Dưới ánh đèn dầu leo lét trong căn phòng nhỏ phía sau hậu đài rạp hát cũ kỹ, tiếng đồng hồ cổ gỗ gõ đều đều như nhịp thở cuối cùng của một đêm sắp tàn. Mỗi tiếng “tích tắc” vang lên đều mang theo chút run rẩy vô hình, như thể chính thời gian cũng đang níu kéo những khoảnh khắc cuối cùng trước khi cơn bão tố ập đến. Bên ngoài cửa sổ kính mờ hơi nước, tiếng loa thông báo lệnh tổng động viên vẫn còn vang vọng khắp phố phường: “Toàn dân chuẩn bị… bảo vệ Tổ quốc…” Những từ ngữ khô khan, lạnh lùng ấy xuyên qua lớp tường mỏng, len lỏi vào không gian chật hẹp, khiến không khí vốn đã ngột ngạt càng thêm nặng nề.
Trịnh Bằng ngồi trước chiếc gương soi lớn nứt một đường dài, đôi tay thon dài đang chậm rãi lau đi lớp phấn trắng trên khuôn mặt. Cậu vẫn còn mặc bộ áo dài đào hát màu đỏ thẫm, lớp vải lụa mỏng manh ôm sát lấy đường cong mềm mại của thân hình. Đôi môi son đỏ còn vương lại một nửa, khiến gương mặt thanh tú ấy vừa mang vẻ đẹp mong manh của nghệ sĩ sân khấu, vừa toát lên sự mệt mỏi không giấu nổi. Cậu không nhìn vào chính mình nữa. Ánh mắt cậu lạc đâu đó trong khoảng không, nơi ký ức về những đêm hát vang vọng tiếng trống chầu vẫn còn văng vẳng. Nhưng đêm nay, mọi thứ khác biệt. Đêm nay, cậu không hát cho khán giả. Cậu chỉ hát thầm cho một người duy nhất – người sắp rời khỏi cuộc đời cậu mãi mãi.
Cánh cửa gỗ cũ kẽo kẹt mở ra. Một bóng dáng cao lớn, nặng nề bước vào, mang theo mùi bụi đường lẫn mùi thuốc súng còn vương trên lớp quân phục xanh xám. Điền Lôi. Thiếu tá Điền Lôi. Người đàn ông ấy vừa trở về từ đợt hành quân sớm, trên vai còn vương những hạt cát sa mạc, đôi ủng dính đầy bùn đất. Khuôn mặt góc cạnh, phong sương ấy không còn chút tươi trẻ nào. Đôi mắt sâu thẳm dưới hàng lông mày rậm đen kịt giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi và một nỗi đau đớn không lời. Hắn dừng lại ở ngưỡng cửa, nhìn bóng lưng mảnh mai của Trịnh Bằng qua gương. Không một lời chào. Không một lời hứa hẹn. Chỉ có sự im lặng nặng nề, như thể cả hai đều biết rõ: sáng mai, Điền Lôi sẽ lên đường. Và rất có thể, hắn sẽ không bao giờ trở về.
Trịnh Bằng không quay đầu. Cậu chỉ khẽ run lên khi cảm nhận được hơi ấm từ phía sau. Điền Lôi bước tới, vòng tay siết chặt lấy cậu từ đằng sau. Đôi cánh tay lực lưỡng, đầy sẹo cũ ấy ôm trọn lấy thân hình mỏng manh của Trịnh Bằng, như sợ rằng chỉ cần buông ra là sẽ mất đi mãi mãi. Mùi thuốc súng, mùi mồ hôi, mùi bụi đường – tất cả hòa quyện lại, xâm chiếm lấy khứu giác của cậu. Nhưng Trịnh Bằng không ghét. Cậu quen rồi. Cậu quen với tất cả những gì thuộc về Điền Lôi.
“Anh… về rồi.” Giọng Trịnh Bằng khẽ khàng, gần như thì thầm. Ngón tay cậu ngừng lau phấn, đặt nhẹ lên mu bàn tay đang siết chặt eo cậu.
