Thiếu gia và tài xế

Bên ngoài, tuyết Bắc Kinh bắt đầu rơi, dán những bông tinh thể lạnh lẽo lên mặt kính xe Maybach, nhưng bên trong cabin, không khí lại đặc quánh và nóng hầm hập như một lò nung bị bít kín.

Trịnh Bằng ngồi ở ghế sau, lồng ngực phập phồng sau lớp áo sơ mi lụa dâu tằm mỏng manh. Cơn đói khát da thịt chết tiệt kia lại phát tác, cơn đau thể xác khiến từng lỗ chân lông trên người hắn như đang gào thét, đòi hỏi được cấp thuốc. Hắn nhìn chằm chằm vào Điền Lôi qua gương chiếu hậu. Dưới ánh đèn đường lướt qua kẽ tay, làn da gân guốc của gã đàn ông kia tỏa ra một thứ từ trường mạnh mẽ khiến Trịnh Bằng mê muội.

"Dừng xe." Giọng hắn khàn đặc, vỡ vụn ra vì kìm nén.

Chiếc xe vừa khựng lại ven đường, Trịnh Bằng đã như một con mèo bị bỏ đói lâu ngày, mất sạch vẻ kiêu ngạo thường thấy. Hắn nhổm dậy, đầu gối tì lên lớp da ghế cao cấp kêu sột soạt, trực tiếp bò qua khe hở giữa hai ghế phía trước.

Điền Lôi còn chưa kịp tháo găng tay, đã thấy một khối cơ thể nóng hổi, thơm mùi nước hoa đàn hương đắt tiền nhào thẳng vào lòng mình. Trịnh Bằng không chút nể nang, ngồi lọt thỏm trên đùi Điền Lôi, hai tay vòng qua cổ gã, vùi sâu mặt vào hõm vai rộng lớn của anh mà hít hà một cách điên cuồng.

"Ưm..." Trịnh Bằng rên rỉ, âm thanh kẹt lại trong cuống họng đầy vẻ thỏa mãn. Hắn tham lam hít lấy mùi hương nam tính nồng đượm mùi của mồ hôi sạch sẽ, mùi nắng bụi bặm từ kho bãi, thứ mùi "người" đến trần trụi mà những kẻ quý tộc thơm tho quanh hắn không bao giờ có được.

Điền Lôi cứng đờ người, hai bàn tay to lớn hẫng hụt trên không trung. Khoảng cách giai cấp như một bức tường thép chắn ngang tâm trí anh. Người đang ngồi trên đùi anh là tiểu thiếu gia của Trịnh gia, là "ông chủ" mà anh chỉ được phép đứng xa ba bước để cung phụng.

"Thiếu gia... không được... cậu bình tĩnh lại..." Điền Lôi lắp bắp, hơi thở cũng bắt đầu loạn nhịp khi cảm nhận được cặp đùi thon dài của Trịnh Bằng đang cọ xát vào thắt lưng mình.

Nhưng Trịnh Bằng nào có nghe. Hắn ngước mặt lên, đôi mắt vốn sắc sảo như hồ ly giờ đây lại phủ một tầng sương nước, đỏ hoe và long lanh đến tội nghiệp. Dưới ánh sáng mờ ảo của bảng điều khiển, làn da Trịnh Bằng ửng hồng như cánh hoa đào bị vò nát, nóng hôi hổi và mềm mại đến mức chỉ cần chạm nhẹ cũng sợ sẽ tan chảy.

Hắn nắm lấy bàn tay to lớn của Điền Lôi, áp lên má mình, giọng thều thào đầy vẻ ủy khuất: " Điền Lôi... anh ghét tôi à? Sao không chạm vào tôi?"

Sức chịu đựng của Điền Lôi vỡ vụn. Bàn tay thô ráp, chai sần của anh chạm vào làn da mịn màng như gốm sứ của thiếu gia, một luồng điện xẹt qua khiến cả hai cùng run rẩy. Trịnh Bằng như lên cơn nghiện, hắn không ngừng sờ soạng khắp cơ thể Điền Lôi, bàn tay nhỏ nhắn luồn vào dưới lớp áo đồng phục, mơn trớn những khối cơ ngực săn chắc.

Điền Lôi nhắm mắt, thở hắt ra một hơi đầy bất lực. Anh không thể đẩy ra, cũng không dám đắc tội với vị tiểu tổ tông này. Anh chỉ có thể ngồi im, để mặc cho con hồ ly nhỏ trong lòng mình "ăn vạ", trong khi bản năng đàn ông bên dưới đang gào thét đòi quyền làm chủ. Cảm giác da thịt ma sát qua lớp vải, tiếng thở dốc nồng nàn và hơi ấm nóng bỏng từ cơ thể Trịnh Bằng khiến không gian chật hẹp của chiếc xe như sắp nổ tung.

