệt thì ngồi trên sofa đối diện anh.
"Anh Tử Du!" Điền Chiêu Nguyệt nhìn thấy cậu đầu tiên, mắt sáng lên, bước nhanh tới kéo cậu vào phòng. "Anh đến rồi! Anh trai em vừa tỉnh lại chưa lâu đâu."
Tim Tử Du đột ngột đập nhanh, cậu ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua nắng sớm rơi trên người Điền Hủ Ninh. Nghe thấy tiếng động, Điền Hủ Ninh chậm rãi quay đầu lại. Sắc mặt anh vẫn còn hơi nhợt nhạt nhưng tinh thần đã tốt hơn nhiều. Vẻ đạm mạc trong mắt vơi đi vài phần, thay vào đó là một sự ôn hòa tĩnh lặng. Anh nhìn Tử Du, ánh mắt dừng trên gương mặt cậu vài giây.
Cổ họng Tử Du nghẹn đắng, cậu bước nhanh đến trước mặt Điền Hủ Ninh, mở miệng tốn rất nhiều sức mới nặn ra được một câu, giọng nói run rẩy: "Anh.. cảm thấy… thế nào, vẫn ổn chứ?" Điền Hủ Ninh nhìn cậu. Sau nhiều ngày, đây là lần đầu tiên Tử Du nhìn anh ở cự ly gần như vậy, vẫn giống hệt như trước đây. Trái tim cậu lập tức mềm nhũn.
"Cũng ổn." Điền Hủ Ninh lên tiếng, giọng vẫn còn hơi khàn. Tử Du thở phào một cái, bờ vai đang căng cứng khẽ buông lỏng. Cậu tiến lên hai bước muốn lại gần anh, cho đến khi Điền Hủ Ninh mở miệng.
"Xin lỗi." Điền Hủ Ninh nhìn cậu, trong ánh mắt mang theo một sự áy náy lịch sự, cùng một chút thắc mắc nhàn nhạt. "Tôi hơi không có ấn tượng gì rồi." Anh dừng lại một chút, ngữ khí mang theo một sự khách sáo xa cách. "Tôi nên xưng hô với cậu thế nào cho phù hợp?" ...
Căn phòng lập tức rơi vào một sự im lặng chết chóc. Diệp Thục Vân và Điền Chiêu Nguyệt mạnh mẽ đứng dậy, sắc mặt cắt không còn giọt máu. Họ rõ ràng không lường trước được tình huống này sẽ xảy ra, ánh mắt đầy vẻ chấn kinh và hoảng loạn. Điền Chiêu Nguyệt theo bản năng thốt lên: "Anh? Anh... anh ấy là anh Tử Du mà!"
Tử Du đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân cứng đờ như một bức tượng điêu khắc. Cậu trợn trừng mắt nhìn Điền Hủ Ninh, nhìn khuôn mặt quen thuộc đó, nhìn đôi mắt từng chứa đầy hình bóng của cậu. Lúc này, trong đôi mắt ấy chỉ có sự xa lạ và thắc mắc, không có lấy một chút quen thuộc nào. Bàn tay cậu định đưa ra khựng lại giữa không trung, đầu ngón tay khẽ run rẩy.
Diệp Thục Vân bước nhanh đến cạnh giường, giọng nói mang theo sự cấp thiết: "Hủ Ninh, con nghĩ kỹ lại đi, con thật sự không nhớ Tiểu Du sao.. hai đứa.." "Mẹ." Điền Hủ Ninh ngắt lời bà, ngữ khí rất bình tĩnh. Anh nhìn về phía Tử Du, ánh mắt vẫn là sự xa lạ đó. "Con thật sự không có ấn tượng."
Hốc mắt Điền Chiêu Nguyệt đỏ hoe, cô quay sang nhìn Tử Du, môi máy động nhưng không thốt ra được lời nào. Ngón tay Tử Du chậm rãi cuộn lại cho đến khi móng tay sắp khảm vào da thịt, nhưng cậu lại không cảm thấy đau, vì nỗi đau trong lòng đã lấn át mọi cảm giác.
Diệp Thục Vân hoảng loạn nhấn chuông gọi bác sĩ ở đầu giường. Sự xuất hiện của triệu chứng này khiến thế giới như rơi vào trạng thái tạm dừng. Tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ hành lang, bác sĩ và y tá nhanh chóng có mặt. Họ vây quanh Điền Hủ Ninh, làm đủ mọi kiểm tra, miệng nói những thuật ngữ chuyên môn mà Tử Du không hiểu.
Quên về phía trước (Anterograde amnesia)... Ức chế tạm thời chức năng hồi hải mã... Xuất hiện khiếm khuyết trí nhớ... Những từ ngữ đó như từng nhát dao, cứa từng nhát vào tim cậu. Nhớ lại vài từ khóa bắt gặp được, Tử Du thà rằng mình chưa từng thấy cũng chưa từng nghe qua. Cậu lẳng lặng quay người bước ra khỏi phòng bệnh.
