Viễn tây quý tộc chương 1

 

CHƯƠNG 1: SA MẠC RỰC LỬA VÀ KẺ LẠ MẶT

Cái nóng của thung lũng Chết vào tháng Bảy không dành cho những kẻ yếu đuối. Ánh mặt trời như một gã đồ tể hung hãn, lột trần từng lớp da thịt của vạn vật. Điền Lôi kéo thấp vành mũ cowboy sờn cũ, hơi thở hầm hập mùi thuốc lá rẻ tiền và bụi đường. Gã nhổ một búng nước bọt xuống lớp cát cháy bỏng, đôi mắt diều hâu nheo lại dưới bóng râm hẹp của hẻm núi đá vôi.

Gã đang truy vết băng cướp "Rắn Chuông", nhưng dấu vết móng ngựa đã bị những cơn gió cát xóa sạch từ lâu. Điền Lôi chửi thề một tiếng trầm đục trong cổ họng, bàn tay đeo bao tay da thuộc đã sờn rách siết chặt lấy dây cương. Con ngựa chiến của gã hí vang một tiếng mệt mỏi. Đúng lúc đó, một luồng sáng kỳ lạ, mỏng manh như tơ trời nhưng rực rỡ đến nhức mắt, lóe lên từ phía sau những tảng đá vôi dựng đứng.

"Cái quái gì thế này?"

Điền Lôi rút khẩu Colt 45 bên hông, ngón tay cái gạt chốt an toàn với một tiếng tạch khô khốc. Gã thúc ngựa tiến về phía nguồn sáng.

Giữa lòng hẻm núi chật hẹp, không khí đột ngột thay đổi. Cái nóng 40°C dường như bị một bức tường vô hình ngăn lại. Thay vào đó là một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi hương thanh khiết đến kỳ lạ không phải mùi cỏ khô hay da thuộc quen thuộc của miền Viễn Tây, mà là mùi của hoa tuyết, của những đỉnh núi cao quanh năm mây phủ.

Và ở đó, nằm bất tỉnh trên nền cát vàng, là một sinh vật trông như vừa bước ra từ một giấc mơ hoang đường nhất của gã du mục.

Đó là một chàng trai. Y mặc bộ đồ lụa trắng tinh khôi, thứ vải vóc quý giá mà chỉ những quý tộc phương Đông mới dám khoác lên người. Nhưng lúc này, lớp lụa ấy đã bị rách vài đường, để lộ ra làn da trắng ngần, mịn màng như sứ nhưng lại đang ửng hồng một cách tội nghiệp dưới cái nắng gắt. Mái tóc đỏ rực của y xõa tung trên nền cát, rực rỡ như một đống lửa đang tàn lụi.

Điền Lôi nhảy xuống ngựa, đôi ủng da thô kệch dẫm lên nền cát, tạo ra những tiếng động nặng nề. Gã tiến lại gần, dùng mũi ủng hếch nhẹ vai chàng trai để kiểm tra. Y không cử động, chỉ có lồng ngực phập phồng yếu ớt sau lớp áo mỏng.

"Này, tỉnh dậy đi, nhóc con," Điền Lôi gầm nhẹ.

Không có tiếng đáp lại. Gã cúi xuống, thu hẹp khoảng cách. Ở cự ly gần này, sự tương phản đập mạnh vào thị giác của Điền Lôi. Bàn tay gã to lớn, chai sần, bám đầy bụi đất và ám mùi thuốc súng chần chừ một chút trước khi chạm vào gò má của người lạ. Làn da của chàng pháp sư nóng hổi như đang bốc hỏa, nhưng lại mềm mại đến mức khiến Điền Lôi nảy sinh một cảm giác muốn nghiền nát.

Dục vọng là một thứ bản năng đáng nguyền rủa của những kẻ sống ngoài vòng pháp luật. Nhìn bờ môi hơi hé mở của Trịnh Bằng, Điền Lôi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Gã không nén được mà luồn tay vào sau gáy y, xốc mạnh thân thể mảnh khảnh ấy dậy.