Cái "đói" này không giống như cơn đói bụng thông thường, nó là một loại virus ăn mòn từ tủy xương, một sự thiếu hụt dopamine trầm trọng mà chỉ có nhiệt độ cơ thể của người đàn ông trước mặt mới có thể xoa dịu. Trịnh Bằng không còn là vị thiếu gia kiêu kỳ thường ngày nữa; lúc này, cậu chỉ là một sinh vật nguyên thủy đang quằn quại trong cơn vã thuốc.

​Hơi ấm từ hõm cổ Điền Lôi phả ra như một liều thuốc phiện cực mạnh. Trịnh Bằng không kìm được nữa, cậu vùi đầu sâu hơn, chiếc mũi thon gọn cọ xát vào làn da Điền Lôi, rồi đột ngột, cậu thè đầu lưỡi hồng nhạt ra, liếm một đường dài từ xương quai xanh lên đến dái tai Điền Lôi.

​"Ư... hức..."

​Tiếng rên rỉ của Trịnh Bằng nghe như tiếng khóc, nhầy nhụa và đầy sự khao khát. Cậu bắt đầu cắn. Không phải là những cái hôn nhẹ nhàng, mà là những cú cắn mút điên cuồng, để lại những vết hằn đỏ rực trên cổ Điền Lôi. Vị mặn của mồ hôi đan xen với mùi da thịt đặc trưng của gã đàn ông lao động khiến Trịnh Bằng phát điên. Cậu ngấu nghiến như muốn nuốt chửng cả huyết quản đang đập thình thịch dưới lớp da cổ kia.

​Điền Lôi thở dốc, hai tay gồng chặt trên vô lăng đến mức gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con rắn nhỏ. Sự đụng chạm này quá mức chịu đựng đối với một người đàn ông khỏe mạnh. Luồng điện từ đầu lưỡi Trịnh Bằng truyền đi khắp cơ thể, khiến đại não anh tê liệt, và "vật kia" bên dưới lớp quần đồng phục thô cứng đã bắt đầu căng nhức, đau đớn vì bị chèn ép.

​"Thiếu gia... đừng làm vậy... tôi... tôi sẽ không nhịn được mất..." Giọng Điền Lôi khàn đặc, đứt quãng như tiếng gỗ nứt.

​Trịnh Bằng không trả lời. Cậu dời mục tiêu lên đôi môi dày của Điền Lôi. Cậu vươn người tới, thô bạo ngậm lấy môi dưới của anh mà mút mát, lưỡi cậu không ngừng tìm kiếm, càn quét vào khoang miệng đối phương, quấn quýt lấy chiếc lưỡi còn đang rụt rè của Điền Lôi. Tiếng nước "nhóp nhép" vang lên ám muội trong không gian tĩnh mịch của chiếc xe, hòa cùng tiếng tuyết rơi lộp bộp bên ngoài tạo nên một cảm giác kích thích khó nói nên lời.

​Sự ma sát qua lớp vải lụa và đồng phục dần trở nên khó chịu đối với Trịnh Bằng. Cảm giác ngăn cách này giống như một bức tường pha lê chắn giữa kẻ chết khát và dòng suối mát.

​"Vướng víu... khó chịu chết đi được!"

​Trịnh Bằng lầm bầm, bàn tay run rẩy giật tung những chiếc cúc áo sơ mi lụa đắt tiền. Tiếng cúc áo văng tung tóe, va vào mặt kính Maybach nghe lách cách. Cậu thô bạo lột phăng chiếc áo ra khỏi người, để lộ bờ vai trắng ngần, nuột nà nhưng giờ đây đang ửng lên một lớp màu hồng dục vọng. Không dừng lại ở đó, cậu cúi xuống, nhanh chóng tống khứ nốt chiếc quần tây, chỉ còn lại mảnh vải che thân cuối cùng cũng sớm bị vứt vào góc ghế.

​Toàn bộ cơ thể Trịnh Bằng phơi bày dưới ánh sáng mờ đục của đèn đường. Làn da cậu mịn màng như mỡ đông, mướt mát một lớp mồ hôi mỏng, run rẩy vì cái lạnh của điều hòa nhưng lại nóng bỏng khi chạm vào và gậy thịt xinh xắn đã ngóc đầu lên từ lúc nào.

​Cậu bắt đầu chuyển sang "tấn công" lớp đồng phục của Điền Lôi. Nhưng đôi bàn tay thiếu gia vốn chỉ quen cầm bút và ly vang, lúc này vì quá vội vã mà trở nên lóng ngóng. Cậu giật kéo khóa áo của Điền Lôi nhưng nó bị kẹt, cậu cố tháo thắt lưng da của anh nhưng những ngón tay lại run đến mức không thể bấm được chốt.

