Chương 32: Nho xào gà viên
Có lẽ vì ban ngày đi chợ mệt, lần này vợ tắm rõ lâu, vào trong cả một hai tiếng đồng hồ vẫn chưa thấy ra. Điền Lôi cũng không giục, chỉ hỏi xem nước nóng còn đủ không, rồi dặn cậu đừng tắm lâu quá kẻo ngất ở trong đó. Trịnh Bằng vội vàng đáp mấy tiếng: "Biết rồi, biết rồi", Điền Lôi đành lủi thủi đi sưởi ấm chăn trước.
Nằm trên giường sưởi, anh vẫn cầm cuốn sổ tay mà vui sướng, khóe miệng cứ như bị ai móc vào, chẳng tài nào hạ xuống được. Một cuốn sổ không thể bình thường hơn, thế mà anh lật đi lật lại xem kỹ mấy lần. Dù trang nào cũng chỉ là những dòng kẻ ngang giống nhau, nhưng lúc đó, Điền Lôi dường như thấy được những ngày tháng tương lai của anh và Nguyệt Nguyệt qua từng dòng kẻ ấy, ngày này nối tiếp ngày kia cuộn trào về phía trước, bình dị, nhưng lại đậm đà dư vị.
Nhìn thế nào cũng không thấy chán, hai mắt Điền Lôi chăm chú cực kỳ, ngay cả khi vợ rón rén lẻn vào phòng anh cũng chẳng hay biết.
Mãi đến khi Trịnh Bằng đứng sững lại cách giường sưởi một bước chân, không biết là vì dỗi hay sao mà không nói không rằng, cũng chẳng nhúc nhích, cứ thế đợi Điền Lôi chịu ngẩng mặt lên nhìn mình.
Vẫn là cái mũi ngửi thấy mùi sữa tắm hương nho quen thuộc trước, dư quang cuối cùng cũng chịu liếc qua một cái, Điền Lôi lúc này mới trông thấy người.
"Á! Vợ à em tắm xong rồi đấy à..."
Anh nghiêng đầu qua, mới phát hiện Trịnh Bằng tuy thân trên mặc áo ngủ, nhưng thân dưới lại không mặc chiếc quần ngủ nhỏ yêu thích. Cặp đùi trắng nõn còn vương vài giọt nước, phơi ra trong không khí se lạnh có chút run rẩy khó nhận ra. Điền Lôi thắc mắc: "Sao, sao thế này? Quần đâu mất rồi?"
Trịnh Bằng há miệng, nhất thời nghẹn lời, nhìn điệu bộ có vẻ không hài lòng với phản ứng của người trước mặt, cuối cùng chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm: "... Bị ướt rồi."
Một tay Điền Lôi mở chăn ra, tay kia kéo cậu: "Thế thì mau vào đây, kẻo lạnh hỏng người."
"Ồ..." Cậu bĩu môi chui tọt vào cái ổ ấm áp, ôm lấy Điền Lôi rồi nằm nghiêng xuống.
"Nói đi, anh bơm sẵn mực rồi đây!" Điền Lôi trịnh trọng áp cuốn sổ vào ngực, cầm chắc cây bút máy, sẵn sàng tư thế.
Đầu trang đó đã viết sẵn ngày tháng hôm nay, bên dưới các dòng kẻ ngang được đánh số từ "1" đến "10", nghiêm túc và chính thức như bảng danh sách công việc. Anh nghĩ bụng hôm nay Nguyệt Nguyệt tự mình ra ngoài, chắc chắn phải viết nhiều hơn thường ngày, tất cả chỉ chờ Nguyệt Nguyệt mở lời vàng ý ngọc, cậu nói gì Điền Lôi sẽ chép nấy.
Rõ ràng cuối cùng đã không còn phải chen chúc viết trên tờ lịch nữa, nhưng tối nay Trịnh Bằng lại chẳng nói gì cả, cái cằm nhỏ tựa lên vai Điền Lôi, không một tiếng động mà nhẹ nhàng cọ xát.
Điền Lôi dù có đần đến mấy cũng nhận ra điểm bất thường, anh tạm gác bút và sổ sang một bên, luồn tay xuống dưới cái đầu còn hơi ẩm của vợ cho cậu gối lên, ôm chặt người vào lòng, lại hôn lên trán cậu, khẽ hỏi: "Rốt cuộc là sao thế này? Hôm nay ở bên ngoài chịu uất ức à?"
