Chương 9: Huyền nguyệt độc huyền (Vầng trăng khuyết treo lẻ loi)
Đèn tường ở đầu giường được điều chỉnh rất tối, ánh sáng vàng ấm lan qua mép giường, tạo nên những đường nét mập mờ trên cơ thể hai người. Lưng Tử Du tựa vào bức tường lạnh lẽo, chưa kịp phản kháng thì gáy đã bị Điền Hủ Ninh giữ chặt.
Đầu ngón tay người đàn ông trượt xuống theo mép áo hở lưng, lần lượt mở các cúc áo phía sau. Khi mở đến chiếc cúc cuối cùng, Điền Hủ Ninh không lập tức giật phăng chiếc áo mà dùng đốt ngón tay mơn trớn thắt lưng cậu, lực tay không nhẹ không nặng nhưng mang theo nhiệt độ thiêu đốt, khiến Tử Du run bắn lên, phát ra một tiếng kêu nghẹn trong cổ. Nhìn Tử Du vì ngứa và xấu hổ mà sống lưng căng cứng thành một đường cong tuyệt đẹp, lòng anh dâng lên một cảm giác thỏa mãn khó tả.
Lớp vải khi mất đi sự ràng buộc liền lập tức nới lỏng rồi trượt xuống từ phía trước. Quá trình đó chậm chạp như một kiểu hành hình. Tử Du cảm nhận được lớp vải mềm mại lướt qua ngực, bụng, và cuối cùng chồng chất bên hông, để lộ toàn bộ tấm lưng trần trắng nõn, mịn màng với những đường nét mờ ám.
"Quay lại đây." Giọng Điền Hủ Ninh mang theo mệnh lệnh không thể chối từ, bàn tay vẫn không thành thật mà vuốt ve.
Tử Du bị sờ đến mức mê muội, ngoan ngoãn chậm rãi xoay người lại, hàng mi rũ xuống không dám nhìn đối phương. Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của Điền Hủ Ninh như có thực thể, từng tấc từng tấc quét qua cơ thể mình. Không khí đột nhiên trở nên đặc quánh, mỗi nhịp thở đều kéo theo một sự căng thẳng lạ lẫm sâu nơi bụng dưới.
"Hôm nay tôi mệt rồi." Điền Hủ Ninh nói rồi tự mình ngồi xuống trước. "Tự mình động đi."
Vừa dứt lời, Tử Du đột ngột ngẩng đầu, va phải đôi mắt sâu không thấy đáy của Điền Hủ Ninh. "Đồ khốn..." "Hợp tình hợp lý mà, không phải sao?" Điền Hủ Ninh nghiêng đầu, lộ ra nụ cười vừa trêu chọc vừa khinh mạt. "Tôi đã dạy cậu khiêu vũ." "Tôi muốn học thứ khác, và vừa hay, chỉ có cậu mới dạy được."
Dứt lời, anh đưa tay nắm lấy cổ tay Tử Du, mang theo một sự dẫn dắt không thể kháng cự. Tử Du bị kéo đến lảo đảo một bước, đầu gối tì lên mép nệm. Bàn tay kia của Điền Hủ Ninh đã vươn tới, đầu ngón tay dọc theo đùi trong của cậu chậm rãi di chuyển lên trên.
"Chẳng lẽ không đúng sao?" "Thầy Tử Du?"
Tử Du hít ngược một hơi khí lạnh. Nơi đó nhạy cảm ngoài sức tưởng tượng, chỉ cần đầu ngón tay chạm nhẹ như có như không đã khiến vùng bụng cậu mềm nhũn. Cậu muốn lùi lại nhưng cổ tay bị giữ chặt, ngón cái của Điền Hủ Ninh đang ấn không nhẹ không nặng lên mạch đập của cậu, nơi đó đang nhảy vừa nhanh vừa gấp.
"Rốt cuộc anh muốn làm gì..." Tử Du cố gắng đánh thức chút lý trí cuối cùng của Điền Hủ Ninh. "Tôi muốn làm gì, cậu rõ hơn tôi." "Ngồi xuống." Giọng Điền Hủ Ninh càng thấp hơn, mang theo sự khàn đặc như có hạt cát.