Điền Lôi không đáp. Hắn chỉ cúi xuống, cằm cọ nhẹ lên vai Trịnh Bằng. Hơi thở nóng hổi phả vào da thịt mịn màng sau gáy cậu, khiến những hạt lông tơ dựng đứng. “Tôi chỉ có đêm nay,” hắn nói, giọng khàn đặc vì khói lửa và mệt mỏi. “Chỉ đêm nay thôi, Bằng Bằng.”
Trịnh Bằng khẽ nghiêng đầu, để má mình áp sát vào má hắn. Da Điền Lôi thô ráp, đầy vết sẹo nhỏ li ti từ những lần chạm trán với tử thần. Còn da cậu thì mềm mại, mịn màng như lụa, sự đối lập ấy khiến cả hai đều run lên vì xúc động. Cậu xoay người trong vòng tay hắn, đối diện trực tiếp với người đàn ông phong sương. Đôi mắt long lanh của Trịnh Bằng nhìn thẳng vào Điền Lôi, không né tránh. Trong ánh mắt ấy không có nước mắt, không có van xin. Chỉ có thấu hiểu sâu sắc và một nỗi đau thầm lặng.
Cậu đưa tay lên, ngón tay thon dài vuốt ve vết sẹo dài trên trán Điền Lôi. Vết sẹo ấy mới, còn hồng hào, còn rỉ máu khô. “Đau không?” Trịnh Bằng hỏi, giọng run run. Ngón cái cậu lướt nhẹ qua vết thương, cảm nhận được sự nóng ran dưới da. Điền Lôi nắm lấy cổ tay cậu, không cho phép cậu rút tay về.
“Không đau bằng việc phải rời xa em,” hắn đáp, giọng trầm thấp, mang theo chút đắng chát.
Trịnh Bằng mỉm cười, nụ cười buồn man mác. Cậu biết rõ. Sáng mai, Điền Lôi sẽ dẫn quân tiến về phía Bắc. Chiến tranh đã lan rộng, lệnh tổng động viên vừa ban hành. Hắn là thiếu tá, là người dẫn đầu. Và thần chết đang chờ hắn ở phía trước. Cậu không ngăn cản. Cậu chưa bao giờ ngăn cản. Vì cậu hiểu, Điền Lôi là người đàn ông của nghĩa vụ, của trách nhiệm. Nhưng đêm nay… chỉ đêm nay thôi, cậu sẽ là nơi trú ẩn cuối cùng của hắn.
Không cần lời nói thêm, Trịnh Bằng đưa tay xuống, bắt đầu cởi từng nút áo quân phục thô ráp trên người Điền Lôi. Những ngón tay mềm mại chạm vào lớp vải cứng ngắc, cảm nhận được hơi ấm cơ thể tỏa ra từ bên trong. Mỗi nút áo được gỡ ra như một lớp giáp bảo vệ được lột bỏ. Điền Lôi đứng yên, để mặc cậu làm tất cả. Hắn chỉ nhìn cậu, ánh mắt như muốn khắc sâu từng đường nét của khuôn mặt thanh tú ấy vào tâm trí.
Khi lớp áo ngoài rơi xuống sàn, thân hình lực lưỡng của Điền Lôi hiện ra dưới ánh đèn dầu. Những vết sẹo cũ mới chồng chéo lên nhau – vết đạn, vết dao, vết bỏng. Trịnh Bằng cúi xuống, môi cậu chạm nhẹ lên một vết sẹo dài trên ngực hắn. Da thịt nóng ran. Mùi thuốc súng vẫn còn vương, nhưng cậu không quan tâm. Cậu hôn lên đó, nhẹ nhàng, chậm rãi, như muốn dùng môi mình xoa dịu tất cả những đau thương mà chiến tranh đã khắc lên cơ thể hắn.
Điền Lôi rên khẽ, bàn tay to lớn luồn vào mái tóc dài của Trịnh Bằng, siết nhẹ. “Em… đừng làm anh không muốn đi nữa.”
