ĐA NHÂN CÁCH CHƯƠNG 5

Cơn mưa tầm tã của vùng duyên hải đổ xuống như muốn gột rửa mọi dấu vết của sự nhơ nhuốc. Trịnh Bằng lao ra khỏi tòa nhà chung cư, lồng ngực đau nhói vì hít phải luồng không khí lạnh buốt, nhưng đôi chân cậu không dám dừng lại dù chỉ một giây. Đầu óc cậu trống rỗng, chỉ có một ý nghĩ duy nhất gào thét: Chạy đi! Phải rời khỏi tầm mắt của con quái vật đó.

Cậu đã may mắn lẻn ra ngoài khi Điền Hủ Ninh còn đang chìm trong cơn dằn vặt tự trách, hoặc có lẽ là do sự hỗn loạn giữa hai nhân cách trong thân xác ấy đã tạo ra một kẽ hở cho cậu.

Trịnh Bằng không dám bắt taxi ngay gần khu vực đó. Cậu đi bộ gần hai cây số dưới màn mưa xối xả, quần áo ướt sũng dán chặt vào người, run cầm cập vì lạnh và sợ hãi. Cuối cùng, cậu cũng vẫy được một chiếc xe cũ kỹ của một gã tài xế đang ngái ngủ.

"Đi đâu?" – Gã tài xế uể oải hỏi.

"Đến khu vực phía Tây... càng xa trung tâm càng tốt." – Giọng Trịnh Bằng run rẩy, đôi mắt cậu không ngừng liếc nhìn qua kính chiếu hậu, lo sợ ánh đèn pha của bất kỳ chiếc xe nào phía sau cũng có thể là của gã bác sĩ điên loạn kia.

Chiếc xe lăn bánh, rời xa những ánh đèn neon rực rỡ của trung tâm thành phố. Trịnh Bằng dựa đầu vào cửa kính lạnh ngắt, hơi thở làm mờ một khoảng nhỏ trên mặt gương. Cậu cảm thấy mình như một con cá vừa thoát khỏi lưới, dù mang đầy thương tích nhưng cuối cùng cũng được hít thở khí trời.

Sau hơn một giờ đồng hồ, chiếc xe dừng lại trước một nhà nghỉ xập xệ nằm ở vùng ven thành phố, nơi có biển hiệu đèn LED đã mất đi vài chữ cái, lập loè trong mưa. Trịnh Bằng trả tiền bằng những tờ tiền lẻ còn sót lại trong túi, rồi vội vàng bước vào trong.

Bà chủ nhà nghỉ ngái ngủ, liếc nhìn chàng trai trẻ ướt như chuột lột với vẻ mặt nghi ngại nhưng vẫn đưa chìa khóa sau khi nhận tiền mặt mà không yêu cầu chứng minh thư – một sự lỏng lẻo đặc trưng của những nơi vùng biên thế này.

Căn phòng số 204 nhỏ hẹp, mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi thuốc lá rẻ tiền, chiếc giường lò xo cũ nát và tấm ga giường ngả màu vàng ố. Nhưng đối với Trịnh Bằng lúc này, đây chính là pháo đài an toàn nhất thế giới. Cậu chốt cửa lại bằng cả hai vòng khóa, rồi sụp xuống sàn nhà, bật khóc nức nở.

Cậu đã thoát. Cậu tin là mình đã thoát.

Trong bóng tối của căn phòng lạ lẫm, Trịnh Bằng cuộn mình trong tấm chăn mỏng, lắng nghe tiếng mưa đập vào mái tôn. Cậu bắt đầu mơ về việc sáng mai sẽ bắt một chuyến xe khách thật sớm để về quê, về với sự bao bọc của gia đình. Cậu sẽ kể cho bố nghe, cậu sẽ được mẹ ôm vào lòng. Niềm hy vọng le lói bùng lên trong lòng chàng trai trẻ, như ngọn nến mỏng manh trước gió, khiến cậu lịm đi trong cơn kiệt sức.

Nhưng cậu đã quên mất một điều: Điền Lôi không phải là một thợ săn bình thường. Hắn là một bác sĩ thiên tài, kẻ luôn biết cách tìm ra những mạch máu ẩn sâu nhất, và là một kẻ chiếm hữu không bao giờ chấp nhận để "tiêu bản" của mình thất lạc.

Tiếng rung bần bật của chiếc điện thoại trên mặt bàn gỗ mục khiến Trịnh Bằng giật mình tỉnh giấc khỏi cơn mê sảng. Ánh sáng xanh le lói từ màn hình đâm vào mắt cậu như một cây kim sắc lạnh. Trên màn hình là một dòng tin nhắn ngắn gọn từ một số lạ, nhưng chỉ cần đọc đến chữ đầu tiên, máu trong người cậu đã đông cứng lại.

"Em chạy nhanh hơn tôi nghĩ đấy, Bằng Bằng à. Nhưng em quên rồi sao? Tôi là bác sĩ, tôi luôn có thể nghe thấy nhịp tim của em, dù em có trốn ở hốc kẹt nào đi chăng nữa."