"Làm gì có."
Trịnh Bằng nhấc một chân lên, lười biếng gác lên người Điền Lôi, vòng tay ôm lấy anh như ôm một chiếc gối ôm cỡ đại.
Cái chân kia chẳng hề ngoan ngoãn, cứ cọ qua cọ lại giữa eo và háng Điền Lôi. Gốc đùi rất mềm, mỗi lần lướt qua dưới háng đều có thể cảm nhận rõ ràng sức nặng của "mấy lạng thịt" kia, có điều nó cũng đang mềm xèo.
Điền Lôi cứ ngỡ vợ bị lạnh nên đang ma sát để tạo nhiệt, tay anh đưa xuống vuốt ve cặp đùi vài cái, không mang theo chút ý vị tình dục nào, chỉ là lòng bàn tay cảm nhận nhiệt độ, nói: "Em xem này, chân tay lạnh ngắt thế này, sau này không được không mặc quần đâu. Trong tủ chẳng phải còn bộ đồ ngủ khác sao, sao không gọi anh lấy cho? Đừng có ngại sai bảo anh, mấy bước chân này anh vẫn đi được..."
Một tràng giáo huấn lải nhải, Trịnh Bằng chẳng lọt tai chữ nào.
"Hôm nay không viết nữa," Cậu mở lời ngắt quãng, đầu ngón tay trỏ nhẹ nhàng gãi gãi trên ngực Điền Lôi, khiến mảng da nhỏ đó đỏ ửng lên, "Anh vẽ một cái vòng tròn đi..."
... Vòng tròn?
Nhắc đến từ này, một đoạn dây thần kinh nào đó trong đầu Điền Lôi như đột ngột được kết nối lại, lập tức trở nên linh hoạt, bàn tay đang vuốt ve cũng thay đổi ý vị, vô thức trở nên mơn trớn hơn.
Mặt anh hơi nóng lên, sợ mình nghĩ sai nên hỏi lại: "Ý, ý em là sao?"
"Mấy ngày nay bận quá em quên mất..."
Đầu ngón tay leo lên vai Điền Lôi, Trịnh Bằng rướn người tới, da thịt kề sát, nhẹ nhàng thì thầm vào tai anh. Hơi thở ẩm ướt phả lên gò má thật dịu dàng, đó là một sự ôn hòa và mềm mại mà Điền Lôi chưa từng thấy trước đây, giống như một khối bông khổng lồ, ngoan ngoãn chờ đợi Điền Lôi hái lượm.
"Đã quá bảy ngày rồi nhỉ? Xin lỗi anh nhé... em đã hứa với anh rồi mà..."
Cái chân kia vẫn đang cọ xát, mài giũa, phần thịt mềm ở gốc đùi bị một thứ nóng rực dưới háng thúc vào. Trịnh Bằng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cái lão Điền khờ khạo này cuối cùng cũng "cứng" rồi. Cậu càng thêm lấn tới để khiêu khích, cố tình dùng đầu gối nghiến nhẹ hai cái. Điền Lôi thở dốc vài tiếng, chân mày nhíu lại một chỗ.
"Hơn nữa lúc trước có em trai anh ở đây, em toàn thấy ngại... còn đá anh nữa..."
Đống từ ngữ chuẩn bị sẵn còn chưa nói hết, Điền Lôi đã ấn giữ cái chân đang lộn xộn của cậu lại, không nỡ xoa bóp nữa mà ngược lại còn đẩy cậu ra.
"Ơ anh làm cái gì thế?" Trịnh Bằng ngơ ngác.
"Vợ à, em có gì mà phải xin lỗi, mỗi ngày em đã vất vả thế rồi, anh đâu có nỡ để em mệt thêm." Anh nói, giọng điệu đầy vẻ hối lỗi, mặc dù dưới háng càng lúc càng cứng nhưng trong lời nói không giấu nổi sự xót xa.
"?"
Nghe câu này, Trịnh Bằng bật dậy, góc chăn trượt khỏi vai, giọng nói mềm mại không thèm che giấu nữa, cậu lớn tiếng hỏi thẳng: "... Điền Lôi, anh bị làm sao thế hả?"