"Ưm..." Trịnh Bằng khẽ rên một tiếng nhỏ vụn giữa kẽ răng. Âm thanh ấy giống như một mồi lửa ném vào thùng thuốc súng trong lòng Điền Lôi.

Gã không chút nhẹ nhàng, thô bạo vác Trịnh Bằng lên vai. Sức nặng của một nam thanh niên không là gì so với đôi vai rộng của tay súng, nhưng sự va chạm thì khác. Tấm lưng của Trịnh Bằng ép sát vào lồng ngực rắn chắc của Điền Lôi qua lớp áo da thuộc khô khốc. Mùi hoa tuyết từ cổ y xộc thẳng vào mũi gã, xoa dịu cái nóng nhưng lại làm tăng thêm sự rạo rực trong máu.

Điền Lôi quăng Trịnh Bằng lên lưng ngựa như quăng một chiến lợi phẩm vừa săn được. Gã nhảy lên ngồi phía sau, một tay giữ dây cương, tay còn lại vòng qua eo Trịnh Bằng, kéo cơ thể mềm nhũn của y ép chặt vào lòng mình.

"Dẻo dai đấy," Điền Lôi lẩm bẩm, bàn tay đeo bao tay da cố tình siết chặt vòng eo thon gọn, cảm nhận sự co giãn của cơ bắp ẩn sau lớp lụa.

Mỗi bước ngựa đi là một sự cọ xát đầy tính khiêu khích. Phần hông của Trịnh Bằng vô thức lùi lại, va chạm trực diện với phần dưới cứng rắn của Điền Lôi. Gã nghiến răng, một tay giữ chặt cằm y, ép khuôn mặt xinh đẹp ấy quay lại phía mình. Đôi mắt Trịnh Bằng vẫn nhắm nghiền, nhưng đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại vì đau.

"Em là cái thứ gì vậy?" Gã thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai trắng nõn của pháp sư. "Rơi xuống đây để làm mồi cho lũ kền kền, hay để làm mồi cho tôi?"

Điền Lôi cúi đầu, không kìm được mà vục mặt vào hõm cổ của Trịnh Bằng, hít một hơi thật sâu mùi hương say đắm ấy. Lưỡi gã liếm nhẹ lên làn da ửng hồng vì nắng, cảm nhận vị mặn của mồ hôi trộn lẫn với vị ngọt thanh khiết. Trịnh Bằng run lên một cái, đôi tay theo bản năng quờ quạng, nắm lấy vạt áo khoác da của Điền Lôi, siết chặt như một kẻ đuối nước bám lấy cọc.

Cơn hưng phấn bốc lên não. Giữa sa mạc hoang vu, dưới cái nắng thiêu đốt, Điền Lôi cảm thấy mình không chỉ đang chở một kẻ lạ mặt, mà đang chở một kho báu dâm mị nhất mà gã từng thấy.

"Đừng có tỉnh lại sớm quá," Điền Lôi cười gằn, bàn tay luồn vào trong lớp áo lụa rách, chạm trực tiếp vào cơ bụng săn chắc, mịn màng của chàng pháp sư. "Vì tôi còn chưa bắt đầu cuộc tra hỏi của mình đâu."

Con ngựa chiến hướng về phía một hang đá ẩn khuất phía xa, nơi bóng tối và sự điên rồ đang chờ đợi họ.

Con ngựa chiến dừng lại trước một hang đá vôi khuất nẻo, nơi những khối đá dựng đứng tạo thành một hầm trú ẩn tự nhiên khỏi cái nắng thiêu đốt. Điền Lôi nhảy xuống, đôi ủng da nện mạnh lên nền đá khô khốc. Gã chẳng chút thương hoa tiếc ngọc, một tay xốc nách Trịnh Bằng, lôi tuột thân hình mảnh khảnh ấy xuống khỏi lưng ngựa.

