SÓNG TÌNH TRONG CĂN PHÒNG KÍN
Trong căn phòng trọ biệt lập, ánh đèn vàng mờ ảo tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự ám muội. Trịnh Bằng nằm trên chiếc sofa rộng, chiếc áo phông rộng thùng thình cũng không che hết được những đường cong cơ thể đang dần trở nên mềm mại hơn vì thai kỳ.
Điền Lôi bước đến, trên tay là một bát súp nóng. Anh không vội cho cậu ăn, mà đặt bát súp sang một bên, ánh mắt rực lửa dán chặt vào đôi môi hơi khô của giáo bá.
"Trịnh Bằng, đến giờ rồi."
Điền Lôi cúi xuống, bắt đầu bằng một nụ hôn sâu. Lưỡi anh càn quét khoang miệng đối phương, mút lấy từng chút dưỡng khí của Trịnh Bằng như muốn nuốt trọn linh hồn cậu. Trịnh Bằng không còn phản kháng, cậu vòng tay qua cổ Điền Lôi, tận hưởng sự dập dìu của nhịp thở hòa quyện.
CHƠI ĐÙA VÀ TẬN HƯỞNG
Điền Lôi bắt đầu chơi đùa với những xúc cảm trên cơ thể Trịnh Bằng. Đôi bàn tay vốn chỉ quen cầm ống nghiệm nay lại vô cùng điệu nghệ khi mơn trớn làn da trắng sứ. Anh khẽ đút một miếng trái cây ngọt lịm vào miệng Trịnh Bằng, rồi ngay lập tức cúi xuống ăn lấy miếng trái cây đó từ môi cậu. Cảnh tượng vừa thô bạo vừa tình tứ, tựa như một phản ứng hóa học đang tiến dần đến điểm bão hòa.
"Đừng... Điền Lôi... đứa nhỏ..." – Trịnh Bằng thở dốc, cảm nhận từng đợt sóng tình triều dâng trong cơ thể.
"Yên tâm, tôi biết chừng mực." – Điền Lôi thì thầm, nụ hôn chuyển dời xuống vùng bụng hơi nhô lên, nơi đang chứa đựng "sai số" tuyệt vời nhất đời anh. Anh nhẹ nhàng nhét những lời yêu đương ngọt ngào vào tai hắn, khiến một kẻ vốn cứng rắn như Trịnh Bằng cũng phải tan chảy.
DẬP ĐÌU TRONG HẠNH PHÚC
Sự chiếm hữu của Điền Lôi lúc này không còn là sự điên, mà là sự bảo bọc tuyệt đối. Anh cẩn thận chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ của Trịnh Bằng. Nhìn giáo bá vốn ngang ngược nay lại ngoan ngoãn nằm trong lòng mình để được đút từng thìa cháo, Điền Lôi cảm thấy một sự thỏa mãn vô bờ.
Cơn sóng của tuổi trẻ có thể dữ dội, nhưng khi đi qua những yêu ghét và tham sân si, họ chọn cách dừng lại bên nhau. Mỗi nụ hôn trao đi là một lời thề nguyền, mỗi lần yêu nhau là một lần chấn chỉnh lại định mệnh.
Giữa không gian nồng nàn, Trịnh Bằng khàn giọng: "Điền Lôi, anh định đút vào rút ra bao nhiêu lâu nữa vào người tôi đây?"
Điền Lôi cười thấp, nụ cười đầy vẻ dâm tà: "Cho đến khi cậu và con hoàn toàn thuộc về tôi, không thể rời xa dù chỉ một bước."
Họ cứ thế, giữa những âm thanh dập dìu của màn đêm, cùng nhau viết tiếp chương đời đầy điên rồ nhưng cũng đầy mật ngọt của mình. Những kẻ hư hỏng đã tìm thấy cách để yêu nhau chân thành nhất - bằng tất cả những gì bản năng và nồng nhiệt nhất.
KẾT THÚC TOÀN VĂN.
Nhận xét
Đăng nhận xét