Đúng là chuyện lạ đời, cái gã này trước đây thèm thuồng như mạng sống, giờ mình tự dâng tận miệng mà lại dửng dưng.
Trịnh Bằng cẩn thận nhớ lại nửa tháng qua, tuy mỗi tối cậu đều ngủ rất sớm, nhưng ít nhất trước khi ngủ, Điền Lôi thực sự chưa từng "cứng" lại lần nào, ngày thường cũng ít khi táy máy chân tay với cậu, ngay cả hôn cũng ít đi! Sao lại thành ra thế này!
"Đầu óc anh cũng ngã hỏng rồi à? Giả vờ thuần khiết cái gì? Anh cứng rồi kìa!" Cậu tức giận nắm chặt nắm đấm nhỏ, cách lớp chăn đang cộm lên đấm một cú vào dưới thân anh.
"Không phải, anh giờ cũng chẳng làm được việc gì, không nuôi nổi em, không có mặt mũi nào mà đòi hỏi..." Trong quan niệm gia đình truyền thống của Điền Lôi, lao động là cái gốc để người đàn ông nuôi gia đình, nếu không làm việc thì không có quyền đòi hỏi.
Cái lý lẽ quái quỷ gì thế này, đúng là làm Trịnh Bằng nghe mà muốn nổ não.
"... Anh đi chết đi!" Cậu mắng xối xả, hoàn toàn mất sạch sự mềm mại ban nãy, chỉ còn lại sự chất vấn trần trụi, "Điền Lôi, anh nghĩ về em như thế à? Rõ ràng là chuyện đôi bên tình nguyện, nói cứ như em là đứa bán thịt không bằng. Anh nuôi em thì em cho anh làm, anh không làm việc thì em không theo anh nữa chắc? Chẳng phải hằng ngày em vẫn hầu hạ anh cơm ngon canh ngọt đó sao!"
"Anh không có, không phải ý đó..." Điền Lôi vẫn cái kiểu vụng miệng như mọi khi, vợ cứ cáu lên là lưỡi anh lại líu lại, "Ờ, tuy lúc đầu đúng là mua về thật, nhưng, nhưng em là vợ anh, cả đời này anh chỉ nhận định mình em thôi... Anh chỉ là thấy dạo này em mệt quá, ngày nào cũng ngủ không đủ giấc, có thời gian này thà để em ngủ thêm lát nữa còn hơn."
Anh đưa tay vuốt ve cái đầu nhỏ đang xù lông lên, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Nguyệt Nguyệt bình thường thích ngủ nướng nhất còn gì? Giờ ngủ có tí tẹo thế này sao mà đủ?"
"Chát!" Trịnh Bằng tức tối gạt tay anh ra, nhe hai cái răng thỏ hung tợn phản bác: "Không phải! Giờ em không thích ngủ nữa!"
"Thế, thế thì..." Điền Lôi ngượng ngùng rụt tay lại, chẳng còn lời nào để nói. Anh cảm thấy mình giờ như một quả bóng bay đã bị thổi căng hết cỡ, chỉ chờ vợ thổi thêm một hơi nhỏ xíu nữa thôi là anh sẽ nổ tung ngay lập tức.
Trịnh Bằng đỏ bừng mặt, ấp úng hồi lâu, nhắm nghiền mắt mới dám hét lên câu tình thoại mà bấy lâu nay vẫn khó mở lời: "Em... em muốn làm tình với anh!"
Lần này chẳng thèm đợi phản hồi nữa, vừa dứt lời đã "oa" một tiếng lật người ngồi lên người Điền Lôi, không cho anh bất kỳ cơ hội thoái thác nào.
Đây nào phải một hơi nhỏ? Mà giống như bị "đoàng" một phát súng hơn, Điền Lôi lập tức nổ tung, đầu óc choáng váng, thái dương căng phồng, thực sự là chịu không nổi nữa rồi. Vốn dĩ anh định đợi chân khỏi hẳn rồi mới tính, nhưng không ngờ vợ lại không nhịn nổi trước, giờ đang ngồi trên háng anh vụng về cọ loạn xạ.