Trịnh Bằng ngẩng lên, đôi mắt long lanh dưới lớp trang điểm còn vương. “Em không giữ anh lại. Em chỉ muốn… anh nhớ em. Nhớ cái chạm này, nhớ hơi ấm này, và nhớ phải sống trở về.” Cậu nói xong, kéo hắn lại gần hơn. Hai cơ thể áp sát nhau. Lớp áo dài mỏng manh của Trịnh Bằng cọ vào làn da trần trụi của Điền Lôi, tạo nên ma sát nóng bỏng. Cậu cảm nhận rõ ràng nhịp tim đập mạnh mẽ của hắn, mạnh mẽ nhưng cũng đầy lo sợ.
Điền Lôi cúi xuống, hôn cậu. Không phải nụ hôn cuồng nhiệt như những lần trước. Một nụ hôn chậm rãi, sâu lắng, như muốn học thuộc lòng vị giác của nhau. Môi hắn chạm môi cậu, lưỡi hắn lướt nhẹ qua lớp son đỏ còn vương, mang theo vị đắng của thuốc lá và vị mặn của mồ hôi. Trịnh Bằng đáp lại, đôi tay vòng qua cổ hắn, kéo hắn sâu hơn. Cậu cảm nhận được sự thô ráp của cằm hắn cọ vào da mình, cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả vào khoang miệng. Mỗi lần lưỡi họ quấn quýt, là một lần trái tim cậu co thắt.
Trịnh Bằng kéo hắn về phía chiếc sập gỗ cũ kỹ ở góc phòng. Điền Lôi bế cậu lên, nhẹ nhàng đặt xuống. Thân hình cậu chìm vào lớp chăn mỏng, mềm mại. Điền Lôi nằm đè lên, nhưng không đè nặng. Hắn chống hai tay hai bên đầu cậu, nhìn xuống khuôn mặt đỏ bừng dưới ánh đèn. “Em đẹp quá, Bằng Bằng. Đẹp đến mức anh sợ… mình không xứng.”
Trịnh Bằng lắc đầu, ngón tay vuốt ve đường quai hàm góc cạnh của hắn. “Anh là tất cả của em. Từ ngày đầu tiên anh bước vào rạp hát này… anh đã là tất cả.” Cậu kéo hắn xuống, để hắn nằm gọn trong lòng mình. Da thịt chạm da thịt. Hơi ấm của Điền Lôi lan tỏa khắp cơ thể cậu, xua tan cái lạnh lẽo của đêm đông và cái lạnh lẽo của chiến tranh.
Điền Lôi hôn xuống cổ cậu, môi hắn lướt dọc theo đường gân xanh nhạt, cắn nhẹ vào xương quai xanh. Trịnh Bằng rên khẽ, đầu ngửa ra sau, để lộ toàn bộ vùng da trắng ngần. Mỗi nụ hôn của hắn đều mang theo sự chiếm hữu, nhưng cũng đầy nâng niu. Hắn không vội. Hắn muốn khắc ghi từng tấc da thịt của cậu. Bàn tay thô ráp của hắn luồn vào trong lớp áo dài, vuốt ve lưng cậu, cảm nhận từng đốt sống mềm mại run lên dưới lòng bàn tay. Da Trịnh Bằng mịn màng như nhung, nóng ran vì dục vọng và vì nỗi buồn.
“Anh … mạnh hơn đi,” Trịnh Bằng thì thầm, giọng khàn đặc. Cậu muốn cảm nhận sự tồn tại của hắn, muốn khảm sâu dấu vết của hắn trên cơ thể mình, để lỡ mai này, dù hắn không về, cậu vẫn còn có thể sờ lên những vết tím và nhớ rằng: đêm nay, họ đã thuộc về nhau.