Cậu ngồi một mình trên chiếc ghế dài ngoài hành lang. Người qua kẻ lại, tiếng bước chân, tiếng nói chuyện, tiếng tít tít của máy móc đan xen vào nhau nhưng không thể xua tan sự chết chóc trong lòng cậu. Lời của bác sĩ cứ lặp đi lặp lại trong đầu cậu... Cậu nghĩ, rốt cuộc bao giờ mới hồi phục, có thể vài ngày, có thể vài tháng. Liệu có bao giờ... không hồi phục được không?
Bờ vai Tử Du khẽ run lên, cậu che mặt, không muốn nghĩ sâu thêm nữa. Không biết qua bao lâu, một bóng dáng nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cậu. "Anh Tử Du." Giọng Điền Chiêu Nguyệt mang theo tiếng nghẹn ngào. Tử Du ngẩng đầu, hốc mắt đỏ hồng, trên mặt vẫn còn vương vệt nước mắt chưa khô. "Anh có thể ra ngoài đi dạo với em một chút không?" Điền Chiêu Nguyệt nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ xót xa, cô muốn đổi một cách khác để khiến Tử Du cảm thấy khá hơn.
Tử Du gật đầu đứng dậy. Con đường nhỏ bên ngoài bệnh viện trồng đầy cây mộc lan. Những cánh hoa trắng muốt phủ đầy mặt đất, giẫm lên thấy mềm mại. Gió xuân thổi qua, cánh hoa xào xạc rơi xuống trên tóc, trên vai họ.
"Ngày anh ấy đưa anh về, thực ra bọn em đều rất ngạc nhiên. Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ người bạn thân Lục Diệp Niên, bọn em chưa bao giờ thấy anh ấy đi lại với ai khác." "Cuộc sống của anh ấy chỉ có hai điểm một đường thẳng, bận rộn đến mức gần như không thấy mặt người." Tử Du lặng lẽ lắng nghe, bước chân chậm rãi.
"Đó là lần đầu tiên anh ấy chủ động đề nghị muốn đưa một người về nhà dùng cơm." Điền Chiêu Nguyệt mỉm cười. "Em cứ tưởng anh là bạn của anh ấy. Cho đến mấy ngày trước, em cứ gặng hỏi mãi anh ấy mới thành thật về mối quan hệ của hai người." Bước chân Tử Du khựng lại.
"Lúc đó em còn trêu anh ấy." Giọng Điền Chiêu Nguyệt ngày càng thấp. "Diễn thôi à, anh thật sự nỡ làm hại anh Tử Du sao?" Điền Chiêu Nguyệt lúc đó mang vẻ mặt "ông già đi tàu điện ngầm xem điện thoại" để bày tỏ sự tiếc nuối tột độ cho Tử Du. Dù nhận được tiền bịt miệng của anh trai nhưng cũng được hưởng dịch vụ "dấu chấm than đỏ" (bị chặn) trọn gói.
Tử Du nhìn những cánh hoa mộc lan rơi đầy đất, khóe môi nở một nụ cười đắng chát. Hóa ra, những chi tiết nhỏ nhặt mà cậu cứ ngỡ chỉ mình mình nhớ, Điền Hủ Ninh cũng bí mật giấu trong lòng. "Anh trai em, đúng là một tên ngốc lớn mà."
Làm sao không phải chứ, một người bình thường trầm ổn đáng tin có thể giải quyết mọi vấn đề, vậy mà sau khi gặp sự cố tỉnh lại phản ứng đầu tiên là an ủi mọi người, cũng nhớ rõ tất cả mọi người, hành vi cử chỉ trông có vẻ hoàn toàn bình thường. Vậy mà lại duy nhất quên đi một người, một người cực kỳ quan trọng đối với anh.
Tử Du ngồi thụp xuống, nhặt một cánh hoa mộc lan rơi trên đất. Cánh hoa rất mềm, rất trắng. Ngón tay cậu khẽ run rẩy, cánh hoa trượt khỏi đầu ngón tay, phiêu lãng rơi xuống đất. "Phải nhỉ, lần đầu tiên thấy anh ấy như thế này." Tử Du cười đắng chát, cảm thán vô vọng về sự vô thường của thế sự.
Nhìn lên bầu trời, đàn chim nhạn kết thành bầy bay về phương Bắc, những đầm hồ băng tan nuôi dưỡng mầm sống. Ở một góc không ai chú ý, một mầm xanh vừa mới nhú đầu đã bị cơn gió lớn đột ngột bẻ gãy sống lưng. Nó co quắp trong lớp bùn đất lạnh lẽo, bị những cánh hoa phủ đầy trời che lấp, bóp nghẹt trong sự ấm áp vô tận.
Nhận xét
Đăng nhận xét