ĐA NHÂN CÁCH CHƯƠNG 4

Trịnh Bằng ngồi bất động trên sàn nhà, tấm áo choàng y tế rộng thùng thình của Điền Hủ Ninh vẫn còn vương lại mùi hương bạc hà thanh khiết, một mùi hương hoàn toàn khác với mùi nước hoa nam tính nồng đượm của Điền Lôi. Tiếng gõ cửa bên ngoài vẫn đều đặn, không nhanh không chậm, mang theo một sự kiên nhẫn đến đáng sợ.

"Trịnh Bằng? Cậu không sao chứ? Tôi nghe thấy tiếng động lớn trong phòng cậu..."

Giọng nói ấy lại vang lên. Vẫn là tông giọng ôn hòa của vị bác sĩ tốt bụng đã đẩy cậu ra khỏi căn hầm tử thần kia. Nhưng Trịnh Bằng không dám nhúc nhích. Cậu cảm thấy mình như một con thú nhỏ vừa thoát khỏi bẫy, đang đứng trước một ngã ba đường mà cả hai lối đi đều dẫn đến hang cọp. Nếu người bên ngoài là Hủ Ninh, cậu sẽ được cứu. Nhưng nếu đó là Điền Lôi đang đóng kịch để lừa cậu mở cửa, thì lần này chắc chắn sẽ không còn lối thoát nào nữa.

Cậu cắn chặt môi đến bật máu, dùng chút sức tàn bò về phía cửa, ghé mắt nhìn vào lỗ mèo trên cánh cửa gỗ.

Bên ngoài hành lang, người đàn ông đứng đó với dáng vẻ hơi lo âu. Hắn không đeo kính, có lẽ vì chiếc kính đã vỡ trong căn hầm, nên đôi mắt hắn hơi nheo lại vì nhìn không rõ. Hắn mặc một bộ đồ ngủ đơn giản, tay cầm một hộp cứu thương nhỏ. Ánh đèn hành lang vàng vọt đổ bóng hắn lên tường, trông thật cô độc và hiền lành.

Trịnh Bằng đánh cược. Cậu vặn khóa cửa, nhưng không mở hẳn mà chỉ để lại một khe hở nhỏ, tay vẫn thủ sẵn con dao gọt hoa quả giấu sau lưng áo choàng.

"Bác sĩ... Điền?"

Người đàn ông nhìn thấy cậu, gương mặt lập tức giãn ra, lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. Hắn bước lên một bước nhưng rồi lại khựng lại như sợ làm cậu hoảng sợ.

"Tạ ơn trời đất, cậu vẫn tỉnh táo. Trịnh Bằng, tôi... tôi xin lỗi. Tôi vừa tỉnh dậy ở phòng khách và phát hiện mình đã làm ra những chuyện không thể tha thứ. Cậu có bị thương ở đâu không? Để tôi xem vết thương cho cậu."

Ánh mắt của Hủ Ninh tràn ngập sự hối lỗi, thậm chí có cả sự nhục nhã. Hắn quỳ sụp xuống ngay trước cửa phòng cậu, không màng đến thể diện.

"Tôi biết tôi không có tư cách để xin cậu tha thứ. Điền Lôi... hắn là một phần của tôi, nên lỗi lầm của hắn cũng là của tôi. Cậu hãy gọi cảnh sát đi, hoặc hãy cầm lấy hộp cứu thương này và rời khỏi đây ngay lập tức. Đừng ở lại căn hộ này nữa."

Sự chân thành đến mức tuyệt vọng của Hủ Ninh khiến Trịnh Bằng buông lỏng cảnh giác. Một kẻ tâm thần phân liệt đang cầu xin nạn nhân báo cảnh sát bắt chính mình? Nếu là Điền Lôi, hắn sẽ chẳng bao giờ làm vậy. Hắn sẽ dùng sự tinh vi để xóa dấu vết hoặc tiếp tục dùng thuốc để thuần hóa cậu.

Trịnh Bằng mở rộng cửa, hơi thở dồn dập: "Vào đi... nhưng anh phải giữ khoảng cách với tôi."


Sự Thật Trong Căn Phòng Ánh Sáng

Hủ Ninh bước vào, hắn ngồi khép nép trên chiếc ghế sofa, nơi mà chỉ vài đêm trước Điền Lôi đã nhìn Trịnh Bằng bằng ánh mắt chiếm hữu cực độ. Hắn mở hộp cứu thương, đặt lên bàn rồi đẩy về phía cậu.