Điền Lôi cởi phăng lớp áo dài còn sót lại trên người cậu. Thân hình mảnh mai, trắng trẻo hiện ra hoàn toàn. Đôi núm vú hồng hào cứng lại vì lạnh và vì kích thích. Bụng phẳng lì run run dưới cái nhìn của hắn. Điền Lôi cúi xuống, hôn lên từng tấc da thịt, từ xương quai xanh xuống rốn, rồi xuống sâu hơn. Mỗi nụ hôn đều để lại vệt nước miếng nóng hổi, khiến Trịnh Bằng cong người, thở dốc. Cậu nắm chặt ga giường, ngón chân co lại vì khoái cảm dâng trào.
Họ quấn lấy nhau như hai mảnh ghép cuối cùng của một bức tranh sắp tan vỡ. Điền Lôi không tiến xa hơn nữa, chưa phải lúc. Hắn chỉ muốn ôm cậu, muốn cảm nhận hơi ấm da thịt, muốn để nhịp tim hai người hòa làm một, muốn một chút bình yên cuối cùng trước bão giông. “Nếu anh không về…” hắn thì thầm bên tai cậu, giọng run run.
Trịnh Bằng đặt ngón tay lên môi hắn, ngăn lại. “Đừng nói. Đêm nay, chỉ có chúng ta.” Cậu lật người, chủ động nằm lên trên hắn. Đôi tay mềm mại vuốt ve ngực hắn, vuốt ve những vết sẹo, như muốn chữa lành tất cả. Môi cậu hôn xuống, chậm rãi, đậm sâu. Cậu không cần lời thề. Cậu chỉ cần những cái chạm này, những cái chạm khắc cốt ghi tâm, để dù chiến tranh có xóa sổ tất cả, thì hơi ấm này vẫn còn mãi trong ký ức.
Tiếng đồng hồ vẫn tích tắc. Tiếng loa ngoài phố vẫn vang vọng. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, chỉ còn lại hơi thở của hai người đàn ông đang níu kéo nhau trước bão tố. Trịnh Bằng biết, sáng mai hắn sẽ đi. Nhưng đêm nay, hắn là của cậu. Là hơi ấm. Là tất cả.
Tiếng đồng hồ cổ vẫn tích tắc không ngừng, nó trở thành nhịp nền cho hơi thở dồn dập, cho những tiếng rên khe khẽ bị kìm nén. Trịnh Bằng nằm ngửa trên chiếc sập gỗ cũ, lớp chăn mỏng đã bị xô lệch, để lộ toàn bộ thân hình trắng ngần dưới ánh sáng vàng vọt. Lớp trang điểm đào hát vẫn còn vương vấn trên khuôn mặt cậu: son đỏ lem nhẹ ở khóe môi, phấn trắng mờ đi vì mồ hôi, phấn mắt lấp lánh như nước mắt chưa rơi.
Điền Lôi quỳ giữa hai chân cậu, đôi tay thô ráp đặt lên đùi trong mịn màng, vuốt ve chậm rãi từ đầu gối lên tận nơi nhạy cảm nhất. Ngón tay hắn lướt qua lớp da mỏng manh, cảm nhận từng cơn run rẩy nhỏ bé truyền đến lòng bàn tay. Hắn không vội. Hắn muốn ghi nhớ từng đường nét, từng phản ứng của cậu. “Em run thế này… là vì lạnh hay vì anh?” Giọng hắn khàn đặc, mang theo chút trêu chọc nhưng chủ yếu là sự chiếm hữu mãnh liệt.
Trịnh Bằng cắn môi, đôi mắt long lanh nhìn hắn. “Vì anh… vì em sợ mai này không còn được run vì anh nữa.” Cậu đưa tay lên, kéo hắn xuống. Điền Lôi cúi người, môi hắn chạm vào môi cậu lần nữa, nụ hôn sâu hơn, ướt át hơn. Lưỡi hắn quấn lấy lưỡi cậu, vị son đỏ hòa lẫn vị thuốc lá và mồ hôi mặn chát. Cậu rên lên trong khoang miệng hắn, âm thanh nhỏ bé nhưng đủ khiến Điền Lôi siết chặt eo cậu mạnh hơn.