Thậm chí cảm thấy nhãn cầu hơi sung huyết, Điền Lôi lúc này mới nhìn rõ, Tiểu Nguyệt vốn dĩ luôn quấn quýt kỹ càng lần này nào chỉ là không mặc quần dài, mà ngay cả quần lót cũng không mặc. Cái đầu khuy nhỏ nhắn tròn trịa lấp ló dưới vạt áo ngủ hơi dài, gối lên bụng dưới của anh, đung đưa từng nhịp.
Hỏng rồi hỏng rồi, phen này xong đời rồi. Điền Lôi vớ bẫm rồi.
Trịnh Bằng cắn môi dưới, khuôn mặt nhỏ thẹn thùng đỏ hây hây. Dù sao cũng là lần đầu chủ động, cậu ít nhiều vẫn thấy hơi xấu hổ.
"Nguyệt Nguyệt... mặt em, đỏ quá..." Điền Lôi ngơ ngác nhìn vợ, không kìm lòng được mà cảm thán, nước miếng sắp chảy ra đến nơi.
Là giận dữ nhiều hơn hay xấu hổ nhiều hơn? Điền Lôi không biết, anh chỉ biết vợ nhỏ nhà mình lúc này ở trên người anh có cái bộ dạng này thực sự là đẹp không gì bằng.
"Ghét chết đi được... rõ ràng anh còn đỏ hơn." Ở trong phòng tắm xây dựng tâm lý lâu như thế, mãi mới lấy được dũng khí chủ động một lần, Điền Lôi cái đồ vụng miệng này vừa nói một câu đã làm cậu thấy da mặt mỏng đi hẳn.
"Ờ..." Anh cũng thấy mặt mình nóng hổi, lại ân cần nói: "Thế vợ à, em, em mà muốn đi tiểu thì bảo anh nhé, anh..."
Mẹ nó. Lại đào chuyện cũ.
"Cái đệt anh có thể im miệng được không hả!" Trịnh Bằng thực sự chịu không thấu, hai tay cùng xuất trận, lập tức bịt chặt cái miệng hay nói linh tinh của Điền Lôi lại. Cái mông cong ngồi lên đống lồi lõm dưới háng nghiến mạnh một cái, cậu nheo mắt cảnh cáo: "Từ giờ trở đi ngậm chặt miệng lại cho em, em không cho nói thì không được nói, em bảo nói gì mới được nói nấy... Không thì, không thì em đi ngủ thật đấy!"
Điền Lôi nghĩ bụng thế sao mà được? Thịt đã dâng tận họng làm gì có lý nào không nuốt.
"Được được, anh câm miệng, anh không nói nữa." Anh lập tức im bặt.
Không còn Điền Lôi làm phiền, Trịnh Bằng cuối cùng cũng có thể tập trung "làm việc".
Cậu hạ eo xuống, hơi vểnh mông lên một chút, ngồi cưỡi trên người anh chậm rãi cọ xát. Một tay chống trên bụng dưới đang gồng cứng vì kích động của Điền Lôi, một tay phối hợp với nhịp vặn của mông xoa nắn đống gồ ghề càng lúc càng nóng rực dưới đũng quần.
"Suỵt - anh căng thẳng cái gì thế?" Nhìn cái điệu bộ ngốc nghếch đỏ gay vì nhịn đến nghẹn của người dưới thân, đúng là vừa hèn vừa háo sắc, Trịnh Bằng không nhịn được bật cười. Cậu đấm một cái vào cái bụng gồng quá mức săn chắc của Điền Lôi, nói: "Thả lỏng chút đi, cấn chết em rồi..."
Thực ra người nên căng thẳng phải là Trịnh Bằng mới đúng.
Đúng như Điền Lôi nói, theo lý mà nói cậu có bóng ma tâm lý không thể xóa nhòa với tư thế này, thi thoảng dỗi lên sẽ đấm đá Điền Lôi túi bụi, nhưng chưa bao giờ cưỡi lên người anh cả... Haizz, nhưng ai bảo anh Lôi lớn của cậu hôm nay sinh nhật chứ? Thêm nữa cái đầu gối của anh giờ cũng không tiện quỳ, thế nên chỉ có thể để Trịnh Bằng tự mình khắc phục thôi. Cho nên lần này cậu đã đặc biệt đi tiểu sạch sẽ từ trước, ngón tay ấn vào bụng dưới mềm mại của mình, xác nhận đi xác nhận lại là không còn buồn tiểu nữa mới yên tâm. Buổi tối ngay cả nước cậu cũng không dám uống nhiều, chỉ sợ mình lại không tiền đồ mà mất kiểm soát nữa.