Chưa kịp để cậu phản ứng, bàn tay của kẻ chủ đạo đã ấn cậu xuống. Tử Du gần như ngã ngồi xuống. Vị trí không hề chính xác, cậu cảm nhận được một bộ phận nóng rực đang tì vào mình, cứng và bỏng rát. Cậu đờ người ra, toàn bộ cơ bắp căng thẳng như một sợi dây sắp đứt.
"Thả lỏng." "Tính ra thì độ dẻo dai của cậu chắc là không tệ." Tay Điền Hủ Ninh trượt ra sau lưng cậu, nhẹ nhàng xoa bóp những khối cơ đang căng cứng. Câu nói này như một chiếc công tắc. Tử Du nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi chậm rãi thở ra. Ký ức của cơ thể đã vượt qua sự xấu hổ và căng thẳng. Cậu chậm rãi điều chỉnh góc độ, thử thăm dò mà hạ thấp cơ thể xuống.
Quá trình tiến vào chậm chạp đến mức gần như là tra tấn. Tử Du cắn chặt môi dưới không để mình phát ra tiếng động. Cậu có thể cảm nhận rõ rệt từng tấc bị xâm chiếm, cảm giác có vật lạ chèn ép, lấp đầy vô cùng sắc nét. Ánh trăng xuyên qua rèm cửa chiếu lên mặt cậu, mồ hôi mịn rịn ra trên trán, chảy dọc theo thái dương rồi đọng lại thành một giọt lửng lơ nơi cằm.
Khi mới nuốt vào được một nửa, đôi chân cậu đã run rẩy không ngừng, không dám tiếp tục nữa. Điền Hủ Ninh phát ra tiếng hừ mũi không hài lòng. "Muốn kẹp chết tôi à?" "Ngồi xuống hết đi."
Tay Điền Hủ Ninh trượt từ thắt lưng xuống đùi, lòng bàn tay nóng rực dùng lực không thể chối từ ấn mạnh xuống. "Ưm... á đợi, đợi đã..." Giọng Tử Du run rẩy dữ dội, mang theo tiếng khóc không kịp nén lại. Cảm giác mất kiểm soát khi rơi xuống khiến cậu theo bản năng muốn trốn chạy, nhưng vòng eo đã bị khóa chặt. Khoảnh khắc cơ thể bị cưỡng ép phá mở và hoàn toàn bị nuốt chửng, mọi nhịp thở đều bị nghiền nát.
"A...!" Tiếng khóc ngắn ngủi bật ra khỏi cổ họng rồi lại bị cậu dùng răng cắn chặt lấy. Quá đầy, đầy đến mức mỗi tấc niêm mạc đều đang run rẩy cảm nhận hình dáng của vật kia. Tử Du mở mắt ra, phát hiện Điền Hủ Ninh cũng đang nhìn mình, ánh mắt sâu thẳm như muốn hút người ta vào trong. Nước mắt sinh lý lập tức trào ra, xoay quanh hốc mắt.
"Bây giờ mới biết khóc à?" Giọng Điền Hủ Ninh khàn đặc, ngón tay vuốt ve khóe mắt ướt át của cậu, rồi lại cố tình thúc mạnh lên trên. "Á... đừng!" Tử Du nảy người lên một cái, ngón chân co quắp lại, móng tay vô thức cào vào da lưng đối phương. Nước mắt hoàn toàn mất kiểm soát, chảy thành dòng dọc theo gò má. "Đau quá... đừng như vậy." Cậu nức nở, cầu xin lộn xộn, nhưng cơ thể lại phản bội ý chí mà trở nên mềm mại hơn, nuốt trọn vào sâu hơn.
Điền Hủ Ninh hoàn toàn không đếm xỉa đến lời cầu xin của người trước mặt. "Động đi." Anh giữ lấy eo cậu, lòng bàn tay nóng bỏng. Tử Du cắn môi dưới, thử cử động eo một chút. Chỉ là một sự điều chỉnh cực kỳ nhỏ, nhưng sự ma sát bên trong cơ thể lại đột ngột trở nên sắc nét, mang theo cơn đau tức và một tia tê dại chôn giấu rất sâu. Điền Hủ Ninh cười khẽ, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, ngược lại mang theo sự dò xét và hối thúc.