Hắn rời môi cậu, hôn dọc xuống cổ, xuống xương quai xanh, rồi dừng lại ở đôi núm vú hồng hào đã cứng lại từ lâu. Môi hắn ngậm lấy một bên, lưỡi quấn quanh đầu ti, mút nhẹ rồi cắn khẽ. Trịnh Bằng cong người, lưng uốn cong như dây đàn, tiếng rên thoát ra không kìm được: “A… anh… nhẹ thôi…” Nhưng cậu lại ôm chặt đầu hắn, ấn sâu hơn vào ngực mình. Điền Lôi mỉm cười trên da thịt cậu, chuyển sang bên còn lại, tay kia vuốt ve núm vú vừa bị hắn hành hạ, xoa nắn nhẹ nhàng như an ủi.
Bàn tay thô ráp của hắn trượt xuống bụng phẳng lì, rồi dừng lại ở nơi cậu đang ướt át và nóng bỏng. Ngón tay hắn lướt qua lớp lông mịn, chạm vào đầu khấc đã rỉ ra chất dịch trong suốt. Trịnh Bằng giật mình, hông nhấc lên theo bản năng. “Đừng… anh… em xấu hổ…” Cậu thì thầm, nhưng đôi chân lại dang rộng hơn, mời gọi.
“Xấu hổ gì chứ,” Điền Lôi thì thầm bên tai cậu, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai. “Em đẹp nhất khi em thành thật với anh thế này.” Hắn nắm lấy phần thân dưới của cậu, vuốt ve chậm rãi từ gốc lên đỉnh, ngón cái xoa nhẹ lên khe nhỏ nơi chất dịch chảy ra nhiều nhất. Trịnh Bằng rên lớn hơn, đầu ngửa ra sau, cổ họng lộ ra đường gân xanh run rẩy. Mỗi lần tay hắn siết nhẹ, cậu lại cong người, hông đẩy lên theo nhịp.
Điền Lôi cúi xuống, môi hắn chạm vào bụng cậu, rồi xuống thấp hơn. Hắn hôn lên đùi trong, cắn nhẹ vào lớp da mỏng manh, để lại những vết đỏ mờ. Trịnh Bằng run rẩy, tay nắm chặt tóc hắn. “Anh… đừng… em không chịu nổi…” Nhưng Điền Lôi không dừng lại. Hắn ngậm lấy cậu vào miệng, lưỡi quấn quanh đầu khấc, mút mạnh. Tiếng “chụt chụt” nhỏ vang lên trong không gian yên tĩnh, hòa lẫn với tiếng thở dốc và tiếng đồng hồ.
Trịnh Bằng hét khẽ, lưng cong lên hết cỡ, ngón chân co quắp. “A… anh… sâu quá… em… sắp…” Cậu cố kìm nén, nhưng Điền Lôi lại mút mạnh hơn, tay kia luồn xuống phía sau, ngón trỏ xoa nhẹ vòng hậu khít khao. Cậu giật bắn người, nước mắt trào ra khóe mi. Không phải đau, mà là vì khoái cảm quá mãnh liệt, quá đột ngột.
Điền Lôi ngẩng lên, môi ướt át, ánh mắt tối sầm vì dục vọng. Hắn cởi bỏ lớp quần còn lại trên người mình, để lộ phần thân dưới đã cương cứng đến đau đớn, to lớn, gân guốc, đầu khấc bóng loáng vì chất dịch. Trịnh Bằng nhìn hắn, đôi mắt long lanh vừa sợ vừa khao khát. Cậu đưa tay chạm vào, vuốt ve nhẹ nhàng, cảm nhận sự nóng bỏng và cứng rắn dưới lòng bàn tay mềm mại.
“Anh… vào đi,” cậu thì thầm, giọng run run. “Em muốn anh… em yêu anh ... yêu anh.”