"Tôi đã pha một ít trà gừng ấm, có tác dụng giải bớt độc tính của khí gây mê. Cậu uống đi."

Trịnh Bằng nhìn tách trà, rồi nhìn người đàn ông trước mặt. Cậu đột ngột hỏi: "Tại sao anh lại mắc bệnh này? Và tại sao... lại là tôi?"

Hủ Ninh cúi đầu, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đến trắng bệch.

"Mọi chuyện bắt đầu từ mười năm trước, sau một vụ tai nạn y khoa mà tôi là người sống sót duy nhất. Áp lực kinh khủng và sự tội lỗi đã sinh ra Điền Lôi, một nhân cách mang tất cả những gì tối tăm, kiêu ngạo và độc ác nhất của tôi. Hắn bảo vệ tôi khỏi những nỗi đau, nhưng đồng thời cũng biến tôi thành một con quỷ. Còn về phần cậu..."

Hủ Ninh ngước lên, đôi mắt đỏ hoe:

"Điền Lôi có một sự ám ảnh với những thứ thuần khiết. Hắn nhìn thấy cậu ở văn phòng môi giới, thấy sự đơn giản và sức sống của cậu, nên hắn đã dùng mọi thủ đoạn để kéo cậu vào căn hộ 1909 này. Hắn đã bí mật cải tạo bức tường ngăn cách giữa hai phòng thành một lối đi. Hắn dùng kiến thức y khoa để khiến cậu tưởng rằng đó là những giấc mơ xuân hoang đường... Tôi thực sự xin lỗi, Trịnh Bằng."

Trịnh Bằng cười lạnh, một nụ cười đầy chua chát: "Xin lỗi? Anh có biết mỗi đêm tôi đã phải trải qua những gì không? Sự nhục nhã đó, ngay cả khi nó mang gương mặt của anh hay của hắn, đều là do cơ thể này gây ra!"

Hủ Ninh không bào chữa. Hắn lấy từ trong túi áo ra một lọ thuốc nhỏ và đặt lên bàn.

"Đây là thuốc ức chế thần kinh liều mạnh. Nếu tôi uống nó, Điền Lôi sẽ bị 'ngủ yên' trong khoảng 48 tiếng. Cậu hãy nhân cơ hội này mà dọn đồ rời đi. Tôi sẽ tự thú với cảnh sát sau khi cậu đã an toàn. Tôi không muốn hắn làm hại cậu thêm một lần nào nữa."


Sự Nghi Ngờ Nhen Nhóm

Trong khi Hủ Ninh đang giải thích, Trịnh Bằng vô tình liếc nhìn xuống bàn chân của hắn. Dưới lớp ống quần ngủ hơi xếch lên, cậu thấy một vết trầy xước dài đang rỉ máu. Vết thương đó... trông rất giống dấu vết do những mảnh thủy tinh vỡ trong căn hầm lúc nãy gây ra.

Và rồi, một chi tiết nhỏ khiến tim Trịnh Bằng nảy lên một nhịp kinh hoàng.

Trên bàn tay của Hủ Ninh, ở ngón trỏ phải, có một vết chai nhỏ do cầm dao mổ lâu ngày. Lúc nãy, khi "Hủ Ninh" đẩy cậu qua khe cửa sắt, cậu đã cảm nhận được vết chai đó áp vào mu bàn tay mình. Nhưng bây giờ, khi nhìn kỹ bàn tay đang run rẩy đặt trên bàn của vị bác sĩ hiền lành này... vết chai đó dường như nằm ở vị trí hơi khác một chút. Hay là do cậu nhìn nhầm?

Ánh đèn ngủ trong phòng bỗng chốc tối sầm lại do điện áp không ổn định. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của bóng tối, Trịnh Bằng thấy nụ cười của người đối diện dường như có chút biến đổi. Không còn là sự đau khổ, mà là một sự hài lòng kỳ quái.

"Trịnh Bằng, cậu sao thế? Sao lại nhìn tôi như vậy?" – Giọng Hủ Ninh vẫn dịu dàng, nhưng sao giờ đây nó nghe như tiếng rắn bò qua cỏ khô, lạnh lẽo và rợn người.

Cậu bắt đầu tự hỏi: Liệu có phải Hủ Ninh đang nói thật? Hay đây là một tầng kịch bản khác của Điền Lôi để thử lòng cậu? Nếu Điền Lôi thông minh đến mức có thể cải tạo cả một hệ thống căn hầm bí mật, liệu hắn có dễ dàng để nhân cách yếu ớt như Hủ Ninh chiếm quyền kiểm soát lâu đến thế không?