​"Mẹ kiếp! Mở ra! Anh mở ra ngay cho tôi!"

​Sự ức chế dâng trào, Trịnh Bằng gào lên. Cơn đói khát da thịt khiến cậu mất đi lý trí. Thấy Điền Lôi vẫn ngồi im như một pho tượng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn mình với vẻ cam chịu, Trịnh Bằng không kiềm chế được mà vung tay, giáng một cái "chát" thật mạnh lên má Điền Lôi.

​Cú tát không quá đau so với sức lực của Điền Lôi, nhưng nó là một mệnh lệnh. Đầu Điền Lôi hơi lệch sang một bên, dấu tay đỏ hiện rõ trên làn da anh.

​"Tôi bảo anh cởi ra! Tôi muốn chạm vào anh... tôi muốn... chết mất... Điền Lôi... cứu tôi..." Trịnh Bằng sụp xuống, gục đầu vào ngực anh, hơi thở nóng hổi và dồn dập phả lên lớp vải.

​Điền Lôi khẽ thở dài, một tiếng thở dài chứa đựng cả sự dung túng tột cùng và bản năng thú tính đã được cởi trói. Anh buông tay khỏi vô lăng, đôi bàn tay to lớn, thô ráp bắt đầu chuyển động. Từng lớp quần áo trên người anh được gỡ bỏ một cách dứt khoát. Chiếc áo đồng phục bị quăng ra sau, để lộ một khung xương to lớn, cơ ngực dày rộng và những thớ cơ bụng săn chắc. Khi chiếc thắt lưng da được rút ra với tiếng "vút" khô khốc, toàn bộ sự nam tính trần trụi của Điền Lôi hiện ra trước mắt Trịnh Bằng.

​Không đợi thêm một giây nào, Trịnh Bằng như một con thú nhỏ vồ lấy con mồi. Cậu dán chặt toàn bộ cơ thể trần trụi của mình lên người Điền Lôi.

​"Ưm..." Một tiếng rên rỉ thỏa mãn kéo dài phát ra từ kẽ răng Trịnh Bằng.

​Trịnh Bằng cảm nhận được lớp lông ngực cứng cáp đâm nhẹ vào bầu ngực mình, cảm nhận được sự thô ráp của lòng bàn tay Điền Lôi khi anh bắt đầu đặt tay lên eo cậu, siết chặt lấy.

​Nóng. Quá nóng.

​Không khí trong xe như bị rút cạn oxy, chỉ còn lại mùi của dục vọng đặc quánh. Trịnh Bằng không ngừng cọ xát, phần đùi trong và cậu nhỏ nhạy cảm của cậu ép sát vào khối cơ bắp căng cứng của Điền Lôi. Cậu cảm thấy "vật cứng nóng hổi" của anh đang cấn mạnh vào bụng dưới của mình, nóng hổi và to lớn đến mức khiến cậu run lên vì sợ hãi nhưng lại vô thức khao khát được đút vào.

​Điền Lôi vẫn giữ được sự dịu dàng cuối cùng. Anh nâng cằm Trịnh Bằng lên, ánh mắt u tối sâu hoắm nhìn xoáy vào đôi mắt đang đẫm nước của thiếu gia.

​"Thiếu gia, cậu chắc chứ? Một khi đã bắt đầu... tôi sẽ không dừng lại được đâu."

​Đáp lại anh là tiếng thở dốc kịch liệt và hành động chủ động vươn người lên, cắn lấy vành tai anh của Trịnh Bằng.

​"Nói nhiều quá... làm tôi... đ*t tôi đi..."

​Bàn tay Điền Lôi dần hạ thấp xuống, lướt qua đường cong của thắt lưng, tiến về phía hai cánh mông tròn trịa đang không ngừng vặn vẹo. Sự ma sát giữa da thịt trần trụi, tiếng thở dốc khàn đặc đan xen vào nhau, biến không gian phía sau chiếc Maybach thành một thiên đường trụy lạc, nơi mà ranh giới giữa chủ và tớ, giữa lý trí và bản năng đã hoàn toàn bị xóa sạch.

​Điền Lôi cúi đầu, hôn lên vết hằn đỏ trên cổ Trịnh Bằng, lưỡi anh lướt qua đó như một sự xoa dịu, nhưng bàn tay bên dưới lại thô bạo nắn bóp khối thịt mềm mại, khiến Trịnh Bằng chỉ biết ngửa cổ, rên rỉ những âm thanh không rõ nghĩa, cơ thể hoàn toàn đầu hàng trước sự xâm chiếm của người đàn ông này.