"Lúc nãy mắng hăng lắm mà." "Sao đến lúc thực hành lại ra bộ dạng này." "Cút... ngậm miệng... đồ lưu manh..." Tử Du bị kích động thốt ra, nhưng giọng nói mềm nhũn không chút khí thế, ngược lại như lông tơ gãi ngứa. Sự xấu hổ và uất ức vì bị coi thường dâng lên, cậu hạ quyết tâm, nhắm mắt lại, thực sự bắt đầu thử nhấc cơ thể lên.
Động tác của cậu vụng về và gian nan. Mỗi lần rời đi đều kéo theo những dây thần kinh ẩn kín, mang lại cơn đau âm ỉ và cảm giác trống rỗng khó tả. Còn mỗi lần rơi xuống là sự cảm nhận rõ ràng hơn, bị đâm xuyên mạnh bạo. Khi thứ thô to đó nghiền qua điểm nhạy cảm nhất trong cơ thể, nó kích phát một luồng điện khiến da đầu cậu tê dại.
"Ưm á..." Một tiếng rên rỉ không nén nổi bật ra. Tử Du hoảng loạn cắn lấy mu bàn tay mình, cố gắng chặn đứng âm thanh ngày càng mất kiểm soát đó. Trên mu bàn tay trắng trẻo lập tức để lại dấu răng rõ rệt.
Điền Hủ Ninh vẫn luôn nhìn cậu, ánh mắt như thực thể phác họa từng thay đổi nhỏ trong biểu cảm của cậu: đôi mày nhíu chặt, hàng mi run rẩy, vành mắt đỏ hồng. Tầm mắt anh dời xuống phần dưới, nơi thứ đồ nhỏ bé đáng thương không tự chủ được mà run rẩy rũ trên bụng mình. Điền Hủ Ninh đưa tay ra, trêu chọc vật nhỏ đó.
Nhiệt độ đầu ngón tay gần như thiêu đốt. Sự kích thích từ cái chạm nhẹ đó khiến Tử Du rùng mình một cái, thắt lưng mềm nhũn, cơ thể vừa nhấc lên được một chút lại nặng nề rơi xuống. "Ư á——!" Tiếng kêu lần này vừa cao vừa ngắn ngủi, mang theo cảm giác sắp sụp đổ. Cậu quay sang siết chặt cánh tay Điền Hủ Ninh, đầu ngón tay lún sâu vào khối cơ bắp rắn chắc đến mức trắng bệch.
Nhịp thở của Điền Hủ Ninh cũng đột ngột dồn dập hơn, giọng trầm khàn mang theo ý cười: "Run đến mức này cơ à." Cảm giác của Tử Du được phóng đại vô hạn, ngón tay xấu xa kia vẫn cứ như có như không mà gảy nhẹ phần đỉnh, mang đến từng đợt run rẩy lạ lẫm và đáng sợ. Mà sự tồn tại hung hãn bên trong vẫn cứ thiêu đốt nơi sâu nhất. "Đừng... đừng đụng chỗ đó..." Giọng cậu vỡ vụn, mang theo tiếng khóc. Điền Hủ Ninh vẫn để ngoài tai, thậm chí còn quá đáng hơn khi dùng đầu ngón cái miết mạnh qua lỗ nhỏ ở đỉnh.
"A ha... á buông ra... thực sự không được... dừng lại...!" Sống lưng Tử Du lập tức căng như một cánh cung đã kéo hết cỡ, mắt tối sầm lại, khoái cảm tột đỉnh hòa lẫn với nỗi đau bị xâm phạm quá mức. Điền Hủ Ninh lặng lẽ tận hưởng bộ dạng Tử Du bị mình hành hạ mà không thể phản kháng, cuối cùng mới chịu buông tay khỏi nơi đó.
Bên trong bị lấp đầy đến mức khiến Tử Du choáng váng. Cơn đau sắc nét ban đầu dần rút đi, chuyển hóa thành một loại khoái cảm sâu hơn, tê dại, trĩu nặng nơi bụng dưới. Tử Du nhìn người trước mắt với ánh mắt hơi mất tiêu cự, cậu cảm nhận được Điền Hủ Ninh thu tay lại từ hai bên đùi mình, động tác đơn giản này lại như một mệnh lệnh không lời.
