Trong căn phòng khách sạn chỉ bật một chiếc đèn sàn, hai người đang ngồi ở đầu giường. Chiếc máy tính bảng đặt ngay giữa hai chân Trịnh Bằng.
“Xem của Âu Mỹ đi, thế mới phê.” Trịnh Bằng vươn tay định bấm vào.
Điền Lôi liền ấn tay cậu lại: “Đừng, xem của Nhật đi, có không khí, từ từ mà tiến tới.”
“Hả?” Trịnh Bằng nhướng mày, khóe miệng nở nụ cười khiêu khích, “Anh mà cũng bày đặt không khí à? Hôm qua chẳng thấy anh ‘từ từ’ chỗ nào cả.”
Điền Lôi mặt không đổi sắc, cười hì hì nói: “Lúc đó khác, giờ khác. Rốt cuộc xem cái nào?”
“Âu Mỹ!”
“Nhật Bản.”
Hai bên không ai nhường ai, ánh mắt giao nhau đầy gay gắt.
“Oẳn tù tì đi, một ván định thắng thua.” Điền Lôi đề nghị.
“Chơi thì chơi!” Trịnh Bằng không hề kém cạnh.
“Oẳn tù tì!”
Cả hai cùng ra tay.
Điền Lôi — Búa.
Trịnh Bằng — Kéo.
“Chậc.” Trịnh Bằng nhìn cái kéo của mình, bất mãn bĩu môi, “Chắc chắn anh đã tính toán là em sẽ ra kéo rồi.”
Điền Lôi có chút nôn nóng mở mục lưu trữ phim GV Nhật Bản, dựng máy tính bảng trước mặt hai người.
Đoạn phim bắt đầu với những tình tiết thông thường, hai người đàn ông trò chuyện, ánh mắt đưa tình đầy ám muội. Trịnh Bằng ban đầu còn hơi miễn cưỡng, nhưng rất nhanh đã bị cuốn vào cốt truyện.
Khi hai người trên màn hình bắt đầu hôn nhau, bàn tay không yên phận luồn vào vạt áo đối phương, không khí trong phòng dường như cũng nóng dần lên.
Sự chú ý của Điền Lôi không nằm ở màn hình, ánh mắt anh thỉnh thoảng liếc nhìn Trịnh Bằng bên cạnh. Nhìn góc mặt nghiêng đầy chăm chú, bờ môi hơi hé mở, và cả vành tai đang đỏ dần lên của cậu.
Tay Điền Lôi âm thầm đặt lên đùi Trịnh Bằng, nhẹ nhàng mơn trớn.
Mắt Trịnh Bằng vẫn dán vào màn hình, chỉ có nhịp thở là bắt đầu loạn nhịp.
Tình tiết trong video dần tăng nhiệt, tiếng thở dốc trở nên dồn dập, tiếng sột soạt của quần áo ma sát, tiếng da thịt chạm nhau dính dấp hòa quyện vào nhau.
Lòng bàn tay Điền Lôi áp sát vào mặt trong đùi Trịnh Bằng, hơi thở anh cũng nặng nề hơn, cố ý hoặc vô tình phả vào hõm cổ cậu.
Trịnh Bằng cảm thấy khô họng, trong người như có kiến bò. Cậu vô thức khép chân lại, nhưng hành động đó lại vô tình kẹp chặt lấy tay Điền Lôi.
Điền Lôi thuận thế siết chặt cánh tay, kéo người vào lòng mình, môi áp sát tai cậu: “Cảm giác... mấy cái này quay cũng thường thôi.”
Trịnh Bằng quay mặt đi, khóe mắt đã nhuốm màu tình dục, nhưng miệng vẫn cứng: “Sao, đm anh còn khinh à? Tự thấy mình giỏi hơn chắc?”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Điền Lôi cười khẽ, bàn tay hư hỏng bóp mạnh một cái khiến Trịnh Bằng run bắn lên, “Cảm giác họ quay... không đủ chân thực, không có tình ý.”
Bàn tay kia của anh đưa lên, lướt qua ngực, đầu ngón tay quẹt nhẹ qua nụ hoa đã dựng đứng. Trịnh Bằng hít sâu một hơi.
“Ưm...”
“Nếu chúng mình quay...” Môi Điền Lôi dán vào tai Trịnh Bằng, liếm nhẹ vành tai cậu, “chắc chắn sẽ phê hơn họ nhiều.”
Tim Trịnh Bằng đập loạn, miệng vẫn mắng: “... Điền Lôi, đm anh càng lúc càng biến thái.” Tuy nhiên, sâu trong cơ thể cậu lại run rẩy và hưng phấn vì ý nghĩ đó.