"Hự..." Trịnh Bằng khẽ kêu lên một tiếng đau đớn khi lưng y va chạm với vòm ngực rắn chắc như đá tảng của tay súng.

Điền Lôi không buông tay. Gã để mặc Trịnh Bằng dựa dẫm hoàn toàn vào mình, cánh tay đeo bao tay da thuộc siết chặt ngang hông y, kéo sát đến mức không còn một kẽ hở. Trong không gian tối tăm và mát lạnh của hang đá, mùi hương hoa tuyết từ người Trịnh Bằng lại càng trở nên nồng nàn, nó len lỏi vào từng tế bào phổi của Điền Lôi, khiến gã cảm thấy một sự hưng phấn nguyên thủy trỗi dậy.

Gã ném Trịnh Bằng xuống một tấm chăn da thú cũ kỹ trải vội trên nền đất. Chàng pháp sư nằm đó, bộ đồ lụa trắng giờ đây đã lấm lem bụi cát, vài chỗ rách mướp để lộ ra bờ vai thon thả và xương quai xanh tinh tế. Ánh sáng le lói từ cửa hang hắt vào, tạc nên một đường cong mê hoặc từ cần cổ xuống đến thắt lưng dẻo dai của y.

"Tỉnh lại đi, nhóc con. Tôi không có thói quen chăm sóc xác chết," Điền Lôi gầm gừ.

Gã ngồi xổm xuống bên cạnh, tháo chiếc bình tông bằng thiếc bên hông ra. Nước bên trong đã nóng lên vì nắng, nhưng vẫn đủ để làm dịu cơn khát. Điền Lôi không đổ nước vào miệng Trịnh Bằng ngay. Gã nhìn chằm chằm vào đôi môi khô khốc, nứt nẻ nhưng vẫn mang sắc hồng nhạt đầy khiêu khích của đối phương.

Một ý nghĩ đen tối xẹt qua đầu gã du mục. Điền Lôi hớp một ngụm nước lớn, nhưng không nuốt xuống. Gã dùng một tay bóp mạnh cằm Trịnh Bằng, ép y phải hé miệng, rồi cúi thấp đầu, áp đôi môi thô ráp của mình lên làn da mềm mại ấy.

Nước từ miệng Điền Lôi tràn sang, mang theo hơi nóng và mùi vị nồng đậm của một gã đàn ông miền Tây. Trịnh Bằng bị sặc, y run rẩy, đôi hàng mi dài như cánh bướm chớp động rồi từ từ mở ra.

Đó là một đôi mắt màu hổ phách, trong vắt nhưng lúc này lại phủ một tầng sương mờ mịt của sự đau đớn và mê muội. Khi nhìn thấy gương mặt góc cạnh, phong trần của Điền Lôi ở khoảng cách gần như thế, Trịnh Bằng hoảng sợ muốn lùi lại, nhưng bàn tay to lớn của tay súng đã khóa chặt gáy y, ấn mạnh y xuống tấm da thú.

"Buông... buông ra..." Giọng nói của Trịnh Bằng khàn đặc, yếu ớt như một tiếng rên rỉ hơn là một lời kháng cự.

"Buông? Em có biết nếu tôi không nhặt em về, giờ này lũ kền kền đã rỉa sạch cái cổ trắng ngần này của em rồi không?" Điền Lôi cười gằn, ngón tay cái miết mạnh lên môi dưới của Trịnh Bằng, khiến nó sưng mọng lên.

Bản năng của một tay súng cho Điền Lôi biết có điều gì đó không ổn. Người Trịnh Bằng nóng một cách bất thường. Không chỉ là cái nóng của nắng sa mạc, mà là một luồng nhiệt lượng cuồn cuộn phát ra từ bên trong huyết quản. Làn da y bắt đầu chuyển sang màu hồng đậm, những giọt mồ hôi li ti thấm đẫm lớp áo lụa, khiến nó trở nên trong suốt, dán chặt vào khuôn ngực phập phồng.