Lớp vải dưới háng Điền Lôi bị chống lên thật cao, chọc thẳng vào vùng da non mịn nơi đùi trong của Trịnh Bằng, cọ đến vừa ngứa vừa đau. Tay Trịnh Bằng đưa xuống luồn vào mép quần lót, chạm vào cái thứ to cứng nóng hổi đã lâu không gặp kia. Vẫn nóng bỏng tay, vẫn chắc nịch, đầu ngón tay khẽ khều một cái là lôi nó ra được, vì nếu không lôi ra thì chiếc quần lót tội nghiệp chắc sắp rách toác rồi.
Cái đầu đỏ tía vì nghẹn đâm thẳng vào trung tâm, Điền Lôi lúc này như một thanh củi khô vô tội, bị vợ quẳng vào lò lửa dục vọng, xung quanh bùng lên ánh lửa tình hừng hực. Anh thấy toàn thân mình sắp cháy trụi đến nơi rồi, ngay cả linh hồn cũng sắp tan thành tro bụi.
Trịnh Bằng hai tay nắm chặt thân gậy, ra sức sục cạc rất thuần thục. Đây được coi là "việc nhà" cậu giỏi nhất, lần nào cũng nhận được đánh giá tích cực nhất - một nắm đầy tinh dịch đặc sệt.
Nhưng lần này cậu không muốn làm qua loa như vậy, cậu cũng muốn để Điền Lôi được thoải mái lâu hơn một chút. Thế là cái gậy thịt đang dựng đứng thẳng tắp bị "bạch" một phát ấn xuống bụng dưới của Điền Lôi. Trịnh Bằng ngồi phắt lên, dùng hai múi mông trắng nõn kẹp chặt nó lại. Phần thịt mềm của mông cọ xát vào cái của nợ đang nổi đầy gân xanh, lòng bàn tay mơn trớn phần đầu sưng tấy, đem chất dịch tiết ra từ lỗ nhỏ bôi đầy cả tay. Trịnh Bằng nhìn ánh nước bóng loáng dưới đèn mà không nhịn được nuốt nước bọt, bỗng thấy khát khô cả cổ. Có lẽ tối nay không dám uống nhiều nước nên cổ họng rất khô rát, như có viên sỏi mắc kẹt, lên không được xuống không xong.
Cậu tặc lưỡi, nheo mắt nhìn Điền Lôi, gò má ửng lên những rệt hồng đáng yêu, khuôn ngực mỏng manh dưới lớp áo ngủ thấp thoáng hiện ra sắc hồng thẹn thùng.
"Ưm... có thoải mái không? Em không biết làm lắm..." Cậu quá mức nôn nóng khao khát một sự khẳng định từ Điền Lôi.
Giường sưởi quá ấm, trên người Trịnh Bằng nhanh chóng phủ một lớp mồ hôi mỏng mịn, hòa cùng hương thơm ngọt lịm của sữa tắm nho, lan tỏa trong không khí hừng hực, như dầu dội vào mũi và não bộ Điền Lôi, làm anh không thể suy nghĩ được bất cứ vấn đề gì, trong mắt trong đầu toàn là thân thể xinh đẹp của Trịnh Bằng đang đung đưa, sắp ngộp thở đến nơi rồi.
"Anh, anh nói thế nào đây?" Một lúc sau anh mới thều thào một câu, vì vợ không cho anh nói bậy.
"Khen em đi chứ!" Trịnh Bằng hơi đắc ý thốt ra, vừa nói xong đã thấy không ổn. Dù sao cũng là sinh nhật người ta, cậu còn làm mình làm mẩy gì ở đây chứ, thế là lập tức đổi giọng mềm mỏng, cúi người ghé sát anh hỏi: "Anh nói thật đi mà ~ Có thoải mái không hả ~"
Mùi nho nồng nàn ập đến, tỏa ra dịu dàng trên mặt Điền Lôi. Trịnh Bằng giống như một trái nho xanh còn non nớt, ngoan ngoãn treo lơ lửng trước mắt anh. Rõ ràng khuôn mặt vẫn còn chút nét trẻ con chưa dứt, nhưng mông và hai tay đều đang ra sức lấy lòng cái thứ kia của anh. Anh thậm chí có thể cảm nhận rõ ràng bên dưới có một "cái miệng thịt" không yên phận, cứ mỗi lần cọ qua là lại như muốn mút lấy cái gậy lớn của mình, thèm thuồng không chịu được - cái loại kích thích này, Điền Lôi sao mà chịu nổi đây?!