Bên trong không gian chật hẹp của chiếc xe hạng sang, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt, át cả cái lạnh lẽo của mùa đông Bắc Kinh đang bủa vây bên ngoài lớp kính đen. Trịnh Bằng như một kẻ chết đuối vớ được cọc, cậu không ngừng uốn lượn cơ thể, làn da trắng sứ cọ xát vào những thớ cơ thô ráp của Điền Lôi, tạo ra những tiếng "sột soạt" đầy kích thích trên lớp da ghế Maybach đắt tiền.

Điền Lôi thở hắt ra một hơi khàn đặc, đôi bàn tay hộ pháp không kiềm chế được nữa mà luồn xuống dưới, tách hai chân của Trịnh Bằng ra để cậu ngồi cưỡi lên đùi mình. Lúc này, khi mọi rào cản vải vóc đã bị rũ bỏ, sự trần trụi phơi bày khiến cả hai cùng sững lại trong giây lát vì choáng ngợp trước vẻ đẹp nguyên thủy của đối phương.

Trịnh Bằng cúi đầu, đôi mắt phủ sương dại đi nhìn xuống nơi hai cơ thể giao nhau. Cậu nhỏ của Trịnh Bằng vốn dĩ tinh xảo và trắng nõn như chính con người cậu, lúc này đã dựng đứng lên kiêu hãnh. Nó có màu hồng nhạt đẹp đẽ, đỉnh đầu nhỏ xinh đã bắt đầu rỉ ra những giọt dịch trong suốt, nhầy nhụa, thấm ướt cả lớp lông tơ mềm mại bên dưới. Sự rung động của nó mỗi khi chạm vào bụng của Điền Lôi khiến Trịnh Bằng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, làm cậu nức nở thành tiếng.

Nhưng thứ khiến Trịnh Bằng thực sự phát điên chính là "vật khổng lồ" của Điền Lôi. Khi lớp quần đồng phục thô kệch được tháo bỏ, gậy thịt của gã đàn ông lao động hiện ra với một vẻ đầy áp chế và dã tính. Nó to lớn đến mức đáng sợ, màu nâu sẫm khỏe khoắn, những đường gân xanh nổi cộm chạy dọc thân gậy như những con rồng nhỏ đang uốn lượn, tràn đầy sức sống và sức mạnh bùng nổ. Đầu nấm to tròn, đỏ rực vì sung huyết, đang không ngừng đập thình thịch theo nhịp tim dồn dập của chủ nhân, tỏa ra hơi nóng hầm hập như muốn thiêu cháy mọi thứ nó chạm vào.

"To... to quá... Điền Lôi..." Trịnh Bằng thều thào, ngón tay cậu run rẩy chạm vào thân gậy nóng hổi kia, cảm nhận được sự cứng rắn như thép nguội của nó.

Cái chạm nhẹ của thiếu gia như một mồi lửa ném vào kho xăng. Điền Lôi gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, đôi mắt đỏ ngầu vì dục vọng không thể kìm nén thêm nữa. Anh xoay người, một tay siết chặt eo Trịnh Bằng, tay kia thô bạo lướt xuống vùng thung lũng bí ẩn phía sau.

Ngón tay cái của Điền Lôi, thô ráp và đầy chai sần, đột ngột nhấn mạnh vào nếp gấp nhạy cảm giữa hai cánh mông tròn trịa.

"Á...!" Trịnh Bằng giật bắn người, đôi tay bám chặt vào vai Điền Lôi, móng tay ghim sâu vào da thịt anh.

Huyệt nhỏ của Trịnh Bằng, vốn dĩ khép chặt và đỏ hồng, lúc này vì sự kích thích mà không ngừng co rút, tham lam mút lấy ngón tay của Điền Lôi. Sự đối lập giữa làn da trắng muốt của cậu và bàn tay to lớn, ngăm đen của anh tạo nên một khung cảnh dâm mỹ đến tột cùng. Điền Lôi không chút thương tiếc, anh đưa ngón tay vào miệng Trịnh Bằng để cậu tự liếm láp, làm ướt bằng thứ nước dịch ngọt lịm từ đầu lưỡi, sau đó mới chậm rãi đưa vào nơi sâu nhất.

"Chậc... chậc..." Tiếng nước dịch ma sát vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Điền Lôi bắt đầu khai phá, từng ngón tay một lấn sâu vào bên trong, càn quét qua từng vách tường thịt nóng hổi và mềm mại. Trịnh Bằng như bị rút sạch xương cốt, cậu ngả đầu ra sau, mái tóc đen dính bết mồ hôi trên vầng trán cao, đôi môi đỏ mọng hé mở phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng:

"Nóng... Điền Lôi... bên trong... nóng quá... ưm... nữa đi..."