Cậu đưa tay định lấy tách trà gừng, nhưng khi tay cậu chạm vào thành tách, cậu nhận ra nó lạnh ngắt. Lạnh như băng.

"Trà... trà nguội rồi." – Trịnh Bằng lắp bắp.

"Ồ, vậy để tôi đi hâm nóng lại cho cậu nhé?" – Hủ Ninh đứng dậy, bước về phía bếp.

Mỗi bước đi của hắn đều rất vững chãi, không hề có vẻ gì là của một người vừa mới ngất xỉu và trải qua một cơn chấn động tâm lý dữ dội. Trịnh Bằng nhìn theo bóng lưng của hắn, và rồi cậu nhìn thấy trong gương phản chiếu ở lối đi vào bếp: Hủ Ninh đang mỉm cười.

Một nụ cười rộng đến mang tai, đôi mắt cong lên đầy vẻ chế giễu, hoàn toàn khác hẳn với vẻ mặt đưa đám lúc nãy ở phòng khách.

Trịnh Bằng rùng mình, con dao gọt hoa quả trong tay cậu siết chặt đến mức lòng bàn tay rỉ máu. Cậu nhận ra mình chưa bao giờ thoát khỏi căn hầm đó. Cậu chỉ vừa bước sang một căn hầm khác, rộng lớn hơn và đáng sợ hơn: Căn hầm của sự dối trá.

Tiếng nước sôi reo lên trong căn bếp nhỏ, âm thanh vốn dĩ mang lại cảm giác bình yên của tổ ấm giờ đây lại giống như tiếng còi báo động thúc giục Trịnh Bằng phải hành động. Cậu nhìn trân trân vào bóng lưng của người đàn ông đang đứng ở bệ bếp. Hắn đang thong thả đổ nước, từng cử động đều mang một sự chuẩn xác đến lạnh lùng.

Nụ cười trong gương khi nãy vẫn còn ám ảnh tâm trí cậu. Đó không phải là nụ cười của một vị bác sĩ hiền lành bị dằn vặt bởi lương tâm. Đó là nụ cười của một kẻ đi săn vừa lừa được con mồi vào cái lồng mà nó tự nguyện mở cửa.

"Trà nóng đây, Trịnh Bằng."

Hủ Ninh quay lại, gương mặt đã trở về vẻ u sầu, đôi mắt sau làn khói trà trông thật mờ ảo và đầy vẻ bao dung. Hắn đặt tách trà xuống trước mặt cậu, rồi chậm rãi ngồi xuống vị trí cũ.

"Anh nói... anh sẽ tự thú?" – Trịnh Bằng cố giữ cho giọng mình không run rẩy, tay trái cậu vẫn giấu dưới lớp áo choàng, nắm chặt cán dao đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

"Đúng vậy. Ngay sau khi cậu dọn đi. Tôi không thể để Điền Lôi tiếp tục tồn tại và làm hại ai nữa. Tôi sẽ vào viện tâm thần, hoặc vào tù... bất cứ đâu có thể nhốt được 'hắn'." – Hủ Ninh thở dài, đôi bàn tay đan vào nhau, nhìn thật yếu ớt.

Trịnh Bằng nhìn vào tách trà bốc khói. "Anh nói Điền Lôi là nhân cách được sinh ra để bảo vệ anh? Vậy tại sao hắn lại đối xử với tôi như vậy? Nếu hắn muốn bảo vệ anh, đáng lẽ hắn phải giấu nhẹm sự tồn tại của anh đi, thay vì để anh tỉnh lại và đối mặt với tôi thế này."

Hủ Ninh khựng lại một chút, ánh mắt lướt qua một tia sáng kỳ lạ rồi biến mất ngay lập tức. "Hắn... hắn ngày càng mất kiểm soát. Có lẽ sự ám ảnh của hắn đối với cậu đã lớn hơn cả ý chí bảo vệ tôi."

"Hoặc là..." – Trịnh Bằng đột ngột đứng phắt dậy, lùi lại phía sau vài bước, con dao gọt hoa quả lúc này đã được đưa ra phía trước, mũi dao chỉ thẳng về phía Hủ Ninh – "Hoặc là chẳng có Điền Lôi, cũng chẳng có Điền Hủ Ninh nào cả. Tất cả đều là anh, đúng không?"

Không gian rơi vào một sự im lặng đặc quánh. Hủ Ninh vẫn ngồi yên trên ghế, không hề tỏ ra sợ hãi trước mũi dao sắc lẹm. Hắn ngước nhìn cậu, vẻ mặt ngơ ngác như một đứa trẻ bị oan ức: "Cậu đang nói gì vậy, Trịnh Bằng? Cậu bị sốc nên mới nghĩ quẩn như thế... tôi thực sự muốn giúp cậu mà."

