ĐA NHÂN CÁCH CHƯƠNG 6

Ánh đèn tuýp trên trần nhà nghỉ chập chờn, phát ra những tiếng kêu u u khó chịu, hắt xuống một thứ ánh sáng xanh xao, bệnh tật. Trịnh Bằng nằm bất động trên tấm ga trải giường ngả màu, đôi mắt cậu mở to, đồng tử co rút lại vì sợ hãi. Thuốc xịt của Điền Lôi đang phát huy tác dụng tối đa; cậu cảm thấy mình như một khối thạch, mềm nhũn và nặng nề, mất hoàn toàn quyền kiểm soát đối với từng thớ cơ trên cơ thể. Nhưng rợn người thay, xúc giác lại nhạy bén đến mức cậu có thể cảm nhận được từng sợi vải thô ráp của tấm ga giường đang cọ xát vào da thịt ướt đẫm nước mưa của mình.

Điền Lôi đứng đó, thong thả cuốn chiếc thắt lưng da quanh lòng bàn tay. Tiếng da thuộc ma sát nghe sột soạt, khô khốc. Hắn nhìn Trịnh Bằng bằng ánh mắt của một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật quý giá vừa tìm lại được sau khi thất lạc.

"Em có biết tại sao tôi lại chọn cái nơi bẩn thỉu này không?" - Điền Lôi cất tiếng, giọng hắn trầm thấp, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của phòng 204. "Vì tôi muốn em nhớ rõ cảm giác này. Cảm giác khi em cố gắng rời bỏ sự xa hoa mà tôi ban tặng để đổi lấy sự tự do rẻ rác trong một ổ chuột."

Hắn tiến lại gần, bàn tay thô bạo túm lấy cổ áo phông sũng nước của Trịnh Bằng rồi nhấc bổng cậu dậy. Không có một sự kháng cự nào. Đầu Trịnh Bằng ngoẹo sang một bên, mái tóc ướt rũ rượi che khuất một phần gương mặt tái nhợt. Điền Lôi thô bạo xé toạc chiếc áo, những chiếc cúc nhựa văng tung tóe trên sàn gỗ, tạo ra những tiếng động lanh lảnh rồi mất hút.

Làn da trắng trẻo của Trịnh Bằng lộ ra dưới ánh đèn mờ, lấm tấm những hạt nước mưa lạnh lẽo xen lẫn mồ hôi lạnh. Điền Lôi khẽ hít một hơi, mùi hương thanh khiết của cậu quyện với mùi mưa và mùi hóa chất của thuốc xịt tạo nên một thứ độc dược kích thích thần kinh hắn.

"Nhìn em đi, Bằng Bằng à. Thật thảm hại."

Hắn đẩy cậu nằm sấp xuống giường. Trịnh Bằng cảm thấy má mình áp vào lớp vải nệm mùi ẩm mốc. Cậu muốn gào thét, muốn chửi rủa, muốn cầu xin, nhưng cổ họng chỉ phát ra được những tiếng khò khè đứt quãng. Điền Lôi mạnh bạo kéo hai tay cậu ra sau lưng. Tiếng da thuộc lại vang lên, lần này là tiếng khóa kim loại va chạm. Hắn dùng chiếc thắt lưng da bò loại tốt của mình, siết chặt hai cổ tay của Trịnh Bằng lại với nhau.

Sự siết chặt của dây da làm máu ở cổ tay ngừng lưu thông, cảm giác đau đớn nhói lên, nhưng nó lại là thứ duy nhất giúp Trịnh Bằng biết mình còn sống giữa trạng thái liệt cơ này.

"Tôi đã rất bao dung, đúng không?" - Điền Lôi vừa nói vừa tháo chiếc đồng hồ đắt tiền trên tay mình đặt lên bàn, động tác chậm rãi hệt như chuẩn bị bước vào một ca phẫu thuật quan trọng. "Tôi đã để Hủ Ninh vỗ về em, để em lầm tưởng rằng mình có quyền lựa chọn. Nhưng em lại dùng sự tử tế của anh ta để đâm vào lưng tôi."

Hắn leo lên giường, đầu gối đè nặng lên phần thắt lưng của Trịnh Bằng, ép chặt cậu xuống nệm. Bàn tay hắn luồn vào mái tóc ướt của cậu, giật mạnh ra sau, ép cậu phải ngẩng cao đầu.

"Nhìn vào gương đi." - Hắn ra lệnh, ánh mắt chỉ về phía tấm gương ố vàng gắn trên cánh cửa tủ quần áo cũ kỹ đối diện giường.

Trong gương, Trịnh Bằng thấy một hình ảnh mà cả đời cậu cũng không thể quên được. Một chàng trai vốn dĩ ngạo nghễ, mang theo lòng tự trọng lớn lao, giờ đây lại trần trụi nửa thân trên, tay bị xích bằng thắt lưng, nằm phục dưới chân một kẻ điên loạn trong một nhà nghỉ tồi tàn. Sự tự tôn mà cậu luôn gìn giữ, cái "gốc rễ" làm người mà cha cậu đã dạy, lúc này đây bị Điền Lôi giẫm đạp không thương tiếc dưới gót giày của hắn.