“Quay không lộ mặt,” Điền Lôi tiếp tục dụ dỗ, tay đã trượt xuống mép quần Trịnh Bằng, móc vào dây thun, “chỉ quay cơ thể... góc nhìn cục bộ... kiểu đó mới gợi tình, hửm?”
Vừa nói, ngón tay anh đã luồn vào bên trong, chạm đến mép quần lót.
Trịnh Bằng nắm lấy cổ tay đang làm loạn của anh, thở dốc, ánh mắt đấu tranh đầy mê muội: “... Điền Lôi, anh...”
“Có quay không?” Điền Lôi nắm ngược lại ngón tay cậu, mười ngón đan vào nhau, bàn tay càng lấn sâu xuống bụng dưới, ám chỉ đầy rõ ràng, “Chỉ hai chúng mình xem thôi.”
Trịnh Bằng bị anh trêu chọc đến mức toàn thân nhũn ra, cậu nhìn cơ thể quấn quýt trên màn hình, nghe những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai, lại cảm nhận được hơi nóng và phản ứng sinh lý từ người Điền Lôi phía sau...
“Ừm...” Cậu khẽ đáp một tiếng, coi như ngầm đồng ý.
Đáy mắt Điền Lôi lập tức bùng lên ngọn lửa chiến thắng, anh cầm điện thoại lên, mở chế độ quay phim, điều chỉnh góc quay sao cho chỉ lấy từ cằm trở xuống.
“Được rồi, Action.” Giọng Điền Lôi mang theo dục vọng không thể kìm nén, “Nhưng Nguyệt Nguyệt à, đóng phim kiểu này, diễn viên không được im lặng đâu.”
Anh vừa nói vừa dùng bàn tay rảnh rỗi tiếp tục châm lửa trên người Trịnh Bằng, từ bụng đến ngực, rồi đến hông, không bỏ sót một tấc da thịt nào.
Trịnh Bằng cắn môi dưới, cố gắng không phát ra âm thanh, nhưng cơ thể vẫn không ngừng vặn vẹo.
“Không được đâu nha,” Môi Điền Lôi dán vào cổ cậu, mút ra một vết đỏ, đồng thời ngón tay cách lớp quần ấn mạnh vào chỗ đã ngẩng đầu kia, “Lời dâm đãng đâu? Thụ trong phim đều biết rên, biết nói là mình muốn mà.”
“Anh... câm miệng...” Trịnh Bằng đưa tay định che ống kính.
Điền Lôi dễ dàng chế ngự tay cậu, cười thấp giọng đe dọa: “Không nói? Thế không quay nữa, mình vào thực chiến luôn nhé?” Nói đoạn, anh làm bộ định cất điện thoại đi.
“Đừng...” Trịnh Bằng vô thức ngăn lại, kiểu chơi mới mẻ và xấu hổ này đã khơi dậy dục vọng mạnh mẽ hơn trong cậu. Cậu đỏ mặt, ánh mắt né tránh, dùng giọng gần như không nghe thấy lí nhí: “... Muốn... em muốn...”
“Không nghe thấy.” Điền Lôi cố ý chơi xấu, ngón tay tăng thêm lực xoa nắn.
“A... anh nhẹ chút...” Trịnh Bằng bị anh làm cho bật ra tiếng rên rỉ, người cong lên, “... Muốn... anh... vuốt ve em...”
“Vuốt chỗ nào?” Điền Lôi dồn ép từng bước, ống kính điện thoại chĩa thẳng vào đống gồ lên rõ rệt ở đáy quần Trịnh Bằng.
Trịnh Bằng vùi mặt vào hõm vai Điền Lôi, giọng nghèn nghẹt và run rẩy: “... Vuốt... bên dưới...”
Điền Lôi hài lòng cười hừ một tiếng, cuối cùng cũng chiều theo ý cậu, kéo quần dài và quần lót xuống, trực tiếp bao trọn lấy vật nóng hổi đang cương cứng kia, nhanh chóng sục mạnh. Điện thoại ghi lại cảnh này, một bàn tay rõ khớp xương đang tùy ý làm loạn trên vùng nhạy cảm của một cơ thể khác.
“Ưm a... ha a...” Trịnh Bằng không thể kiềm chế được nữa, những tiếng rên rỉ ngọt ngào đứt quãng tràn ra khỏi môi, cơ thể run rẩy theo động tác của Điền Lôi.
“Đúng, cứ thế đi...” Điền Lôi khích lệ, giọng đầy mời gọi, “Nói thêm chút nữa đi Nguyệt Nguyệt, nói cho ống kính biết, có sướng không?”
