Viễn tây quý tộc chương 2

 

CHƯƠNG 2: BÌNH MINH TỘI LỖI VÀ SỰ THỨC TỈNH

Ánh sáng ban mai xuyên qua khe đá vôi, rạch một nhát cắt sắc lẹm vào bóng tối tĩnh mịch của hang động. Không khí buổi sớm ở sa mạc mang theo cái lạnh se sắt đặc trưng, nhưng bên trong lớp chăn da thú dày sụ, hơi nóng từ hai cơ thể đàn ông vẫn còn âm ỉ cháy.

Trịnh Bằng tỉnh dậy với một cơn đau xé toạc nơi thắt lưng. Toàn bộ cơ thể y như bị nghiền nát bởi một cỗ máy khổng lồ. Ký ức về đêm qua ùa về như một trận bão cát, hỗn loạn và nhục nhã. Y nhớ mùi thuốc súng, nhớ bàn tay thô ráp của kẻ lạ mặt, và nhớ cả tiếng rên rỉ dâm mị của chính mình khi độc tố "Ảo mộng sa mạc" thiêu rụi lý trí.

Y khẽ cử động, nhưng ngay lập tức một cánh tay lực lưỡng, đầy gân xanh đã siết chặt ngang eo y, kéo ngược y trở lại lòng ngực rắn chắc của đối phương.

"Dậy sớm thế, nhóc con?" Giọng nói của Điền Lôi khàn đặc vì dư âm của trận hoan lạc, phả thẳng vào gáy Trịnh Bằng một luồng khí nóng hổi.

Trịnh Bằng cứng đờ người. Cảm giác trần trụi áp sát vào lớp da thịt nóng bỏng của gã tay súng khiến y run rẩy. Vùng nhạy cảm phía sau vẫn còn cảm nhận rõ sự sưng tấy và dấu vết của tinh túy nóng hổi mà Điền Lôi đã trút vào đêm qua. Sự hiện diện của kẻ này quá mạnh mẽ, quá hoang dại, hoàn toàn đối lập với thế giới lễ nghi, pháp thuật thanh cao mà y từng sống.

"Buông tôi ra..." Trịnh Bằng nghiến răng, giọng nói dù yếu ớt nhưng vẫn cố giữ lấy chút kiêu hãnh cuối cùng của một pháp sư quý tộc.

Điền Lôi bật cười, một tiếng cười trầm thấp đầy giễu cợt. Gã không buông, ngược lại còn luồn tay xuống dưới, dùng những ngón tay chai sần mơn trớn dọc theo rãnh bụng săn chắc của y, rồi dừng lại ở những vết bầm đỏ thẫm trên hông dấu tích của những cú thúc thô bạo đêm qua.

"Đêm qua em không nói như vậy. Đêm qua em quấn lấy tôi như một con mèo nhỏ động đực, van nài tôi lấp đầy em cơ mà?"

Điền Lôi lật người Trịnh Bằng lại, ép y nằm ngửa dưới thân mình. Trong ánh sáng mờ ảo, khuôn mặt của gã tay súng hiện lên đầy phong trần với râu quai nón lún phún và đôi mắt diều hâu rực lửa. Trịnh Bằng nhìn chằm chằm vào kẻ đã vấy bẩn mình. Y thấy sự chiếm hữu tàn nhẫn trong mắt gã, nhưng cũng thấy cả một sức sống nguyên thủy mà y chưa từng gặp ở bất cứ ai tại hoàng tộc phương Đông.

Mái tóc đỏ rực của Trịnh Bằng xõa tung trên tấm da thú, tương phản gay gắt với làn da trắng ngần đầy những dấu hôn tím tái. Y giơ tay định niệm một chú thuật đẩy lùi kẻ trước mặt, nhưng chỉ vừa mới vận linh lực, một cơn đau buốt óc đã ập đến. Sợi xích bạc vô hình của độc tố vẫn còn lưu lại một chút dư âm, khiến pháp thuật của y bị nghẽn lại.

"Đừng phí sức. Linh lực của em chưa hồi phục đâu," Điền Lôi nhếch mép. Gã cúi xuống, thô bạo cắn mạnh vào vành tai Trịnh Bằng, khiến y khẽ nấc lên. "Và hãy nhớ cho kỹ, ở cái vùng đất chết tiệt này, súng của tôi nhanh hơn pháp thuật của em nhiều."