"Đây là em của hiện tại. Không có nhà họ Trịnh, không có sự tử tế, chỉ có một con mèo nhỏ bị bắt lại." - Điền Lôi thì thầm sát vành tai cậu, môi hắn khẽ lướt qua làn da đang nổi da gà vì lạnh của Trịnh Bằng. "Em tưởng em có thể chạy trốn sao? Em chạy đến đâu thì bóng tối của tôi cũng sẽ phủ đến đó. Em là tiêu bản duy nhất tôi cho phép tồn tại bên cạnh mình."

Hắn bắt đầu lột bỏ lớp vải cuối cùng trên người cậu. Từng động tác đều thô bạo, đầy tính nhục mạ. Trịnh Bằng cảm thấy không khí lạnh lẽo của căn phòng mơn trớn trên da thịt mình, mang theo cảm giác trần trụi đến tận cùng. Cậu nhắm nghiền mắt lại, nước mắt cuối cùng cũng trào ra từ khóe mi, thấm vào tấm nệm bẩn. Cậu thấy mình như một mảnh gỗ mục trôi dạt giữa biển khơi, và Điền Lôi chính là cơn bão đang bóp nát chút hy vọng cuối cùng của cậu.

Hắn không vội vã tiến vào. Hắn muốn hành hạ tinh thần cậu trước. Bàn tay của một bác sĩ phẫu thuật, vốn dĩ để cứu người, giờ đây lại lướt dọc theo sống lưng Trịnh Bằng, nhấn mạnh vào từng đốt xương như thể đang tìm kiếm một điểm yếu để bẻ gãy. Mỗi nơi hắn chạm vào đều mang theo một luồng điện lạnh lẽo, khiến cơ thể cậu dù không thể cử động vẫn phải run lên từng đợt vì phản ứng sinh lý tự nhiên.

"Đừng nhắm mắt, bảo bối à. Tôi muốn em thấy rõ kẻ đang chiếm hữu em là ai. Tôi muốn em khắc sâu ký ức này vào tâm khảm, để sau này mỗi khi có ý định rời đi, đôi chân em sẽ tự khắc run rẩy."

Điền Lôi vươn tay lấy một lọ dung dịch nhỏ từ trong túi áo măng tô ban nãy. Hắn lắc nhẹ nó, ánh mắt lấp lánh sự hưng phấn của một kẻ thợ săn đã dồn con mồi vào chân tường. Cảnh cửa phòng vẫn đóng chặt, ngăn cách thế giới bên ngoài với dục vọng điên rồi đang bắt đầu diễn ra bên trong. Dưới màn mưa xối xả, sự tự tôn của một con người chính thức sụp đổ, nhường chỗ cho bóng tối sâu thẳm của sự chiếm hữu bệnh hoạn.

Tiếng mưa đập vào mái tôn rỉ sét của nhà nghỉ càng lúc càng dữ dội, tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, che lấp đi những tiếng rên rỉ nghẹn ngào bị chặn đứng nơi cổ họng Trịnh Bằng. Trong căn phòng chật hẹp, mùi ẩm mốc dường như bị lấn át bởi mùi da thuộc từ chiếc thắt lưng đang siết chặt cổ tay cậu và mùi hóa chất lạnh lẽo từ cơ thể Điền Lôi.

Điền Lôi không dùng đến những lời đường mật. Hắn là một bác sĩ, và lúc này, hắn đang thao tác trên cơ thể Trịnh Bằng với sự chuẩn xác lạnh lùng của một ca phẫu thuật không thuốc tê. Hắn dùng một tay đè chặt gáy Trịnh Bằng xuống nệm, tay kia bắt đầu thực hiện những hành vi xâm lăng thô bạo.

Sự liệt cơ khiến Trịnh Bằng không thể vùng vẫy, nhưng nó lại khiến hệ thần kinh của cậu trở nên nhạy cảm một cách tàn nhẫn. Cậu cảm nhận được từng thớ cơ bắp cứng nhắc của Điền Lôi đang ép sát, cảm nhận được sự xâm nhập đầy bạo liệt không một chút khoan nhượng. Cơn đau ập đến như một làn sóng dữ, xé toạc mọi rào cản lý trí cuối cùng.

"Em đang run, bảo bảo à..." – Điền Lôi thì thầm, giọng nói trầm thấp của hắn vang lên ngay sát vành tai cậu, mang theo sự thỏa mãn đến biến thái – "Em cảm nhận được tôi rồi, đúng không? Dù cơ thể em không nghe lời, nhưng bên trong em lại đang chào đón tôi một cách hào hứng đấy."