"... Nguyệt Nguyệt, mông em thật là có thịt." Nhịn nửa ngày trời chỉ thốt ra được một câu thật lòng như thế.
"Muốn sờ không?" Trịnh Bằng khẽ nhướng mày với anh, nhìn thì như đang hỏi nhưng thực chất là mời gọi. Cậu đưa tay ra sau, chủ động banh mông mình ra, ngồi sâu thêm một chút, dùng phần thịt mông đầy đặn săn chắc kẹp chặt cả gậy thịt. Miệng huyệt thân thiết hôn lên những đường gân nổi cộm, cứ thắt lại từng nhịp như đang nhấm nháp hương vị của nó.
Điền Lôi như con chó đói thấy thịt, bị vợ làm cho thèm đến nhỏ dãi. Ngặt nỗi anh chưa bao giờ hiểu được những lời nói bóng gió này, chỉ biết gật đầu lia lịa thể hiện rằng mình "muốn chết đi được". Trịnh Bằng bất lực nắm lấy tay anh, kéo qua áp lên mông mình, rồi đỏ mặt nhỏ giọng dặn thêm một câu: "... Nhẹ một chút."
Lòng bàn tay đầy ắp thịt mông của vợ, mềm mại đến mức sắp tràn ra qua kẽ tay. Rõ ràng là quãng thời gian này vợ đã béo lên chút rồi, lại còn biết điều mà toàn béo vào mông và đùi. Đôi bàn tay lớn ôm chặt hai khối thịt mềm kia, không nhịn được mà nhào nặn, vẫn thô bạo và thiếu tự giác như mọi khi.
Càng sờ Điền Lôi càng thấy mắt mình hơi ươn ướt, anh giống như một lão nông hạnh phúc đang trải nghiệm niềm vui của một mùa màng bội thu.
"Ơ... nhẹ thôi mà..." Trịnh Bằng không còn từ chối như mọi khi, chỉ nũng nịu mắng yêu, kiểu vừa đẩy vừa kéo.
Anh lúc nào cũng không kiểm soát được lực tay, mới nhào nặn mấy cái đã bóp cho hai cánh mông trắng nõn đỏ bừng lên. Trịnh Bằng bị sờ đến vừa đau vừa sướng, lúc thì lộn xộn né tránh, lúc thì lại vặn cái eo thon ngồi lên đôi tay lớn của Điền Lôi, khe mông vẫn nỗ lực cọ xát vào gậy thịt, dâm đãng đến mức không còn giới hạn.
Đôi mắt xinh đẹp kia nhanh chóng phủ một lớp sương mù, mông lung nhìn Điền Lôi, một bộ dạng như bị bắt nạt quá mức, nhưng miệng lại không một lời oán trách, chỉ cắn chặt môi, cam tâm tình nguyện chịu đựng tất cả sự sủng ái thô bạo kia.
Cái ấy dưới mông dần sưng to thành một màu tím đỏ đáng sợ, Trịnh Bằng cọ một hồi cũng thấy hơi cứng rồi, vạt áo ngủ bị bộ phận sinh dục hơi cương lên đẩy ra một góc nhỏ, giống như thiếu nữ phòng khuê nấp sau màn trướng, thấp thoáng đung đưa thân mình trước mắt Điền Lôi.
"Nguyệt Nguyệt... anh muốn, muốn bắn rồi..." Điền Lôi thở dốc.
"?"
Mới đến đâu mà đã đòi bắn? Trịnh Bằng chộp lấy cái đầu to tướng, bịt chặt lỗ nhỏ lại, đứng từ trên cao ra lệnh: "Không được, không cho bắn."
Khoái cảm tột cùng đột ngột dừng lại, Điền Lôi đành phải đau đớn nhịn xuống.