"Đừng diễn nữa!" – Trịnh Bằng gào lên, nước mắt vì uất ức và sợ hãi trào ra – "Anh nói anh không có kính thì không nhìn rõ, nhưng lúc nãy anh rót trà, mực nước dừng lại cách mép tách đúng 5 milimet, không lệch một li. Anh nói anh vừa tỉnh dậy và phát hiện mình ở phòng khách, nhưng vết thương dưới chân anh là do mảnh vỡ ở phòng thí nghiệm bên kia gây ra. Và quan trọng nhất..."

Trịnh Bằng chỉ vào lọ thuốc ức chế thần kinh trên bàn.

"Lọ thuốc này... tôi vừa mới tra trên mạng lúc anh vào bếp. Đây không phải thuốc ức chế thần kinh. Đây là thuốc an thần liều cao chuyên dùng cho phẫu thuật. Nếu tôi uống tách trà này, tôi sẽ lại một lần nữa nằm trên chiếc giường đó, đúng không?"


Sự Sụp Đổ Của Mặt Nạ

Hủ Ninh nhìn lọ thuốc, rồi lại nhìn Trịnh Bằng. Đột nhiên, hắn bật cười.

Tiếng cười ban đầu nhỏ xíu, sau đó lớn dần, khàn đặc và mang theo một sự điên dại đến cực điểm. Hắn không thèm che giấu nữa. Hắn vươn tay tháo chiếc khẩu trang y tế vẫn còn vắt trên cổ, ném xuống đất. Nét hiền lành trên mặt hắn tan biến như một lớp sương mù, để lộ ra một sự sắc sảo, tàn nhẫn và đầy vẻ khinh miệt.

"Em thông minh hơn tôi tưởng đấy, Trịnh Bằng."

Hắn đứng dậy, dáng vẻ thư sinh yếu ớt biến mất, thay vào đó là một áp lực đè nặng khiến không khí trong phòng như bị hút cạn. Hắn thong thả tiến về phía cậu, mặc kệ mũi dao đang run rẩy của Trịnh Bằng.

"Vậy ra không có đa nhân cách?" – Trịnh Bằng lùi dần về phía cửa chính.

"Ồ, có chứ. Có một Điền Hủ Ninh hiền lành thật mà. Hắn là một phần của tôi... nhưng là một phần đã bị tôi bóp nghẹt từ lâu rồi." – Điền Lôi (lúc này đã hoàn toàn hiện nguyên hình) mỉm cười, đôi mắt sáng quắc dưới ánh đèn – "Tôi chỉ mượn cái tên của hắn để xem em sẽ phản ứng thế nào thôi. Tôi muốn xem, giữa một kẻ cưỡng hiếp em và một vị bác sĩ cứu em, em sẽ chọn tin vào cái gì. Con người thật thú vị, các người luôn muốn tin vào những điều tử tế, dù nó vô lý đến mức nào."

"Anh là đồ quỷ súc!" – Trịnh Bằng lao đến, đâm mạnh con dao về phía trước.

Điền Lôi nhẹ nhàng lách người sang một bên với một sự linh hoạt đáng kinh ngạc. Hắn tóm lấy cổ tay cậu, bẻ ngược ra sau khiến con dao rơi xuống sàn. Hắn ép cậu vào tường, một tay bóp chặt lấy cằm cậu, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Đồ quỷ súc? Em có biết để tạo ra 'giấc mơ' đó cho em, tôi đã phải tính toán liều lượng thuốc kỹ đến mức nào không? Để em vừa cảm thấy đau đớn, vừa thấy khoái lạc, lại vừa không nhớ rõ mặt tôi... Đó là cả một nghệ thuật y học đấy."

"Buông tôi ra! Tôi sẽ báo cảnh sát, tôi sẽ..."

"Báo đi." – Điền Lôi thì thầm vào tai cậu, hơi thở nóng rực khiến Trịnh Bằng rùng mình – "Cảnh sát đã đến đây một lần rồi, họ thấy gì không? Em có bằng chứng gì ngoài một lọ thuốc an thần mà tôi có thể nói là để tôi tự điều trị chứng mất ngủ? Hay là chiếc áo choàng y tế này? Tôi có thể nói em đã lẻn sang phòng tôi để trộm nó. Trịnh Bằng à, ở đây, tôi là luật lệ."