"Nóng... tôi nóng quá..." Trịnh Bằng bắt đầu mê sảng. Y vô thức vặn vẹo cơ thể, đôi chân dài dưới lớp quần lụa trắng co duỗi, cọ xát vào ủng da của Điền Lôi.

Điền Lôi nheo mắt. Gã nhận ra mùi hương hoa tuyết bắt đầu biến đổi, nó trở nên nồng đậm và mang theo một chút vị ngọt lịm đến nhức nhối đặc trưng của loài hoa "Ảo mộng sa mạc".

"Chết tiệt, em trúng độc của bọn Rắn Chuông rồi," Điền Lôi chửi thề.

Gã thô bạo túm lấy cổ áo lụa của Trịnh Bằng, dùng lực xé mạnh. Tiếng vải lụa bị xé toạc vang lên xoẹt một đường dứt khoát trong hang đá tĩnh mịch. Toàn bộ vòm ngực săn chắc, mịn màng của chàng pháp sư phơi bày trước mắt gã. Những đầu ngực nhỏ nhắn vì lạnh và vì kích thích của độc tố mà dựng đứng lên, run rẩy theo từng nhịp thở dốc.

Điền Lôi cảm thấy máu trong người mình sôi sùng sục. Gã không phải thánh nhân. Ở vùng đất không luật pháp này, kẻ mạnh có quyền chiếm hữu mọi thứ đẹp đẽ nhất. Gã cởi bỏ bao tay da, để lộ bàn tay đầy vết chai sần, rồi chậm rãi mơn trớn từ xương quai xanh của Trịnh Bằng đi xuống.

"Ư... đừng..." Trịnh Bằng rên rỉ, nhưng đôi tay y lại vô thức bám lấy cánh tay lực lưỡng của Điền Lôi. Sự đối lập giữa làn da trắng muốt của y và làn da rám nắng, đầy gân xanh của gã tay súng tạo nên một cảnh tượng dâm mị đến nghẹt thở.

Dưới tác động của độc tố, linh lực trong người Trịnh Bằng bắt đầu hỗn loạn. Một luồng ánh sáng nhạt màu xanh lam nhạt lóe lên quanh cơ thể y rồi vụt tắt. Trịnh Bằng không tự chủ được mà chủ động rướn người lên, đôi môi tìm kiếm hơi lạnh từ cơ thể Điền Lôi. Y áp mặt vào lớp áo khoác da đẫm mùi thuốc lá và mồ hôi của gã, thở hắt ra những tiếng rên rỉ vụn vỡ.

Điền Lôi hít một hơi thật sâu, ánh mắt gã tối sầm lại, rực lên dục vọng chiếm hữu điên cuồng. Gã tháo chiếc thắt lưng súng nặng nề, quăng sang một bên. Tiếng kim loại va chạm với đá vang lên khô khốc như tiếng chuông báo hiệu cho một cuộc săn đuổi mới.

"Em tự tìm đến đấy nhé, nhóc con," Điền Lôi khàn giọng. Gã cúi xuống, hàm răng sắc nhọn cắn nhẹ vào vành tai đang đỏ ửng của Trịnh Bằng, đôi bàn tay thô bạo luồn xuống dưới thắt lưng lụa, chạm vào vùng da thịt nóng bỏng và nhạy cảm nhất của đối phương.

Trịnh Bằng cong người, tiếng rên rỉ lần này mang theo cả sự sợ hãi lẫn một niềm khoái lạc không thể gọi tên. Cơn sốt tình dục cực hạn bắt đầu nuốt chửng lý trí của cả hai kẻ xa lạ giữa lòng sa mạc rực lửa.