Sự chuẩn bị đầy nhầy nhụa và nóng bỏng này chỉ càng làm tăng thêm cơn đói khát của Trịnh Bằng. Cậu cảm thấy huyệt nhỏ của mình đang trống rỗng, đang khao khát một sự lấp đầy mãnh liệt hơn thế. Không thể chờ đợi thêm, Trịnh Bằng chủ động nhổm người dậy, cầm lấy gậy thịt to lớn, gân guốc của Điền Lôi, chĩa thẳng vào lối vào đang mở rộng của mình.

Điền Lôi nhìn chằm chằm vào động tác của cậu, hơi thở anh nặng nề như tiếng bễ lò rèn. Anh đưa tay đỡ lấy mông Trịnh Bằng, giúp cậu từ từ hạ trọng tâm xuống.

Khi đầu nấm to lớn chạm vào cửa huyệt, Trịnh Bằng run rẩy kịch liệt. Cảm giác căng cứng và đầy đặn ngay lập tức ập đến. Điền Lôi không vội vã, anh để Trịnh Bằng tự cảm nhận, tự nuốt chửng lấy mình. Từng chút một, gậy thịt thô tráng đâm xuyên qua những tầng tầng lớp lớp thịt mềm, lấp đầy từng ngóc ngách nhỏ nhất trong cơ thể Trịnh Bằng.

"Hức... đau... to quá... Điền Lôi... lấp đầy rồi..." Trịnh Bằng nức nở, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt.

Cảm giác bị xâm chiếm hoàn toàn, bị một thứ vật thể to lớn và nóng hổi cắm sâu vào tận cùng xương tủy khiến đại não Trịnh Bằng trắng xóa. Cậu cảm nhận được những đường gân trên thân gậy của Điền Lôi đang cọ xát vào thành ruột mình, tạo ra một sự hưng phấn đau đớn nhưng cũng sung sướng đến phát điên.

Điền Lôi không thể kiên nhẫn thêm được nữa khi nhìn thấy vẻ mặt mê đắm và dâm mỹ của thiếu gia. Anh gồng người, đôi bắp tay cuồn cuộn siết chặt lấy hông Trịnh Bằng, bắt đầu những cú thúc đầy uy lực từ dưới lên.

"Bạch! Bạch! Bạch!"

Tiếng da thịt va chạm vào nhau chan chát, dồn dập và thô bạo. Mỗi cú thúc của Điền Lôi đều đi lút cán, khiến cơ thể Trịnh Bằng nẩy lên bần bật trên đùi anh. Gậy thịt của Điền Lôi bên trong không ngừng càn quét, mút mát lấy sự mềm mại của Trịnh Bằng, trong khi gậy thịt nhỏ của cậu ở bên ngoài cũng theo nhịp độ mà lắc lư điên cuồng, bắn ra những tia dịch đục mờ lên ngực của cả hai.

Mồ hôi hòa quyện vào nhau, mùi hương đàn hương đắt tiền và mùi hoang dại của nam tính trộn lẫn, biến cabin xe thành một lò luyện ngục của dục vọng. Trịnh Bằng hoàn toàn mất đi vẻ cao ngạo, cậu chỉ còn biết ôm chặt lấy cổ Điền Lôi, tiếng rên rỉ trở nên khàn đặc và tuyệt vọng:

"Mạnh hơn... Điền Lôi... đ*t chết tôi đi... ư... sướng... sướng quá... hức..."

Điền Lôi không nói gì, anh chỉ đáp trả bằng những cú đâm mãnh liệt hơn, ánh mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào sự vỡ vụn của người trong lòng. Bản năng của một người đàn ông bị kìm nén bấy lâu nay đã hoàn toàn bùng nổ, anh muốn khảm người thiếu gia này vào trong máu thịt của mình, muốn dùng sự thô bạo này để khắc ghi dấu ấn của mình lên tâm hồn kiêu kỳ kia...

Tiếng thở dốc của Điền Lôi lúc này không còn là sự kìm nén mà là tiếng gầm gừ của một con dã thú đã hoàn toàn đứt xích. Anh không để Trịnh Bằng ngồi yên trên đùi mình nữa. Đôi bàn tay to lớn, thô ráp bóp chặt lấy eo của thiếu gia, nhấc bổng cơ thể nhẹ bẫng nhưng nóng hổi ấy lên, xoay người một vòng đầy dứt khoát trong không gian chật hẹp của cabin sau.

"Kịch!"

Tấm lưng trắng muốt, mịn màng của Trịnh Bằng bị ép chặt vào lớp kính xe lạnh lẽo. Sự đối lập đột ngột giữa cái lạnh thấu xương của mặt kính dán phim đen và sức nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể Điền Lôi khiến Trịnh Bằng run bắn lên, hai chân vô thức quắp chặt lấy hông anh, tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra khỏi kẽ răng:

"Lạnh... Điền Lôi... ưm... nóng quá..."