“Sướng... a...” Ánh mắt Trịnh Bằng mê dại, chủ động ưỡn eo phối hợp.
“Ai làm em sướng thế này?”
“Là... là anh... Điền Lôi...” Trịnh Bằng đã hoàn toàn chìm đắm trong sự kích thích của trò đóng vai này, ngoan ngoãn trả lời từng câu hỏi xấu hổ.
Lát sau, Điền Lôi lại hướng ống kính về phía mông của Trịnh Bằng, rồi “Chát” một tiếng, đánh mạnh vào vòng cung căng tròn đó, để lại một vết đỏ nhạt.
“Ưm a!” Trịnh Bằng giật nảy mình, bên trong co thắt dữ dội.
Dưới ống kính, khối thịt mông run rẩy nhẹ.
“Rên dâm đãng thế, đổi tư thế đi.” Anh dẫn dắt Trịnh Bằng lật người, để cậu quay lưng về phía mình, quỳ rạp trên giường, tư thế này khiến lối vào bí ẩn giữa khe mông thoắt ẩn thoắt hiện. Ống kính của Điền Lôi tập trung vào lỗ huyệt đang hơi co rụt, rồi lại kéo ra xa, quay lại cảnh mình cởi quần cậu ra sao, bơm gel bôi trơn thế nào, và làm sao để ngón tay từ từ tiến vào bên trong chật hẹp nóng hổi đó.
Trịnh Bằng vùi mặt vào gối, nhưng cơ thể lại đung đưa theo nhịp ngón tay ra vào của Điền Lôi, tiếng rên bị gối chặn lại nên càng thêm mờ ảo và khiêu gợi.
Điền Lôi liên tục đưa ra những mệnh lệnh và câu hỏi trần trụi:
“Ống kính đang nhìn kìa Nguyệt Nguyệt, nhìn chỗ này của em đi,” Ngón tay anh dính gel bôi trơn, xoay vòng quanh miệng huyệt Trịnh Bằng, khiến người dưới thân run rẩy không thôi, “Cứ đóng mở liên tục thế này. Nói đi, nó muốn ăn cái gì?”
Ngón chân Trịnh Bằng co quắp lại, vùi mặt sâu hơn vào gối.
“Không nói?” Điền Lôi cười khẽ, đâm vào một đốt ngón tay.
“A!” Trịnh Bằng nảy người lên, “Đừng... đừng nghịch nữa...”
“Không muốn anh nghịch, thế muốn ai nghịch? Hửm?” Ngón tay Điền Lôi bắt đầu đâm rút chậm rãi, phát ra tiếng nước nhóp nhép, ống kính quay cận cảnh chi tiết nơi bí ẩn đang đẫm nước kia, “Nói cho ống kính biết, chỗ này là của ai?”
Trịnh Bằng bị ép đến mức sắp khóc: “Anh... là của anh... của Điền Lôi...”
“Anh là gì của em?” Điền Lôi không buông tha, thêm vào ngón tay thứ hai, nong rộng đường hầm chật nóng, ống kính ghi lại chi tiết lối vào bị căng ra.
“Anh ơi... là của chồng...” Trịnh Bằng sụt sùi đáp lại, nghênh đón sự xâm phạm của những ngón tay.
“Ngoan lắm,” Điền Lôi đắc ý, tiếp tục hỏi, “Ngón tay của chồng sướng, hay lát nữa cái khác sướng hơn? Hửm?”
“... Đều... đều sướng...” Trịnh Bằng đã hoàn toàn từ bỏ suy nghĩ, chỉ còn lại phản xạ bản năng.
“Đồ dâm đãng,” Điền Lôi rút ngón tay ra, đưa những ngón tay đầy gel bôi trơn trước ống kính lắc lắc, sợi chỉ bạc óng ánh, “Nhìn này, toàn là nước của em chảy ra đấy.” Tiếp đó, anh điều chỉnh ống kính, nhắm thẳng vào vật nam tính đang cứng ngắc nóng hổi của mình, quy đầu tựa vào lối vào ướt át, nhẹ nhàng cọ xát, “Nói đi, muốn anh dùng cái này đâm em thật mạnh.”
Trịnh Bằng bị sự trống rỗng bên trong hoàn toàn khống chế, nói: “Muốn anh... dùng gậy lớn của anh... đâm chết em đi...”
“Như em mong muốn.” Điền Lôi thúc mạnh eo, đâm vào tận gốc.
“A——!” Cả hai đồng thời phát ra tiếng rên thỏa mãn.