Cuộc Rượt Đuổi Trong Bóng Tối

Điền Lôi đột ngột buông cậu ra, hắn quay lưng lại phía cửa chính, thản nhiên bấm khóa chốt và rút chìa khóa bỏ vào túi quần.

"Bây giờ, chúng ta chơi một trò chơi nhé. Em có 5 phút để trốn. Nếu tôi tìm thấy em, hình phạt đêm nay sẽ không chỉ là thắt lưng da đâu."

Trịnh Bằng không chần chừ, cậu lao vào phòng ngủ, định tìm điện thoại nhưng chợt nhớ ra nó đã hết pin từ chiều. Cậu nhìn sang bức tường bí mật — nó đã bị khóa từ bên trong phòng thí nghiệm. Cậu bị kẹt trong căn hộ 1909 này, với một kẻ điên đang đếm ngược thời gian.

Cậu trốn vào trong tủ quần áo, tim đập như đánh trống trong lồng ngực. Qua khe cửa tủ, cậu thấy Điền Lôi đang thong thả bước vào phòng ngủ. Hắn không vội vã tìm kiếm, mà đi đến bên giường, cầm túi bùa đỏ lên và xé nát nó trước mặt cậu.

"Thầy mù nói đúng một điều, Trịnh Bằng. Hơi thở của tôi đã hòa vào hơi thở của em rồi. Em không thể trốn tôi ở đâu trong căn phòng này được."

Hắn bắt đầu mở các cánh cửa tủ, từng cái một. Kít... Kít... Tiếng bản lề khô khốc như tiếng lưỡi hái tử thần đang đến gần.

Trịnh Bằng nín thở, hai tay ôm chặt lấy đầu gối. Khi cánh cửa tủ nơi cậu đang trốn dần hé mở, cậu nhìn thấy đôi giày da sáng bóng của Điền Lôi. Một cảm giác tuyệt vọng chưa từng có bao trùm lấy cậu.

Nhưng đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía phòng khách. Tiếng đổ vỡ của bình hoa và tiếng bước chân dồn dập.

Điền Lôi khựng lại, chân mày hắn nhíu chặt. Hắn quay người bước ra ngoài: "Ai đó?"

Trịnh Bằng lấy hết can đảm, lao ra khỏi tủ. Cậu thấy một bóng người đang đứng ở giữa phòng khách, trong tay cầm một thanh sắt lớn. Đó là người môi giới căn hộ — người đã cho Trịnh Bằng thuê căn nhà này. Gương mặt ông ta tái mét, hơi thở dồn dập.

"Bác sĩ Điền... ông... ông thực sự lại làm thế sao? Tôi đã nói ông đừng tìm thêm nạn nhân nữa mà!" – Ông môi giới run rẩy hét lên.

Hóa ra, người môi giới này chính là kẻ đồng lõa, cũng là nạn nhân bị Điền Lôi nắm thóp từ nhiều năm trước. Vì lương tâm cắn rứt, ông ta đã quay lại để kiểm tra.

Lợi dụng lúc hai người đang đối đầu, Trịnh Bằng lao về phía cửa chính. Cậu không có chìa khóa, nhưng cậu nhớ ra ban công căn hộ 1909 có một lối thoát hiểm nhỏ thông xuống tầng dưới dành cho thợ sửa điều hòa.

"Đứng lại!" – Điền Lôi gầm lên khi thấy con mồi định thoát thân.

Trịnh Bằng leo qua lan can ban công, gió đêm lạnh buốt thổi vào mặt khiến cậu tỉnh táo hơn. Cậu bám chặt vào đường ống nước, trượt dần xuống tầng 18. Phía trên đầu, cậu thấy bóng dáng Điền Lôi đang đứng ở ban công, nhìn xuống cậu với một ánh mắt không phải là giận dữ, mà là một sự thích thú kỳ dị.

Hắn không đuổi theo. Hắn chỉ đứng đó, giơ chiếc điện thoại của Trịnh Bằng lên — chiếc điện thoại mà hắn đã kịp lấy mất từ lúc nào.

"Em sẽ quay lại thôi, Trịnh Bằng. Mọi thứ về em, tôi đều đã nắm giữ."

Trịnh Bằng chạm đất, cậu chạy điên cuồng ra khỏi khu chung cư, không dám ngoái đầu lại. Cậu đã thoát khỏi căn hộ 1909, nhưng lời thì thầm của Điền Lôi vẫn như văng vẳng bên tai: Hơi thở của tôi đã hòa vào hơi thở của em.

Nhận xét