Điền Lôi không đáp. Hắn chỉ cúi xuống hôn cậu sâu lần nữa, tay luồn xuống phía sau, ngón tay đã được bôi trơn bằng chính chất dịch của cậu. Hắn xoa nhẹ vòng hậu, rồi từ từ đẩy một ngón vào. Trịnh Bằng cắn môi, hơi đau nhưng nhanh chóng tan biến khi hắn cong ngón tay, chạm đúng điểm nhạy cảm bên trong. Cậu rên lớn, hông đẩy lên đón nhận.
“Thư giãn, Bằng Bằng… anh sẽ nhẹ thôi.” Điền Lôi thì thầm, thêm ngón thứ hai, chậm rãi mở rộng. Mỗi lần đẩy vào, cậu lại run lên, nước mắt lăn dài trên má. Không phải khóc vì đau, mà vì cảm giác được lấp đầy, được sở hữu hoàn toàn bởi người đàn ông này.
Khi cậu đã quen dần, Điền Lôi rút tay ra, đặt đầu khấc vào cửa sau. Hắn nhìn thẳng vào mắt cậu. “Nhìn anh này. Đừng nhắm mắt.” Trịnh Bằng gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn hắn. Hắn đẩy vào chậm rãi, từng chút một. Cậu cắn môi đến bật máu, nhưng vẫn dang rộng chân, đón nhận hắn sâu hơn.
Khi hắn tiến vào hoàn toàn, cả hai cùng rên lên. Điền Lôi nằm đè lên cậu, ôm chặt, không động đậy ngay. Hắn hôn lên trán cậu, lên mí mắt, lên nước mắt. “Em chặt quá… anh sợ làm em đau.” Trịnh Bằng lắc đầu, tay ôm lấy lưng hắn, móng tay cào nhẹ lên da thịt đầy sẹo. “Đừng dừng…di chuyển đi… em muốn anh…làm em đi, làm em.”
Điền Lôi bắt đầu nhấp, chậm rãi nhưng sâu. Mỗi lần đẩy vào, cậu lại rên lên, tiếng rên hòa cùng tiếng da thịt va chạm và tiếng đồng hồ tích tắc. Hắn tăng nhịp dần, tay siết chặt hông cậu, kéo cậu vào từng cú thúc. Trịnh Bằng cong người, đầu ngửa ra sau, miệng há ra thở dốc. “Anh… sâu hơn… em sắp… a…!”
Hắn cúi xuống, hôn cậu cuồng nhiệt trong khi đẩy mạnh hơn. Tiếng “phạch phạch” vang lên đều đặn, hòa lẫn với tiếng rên của cả hai. Điền Lôi thì thầm bên tai cậu: “Nếu anh không về… hãy quên anh đi.” Nhưng Trịnh Bằng chỉ đáp lại bằng một nụ hôn sâu, nước mắt lăn dài, vị đắng mặn hòa vào nụ hôn.
Cao trào ập đến gần như cùng lúc. Trịnh Bằng cong người hết cỡ, hét khẽ khi chất dịch trắng đục bắn ra giữa hai bụng họ. Điền Lôi siết chặt cậu, đẩy sâu nhất có thể, phóng thích bên trong cậu với tiếng gầm trầm thấp. Cả hai run rẩy, ôm chặt lấy nhau, hơi thở dồn dập.
Họ nằm im như vậy hồi lâu. Điền Lôi vẫn ở trong cậu, không rút ra ngay. Hắn hôn nhẹ lên trán cậu, vuốt ve mái tóc ướt mồ hôi. Trịnh Bằng ôm lấy hắn, thì thầm: “Dù mai anh đi… em vẫn sẽ nhớ anh ... yêu anh, có lẽ suốt cả đời này.”
Tiếng đồng hồ vẫn tích tắc. Chiến tranh vẫn chờ đợi ngoài kia. Nhưng đêm nay, trong căn phòng nhỏ này, họ đã khắc cốt ghi tâm nhau bằng những cái chạm da thịt cuối cùng, mãnh liệt, dịu dàng, và day dứt khôn nguôi.