Điền Lôi không đáp, anh dùng một tay giữ chặt hai cổ tay mảnh khảnh của Trịnh Bằng ép lên đỉnh đầu, tay kia luồn xuống dưới, nâng một bên chân của cậu lên cao hơn để mở rộng hoàn toàn lối vào. Dưới ánh đèn đường lờ mờ xuyên qua lớp tuyết đang phủ dày trên kính xe, khung cảnh hiện ra dâm mỹ đến nghẹt thở.

Trên lớp kính xe đã bắt đầu đọng lại một tầng sương mỏng do hơi ấm từ hơi thở dồn dập của hai người. Những dấu tay của Trịnh Bằng cào cấu trên kính để lại những vệt dài nhầy nhụa, minh chứng cho sự khao khát đến điên dại.

Gậy thịt của Điền Lôi lúc này hoàn toàn lộ ra vẻ hung hãn tột cùng. Thân gậy sẫm màu, to lớn và gân guốc không ngừng đâm sâu vào bên trong huyệt nhỏ đang không ngừng co rút vì sung sướng. Mỗi cú thúc đều mang theo một lực đạo kinh người, khiến cơ thể Trịnh Bằng nẩy lên, tấm lưng liên tục va đập vào cửa kính xe tạo ra những tiếng "thình thình" trầm đục hòa cùng tiếng "bạch bạch" của da thịt va chạm mãnh liệt.

"Chậc... nhóp nhép... chậc..."

Tiếng nước dịch nhầy nhụa do sự ma sát quá mức dồn dập vang lên rõ mồn một. Gậy thịt của Điền Lôi như một mũi khoan nóng bỏng, càn quét qua từng nếp gấp thịt mềm mại nhất, đâm thẳng vào điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong. Trịnh Bằng nấc nghẹn, đôi mắt hồ ly giờ đây dại đi, đồng tử giãn nở hoàn toàn vì cơn cực khoái đang càn quét đại não. Cậu không còn là vị thiếu gia cao ngạo, chỉ còn là một kẻ nghiện đang được "cấp thuốc" bằng sự thô bạo của gã đàn ông trước mặt.

"Nhìn ra ngoài đi..." Điền Lôi đột nhiên khàn giọng ra lệnh, hơi thở nóng hổi phả vào tai Trịnh Bằng. "Nhìn xem... ngay bên ngoài kia là thế giới của cậu... nhưng bên trong này, cậu chỉ là của tôi thôi... Trịnh Bằng."

Câu nói mang tính chiếm hữu cực cao khiến Trịnh Bằng run rẩy kịch liệt. Cậu cố gắng nhìn qua lớp kính mờ ảo, thấy bóng dáng những chiếc xe khác lướt qua trong màn tuyết. Sự rủi ro bị nhìn thấy, sự cấm kỵ giữa địa vị chủ tớ bị xóa sạch trong cuộc giao hoan trần trụi này khiến huyệt nhỏ của cậu co thắt mãnh liệt hơn bao giờ hết, như muốn nghiền nát vật cứng trong lòng mình.

"Ư... Điền Lôi... đ*t tôi... đ*t chết tôi đi... mạnh nữa... hức... sâu nữa... đừng dừng lại!"

Trịnh Bằng gào lên, âm thanh khàn đặc vì rên rỉ quá nhiều. Cậu không ngừng chủ động hạ hông xuống, tham lam nuốt chửng lấy từng phân, từng tấc gậy thịt gân guốc kia. Gậy thịt nhỏ xinh của cậu ở phía trước cũng theo nhịp độ mà lắc lư điên cuồng, những giọt dịch đục mờ bắn tung tóe lên cơ bụng sáu múi săn chắc của Điền Lôi và dính bết lên lớp kính xe.

Điền Lôi bị sự chủ động của cậu kích thích đến mức đỏ ngầu đôi mắt. Anh buông cổ tay cậu ra, đôi bàn tay to lớn ôm lấy khuôn mặt thanh tú của Trịnh Bằng, ép cậu phải nhìn thẳng vào mình. Anh bắt đầu những cú thúc "lút cán" với tần suất dồn dập hơn. Mỗi lần rút ra đều kéo theo một lượng dịch thể trong suốt chảy dài xuống đùi, và mỗi lần đâm vào đều khiến bụng dưới của Trịnh Bằng gồ lên một khối nhỏ, cho thấy sự xâm nhập sâu đến mức nào.

"Phập! Phập! Phập!"

Tiếng va chạm mạnh đến mức chiếc xe Maybach nặng nề dường như cũng đang khẽ rung chuyển theo từng nhịp chuyển động của họ. Mồ hôi của cả hai hòa quyện vào nhau, chảy dọc theo những đường cong cơ thể, tạo nên một lớp màng bóng loáng dưới ánh đèn mờ ảo. Mùi vị của tình dục, mùi da thịt nóng bỏng và mùi tuyết lạnh ngoài kia trộn lẫn thành một loại hương vị gây nghiện.