Điện thoại bị Điền Lôi tùy ý ném sang chiếc gối bên cạnh, góc quay vừa vặn chụp được phần kết nối của hai cơ thể, cũng như bờ mông không ngừng rung động vì va chạm và bàn tay bấu chặt ga giường của Trịnh Bằng.
“Không... không quay nữa à...” Trịnh Bằng trong cơn chấn động mãnh liệt, mê muội hỏi, cơ thể bị thúc đến mức không ngừng đẩy về phía trước.
Điền Lôi cúi người, hôn lên tấm lưng đẫm mồ hôi của cậu, động tác hung mãnh, hơi thở dồn dập: “Mặc kệ đi... làm cho sướng đã... em chặt quá... Nguyệt Nguyệt...”
Khoảng thời gian tiếp theo bị lấp đầy bởi bản năng và dục vọng nguyên thủy nhất. Tiếng thịt va chạm dính dấp, tiếng giường kẽo kẹt, tiếng gầm thấp nặng nề của Điền Lôi, và cả tiếng rên rỉ ngọt ngào xen lẫn cầu xin của Trịnh Bằng.
Không biết bao lâu sau, trong tiếng gầm nhẹ của Điền Lôi và tiếng hét cao vút đầy tiếng khóc của Trịnh Bằng, mọi thứ cuối cùng cũng từ từ trở lại bình tĩnh. Chỉ còn lại nhịp thở dồn dập đan xen của hai người.
Điền Lôi không lập tức rút ra, anh áp sát vào lưng đẫm mồ hôi của Trịnh Bằng, ổn định nhịp tim, khẽ hôn lên xương bả vai đang ửng đỏ của cậu. Trịnh Bằng toàn thân rã rời, mặt vẫn vùi trong gối, đến sức lực để nhấc một ngón tay cũng không còn.
Điền Lôi nghỉ ngơi một lát mới chống người dậy, lấy chiếc điện thoại vẫn đang ghi hình, nhấn nút dừng. Anh trở mình, tựa vào đầu giường, kéo Trịnh Bằng vào lòng, rồi mở video vừa quay ra xem.
Hình ảnh rung lắc, âm thanh cũng hơi hỗn loạn, nhưng cái sự tình tứ và dục vọng chân thực đến mức gần như tràn ra khỏi màn hình đó lại quyến rũ hơn bất kỳ bộ phim dàn dựng công phu nào.
Trịnh Bằng không dám nhìn, nhưng lại không nhịn được liếc trộm màn hình.
Điền Lôi cười khẽ, ngón tay chỉ vào màn hình: “Nhìn xem, chỗ này của em... co thắt mạnh chưa kìa... còn lúc anh gọi em là đồ dâm đãng, người em run lên trông phê thật đấy...”
“Mẹ nó, anh đừng nói nữa!” Trịnh Bằng thẹn quá hóa giận đấm anh một cái, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình, nhìn xem mình đã nở rộ và mất kiểm soát dưới thân Điền Lôi như thế nào. Cảm giác xấu hổ và hưng phấn lại ùa về.
“Nguyệt Nguyệt nhà mình... giỏi nũng nịu thật, dâm thế không biết...” Môi Điền Lôi dán sát tai cậu.
“Cút đi.” Trịnh Bằng mắng lại, nhưng cơ thể lại vì hơi thở bên tai mà khẽ run rẩy.
Video phát đến cuối là cảnh Điền Lôi gầm nhẹ giải phóng, và tiếng thở dốc khi cả hai ôm nhau.
Điền Lôi thoát ra, đặt điện thoại sang một bên, nghiêng người ôm chặt lấy Trịnh Bằng, hôn lên đỉnh đầu cậu, giọng nói mang theo sự lười biếng và thỏa mãn sau cuộc yêu: “Thế nào? Anh đã bảo rồi mà, mình quay còn phê hơn mấy bộ phim kia nhiều.”
Trịnh Bằng hừ một tiếng, không phản bác, chỉ lầm bầm: “... Đồ biến thái.”
“Chỉ biến thái với mình em thôi.” Cánh tay Điền Lôi siết chặt hơn, “Lần sau tiếp tục cải thiện.”
“Còn có lần sau nữa hả?!” Trịnh Bằng ngẩng đầu lườm anh.
Điền Lôi nhìn dáng vẻ vừa thẹn vừa giận sau khi được “yêu thương” của cậu, lại trở mình ép lên: “Tất nhiên là có... thực hành mới ra chân lý, phải quay nhiều luyện nhiều vào...”
Nhận xét
Đăng nhận xét