Nhiều năm sau, chiến tranh đã qua đi. Những con phố từng vang tiếng loa tổng động viên giờ đây chỉ còn tiếng xe cộ lác đác và tiếng cười nói của trẻ con chạy nhảy. Khói lửa đã tan, những tòa nhà đổ nát được xây dựng lại, những vết bom được lấp đầy bằng bê tông mới. Hòa bình trở về với mọi người, nhưng người ấy đã ra đi mãi mãi.
Trịnh Bằng vẫn ở lại căn phòng nhỏ phía sau hậu đài rạp hát cũ. Rạp hát giờ đã được trùng tu, nhưng cậu không còn hát nữa. Cậu không bước lên sân khấu, không tô son điểm phấn cho mua vui cho khán giả. Cậu chỉ giữ lại một góc nhỏ trong căn phòng này, nơi chiếc gương lớn nứt một đường dài vẫn đứng đó, nơi chiếc sập gỗ cũ kỹ vẫn nằm im lìm, nơi chiếc đồng hồ cổ vẫn tích tắc đều đặn như chưa từng ngừng lại.
Cậu già đi. Mái tóc dài ngày nào giờ đã điểm bạc, vài sợi trắng lẫn vào đen nhánh. Da vẫn mịn màng, nhưng những nếp nhăn mỏng manh đã hằn quanh khóe mắt và khóe miệng, những nếp nhăn của thời gian và của nỗi nhớ không nguôi. Đôi tay cậu vẫn thon dài, nhưng không còn mềm mại như xưa; những khớp ngón tay hơi sưng vì tuổi tác, những đường gân xanh nổi rõ hơn dưới lớp da mỏng.
Mỗi đêm, khi thành phố đã chìm vào giấc ngủ, Trịnh Bằng lại ngồi trước gương. Cậu mở hộp gỗ cũ, lấy ra bộ hỷ phục đỏ rực năm ấy, lớp lụa đã phai màu, vài chỗ sờn rách vì thời gian, nhưng cậu vẫn giữ gìn cẩn thận, như giữ một phần linh hồn. Cậu mặc vào, chậm rãi, từng lớp một. Lớp áo ngoài, lớp áo lót mỏng, rồi thắt dây lưng, cài khuy cài nút. Mỗi động tác đều nhẹ nhàng, như đang thực hiện một nghi thức thiêng liêng.
Sau đó là trang điểm. Cậu ngồi xuống, mở hộp phấn cũ kỹ. Tay run run lấy cọ, quét phấn trắng lên khuôn mặt. Lớp phấn mỏng, không còn dày như ngày xưa, chỉ đủ che đi những vết đồi mồi và nếp nhăn. Rồi son đỏ, cậu tô chậm rãi, cẩn thận, để lại vệt son mờ ở khóe môi, giống hệt đêm ấy. Phấn mắt lấp lánh, kẻ mắt đen nhánh. Khi nhìn vào gương, cậu thấy một Trịnh Bằng của quá khứ, thanh tú, mong manh, vẫn là cậu đào hát năm nào. Nhưng đôi mắt trong gương giờ đây không còn long lanh nữa. Chúng sâu thẳm, chứa đựng một nỗi buồn không nguôi.
Cậu ngồi im, nhìn chính mình hồi lâu. Rồi cậu đưa tay chạm vào gương, ngón tay lướt nhẹ trên lớp kính lạnh. Qua lớp kính mờ ảo vì hơi thở và bụi thời gian, cậu cứ ngỡ như có một bàn tay khác đang chạm vào tay mình. Bàn tay thô ráp, đầy sẹo, ấm áp. Bàn tay của Điền Lôi.
Cậu mỉm cười. Nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện, nhưng cũng đầy đau đớn. Nụ cười của người đã chấp nhận rằng, người mình yêu thương sẽ không bao giờ trở về.