Càng về sau, những cú thúc của Điền Lôi càng trở nên dã tính. Anh không còn giữ vẻ dịu dàng của một kẻ phục tùng. Anh cắn mạnh vào vai Trịnh Bằng, để lại dấu răng đỏ rực, bàn tay thô ráp di chuyển xuống dưới, nắn bóp hai cánh mông trắng nõn đến mức in hằn những vết ngón tay tím tái.

"Của ai? Cậu là của ai?" Điền Lôi gầm lên, nhịp độ đâm rút đã nhanh đến mức chỉ còn thấy những tàn ảnh và nghe thấy tiếng nước "nhóp nhép" liên hồi.

"Của... hức... của anh... Điền Lôi... tôi là của anh..." Trịnh Bằng nức nở, đầu óc hoàn toàn trắng xóa, chỉ còn lại cảm giác căng tràn, nóng hổi và sự sướng đến phát điên đang dâng trào trong huyết quản.

Cơ bắp của Điền Lôi gồng chặt đến mức cứng như đá tạc, những đường gân xanh trên mu bàn tay và cổ nổi lên rõ rệt. Anh cảm nhận được huyệt nhỏ của Trịnh Bằng đang bắt đầu co rút liên tục, dấu hiệu của một đợt bùng nổ sắp tới. Không thể nhẫn nhịn thêm, Điền Lôi ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của thiếu gia, thực hiện hàng loạt những cú thúc cuối cùng đầy uy lực, mỗi cú đâm đều như muốn khảm sâu vào tận cùng linh hồn của đối phương.

Trịnh Bằng ưỡn người ra sau, đôi môi hé mở không còn phát ra được tiếng động nào, chỉ có hơi thở dồn dập và những giọt nước mắt sinh lý trào ra. Cảm giác nóng rát và đầy đặn đến tột cùng khiến cậu vỡ vụn.

Sự kích thích mãnh liệt kéo dài khiến cả hai cùng chạm đến đỉnh điểm. Điền Lôi gầm lên một tiếng dài đầy thỏa mãn, gậy thịt to lớn bên trong không ngừng run rẩy, bắn ra những dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu trong hậu huyệt của Trịnh Bằng. Cùng lúc đó, Trịnh Bằng cũng nấc nghẹn, gậy thịt nhỏ xinh của cậu phun trào ra những tia dịch cuối cùng, nhuộm trắng cả ngực và bụng của cả hai.

Không gian trong xe đột ngột rơi vào một sự tĩnh lặng đến lạ kỳ, chỉ còn lại tiếng thở dốc kịch liệt như sắp đứt hơi của hai người đàn ông đang ôm chặt lấy nhau giữa màn tuyết Bắc Kinh trắng xóa.

Dòng dịch thể nóng hổi từ bên trong Trịnh Bằng từ từ chảy ra, dính dớp và ấm áp, nhưng cơn đói khát da thịt trong cậu dường như vẫn chưa hoàn toàn được dập tắt. Cậu dụi đầu vào ngực Điền Lôi, hơi thở vẫn còn nồng nặc mùi dục vọng, đôi tay vẫn không chịu buông lỏng khỏi tấm lưng rộng lớn kia...

Tiếng gầm của Điền Lôi dần tan vào hư không, chỉ còn lại tiếng nổ máy rì rầm của chiếc Maybach và tiếng tim đập loạn nhịp như trống trận trong lồng ngực hai người. Không khí trong xe đặc quánh mùi tinh dịch, mùi mồ hôi và hương đàn hương bị xới tung, tạo nên một thứ mùi vị của sự trụy lạc nguyên thủy nhất.

Trịnh Bằng nằm vật ra trên đùi Điền Lôi, toàn thân không còn một chút sức lực nào, mềm nhũn như một sợi bún. Đôi mắt cậu lờ đờ, đồng tử vẫn chưa hoàn toàn thu nhỏ lại, nhìn trân trân vào lớp sương mù dày đặc trên kính xe. Cảm giác căng tràn ở nơi sâu nhất vẫn chưa hoàn toàn biến mất, từng đợt co thắt vô thức của huyệt nhỏ vẫn đang cố gắng giữ lấy dư âm của sự lấp đầy.

Điền Lôi hít một hơi thật sâu để lấy lại chút lý trí còn sót lại. Anh chậm rãi, từng chút một, rút gậy thịt vẫn còn đang nóng hổi và gân guốc ra khỏi cơ thể Trịnh Bằng.

"Chì phu..."