Trong bóng tối nhập nhạng của hang đá, hơi thở của hai gã đàn ông quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí đặc quánh dục vọng. Điền Lôi không còn đủ kiên nhẫn để đóng vai kẻ cứu rỗi hào hiệp. Gã là một con sói của vùng biên viễn, và trước mặt gã là một miếng mồi thơm ngọt đến mức khiến dây thần kinh gã căng ra như dây cung sắp đứt.

Trịnh Bằng hoàn toàn rơi vào trạng thái mê loạn. Độc tính của "Ảo mộng sa mạc" thiêu đốt huyết quản y, biến dòng linh lực thanh khiết thành những đợt sóng tình triều cuộn trào. Y không tự chủ được mà quấn lấy Điền Lôi, đôi tay trắng ngần bấu chặt lấy bờ vai rộng lớn của gã tay súng, móng tay cắm sâu vào lớp áo da thô ráp như muốn tìm kiếm một điểm tựa duy nhất.

"Nóng... cứu tôi... làm ơn..." Trịnh Bằng rên rỉ, tiếng gọi đứt quãng tan ra giữa những nụ hôn vụn vỡ mà Điền Lôi đang rải khắp cần cổ y.

"Cứu em? Tôi đang cứu em đây, nhóc con," Điền Lôi khàn giọng, giọng nói trầm thấp như tiếng sấm rền từ đằng xa.

Gã thô bạo túm lấy hai cổ tay của Trịnh Bằng, dùng một tay khóa chặt chúng trên đỉnh đầu y. Sự chênh lệch về sức mạnh lộ rõ: một bên là đôi tay đầy gân xanh, chai sạn vì cầm súng suốt mười mấy năm; một bên là đôi cổ tay mảnh khảnh, trắng muốt như ngọc thạch. Điền Lôi dùng gối tách mạnh hai chân của Trịnh Bằng ra, ép sát cơ thể to lớn của mình vào giữa hai đùi thon dài của đối phương.

Tiếng vải lụa trắng một lần nữa vang lên âm thanh xé toạc đầy tàn nhẫn. Điền Lôi lột phăng lớp quần lụa vướng víu, để lộ ra đôi chân dài săn chắc và vùng da thịt nhạy cảm nhất của vị pháp sư. Dưới ánh lửa bập bùng từ đống củi khô gã vừa nhóm vội, cơ thể Trịnh Bằng hiện lên như một tác phẩm nghệ thuật bị vấy bẩn: rực rỡ, run rẩy và tràn đầy sự khiêu khích.

"Nhìn tôi," Điền Lôi gầm nhẹ, bàn tay còn lại bóp mạnh lấy cằm Trịnh Bằng, ép y phải đối diện với ánh mắt rực lửa của mình. "Nhìn cho kỹ kẻ đang chiếm lấy em là ai."

Đôi mắt hổ phách của Trịnh Bằng phủ một tầng sương mù, y nhìn Điền Lôi nhưng dường như chẳng thấy gì ngoài một bóng hình cao lớn, đầy mùi thuốc súng và sự nam tính bạt mạng. Khoái cảm từ độc tố khiến y mất đi liêm sỉ, y chủ động cong người, cọ xát vùng nhạy cảm đang sưng tấy của mình vào lớp quần kaki thô cứng của Điền Lôi.

"Hự..." Điền Lôi nghiến răng, một luồng nhiệt chạy thẳng xuống hạ thân.

Gã nhanh chóng tháo bỏ những lớp trang phục vướng víu cuối cùng. Khi sự trần trụi đối diện với sự trần trụi, sự tương phản càng trở nên khốc liệt. Điền Lôi giống như một ngọn núi đá vôi vững chãi, còn Trịnh Bằng là dòng suối mát lành đang bị ngọn lửa thiêu rụi.