Cậu nhớ rõ cái đêm cuối cùng. Nhớ mùi thuốc súng còn vương trên áo hắn, nhớ hơi thở nóng hổi phả vào gáy, nhớ những cú thúc sâu, mạnh mẽ nhưng đầy nâng niu. Nhớ khoảnh khắc hắn phóng thích bên trong cậu, nhớ cách hắn ôm chặt cậu sau đó, thì thầm: “Nếu anh không về…” Và cậu đã ngăn lại, không cho hắn nói hết câu. Vì cậu sợ. Sợ rằng nếu hắn nói ra, lời ấy sẽ thành sự thật.
Nhưng sự thật vẫn đến.
Nhiều năm trước, khi chiến tranh kết thúc, cậu nhận được một chiếc khăn tay nhỏ, chiếc khăn tay thêu tên “Bằng” bằng chỉ đỏ. Chiếc khăn ấy được gửi về từ đơn vị của Điền Lôi, kèm theo một mảnh giấy ngắn: “Anh ấy đã hy sinh trong trận đánh cuối cùng. Tay anh ấy vẫn siết chặt chiếc khăn này đến phút cuối.”
Cậu không khóc. Không phải vì cậu mạnh mẽ, mà vì nước mắt đã cạn từ lâu. Cậu chỉ ôm chiếc khăn vào lòng, áp lên má, hít thật sâu như muốn tìm lại chút hơi ấm còn sót lại. Nhưng chỉ còn mùi đất, mùi khói, mùi máu khô.
Từ đó, mỗi đêm cậu lại mặc hỷ phục, lại trang điểm, lại ngồi trước gương. Cậu không chờ đợi hắn trở về nữa. Cậu chỉ muốn giữ lại khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc hai người thuộc về nhau hoàn toàn, khoảnh khắc cơ thể cậu và hắn như hòa làm một, khoảnh khắc hơi thở hai người hòa quyện với tiếng đồng hồ tích tắc.
Cậu đưa tay chạm vào không trung, ngay trước vai mình, như thể Điền Lôi vẫn đang đứng sau lưng, vòng tay ôm lấy cậu từ phía sau. Cậu khẽ nghiêng đầu, áp má vào khoảng không, thì thầm:
“Anh về rồi đấy thôi… phải không? Em vẫn cảm nhận được anh mà.”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc, và tiếng gió lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ.
Cậu đứng dậy, chậm rãi cởi bỏ lớp hỷ phục. Mỗi lớp vải rơi xuống sàn là một lớp ký ức được cất giữ lại. Cậu gấp gọn gàng, đặt vào hộp gỗ, rồi đóng nắp. Đêm nay cũng như mọi đêm, cậu sẽ ngủ một mình trên chiếc sập gỗ cũ, ôm lấy chiếc khăn tay thêu tên “Bằng”. Cậu sẽ mơ thấy hắn, mơ thấy nụ hôn cuối cùng, mơ thấy những cú chạm khắc cốt ghi tâm, mơ thấy hơi ấm da thịt ấy.
Sáng mai, cậu sẽ thức dậy, sẽ sống tiếp cuộc đời của mình trong hòa bình mà không có hắn. Cậu sẽ mỉm cười với mọi người, sẽ nói chuyện bình thường, sẽ giả vờ như mọi thứ đã ổn. Nhưng đêm đến, cậu lại trở về với hắn, trong căn phòng nhỏ này, trước chiếc gương nứt, dưới ánh đèn dầu leo lét.
Chiến tranh đã kết thúc. Thế gian đã hòa bình. Nhưng thế giới của Trịnh Bằng vẫn mãi mãi nằm lại dưới lớp đất lạnh, cùng với Điền Lôi. Và cậu chấp nhận điều đó, không oán trách, không hối hận. Vì đêm ân ái ấy không phải là trụy lạc. Đó là cách họ lưu giữ sự tồn tại của nhau trước khi thời gian xóa sổ tất cả.
Cậu tắt đèn. Căn phòng chìm vào bóng tối. Chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc, và hơi thở nhẹ nhàng của một người đàn ông đang ôm ấp ký ức cuối cùng.
Nhận xét
Đăng nhận xét