Trịnh Bằng nín thở, hai tay run rẩy đến mức không cầm nổi điện thoại. Cậu lao đến cửa sổ, vén một góc rèm nhìn xuống con lộ vắng vẻ trước nhà nghỉ. Chỉ có màn mưa dày đặc và ánh đèn đường vàng vọt. Không có chiếc xe quen thuộc nào, cũng không có bóng dáng ai cả.

Ting.

Một tin nhắn thứ hai hiện lên, kèm theo một tấm ảnh chụp ngay phía dưới sảnh nhà nghỉ, chính xác là vị trí gã tài xế đã thả cậu xuống lúc nãy.

"Nhà nghỉ Hải Âu, phòng 204. Ga giường hơi bẩn, em nên cẩn thận kẻo nhiễm trùng vết thương trên cổ tay đấy."

Trịnh Bằng nghẹt thở. Hắn đang ở đây. Hắn đứng ngay bên ngoài. Sự hoảng loạn tột độ khiến cậu lao về phía cửa chính, định chốt thêm một vòng khóa nữa, nhưng ngay khi tay cậu vừa chạm vào nắm đấm cửa, một âm thanh "cạch" nhẹ nhàng vang lên.

Cánh cửa bị đẩy ra từ bên ngoài với một lực đạo không thể cưỡng lại. Điền Lôi bước vào, trên người khoác chiếc áo măng tô sẫm màu đã thấm đẫm nước mưa. Hắn không đeo kính, mái tóc ướt rũ xuống trán, che đi một phần đôi mắt đang rực lên một thứ ánh sáng vừa lạnh lẽo vừa điên dại. Trên tay hắn không cầm vũ khí, chỉ có một chiếc bình xịt nhỏ bằng kim loại sáng bóng.

"Điền... Điền bác sĩ... làm ơn..." – Trịnh Bằng lùi lại, vấp phải chân giường và ngã ngồi xuống tấm nệm cũ nát.

"Suỵt." – Điền Lôi đặt ngón tay lên môi, gương mặt hắn hiện lên một nụ cười dịu dàng đến đáng sợ – "Em lại làm loạn rồi. Hủ Ninh đã khóc rất nhiều vì để em đi mất, còn tôi thì... tôi chỉ thấy em thật sự cần được 'điều trị' lại từ đầu."

Trịnh Bằng định há miệng gào thét kêu cứu, nhưng Điền Lôi đã nhanh hơn. Hắn tiến một bước dài, cánh tay rắn chắc khóa chặt gáy cậu, tay kia đưa chiếc bình xịt lên ngay trước mũi Trịnh Bằng.

Xì...

Một luồng sương trắng lạnh toát mang theo mùi hóa chất nồng nặc sộc thẳng vào phế quản. Trịnh Bằng ho sặc sụa, cậu cố gắng đẩy hắn ra, nhưng chỉ trong vòng ba giây ngắn ngủi, một cảm giác tê liệt rùng rợn bắt đầu lan tỏa từ cột sống ra tứ chi.

Cậu thấy mình đổ sụp xuống giường như một con búp bê bị cắt đứt dây. Cậu không thể nhấc nổi một ngón tay, ngay cả cơ hàm cũng cứng đờ, không thể phát ra tiếng động. Tuy nhiên, đôi mắt cậu vẫn mở trừng trừng, và mọi dây thần kinh cảm giác vẫn hoạt động nhạy bén đến kinh ngạc. Đây là loại thuốc xịt gây liệt cơ tạm thời, một "đặc sản" y khoa mà Điền Lôi cực kỳ tâm đắc.

Điền Lôi thong thả cởi chiếc áo măng tô đẫm nước ném xuống sàn. Hắn quỳ một chân lên giường, cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt đang ngập tràn sự tuyệt vọng của Trịnh Bằng. Hắn dùng đầu ngón tay lạnh ngắt lướt nhẹ từ trán xuống đến cổ cậu, dừng lại ở vị trí mạch đập đang nhảy nhót liên hồi.

"Nhìn xem, em vẫn tỉnh táo mà, đúng không? Tôi muốn em nhìn cho kỹ, nghe cho rõ từng chút một." – Hắn ghé sát tai cậu, hơi thở nóng rực phả lên làn da đang run rẩy vì thuốc – "Đêm nay, ở cái nơi rách nát này, tôi sẽ cho em biết thế nào là cái giá của sự phản bội. Tôi đã cho em ánh sáng, nhưng em lại chọn vũng bùn này để chạy trốn."

Điền Lôi chậm rãi tháo chiếc thắt lưng da trên người mình ra, tiếng kim loại va chạm lanh lảnh trong căn phòng tĩnh mịch khiến Trịnh Bằng rùng mình. Cậu nằm đó, cơ thể bị đóng băng trong sự bất lực, nhìn kẻ săn mồi bắt đầu chuẩn bị cho buổi tiệc trừng phạt của hắn. Ngoài kia, tiếng mưa vẫn không ngừng rơi, như muốn át đi tiếng nấc nghẹn ngào đang bị chặn đứng nơi cổ họng của chàng trai trẻ.

Nhận xét