Không có sự dạo đầu dịu dàng, Điền Lôi dùng những ngón tay thô ráp của mình thâm nhập vào nơi chật hẹp, nóng bỏng nhất của Trịnh Bằng. Y hét lên một tiếng khàn đặc, cơ thể co rúm lại vì sự xâm nhập đột ngột, nhưng ngay sau đó, sự trống rỗng bên trong lại khao khát được lấp đầy hơn bao giờ hết.

"Cắn chặt răng vào," Điền Lôi thì thầm đầy ác ý.

Gã thúc mạnh, phân thân cứng ngắc và nóng hổi của gã đâm xuyên qua lớp phòng vệ cuối cùng, đóng đinh chàng pháp sư xuống tấm da thú. Trịnh Bằng trợn ngược mắt, hơi thở dường như đình trệ trong giây lát. Cảm giác bị xé rách và sự lấp đầy mãnh liệt khiến y vừa đau đớn vừa hưng phấn đến phát điên.

Những cú thúc của Điền Lôi mang đậm hơi thở của miền Viễn Tây: thô bạo, trực diện và không khoan nhượng. Tiếng da thịt va chạm bôm bốp vang vọng trong hang đá tĩnh mịch, hòa quyện với tiếng thở dốc nặng nề và tiếng rên rỉ nức nở của Trịnh Bằng. Mỗi lần Điền Lôi đâm lút vào tận cùng, y lại cảm thấy linh lực trong người mình như bị hút cạn, rồi lại được thay thế bằng một luồng nhiệt lượng dồi dào, hoang dại từ phía đối phương.

Bàn tay Điền Lôi không ngừng càn quét trên cơ thể Trịnh Bằng. Gã bóp mạnh lấy khuôn ngực săn chắc, để lại những vết hằn đỏ rực trên làn da trắng ngần. Gã cắn lên vai y, để lại dấu răng như một cách đánh dấu chủ quyền lên chiến lợi phẩm quý giá nhất mà gã từng săn được.

"Của tôi... em là của tôi..." Điền Lôi lặp đi lặp lại như một lời nguyền, mồ hôi từ trán gã nhỏ xuống lồng ngực Trịnh Bằng, hòa cùng những giọt nước mắt sinh lý của vị pháp sư trẻ.

Trong cơn cực hạn của khoái cảm, Trịnh Bằng vô thức giải phóng một luồng linh lực xanh lam nhạt. Ánh sáng ấy bao phủ lấy cả hai, khiến những ngọn nến le lói trong hang bùng lên rực rỡ rồi vụt tắt. Giữa sự giao thoa của ma thuật và bản năng, Điền Lôi gầm lên một tiếng như mãnh thú, găm chặt mình vào sâu trong cơ thể Trịnh Bằng, trút bỏ toàn bộ tinh túy nóng hổi vào sâu bên trong huyệt động đang co thắt dữ dội.

Trịnh Bằng run rẩy kịch liệt, đôi chân quấn chặt lấy thắt lưng dẻo dai của Điền Lôi dần buông lỏng. Độc tố dường như đã theo trận hoan lạc cuồng nhiệt này mà tan biến, để lại một sự mệt mỏi rã rời nhưng thỏa mãn tận sâu trong linh hồn.

Điền Lôi không rút ra ngay. Gã nằm đè lên người Trịnh Bằng, hít hà mùi hương hoa tuyết giờ đã nồng đậm mùi vị của sự hoan ái. Gã nhìn chàng pháp sư đang thiếp đi vì kiệt sức, trong lòng nảy sinh một thứ cảm xúc lạ lẫm không chỉ là dục vọng chiếm hữu đơn thuần, mà còn là một sự che chở kỳ quái.

Gã kéo tấm chăn da thú bao bọc lấy cả hai, tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay đầy vết bầm đỏ của Trịnh Bằng. Ngoài kia, sa mạc vẫn rực lửa, nhưng trong hang đá này, một định mệnh mới đã bắt đầu được viết nên bằng máu, lụa trắng và thuốc súng.

Nhận xét