"Tiếp tục." Hàng mi Tử Du run rẩy ướt đẫm. Cậu biết ánh mắt kia đang đặt trên mặt mình, đầy vẻ dò xét và thích thú. Sự xấu hổ lại dâng lên, đốt cháy làn da cậu, sâu trong cơ thể lại bắt đầu tiết ra dịch nhờn mất kiểm soát, khiến nơi vốn dĩ khô khốc trở nên dính dấp, thậm chí phát ra những tiếng nước khiến người ta đỏ mặt tía tai. Vật cứng rắn đó chậm rãi trượt qua vách trong nhạy cảm nhất, khiến cậu không tự chủ được mà võng lưng xuống, tư thế này không làm cậu dễ chịu hơn mà chỉ khiến sự khám phá đi sâu hơn.
Sau một vòng, động tác của Tử Du càng lúc càng nhanh. Khoái cảm làm tê liệt não bộ. Cậu thậm chí quên mất mình đang ở đâu, tại sao lại ở đây, chỉ biết đuổi theo luồng điện ngày càng dữ dội và rõ nét bên trong. Vòng eo đưa đẩy tuy đã trở nên mềm mại nhưng vẫn còn vụng về tìm kiếm điểm va chạm sâu hơn.
Điền Hủ Ninh ngắm nhìn bộ dạng này của cậu, không còn thỏa mãn với việc đứng ngoài quan sát. Khi Tử Du một lần nữa vất vả nhấc cơ thể lên, anh mạnh bạo bóp chặt vòng eo gầy nhưng dẻo dai đó, ấn xuống, đồng thời hông thúc mạnh lên trên, liên tục va chạm tạo nên những tiếng bạch bạch đầy tình dục.
Sự xâm nhập sâu đột ngột khiến Tử Du hét lên, âm thanh biến điệu vì sự kích thích tột độ. Cậu bị thúc đến mức đổ người về phía trước, hai tay hoảng loạn chống lên mặt giường bên cạnh đầu Điền Hủ Ninh mới miễn cưỡng không bị ngã nhào. Chính cú thúc đó đã nghiền chính xác qua một điểm chí mạng, sự tê dại tức thì khiến mắt cậu trắng dã, sống lưng râm ran, suýt chút nữa là tê liệt tại chỗ.
"Không... không xong rồi... chậm, chậm một chút..." Cậu loạn xạ cầu xin, chính mình cũng không biết đang nói gì. Tiếng rên rỉ trở nên vừa cao vừa dài, mang theo tiếng khóc bên bờ vực sụp đổ. Phía trước đã sớm "nước mắt đầm đìa", ma sát trên phần bụng dính sát của hai người.
"Không... đừng mà... tôi mẹ nó thực sự sắp ra rồi..." Cậu lắc đầu loạn xạ, mồ hôi văng ra, cầu xin hoặc từ chối không thành câu, ngón tay bấm sâu vào cánh tay Điền Hủ Ninh để lại những vệt đỏ mập mờ. Điền Hủ Ninh không quan tâm, chỉ vuốt ve bụng dưới của cậu, động tác càng lúc càng hung hãn.
Trong tích tắc. Sợi dây căng hết mức nơi bụng dưới Tử Du đứt phựt. Trước mắt hoàn toàn trắng xóa, bên tai là tiếng ù ù sắc nhọn. Cậu run rẩy dữ dội, tiếng hét bị nghẹn nơi cổ họng biến thành hơi thở dốc như sắp chết. Phía trước dù không ai chạm vào vẫn liên tục phun trào tinh dịch trắng đục, một phần bắn lên ga giường, một phần dọc theo bắp đùi đang run rẩy mà trượt xuống thảm hại.
"Mấy ngày nay không tự mình chạm vào à?" Điền Hủ Ninh nhíu mày nhận xét, đầu ngón tay lướt qua vùng bụng nóng hổi của Tử Du. Tử Du thở dốc dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt, đã không còn sức để đáp lại, cơ thể vô thức mềm nhũn xuống, dùng trán tựa vào vai Điền Hủ Ninh như một sự đầu hàng tuyệt vọng.