Điền Lôi buông Trịnh Bằng ra, gã ngồi dậy, thản nhiên phô bày cơ thể cường tráng với những vết sẹo ngang dọc trên lưng và ngực. Gã nhặt chiếc thắt lưng súng lên, đeo vào hông với một tiếng cạch dứt khoát của kim loại. Tiếng động ấy như một gáo nước lạnh dội vào đầu Trịnh Bằng, nhắc nhở y rằng y đang ở miền Viễn Tây, nơi mà công lý nằm trong nòng súng của gã đàn ông này.

Gã ném cho y một chiếc sơ mi lụa trắng khác thứ mà gã vừa lục tìm được trong túi hành lý vứt vương vãi của y từ hôm qua.

"Mặc vào đi. Chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Lũ chó săn của Edward đang ở rất gần đây rồi."

Trịnh Bằng chật vật ngồi dậy, tấm chăn da thú tuột xuống để lộ bờ vai trắng muốt. Y nhìn chằm chằm vào chiếc áo lụa rách nát của mình dưới đất, rồi nhìn sang Điền Lôi.

"Tại sao anh cứu tôi? Và... anh là ai?"

Điền Lôi đang bận rộn kiểm tra đạn dược trong khẩu Colt 45. Gã không ngẩng đầu lên, chỉ hờ hững đáp:

"Tôi là Điền Lôi, một kẻ du mục chẳng có gì ngoài mạng sống và súng đạn. Còn tại sao cứu em? Có lẽ vì tôi thích mùi hoa tuyết trên người em, hoặc đơn giản là tôi không muốn một món đồ chơi đẹp đẽ như em rơi vào tay Edward sớm quá."

Câu nói của Điền Lôi đầy mùi vị chiếm hữu tàn độc. Gã tiến lại gần, quỳ một gối xuống giữa hai chân Trịnh Bằng khi y còn chưa kịp mặc áo. Bàn tay to lớn của gã thô bạo nắm lấy cằm y, buộc y phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Nghe cho rõ đây, nhóc con. Từ giây phút tôi chạm vào em đêm qua, mạng của em đã thuộc về tôi. Dù là Edward hay thần thánh phương Đông của em, kẻ nào muốn chạm vào em cũng phải bước qua xác tôi trước."

Điền Lôi cúi xuống, thực hiện một nụ hôn sâu mang đậm mùi thuốc lá và dục vọng chiếm hữu. Gã càn quét khoang miệng của Trịnh Bằng, mút mát đầu lưỡi y cho đến khi vị pháp sư trẻ gần như hụt hơi, hai tay vô thức bấu chặt lấy bắp tay lực lưỡng của gã. Nụ hôn này không có sự dạo đầu, nó là một lời khẳng định chủ quyền đầy thô bạo.

Khi Điền Lôi dứt ra, một sợi chỉ bạc kéo dài giữa đôi môi của hai người. Trịnh Bằng thở dốc, đôi mắt hổ phách vương một tầng hơi nước vì bị kích thích quá mức.

"Mặc đồ vào. Tôi ra ngoài xem xét tình hình. Nếu em dám bỏ trốn..." Điền Lôi vỗ nhẹ vào bao súng bên hông, nụ cười của gã mang theo sự nguy hiểm của một loài thú săn mồi. "Tôi sẽ dùng súng để dạy cho em biết thế nào là phục tùng."

Gã đứng dậy, sải bước ra khỏi hang đá, để lại Trịnh Bằng một mình trong bóng tối le lói với cơ thể rã rời và một trái tim bắt đầu loạn nhịp vì sợ hãi xen lẫn một thứ cảm xúc không tên.

Tiếng vó ngựa dồn dập dội vào vách đá vôi khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của buổi sớm sa mạc. Điền Lôi đứng ở cửa hang, bóng dáng cao lớn của gã đổ dài trên nền cát. Gã nheo mắt nhìn về phía đường chân trời, nơi những đám bụi vàng bốc cao dấu hiệu đặc trưng của kỵ binh hoàng gia.