Một tiếng động nhầy nhụa vang lên khi sự liên kết thể xác bị cắt đứt. Cùng với hành động rút ra của Điền Lôi, một lượng lớn tinh dịch trắng đục, đặc quánh hòa lẫn với dịch thể trong suốt của Trịnh Bằng ồ ạt trào ra ngoài, chảy dọc theo đùi cậu, thấm ướt cả lớp da ghế cao cấp.

"Hức..." Trịnh Bằng run rẩy nấc lên một tiếng, cảm giác trống rỗng đột ngột khiến cậu thấy hụt hẫng đến lạ kỳ. Cậu vô thức khép chặt đôi chân lại, nhưng sự nóng rát và dính dớp giữa hai đùi nhắc nhở cậu về trận cuồng phong vừa đi qua.

Điền Lôi không vội vàng mặc quần áo. Anh nhìn xuống người thanh niên đang nằm trong lòng mình, vị thiếu gia vốn dĩ luôn cao ngạo, sạch sẽ đến mức cực đoan, giờ đây lại lem luốc, toàn thân in hằn những vết cắn đỏ rực và những vết ngón tay bầm tím. Một cảm giác tội lỗi xen lẫn với sự thỏa mãn điên cuồng dâng lên trong lòng .

Anh cầm lấy chiếc áo sơ mi lụa dâu tằm đã bị giật tung cúc của Trịnh Bằng, nhẹ nhàng lau đi những vệt trắng đục trên bụng và đùi cậu. Hành động của Điền Lôi lúc này lại mang một sự dịu dàng đến đau lòng, khác hẳn với vẻ thô bạo dã tính lúc nãy.

"Thiếu gia... cậu thấy đỡ hơn chưa?" Điền Lôi khàn giọng hỏi, bàn tay thô ráp vuốt ve những lọn tóc đẫm mồ hôi của Trịnh Bằng.

Trịnh Bằng không trả lời ngay. Cậu vươn tay ra, những ngón tay thon dài vẫn còn run rẩy, khẽ chạm vào vết tát vẫn còn hằn rõ trên má Điền Lôi, rồi trượt xuống lồng ngực vững chãi của anh. Cơn đói khát da thịt chết tiệt kia đã được dập tắt, thay vào đó là một sự bình yên nặng nề bao trùm lấy tâm trí.

"Tôi... tôi thấy buồn ngủ..." Trịnh Bằng thều thào, giọng nói khàn đặc vì rên rỉ quá nhiều. Cậu rúc đầu vào hõm cổ Điền Lôi, tham lam hít hà mùi hương nam tính đang dần nguội lạnh.

Lúc này, ranh giới giữa chủ và tớ đã hoàn toàn tan biến. Trong không gian chật hẹp và ám muội của chiếc xe sang trọng, chỉ còn lại hai linh hồn vụn vỡ đang tìm cách sưởi ấm cho nhau.

Điền Lôi vòng tay ôm chặt lấy Trịnh Bằng, để làn da trần trụi của cả hai dán chặt vào nhau một lần nữa. Anh biết, sau khi cánh cửa xe này mở ra, họ sẽ lại trở về với vỏ bọc thường ngày, một thiếu gia Trịnh gia quyền quý và một gã nhân viên trung thành. Nhưng bí mật nhầy nhụa và nóng bỏng này đã vĩnh viễn khắc sâu vào máu thịt của họ, như một bản khế ước không thể xóa bỏ.

Bên ngoài, tuyết Bắc Kinh vẫn rơi không ngừng, phủ một lớp trắng xóa lên chiếc Maybach đen bóng, che giấu đi mọi sự điên rồ và dục vọng bên trong. Thành phố vẫn nhộn nhịp ánh đèn, nhưng thế giới của họ lúc này chỉ thu bé lại trong cabin xe, nơi hơi nóng của tình dục vẫn còn lẩn khuất, và dư vị của sự chiếm hữu vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi.

Trịnh Bằng nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim đều đặn của Điền Lôi dưới lớp da thịt. Cậu biết, đây không chỉ là một lần giải tỏa sinh lý, mà là một sự khởi đầu cho một loại nghiện ngập mới, loại nghiện mà chỉ có gã đàn ông thô ráp này mới có thuốc giải.

"Lần sau..." Trịnh Bằng thì thầm trước khi chìm vào giấc ngủ mê mệt, "đừng dừng lại sớm như thế..."

Điền Lôi khựng lại, rồi một nụ cười khổ sở và đầy cưng chiều hiện trên môi. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán thiếu gia, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây chỉ còn lại sự thâm tình sâu hoắm.

"Tuân lệnh, thiếu gia của tôi."

Chiếc xe vẫn đứng im bên lề đường, cô độc giữa màn đêm tuyết phủ, chứa đựng bên trong nó một cơn bão đã tan nhưng dư chấn thì sẽ còn rung chuyển mãi không thôi.


HẾT PHÂN ĐOẠN.

Nhận xét