"Ngẩng đầu lên." Điền Hủ Ninh ra lệnh. Tử Du gần như dùng hết chút sức lực tàn dư mới miễn cưỡng nhấc cái trán nặng trĩu khỏi bờ vai đẫm mồ hôi của đối phương. Tầm mắt mờ mịt, tiêu cự tán loạn, chỉ có thể dựa vào bản năng để tìm kiếm đôi mắt đang sáng rực một cách kinh người trong bóng tối kia.
Điền Hủ Ninh đang nhìn chằm chằm vào cậu. Giống như đang nhìn ngắm một món đồ đã được mình đánh dấu, trong ánh mắt lộ rõ sự xâm lược chưa tan. "Nhớ kỹ là ai cho cậu." Giọng Điền Hủ Ninh khàn đặc, hơi thở phả vào vành tai nóng hổi của cậu.
Dư vị của cao trào còn chưa qua đi, Điền Hủ Ninh lập tức rút ra và lật người Tử Du lại. Tư thế từ phía sau khiến việc tiến vào sâu hơn. Tử Du còn chưa kịp thở dốc đã lại bị kéo vào một đợt bão tố mới.
"Đệch... anh mẹ nó..." "Tôi mới vừa ra... anh đừng!" Cậu định kháng cự nhưng bị một nụ hôn sâu chặn lại, đầu lưỡi cạy mở răng cậu, tước đoạt từng tấc không khí trong khoang miệng.
Nụ hôn kết thúc, Điền Hủ Ninh không dừng lại, động tác của anh thậm chí còn hung hãn hơn, mỗi lần đều như muốn đóng đinh người ta xuống. Tử Du có thể cảm nhận được nơi mình vừa giải phóng lại bắt đầu có dấu hiệu ngóc đầu dậy, sự nhạy cảm quá mức này gần như làm cậu phát điên.
Điền Hủ Ninh lúc này đột ngột dừng mọi động tác, chỉ chôn sâu bên trong nhất, không nhúc nhích. "Ưm...!" Sự kích thích dừng lại đột ngột hòa cùng cảm giác căng tức khi bị lấp đầy nơi sâu nhất tạo thành một sự phản sai quái dị. "Anh mẹ nó là chó à!" Tử Du mắng lớn, giọng nói vỡ vụn không ra hình thù. "Đồ chó đẻ..."
Điền Hủ Ninh ghé sát nhìn gương mặt đẫm tình dục của Tử Du. "Chẳng phải bây giờ đang đè rồi sao." "Gấp cái gì?" Giọng Điền Hủ Ninh mang theo ý cười ác liệt, anh rảnh ra một tay, thong thả vuốt ve tấm lưng đẫm mồ hôi của Tử Du, cảm nhận sự run rẩy của các khối cơ dưới lòng bàn tay. Nhìn người kia dưới thân mình bị dục vọng hành hạ đến hồn xiêu phách lạc, điều này còn khiến anh hưng phấn hơn cả khoái cảm sinh lý đơn thuần.
Thời gian sau đó, Điền Hủ Ninh tùy ý nhào nặn cơ thể cậu. Mỗi khi Tử Du bị đẩy đến bờ vực sụp đổ, anh lại làm chậm lại hoặc dừng hẳn, dùng nụ hôn, vuốt ve hoặc lời nói kích thích để treo lơ lửng cậu ở đó. Khi Tử Du vừa thở hắt ra được một chút, anh lại lập tức phát động đợt tấn công mới mãnh liệt hơn, một lần nữa ném cậu lên đỉnh sóng.
Ý thức của Tử Du bị va đập đến tan tác, chỉ có thể thụ động gánh chịu. Cậu lúc thì cắn chặt cánh tay Điền Hủ Ninh để lại dấu răng sâu hoắm, lúc thì phát ra những tiếng nức nở và cầu xin mà chính mình nghe thấy cũng phải đỏ mặt. Cơ thể cậu đã sớm nằm dưới sự kiểm soát của Điền Hủ Ninh, hết lần này đến lần khác chạm đến cực lạc rồi lại bị cưỡng ép kéo về.
"Thầy Tử Du." "Đêm còn dài lắm."
Và đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.
Nhận xét
Đăng nhận xét