"Chết tiệt, lũ chó săn của Edward đánh hơi nhanh thật."

Gã quay lại phía sau. Trịnh Bằng đã mặc xong chiếc áo sơ mi lụa trắng, nhưng những chiếc cúc áo bị cài lệch lạc, để lộ một mảng ngực trắng ngần đầy những vết hằn đỏ thẫm. Gương mặt y vẫn còn tái nhợt, đôi môi sưng mọng vì nụ hôn thô bạo lúc nãy khẽ run rẩy. Nhìn vẻ thanh khiết bị vấy bẩn ấy, trong lòng Điền Lôi dâng lên một khoái cảm chiếm hữu tàn nhẫn.

Gã sải bước tới, không nói không rằng, thô bạo tóm lấy eo Trịnh Bằng, nhấc bổng y lên như nhấc một món đồ chơi.

"Á... anh làm gì thế?" Trịnh Bằng hốt hoảng, đôi tay vô thức bấu chặt lấy bả vai rắn chắc của Điền Lôi.

"Giữ mồm giữ miệng nếu em không muốn bị kẹo đồng xuyên thủng sọ," Điền Lôi gầm nhẹ.

Gã bế thốc y ra ngoài hang, quăng mạnh y lên lưng con ngựa chiến đang mất kiên nhẫn hí vang. Điền Lôi nhảy lên ngồi phía sau, ép sát lồng ngực mình vào tấm lưng mảnh khảnh của Trịnh Bằng. Gã một tay cầm dây cương, tay kia vòng qua ôm chặt lấy thắt lưng dẻo dai của vị pháp sư, kéo y lùi lại cho đến khi mông y dán chặt vào vùng hạ bộ đang rục rịch của gã.

"Ưm..." Trịnh Bằng khẽ rên một tiếng đầy nhạy cảm. Sự va chạm trực diện qua lớp vải mỏng manh khiến y nhớ lại sự xâm nhập kịch liệt đêm qua. Cảm giác đau rát vẫn còn đó, hòa quyện với sự hưng phấn bản năng mà y chưa kịp tiêu hóa.

"Ngồi cho vững, nhóc con. Cuộc vui bắt đầu rồi."

Điền Lôi thúc mạnh vào hông ngựa. Con vật chồm lên, phi nước đại về phía hẻm núi sâu thẳm. Phía sau, tiếng súng nổ vang lên đoàng, đoàng đạn găm vào vách đá, tung tóe những mảnh vụn vôi trắng.

Cuộc trốn chạy diễn ra trong sự kịch tính đến nghẹt thở. Con ngựa phi nhanh qua những đoạn đường mòn gập ghềnh, khiến cơ thể của hai gã đàn ông liên tục va đập vào nhau. Mỗi lần con ngựa chồm lên là một lần Trịnh Bằng bị hất ngược ra sau, tấm lưng y chà xát mạnh mẽ vào khuôn ngực đầy cơ bắp của Điền Lôi. Gã tay súng dường như rất hưởng thụ điều này, gã không những không nới lỏng mà còn siết chặt cánh tay hơn, bàn tay thô ráp luồn vào trong vạt áo sơ mi lụa của Trịnh Bằng, miết mạnh lên vùng bụng phẳng lì rồi tiến dần lên phía trên.

"Dừng... dừng tay lại... bọn chúng đang đuổi theo kìa!" Trịnh Bằng hổn hển, gương mặt đỏ bừng vì cả sợ hãi lẫn hưng phấn.

"Mặc kệ bọn chúng. Tôi muốn xem linh lực của em có thể phát ra bao nhiêu khi bị tôi hành hạ thế này," Điền Lôi cười gằn, giọng nói khàn đặc mùi thuốc súng.

Gã vừa lái ngựa qua những khúc cua tử thần, vừa dùng những ngón tay chai sần của mình vân vê đầu ngực nhạy cảm của Trịnh Bằng qua lớp lụa mỏng đẫm mồ hôi. Trịnh Bằng rùng mình kịch liệt, đôi chân y vô thức khép chặt, nhưng lại càng làm tăng thêm sự cọ xát với đùi trong của Điền Lôi.

Tiếng súng phía sau ngày càng gần. Edward dẫn đầu một toán kỵ binh thiện chiến, những bộ giáp vàng rực rỡ của chúng phản chiếu ánh mặt trời chói chang.