Mỗi một lần thúc mạnh là một lần Điền Lôi khẳng định quyền sở hữu. Hắn không cần sự đồng thuận, hắn cần sự phục tùng tuyệt đối. Hắn cắn mạnh vào bả vai Trịnh Bằng, để lại một dấu răng rỉ máu – một "ấn ký" thô thiển nhưng vĩnh viễn trên làn da trắng ngần vốn được nâng niu bởi tình yêu thương của gia đình. Cậu là tiêu bản quý giá nhất, và tiêu bản thì không được phép rời khỏi tủ kính của nhà sưu tập.

Trong cơn mê loạn của khoái cảm đau đớn, Trịnh Bằng thấy tầm nhìn mình nhòe đi vì nước mắt. Cậu thấy hình ảnh mình phản chiếu trong tấm gương ố vàng kia – một cơ thể bị uốn cong, bị xâm chiếm, bị chà đạp. Sự tự tôn, gia phong, giáo dục... tất cả đều tan biến dưới sự chà xát của da thịt. Cậu không còn là Trịnh Bằng của trước đây nữa, cậu chỉ còn là một sinh vật tội nghiệp đang bị nhào nặn dưới bàn tay của bác sĩ Điền.

"Nhớ lấy cảm giác này," Điền Lôi nghiến răng, sự hưng phấn đạt đến đỉnh điểm khiến gương mặt điển trai của hắn trở nên vặn vẹo trong bóng tối – "Dù em có chạy đến chân trời góc biển, cái mùi của tôi, dấu vết của tôi vẫn sẽ bám chặt lấy em. Em không thoát được đâu."

Khi cuộc hoan lạc mang tính trừng phạt kết thúc, Điền Lôi không buông tha ngay. Hắn nằm đè lên cơ thể mềm nhũn của Trịnh Bằng, lắng nghe nhịp tim hỗn loạn của cậu đang dịu dần dưới tác động của sự kiệt sức. Hắn rút chiếc thắt lưng ra khỏi cổ tay cậu, nhưng không phải để giải thoát, mà để lật người cậu lại.

Cổ tay Trịnh Bằng bị hằn sâu những vết đỏ tím kinh người. Đôi mắt cậu vô hồn, nhìn trân trân lên trần nhà, nơi những vệt nước mưa đang thấm qua lớp thạch cao cũ.

Điền Lôi thong thả đứng dậy, mặc lại quần áo với phong thái chỉnh tề như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn lấy từ túi măng tô ra một chiếc khăn bông sạch, lau đi những vệt nước mắt và mồ hôi trên mặt Trịnh Bằng. Sự dịu dàng giả tạo này còn khiến người ta rợn tóc gáy hơn cả sự bạo liệt lúc nãy.

"Chúng ta về nhà thôi. 1909 mới là nơi dành cho em, không phải cái giường hôi hám này."

Hắn bế thốc Trịnh Bằng lên. Do tác động của thuốc xịt vẫn chưa tan hết, cơ thể cậu cứ thế rũ xuống trong vòng tay hắn như một dải lụa không xương. Điền Lôi một tay giữ lấy cậu, tay kia cầm chiếc áo măng tô phủ kín thân hình trần trụi của Trịnh Bằng, bước ra khỏi phòng 204.

Bà chủ nhà nghỉ vẫn đang ngủ gật dưới quầy lễ tân, hoàn toàn không biết rằng một cuộc bắt cóc công khai đang diễn ra ngay trước mắt. Điền Lôi thản nhiên bước ra khỏi cửa chính.

Dưới màn mưa trắng trời của Liên Vân Cảng, Điền Lôi bế cậu đi dọc theo con lộ vắng. Tiếng giày da của hắn nện xuống mặt đường sũng nước nghe đều đặn, lạnh lùng. Hắn đặt cậu vào ghế sau của chiếc xe hơi sang trọng đã chờ sẵn. Ngay khi cánh cửa xe đóng sầm lại, thế giới bên ngoài biến mất, chỉ còn lại không gian kín mít và mùi nước hoa nam tính nồng đậm của hắn.

Trịnh Bằng nằm nghiêng trên ghế da, hơi lạnh từ điều hòa thổi vào người khiến cậu khẽ run lên. Cậu nhìn qua cửa sổ xe, thấy ánh đèn của nhà nghỉ Hải Âu lùi dần rồi biến mất trong bóng tối. Hy vọng trốn thoát vừa nhen nhóm đã bị dập tắt một cách tàn bạo nhất.

Xe lao đi trong đêm, hướng thẳng về phía trung tâm thành phố, về phía căn hộ 1909 – chiếc lồng kính mà Điền Lôi đã dày công chuẩn bị. Trịnh Bằng nhắm mắt lại, một giọt nước mắt cuối cùng lăn xuống. Cậu biết, cuộc đời mình từ giây phút này đã chính thức bước vào một chương tối tăm, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết, giữa tình yêu và sự chiếm hữu, đã hoàn toàn bị xóa nhòa bởi bàn tay của vị bác sĩ ác quỷ ấy.

Nhận xét