PHẦN TIẾP THEO: BIẾN SỐ NGOÀI DỰ TÍNH

CHƯƠNG 5: CƠN CHẤN ĐỘNG CỦA GIÁO BÁ

Ba tháng sau sự kiện chấn động tại phòng thí nghiệm, tâm hồn của "giáo bá" Trịnh Bằng bỗng nhiên có những thay đổi kỳ lạ. Kẻ vốn dĩ có thể một mình cân cả đám côn đồ xóm trên, giờ đây lại thường xuyên xuất hiện với gương mặt tái nhợt và vẻ ngoài uể oải.

Sáng sớm tại sân sau trường học, Trịnh Bằng đang cầm điếu thuốc chưa kịp châm thì một cơn buồn nôn dội ngược lên từ lồng ngực. Hắn vứt vội điếu thuốc, lao vào nhà vệ sinh, nôn đến mức mật xanh mật vàng.

"Mẹ kiếp... đau dạ dày à?" – Trịnh Bằng lầm bầm, tay run run chùi miệng.

Nhưng kẻ thông minh như Điền Lôi thì không nghĩ đơn giản như vậy. Đứng tựa lưng vào cửa nhà vệ sinh, Điền Lôi khoanh tay, ánh mắt lạnh lùng thường ngày nay lại vương chút tia nhìn dò xét, sâu thẳm và đầy tính toán.

"Trịnh Bằng, cậu đã nôn suốt một tuần nay rồi." – Điền Lôi bước lại gần, bàn tay thon dài chạm nhẹ vào sau gáy của hắn.

"Chắc tại đánh đấm nhiều quá, tiêu hóa có vấn đề thôi." – Trịnh Bằng gạt tay anh ra, cố tỏ vẻ cứng cỏi.

Điền Lôi không nói gì, chỉ lẳng lặng lấy trong cặp ra một chiếc que thử – thứ mà anh đã dùng kiến thức sinh hóa của mình để tạo ra loại chính xác nhất. "Vào kiểm tra đi. Đây là nguyên tiết cuối cùng tôi dành cho cậu trước khi tôi thực sự phát điên."

Mười phút sau, không gian như ngưng đọng. Trịnh Bằng bước ra, mặt cắt không còn giọt máu, tay cầm chiếc que hiện rõ hai vạch đỏ chót.

THAM SÂN SI VÀ TRÁCH NHIỆM

Sự thật này như một cú hỏa thương đốt cháy lòng kiêu hãnh của một giáo bá. Trịnh Bằng – kẻ luôn đi bắt nạt kẻ khác, giờ đây lại mang trong mình một sinh linh, kết quả của sự chiếm hữuhưng phấn quá đà đêm đó.

"Điền Lôi... cái này là sao? Anh là thiên tài hóa học mà? Anh không dùng biện pháp à?" – Trịnh Bằng gầm lên, nhưng giọng nói lại run rẩy thấy rõ.

Điền Lôi tiến lại gần, ép Trịnh Bằng vào tường, nhưng lần này động tác của anh cực kỳ cẩn trọng. Ánh mắt anh không còn sự lạnh lẽo, mà thay vào đó là một sự điên rồ mãnh liệt hơn bao giờ hết – sự khao khát được sở hữu cả Trịnh Bằng lẫn đứa trẻ.

"Hóa học luôn có sai số, Trịnh Bằng. Và đây là sai số tuyệt vời nhất." – Điền Lôi khàn giọng. "Cậu định bỏ nó sao? Định trốn tránh cái 'nợ' này sao?"

Trịnh Bằng nhìn vào mắt Điền Lôi. Hắn thấy sự điên rồ, thấy tình yêu, và thấy cả một kế hoạch dài hơi mà vị giáo thảo này đã vạch ra. Hắn cay đắng nhận ra, mình vốn dĩ đã bị "chiết" sạch từ lâu, giờ đây ngay cả cơ thể này cũng thuộc về người đàn ông trước mặt.

"Tôi... tôi không biết làm bố." – Trịnh Bằng gục đầu vào vai Điền Lôi, đôi vai to lớn run lên.

"Cậu không cần làm bố. Cậu chỉ cần làm Trịnh Bằng của tôi. Còn lại, tôi sẽ lo tất cả."

KẾ HOẠCH BẢO VỆ "TÀI SẢN"

Kể từ ngày đó, trật tự của Trường Trọng điểm số 1 bị đảo lộn hoàn toàn.

Người ta thấy giáo thảo Điền Lôi vốn dĩ xa cách, nay lại luôn kè kè bên cạnh đại ca Trịnh Bằng. Không phải để học nhóm, mà là để... đưa sữa, đưa trái cây, và canh chừng không cho Trịnh Bằng chạm vào một giọt rượu hay điếu thuốc nào.

"Điền Lôi! Anh thôi đi! Đám đàn em đang nhìn kìa!" – Trịnh Bằng đỏ mặt khi bị Điền Lôi ép uống sữa đậu nành giữa sân trường.

"Đứa trẻ cần canxi. Cậu cũng cần canxi để giữ cái tính khí hư hỏng của mình lại." – Điền Lôi bình thản nói, tay nhẹ nhàng xoa lấy vùng bụng vẫn còn phẳng lì nhưng ẩn chứa một bí mật động trời của Trịnh Bằng.

Bất cứ tên nào dám bén mảng lại gần gây sự với Trịnh Bằng đều bị Điền Lôi xử lý bằng những phương thức tàn nhẫn không kém gì bạo lực. Anh dùng thế lực gia đình và thành tích của mình để tạo ra một lồng kính bảo hộ tuyệt đối quanh Trịnh Bằng.

SỰ HÓA GIẢI CUỐI CÙNG

Bụng của Trịnh Bằng ngày một lớn dần, việc che giấu trở nên khó khăn hơn. Trong một buổi tối ở phòng trọ riêng của Điền Lôi, Trịnh Bằng nhìn mình trong gương, cảm nhận sự thay đổi kỳ diệu của cơ thể.

Hắn không còn là con thú hoang bất kham nữa. Sự hiện diện của đứa trẻ và sự chăm sóc đến mức cực đoan của Điền Lôi đã khóa tâm hồn hắn, biến những vết sẹo cũ thành những vết tích của tình yêu.

"Đang nghĩ gì vậy?" – Điền Lôi bước tới từ phía sau, ôm lấy eo hắn, đặt cằm lên vai Trịnh Bằng.

"Nghĩ về việc... chúng ta thật sự là một lũ điên." – Trịnh Bằng bật cười, quay lại hôn nhẹ lên môi Điền Lôi.

"Điên mới có thể ở bên nhau." – Điền Lôi siết chặt vòng tay. "Đợi sau khi thi xong, tôi sẽ đưa cậu đi. Chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc đời mới, ở một nơi chỉ có ba chúng ta."

Giáo thảo và giáo bá, ánh sáng và bóng tối, hóa học và bạo lực. Cuối cùng, tất cả đều bị hòa tan trong một dung dịch duy nhất: sự cam tâm tình nguyện thuộc về nhau. Trận chiến trong phòng thí nghiệm năm nào đã kết thúc, nhường chỗ cho một cuộc đời mới, nơi những linh hồn hư hỏng tìm thấy sự cứu rỗi trong vòng tay đối phương.


HẾT.

Nhận xét