"Điền Lôi! Buông pháp sư của ta ra, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Tiếng gào thét của Edward vang vọng giữa vách đá.

Điền Lôi không đáp lời bằng lời nói, gã đáp lời bằng hành động. Gã buông dây cương trong một khoảnh khắc, rút khẩu Colt 45 bên hông, xoay người lại và bóp cò dứt khoát. Đoàng! Viên đạn găm chính xác vào vai tên lính đi đầu, khiến hắn ngã nhào xuống đất, kéo theo một loạt sự hỗn loạn phía sau.

Nhưng cũng chính vì khoảnh khắc xoay người đó, trọng tâm bị lệch, con ngựa chao đảo mạnh. Trịnh Bằng theo bản năng ngả người ra sau để tìm điểm tựa, và vô tình, hông y thúc mạnh vào vật cứng ngắc đang trỗi dậy của Điền Lôi dưới lớp quần kaki thô cứng.

"Hự..." Điền Lôi gầm lên một tiếng, cảm giác khoái cảm xộc thẳng lên não.

Gã quay lại, một tay nắm lấy tóc Trịnh Bằng, ép y phải quay đầu lại đón nhận một nụ hôn điên cuồng ngay giữa làn mưa đạn. Nụ hôn này mang vị mặn của mồ hôi, vị đắng của thuốc súng và vị ngọt dâm mị của loài hoa tuyết. Điền Lôi mút mạnh lấy môi y, lưỡi gã càn quét như muốn nuốt chửng linh hồn vị pháp sư trẻ.

Trong giây phút sinh tử ấy, sự kích thích đạt đến đỉnh điểm. Trịnh Bằng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, độc tố còn sót lại trong người y dường như bị dục vọng của Điền Lôi kích phát hoàn toàn. Một luồng ánh sáng xanh lam nhạt bao phủ lấy cả hai và con ngựa, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh khiến những viên đạn bay tới đều bị chệch hướng.

"Ha ha! Đúng rồi! Phát ra ánh sáng đó cho tôi!" Điền Lôi cười ngông cuồng.

Gã thúc ngựa lao vào một rừng xương rồng khổng lồ, nơi địa hình hiểm trở hơn. Bàn tay gã không dừng lại, nó luồn sâu xuống dưới, thô bạo tách rộng hai chân của Trịnh Bằng đang ngồi phía trước. Gã dùng những ngón tay điêu luyện của một kẻ du mục già đời, luồn qua lớp quần lụa mỏng manh, chạm vào vùng huyệt động vẫn còn ướt át và sưng tấy từ đêm qua.

"Không... đừng ở đây..." Trịnh Bằng nức nở, tiếng rên rỉ bị gió sa mạc cuốn đi. Y cảm thấy mình như một con búp bê lụa bị gã đàn ông hoang dã này nhào nặn theo ý muốn.

"Em không có quyền từ chối," Điền Lôi thì thầm, hơi thở gã nóng hổi phả vào cổ y.

Gã dùng ngón tay thọc mạnh vào bên trong, khuấy động những nếp uốn mềm mại đang co thắt vì sợ hãi. Trịnh Bằng cong người, đôi mắt hổ phách ngấn lệ, ánh sáng lam quanh người y càng lúc càng rực rỡ theo nhịp độ xâm nhập của Điền Lôi.

Sự tương phản lúc này thật kinh hoàng: Phía sau là kẻ thù đang ráo riết truy sát với súng đạn vô tình; phía trước là sa mạc mênh mông rực lửa; và ở giữa, trên lưng con ngựa đang phi đại, là hai gã đàn ông đang lao vào nhau trong một cuộc hoan lạc điên rồ và bạt mạng.

Điền Lôi dùng sức mạnh cơ bắp của mình để khống chế Trịnh Bằng, ép y phải đón nhận mọi sự thô bạo. Gã không chỉ muốn cứu y, gã muốn nghiền nát sự thanh cao của vị pháp sư này, muốn y phải ghi nhớ mùi vị của gã vào tận xương tủy ngay cả khi cái chết đang cận kề.