Hai bàn tay ướt đẫm dịch tiết của Điền Lôi, tụ lại trong lòng bàn tay thành một vũng nước nông. Trịnh Bằng liếm môi khô khốc, trong miệng khát như đang bốc hỏa, ngặt nỗi chỗ đó và mông đều đang chảy nước không kiểm soát, càng làm cơ thể khô cạn nhanh hơn. Cậu nheo mắt, nhìn cái đầu nhẵn thín bóng loáng dưới đèn với ý vị không rõ ràng, trong phút chốc không thấy nó xấu xí nữa, mà trông giống như một trái đào tím đã lột vỏ, căng mọng, to lớn, đầy ắp nước, chỉ cần nhấm nháp một miếng nhỏ thôi là có thể cứu rỗi người lữ hành đang cơn đói khát.
Không biết ý nghĩ đó từ đâu ra, vừa nhìn cậu vừa như ma xui quỷ khiến đẩy tay Điền Lôi ra, lùi lại phía sau, quỳ giữa hai chân anh.
Chưa đợi Điền Lôi kịp phản ứng, đôi bàn tay ấy đã thành kính nắm lấy gậy thịt của anh. Trịnh Bằng hạ eo cúi người xuống, cái mông nhỏ trắng hếu chổng cao lên trời. Cậu thò ra một đoạn lưỡi hồng phấn, liếm láp một cái ở lỗ nhỏ trên đầu, đầu lưỡi khẽ khều, kéo ra một sợi bạc rồi cuộn vào trong miệng, nhấm nháp kỹ càng, sau đó lại thèm khát nuốt xuống.
Ngoài cửa sổ gió bấc gào thét đập vào khung cửa, mà dưới háng mình lại là một cảnh xuân vô tận. Cảnh tượng kích thích này làm Điền Lôi trố mắt đứng hình, người cũng sắp phát điên đến nơi, toàn bộ máu huyết cùng lúc dồn về cái đầu sưng tấy kia, cảm giác như sắp rỉ ra vài giọt máu đến nơi.
"Ưm ưm... khát quá..." Trịnh Bằng mơ màng rên rỉ, giống như một chú mèo nhỏ tham nước, nhanh chóng liếm cho cái đầu ướt nhẹp sạch bong, bóng loáng.
Dù đại não đã thiếu oxy đến mức không còn sức suy nghĩ, nhưng Điền Lôi có chết cũng không quên ranh giới cuối cùng mà vợ luôn giữ vững. Huống hồ mấy ngày nay ở nhà anh cũng chẳng tắm rửa thường xuyên, anh vẫn không nỡ để người vợ nhỏ sạch sẽ cứ liếm láp cho mình mãi.
"Nguyệt Nguyệt mình không thể..."
Ngay lúc anh định ngồi dậy đẩy ra, cái lưỡi vốn chỉ đang liếm nhẹ đột ngột quấn lấy không báo trước, đôi môi hồng phấn khó khăn ngậm lấy cái đầu to lớn. Hai má Trịnh Bằng căng phồng, thèm khát mút lấy chất dịch bên trong lỗ nhỏ. Cái mông đầy đặn chổng ngược trong không trung đung đưa lộn xộn, "cái miệng thịt" vùi sâu trong khe mông cuối cùng cũng được nhìn thấy ánh mặt trời, ở nơi Điền Lôi không thấy được, đang thỏa sức chảy nước dâm.
"!" Điền Lôi giật mình, hơi thở đình trệ.
Thình thịch, thình thịch... Tim đập như muốn nổ tung.
Cảm giác ấm áp lạ lẫm sướng đến mức làm Điền Lôi rùng mình một cái thật mạnh. Cuối cùng anh vẫn không nhịn được, ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc ấy, anh bắn.
"... Ưm!"
Trịnh Bằng vì quá nhập tâm nên không kịp tránh, ngơ ngác bị bắn đầy một bên mặt, trên đầu lông mi cũng dính tinh dịch, trong miệng cũng ngậm một ngụm, trộn lẫn với nước miếng lấp lánh chảy ra ngoài. Cộng với khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngơ ngác đờ đẫn của cậu, tạo nên một vẻ đẹp trụy lạc mà Điền Lôi chưa từng được chiêm ngưỡng.
- Nho chín rồi.
Nhận xét
Đăng nhận xét