Con ngựa vượt qua một khe vực hẹp, Điền Lôi kéo mạnh dây cương khiến nó nhảy vọt qua khoảng không. Trong khoảnh khắc cơ thể cả hai lơ lửng giữa trời, Điền Lôi siết chặt lấy Trịnh Bằng, bàn tay gã bóp mạnh lấy hạ thân của y, ép y phải cùng gã đạt đến một đỉnh điểm chớp nhoáng của sự hưng phấn sinh tử.

"Aaaaa!" Trịnh Bằng thét lên, linh lực bùng nổ mạnh mẽ, đẩy lùi toán quân của Edward đang định nhảy qua vực.

Con ngựa tiếp đất an toàn bên kia bờ vực, Điền Lôi không dừng lại, gã tiếp tục thúc ngựa lao vào sâu trong rừng xương rồng, biến mất sau những khối đá khổng lồ, để lại sau lưng tiếng chửi rủa bất lực của Edward.

Gã cúi xuống nhìn Trịnh Bằng đang nằm rũ rượi trong lòng mình, hơi thở y đứt quãng, khuôn mặt đẫm mồ hôi và nước mắt nhưng rạng rỡ một vẻ đẹp dâm mị khó cưỡng.

"Cuộc chơi mới chỉ bắt đầu thôi, pháp sư của tôi."

Bóng chiều tà nhuộm đỏ cả một vùng hoang mạc, biến những rặng xương rồng khổng lồ thành những bóng ma kỳ quái. Điền Lôi ghì cương, con ngựa chiến dừng lại trước một trạm dừng chân tồi tàn nằm trơ trọi giữa ngã ba đường. Đó là một quán trọ bằng gỗ thông cũ kỹ, bảng hiệu treo lủng lẳng chỉ còn hiện rõ chữ "Cát Vàng".

Gã không nói một lời, xốc mạnh Trịnh Bằng xuống ngựa. Đôi chân vị pháp sư trẻ rã rời sau cuộc trốn chạy điên cuồng, y suýt ngã quỵ nếu không có bàn tay hộ pháp của Điền Lôi siết chặt lấy cánh tay.

"Vào trong," Điền Lôi gầm nhẹ, giọng nói khàn đặc vì bụi đường và dục vọng chưa tan.

Gã ném một đồng bạc lên quầy cho lão chủ quán đang ngái ngủ, rồi thô bạo lôi Trịnh Bằng lên cầu thang gỗ kêu răng rắc. Căn phòng họ thuê chỉ vỏn vẹn một chiếc giường sắt rỉ sét, một chiếc bàn gỗ lung lay và không khí đặc quánh mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi thuốc súng.

Ngay khi cánh cửa phòng vừa đóng sầm lại, Điền Lôi đã ép mạnh Trịnh Bằng vào bức tường gỗ xù xì. Tiếng va chạm khiến những hạt bụi li ti rơi xuống từ trần nhà.

"Á... bỏ ra... anh làm tôi đau!" Trịnh Bằng thở dốc, hai tay yếu ớt chống cự trước khuôn ngực vạm vỡ của tay súng.

"Đau? Em nên làm quen với nó đi, nhóc con," Điền Lôi gằn giọng. Gã tháo phăng chiếc mũ cowboy, ném bộp xuống sàn. Ánh mắt gã lúc này không còn sự tỉnh táo của một kẻ dẫn đường, mà chỉ còn sự cuồng nhiệt của một con thú đã nhịn đói quá lâu.

Gã thô bạo túm lấy hai cổ tay Trịnh Bằng, dùng thắt lưng súng vừa tháo ra quấn chặt chúng lại. Tiếng kim loại va chạm với nhau lạch cạch đầy đe dọa. Trịnh Bằng trợn mắt, sự sợ hãi xen lẫn một luồng điện khoái cảm chạy dọc sống lưng khi y bị khuất phục hoàn toàn.

"Nhìn xem, pháp sư cao quý của tôi trông thảm hại thế này sao?"

Điền Lôi dùng những ngón tay chai sần xé toạc những chiếc cúc áo sơ mi lụa còn sót lại của Trịnh Bằng. Lớp vải trắng muốt rơi lả tả, để lộ ra vòm ngực săn chắc đang phập phồng dữ dội. Trên làn da trắng ngần ấy, những vết bầm tím từ cuộc hoan ái trên lưng ngựa hiện lên rõ rệt như những đóa hoa tàn lụi dưới nắng gắt.

Gã cúi xuống, vục mặt vào hõm cổ Trịnh Bằng, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa tuyết thanh khiết đang bị vấy bẩn bởi mùi mồ hôi dâm mị. Lưỡi gã liếm láp từ vành tai xuống đến xương quai xanh, mỗi nơi đi qua đều để lại một vệt nước bóng loáng và những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng vị pháp sư.

"Ư... Điền Lôi... dừng lại..." Trịnh Bằng cong người, đôi chân y vô thức cọ xát vào lớp quần kaki thô ráp của Điền Lôi. Linh lực trong người y lại bắt đầu rục rịch, tỏa ra những ánh sáng lam nhạt yếu ớt, nhưng chúng không hề đẩy lùi được gã tay súng, trái lại còn làm tăng thêm sự kích thích cho gã.

"Em càng phát sáng, tôi càng muốn nghiền nát em," Điền Lôi cười gằn.

Gã thô bạo đẩy Trịnh Bằng ngã xuống chiếc giường sắt. Tiếng lò xo kêu kẽo kẹt khô khốc trong không gian chật hẹp. Điền Lôi lao vào y như một cơn lốc, gã không dùng sự dịu dàng của kẻ tình nhân, mà dùng sự chiếm đoạt của một kẻ chinh phạt.

Bàn tay đeo bao tay da thuộc (gã cố tình không tháo ra để tăng thêm sự thô ráp) luồn vào giữa hai chân Trịnh Bằng, thọc mạnh vào huyệt động vẫn còn sũng nước và chưa kịp khép lại từ trận chiến sinh tử ban nãy. Trịnh Bằng thét lên một tiếng khàn đặc, cơ thể y uốn éo như một dải lụa bị gió cuốn, đôi mắt hổ phách đờ đẫn vì khoái cảm cực hạn ập đến quá đột ngột.

"Kẹp chặt lấy tôi!" Điền Lôi gầm lên, gã thúc mạnh, phân thân cứng ngắc như thép nguội đâm sầm vào tận cùng của Trịnh Bằng.

Cảm giác bị lấp đầy một lần nữa khiến vị pháp sư trẻ mất đi mọi lý trí. Y không còn sức để kháng cự, đôi tay bị trói chặt trên đỉnh đầu vô thức siết lại, gân xanh nổi lên trên cổ tay trắng bệch. Tiếng giường gỗ va chạm vào tường bầm bầm nhịp nhàng theo từng cú thúc đầy uy lực của Điền Lôi.

Mồ hôi từ trán gã tay súng nhỏ xuống lồng ngực Trịnh Bằng, hòa quyện với những giọt lệ sinh lý lăn dài từ khóe mắt y. Trong không gian tối tăm của quán trọ tồi tàn, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề và tiếng da thịt va chạm trực diện đầy bản năng. Điền Lôi dùng sự thô bạo của một gã du mục để thuần hóa linh hồn thanh cao của vị pháp sư, bắt y phải thừa nhận rằng, dưới lớp lụa trắng và pháp thuật kia, y cũng chỉ là một nam giới đang khao khát được gã chinh phục.

"Nói đi... em là của ai?" Điền Lôi vừa nghiến răng thúc mạnh, vừa cắn lên đầu ngực đang sưng tấy của Trịnh Bằng.

"Của... của anh... Điền Lôi... aaaa!"

Trịnh Bằng nức nở, linh lực xanh lam bùng nổ một lần cuối cùng, chiếu sáng cả căn phòng nhỏ hẹp trước khi cả hai cùng rơi vào hố sâu của sự thăng hoa tột độ. Điền Lôi gầm lên một tiếng như mãnh thú săn mồi thành công, găm chặt mình vào sâu trong cơ thể Trịnh Bằng, trút hết sự cuồng nhiệt của mình vào nơi nóng bỏng ấy.

Đêm ở quán trọ Cát Vàng chỉ mới bắt đầu, và Điền Lôi biết, gã sẽ không để vị pháp sư này ngủ yên dù chỉ một giây.

Nhận xét